"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân…
Chương 76
Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ ConTác giả: Máu Lạnh Nhók"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân… 8:00 am biệt thự Hắc Long tại Đài LoanNó ôm nón bảo hiểm từ trên lầu đi xuống trong con mắt ngỡ ngàng của ông quản gia, hai cô người hầu và thằng chồng của nó. Có phải hôm nay tận thế rồi nên nó mới thức sớm thế không?- Em đi đâu sớm vậy? - hắn hỏi.Nó ngồi xuống mang giày vào chân, nó nhìn hắn- Em đi gặp một người bạn!- Bạn hả? Trai hay gái? Cho anh đi với được không? - hắn lập tức nhỏm dậy, một mực đòi theo y như con nít.Nó thở dài nhìn hắn- Haizz! Shin à, anh lớn rồi chứ có phải con nít đâu. Sao lại đòi theo em?- Anh không biết! Anh muốn đi với vợ! Anh muốn đi theo Gia Mẫn cơ! - Hắn chạy đến bên cạnh ôm lấy cái nón bảo hiểm của nó ý không muốn cho nó đi.Nó chống hông, á khẩu không nói nên lời. Có cần con nít vậy không chứ? Mà thôi, dù sao nó cũng muốn giới thiệu hắn cho Nhất Phong biết. Nó bảo- Thế anh thay đồ đi! Em đợi!- Yeah! Thế đợi anh tí nha! Mũ của em này..... mà thôi anh giữ cho, mắc công em bỏ anh lại nữa. Nhớ đợi anh đấy! - hắn chạy lên lầu bộ dáng như một đứa trẻ chừng 6, 7 tuổi vậy.Ông quản gia cũng lắc đầu bó tay, cậu chủ quả thật còn quá trẻ con. Trông hắn thực sự rất hợp với cái biệt danh Shin Nít.*20 phút sauNó và hắn tiến vào nhà hàng, nơi mà nó đã hẹn với Nhất Phong. Hắn cứ ngó nghiêng nhìn tới nhìn lui không biết nó dẫn mình đi đâu. Nó kéo tay hắn lôi vào trong- Đi thôi! Anh nhìn gì mà thừ người ra vậy?- Nhưng mà đi đâu?- Đi rồi khắc biết!Cuối cùng nó cũng nhận ra chàng trai menly đang ngồi đọc báo trong góc. Nó ấn hắn ngồi xuống ghế rồi quay sang anh- Chào buổi sáng, tiền bối!Anh bỏ tờ báo xuống, trên môi đã nở sẵn nụ cười nhưng khi nhìn thấy hắn thì nụ cười ấy đơ tại chỗ- Shin! Sao cậu ở đây?- Anh Nhất Phong!Cả hai bất ngờ nhìn nhau, đơ tại chỗ. Nó nhìn hai người một cách khó hiểu- Hai người quen nhau à?- Ừ anh biết cậu ấy! Đã có một thời gian tiếp xúc với nhau. - anh Nhất Phong nhìn nó gật đầu....................................................
8:00 am biệt thự Hắc Long tại Đài Loan
Nó ôm nón bảo hiểm từ trên lầu đi xuống trong con mắt ngỡ ngàng của ông quản gia, hai cô người hầu và thằng chồng của nó. Có phải hôm nay tận thế rồi nên nó mới thức sớm thế không?
- Em đi đâu sớm vậy? - hắn hỏi.
Nó ngồi xuống mang giày vào chân, nó nhìn hắn
- Em đi gặp một người bạn!
- Bạn hả? Trai hay gái? Cho anh đi với được không? - hắn lập tức nhỏm dậy, một mực đòi theo y như con nít.
Nó thở dài nhìn hắn
- Haizz! Shin à, anh lớn rồi chứ có phải con nít đâu. Sao lại đòi theo em?
- Anh không biết! Anh muốn đi với vợ! Anh muốn đi theo Gia Mẫn cơ! - Hắn chạy đến bên cạnh ôm lấy cái nón bảo hiểm của nó ý không muốn cho nó đi.
Nó chống hông, á khẩu không nói nên lời. Có cần con nít vậy không chứ? Mà thôi, dù sao nó cũng muốn giới thiệu hắn cho Nhất Phong biết. Nó bảo
- Thế anh thay đồ đi! Em đợi!
- Yeah! Thế đợi anh tí nha! Mũ của em này..... mà thôi anh giữ cho, mắc công em bỏ anh lại nữa. Nhớ đợi anh đấy! - hắn chạy lên lầu bộ dáng như một đứa trẻ chừng 6, 7 tuổi vậy.
Ông quản gia cũng lắc đầu bó tay, cậu chủ quả thật còn quá trẻ con. Trông hắn thực sự rất hợp với cái biệt danh Shin Nít.
*20 phút sau
Nó và hắn tiến vào nhà hàng, nơi mà nó đã hẹn với Nhất Phong. Hắn cứ ngó nghiêng nhìn tới nhìn lui không biết nó dẫn mình đi đâu. Nó kéo tay hắn lôi vào trong
- Đi thôi! Anh nhìn gì mà thừ người ra vậy?
- Nhưng mà đi đâu?
- Đi rồi khắc biết!
Cuối cùng nó cũng nhận ra chàng trai menly đang ngồi đọc báo trong góc. Nó ấn hắn ngồi xuống ghế rồi quay sang anh
- Chào buổi sáng, tiền bối!
Anh bỏ tờ báo xuống, trên môi đã nở sẵn nụ cười nhưng khi nhìn thấy hắn thì nụ cười ấy đơ tại chỗ
- Shin! Sao cậu ở đây?
- Anh Nhất Phong!
Cả hai bất ngờ nhìn nhau, đơ tại chỗ. Nó nhìn hai người một cách khó hiểu
- Hai người quen nhau à?
- Ừ anh biết cậu ấy! Đã có một thời gian tiếp xúc với nhau. - anh Nhất Phong nhìn nó gật đầu.
...................................................
Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ ConTác giả: Máu Lạnh Nhók"Brừm....rừm" Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise. Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép: - 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều) Bên trong sân… 8:00 am biệt thự Hắc Long tại Đài LoanNó ôm nón bảo hiểm từ trên lầu đi xuống trong con mắt ngỡ ngàng của ông quản gia, hai cô người hầu và thằng chồng của nó. Có phải hôm nay tận thế rồi nên nó mới thức sớm thế không?- Em đi đâu sớm vậy? - hắn hỏi.Nó ngồi xuống mang giày vào chân, nó nhìn hắn- Em đi gặp một người bạn!- Bạn hả? Trai hay gái? Cho anh đi với được không? - hắn lập tức nhỏm dậy, một mực đòi theo y như con nít.Nó thở dài nhìn hắn- Haizz! Shin à, anh lớn rồi chứ có phải con nít đâu. Sao lại đòi theo em?- Anh không biết! Anh muốn đi với vợ! Anh muốn đi theo Gia Mẫn cơ! - Hắn chạy đến bên cạnh ôm lấy cái nón bảo hiểm của nó ý không muốn cho nó đi.Nó chống hông, á khẩu không nói nên lời. Có cần con nít vậy không chứ? Mà thôi, dù sao nó cũng muốn giới thiệu hắn cho Nhất Phong biết. Nó bảo- Thế anh thay đồ đi! Em đợi!- Yeah! Thế đợi anh tí nha! Mũ của em này..... mà thôi anh giữ cho, mắc công em bỏ anh lại nữa. Nhớ đợi anh đấy! - hắn chạy lên lầu bộ dáng như một đứa trẻ chừng 6, 7 tuổi vậy.Ông quản gia cũng lắc đầu bó tay, cậu chủ quả thật còn quá trẻ con. Trông hắn thực sự rất hợp với cái biệt danh Shin Nít.*20 phút sauNó và hắn tiến vào nhà hàng, nơi mà nó đã hẹn với Nhất Phong. Hắn cứ ngó nghiêng nhìn tới nhìn lui không biết nó dẫn mình đi đâu. Nó kéo tay hắn lôi vào trong- Đi thôi! Anh nhìn gì mà thừ người ra vậy?- Nhưng mà đi đâu?- Đi rồi khắc biết!Cuối cùng nó cũng nhận ra chàng trai menly đang ngồi đọc báo trong góc. Nó ấn hắn ngồi xuống ghế rồi quay sang anh- Chào buổi sáng, tiền bối!Anh bỏ tờ báo xuống, trên môi đã nở sẵn nụ cười nhưng khi nhìn thấy hắn thì nụ cười ấy đơ tại chỗ- Shin! Sao cậu ở đây?- Anh Nhất Phong!Cả hai bất ngờ nhìn nhau, đơ tại chỗ. Nó nhìn hai người một cách khó hiểu- Hai người quen nhau à?- Ừ anh biết cậu ấy! Đã có một thời gian tiếp xúc với nhau. - anh Nhất Phong nhìn nó gật đầu....................................................