Tác giả:

"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân…

Chương 40

Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ ConTác giả: Máu Lạnh Nhók"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân… Cuối cùng cũng hết giờ làm bài, cả đám nộp bài rồi xách cặp ra về. Riêng Ailee thì bị Minh Hạo kéo lại. Chờ trong lớp chỉ còn hai người, Ailee vùng vẫy- Buông ra coi!- Cô định bỏ trốn hả?- Ai đồn? Tui có nói là bỏ trốn đâu! - Ailee đáp.Bỗng Minh Hạo yên lặng, tay vẫn siết chặt cổ tay của Ailee. Bỗng mặt cậu đỏ lên, ánh mắt cậu nhìn ra cửa sổ làm Ailee cứ ngẩn ra. Cậu đúng là đẹp trai thật! Gương mặt không tì vết lại thêm đôi mắt một mí đáng yêu nữa. Hình như có điều gì đó khó nói trong cậu thì phải.Ailee chăm chú ngắm cậu, cô nhóc cảm thấy trong mình có tí gì đó rung động. Tim cô cứ nhảy múa tưng bừng. Bỗng Minh Hạo nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, miệng cố nặn ra từng chữ- Hôm...đó.... cô... cô.... thấy gì rồi?Ailee bật cười trong vô thức, cậu thấy cô cười thì ngượng càng thêm ngượng.- Nói đi chứ! Cười cái gì mà cười?- Anh nghĩ tôi thấy cái gì thì tôi thấy cái đó đấy! - Ailee cười gian.Cô nhóc định xách cặp bỏ đi nhưng Minh Hạo đã kéo tay cô lại- Nếu cô thấy rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi!Ailee bật cười- Cái gì? Chịu trách nhiệm á? Haha....- Cô..... - Minh Hạo tức lắm mà không làm gì được.- Cô sao con? Cô đẹp quá phải hong?- Rốt cuộc cô có chịu trách nhiệm hay không?- Không bao giờ và đừng mong chờ! - Ailee chu mỏ tuyên bố.Minh Hạo giơ cao cái điện thoại trên tay làm nụ cười của Ailee tắt ngấm. Để người ta bắt được thóp rồi còn trả treo được cái gì nữa. Ailee gầm gừ- Anh ngon lắm! Bây giờ anh muốn sao?- Sao? Sợ rồi à? Để từ từ tôi suy nghĩ cái đã! Mai gặp! Bye bye....Minh Hạo cười hài lòng xách cặp đi thẳng để lại Ailee ở phía sau với cái đầu như ngọn núi lửa. Đúng là oan gia! Kiếp trước cô mắc nợ Minh Hạo chăng?.................hết chap 10................*p/s:

Cuối cùng cũng hết giờ làm bài, cả đám nộp bài rồi xách cặp ra về. Riêng Ailee thì bị Minh Hạo kéo lại. Chờ trong lớp chỉ còn hai người, Ailee vùng vẫy

- Buông ra coi!

- Cô định bỏ trốn hả?

- Ai đồn? Tui có nói là bỏ trốn đâu! - Ailee đáp.

Bỗng Minh Hạo yên lặng, tay vẫn siết chặt cổ tay của Ailee. Bỗng mặt cậu đỏ lên, ánh mắt cậu nhìn ra cửa sổ làm Ailee cứ ngẩn ra. Cậu đúng là đẹp trai thật! Gương mặt không tì vết lại thêm đôi mắt một mí đáng yêu nữa. Hình như có điều gì đó khó nói trong cậu thì phải.

Ailee chăm chú ngắm cậu, cô nhóc cảm thấy trong mình có tí gì đó rung động. Tim cô cứ nhảy múa tưng bừng. Bỗng Minh Hạo nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, miệng cố nặn ra từng chữ

- Hôm...đó.... cô... cô.... thấy gì rồi?

Ailee bật cười trong vô thức, cậu thấy cô cười thì ngượng càng thêm ngượng.

- Nói đi chứ! Cười cái gì mà cười?

- Anh nghĩ tôi thấy cái gì thì tôi thấy cái đó đấy! - Ailee cười gian.

Cô nhóc định xách cặp bỏ đi nhưng Minh Hạo đã kéo tay cô lại

- Nếu cô thấy rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi!

Ailee bật cười

- Cái gì? Chịu trách nhiệm á? Haha....

- Cô..... - Minh Hạo tức lắm mà không làm gì được.

- Cô sao con? Cô đẹp quá phải hong?

- Rốt cuộc cô có chịu trách nhiệm hay không?

- Không bao giờ và đừng mong chờ! - Ailee chu mỏ tuyên bố.

Minh Hạo giơ cao cái điện thoại trên tay làm nụ cười của Ailee tắt ngấm. Để người ta bắt được thóp rồi còn trả treo được cái gì nữa. Ailee gầm gừ

- Anh ngon lắm! Bây giờ anh muốn sao?

- Sao? Sợ rồi à? Để từ từ tôi suy nghĩ cái đã! Mai gặp! Bye bye....

Minh Hạo cười hài lòng xách cặp đi thẳng để lại Ailee ở phía sau với cái đầu như ngọn núi lửa. Đúng là oan gia! Kiếp trước cô mắc nợ Minh Hạo chăng?

.................hết chap 10................

*p/s:

Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ ConTác giả: Máu Lạnh Nhók"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân… Cuối cùng cũng hết giờ làm bài, cả đám nộp bài rồi xách cặp ra về. Riêng Ailee thì bị Minh Hạo kéo lại. Chờ trong lớp chỉ còn hai người, Ailee vùng vẫy- Buông ra coi!- Cô định bỏ trốn hả?- Ai đồn? Tui có nói là bỏ trốn đâu! - Ailee đáp.Bỗng Minh Hạo yên lặng, tay vẫn siết chặt cổ tay của Ailee. Bỗng mặt cậu đỏ lên, ánh mắt cậu nhìn ra cửa sổ làm Ailee cứ ngẩn ra. Cậu đúng là đẹp trai thật! Gương mặt không tì vết lại thêm đôi mắt một mí đáng yêu nữa. Hình như có điều gì đó khó nói trong cậu thì phải.Ailee chăm chú ngắm cậu, cô nhóc cảm thấy trong mình có tí gì đó rung động. Tim cô cứ nhảy múa tưng bừng. Bỗng Minh Hạo nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, miệng cố nặn ra từng chữ- Hôm...đó.... cô... cô.... thấy gì rồi?Ailee bật cười trong vô thức, cậu thấy cô cười thì ngượng càng thêm ngượng.- Nói đi chứ! Cười cái gì mà cười?- Anh nghĩ tôi thấy cái gì thì tôi thấy cái đó đấy! - Ailee cười gian.Cô nhóc định xách cặp bỏ đi nhưng Minh Hạo đã kéo tay cô lại- Nếu cô thấy rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi!Ailee bật cười- Cái gì? Chịu trách nhiệm á? Haha....- Cô..... - Minh Hạo tức lắm mà không làm gì được.- Cô sao con? Cô đẹp quá phải hong?- Rốt cuộc cô có chịu trách nhiệm hay không?- Không bao giờ và đừng mong chờ! - Ailee chu mỏ tuyên bố.Minh Hạo giơ cao cái điện thoại trên tay làm nụ cười của Ailee tắt ngấm. Để người ta bắt được thóp rồi còn trả treo được cái gì nữa. Ailee gầm gừ- Anh ngon lắm! Bây giờ anh muốn sao?- Sao? Sợ rồi à? Để từ từ tôi suy nghĩ cái đã! Mai gặp! Bye bye....Minh Hạo cười hài lòng xách cặp đi thẳng để lại Ailee ở phía sau với cái đầu như ngọn núi lửa. Đúng là oan gia! Kiếp trước cô mắc nợ Minh Hạo chăng?.................hết chap 10................*p/s:

Chương 40