Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 11: Thật không bình thường

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Tuyết Nhung ngẩng người một lúc rồi nhanh chống chạy đến nhà cô .Do nhà cô rất gần trường nên Tuyết Nhung đi rất nhanh là đến . Cô bấm chuông .Một người phụ nữ bước ra ánh mắt hiền hòa như biết cười vậy . _Con chào cô _Tuyết Nhung nói mỉm cười_Con vào đi Quân nó ở bên trong _Bà Hạ nói rồi mở cửa cho Tuyết Nhung vào .Tuyết Nhung vào lập tức chạy thẳng vào phòng cô .Thì thấy cô đang ngủ rất ngon . Đối môi còn mỉm cười nữa ._Dậy dậy nhanh _Tuyết Nhung kéo chăn c*̉a cô ra miệng kêu gấp gáp_Oáp , sao vậy Nhung tao bệnh mày lại không cho ngủ mà bắt dậy vậy hả _cô dụi mắt ,mắt nhắm mắt mở._ Này là sao ?_ Tuyết Nhung quơ quơ điện thoại c*̉a cô trước mặt ._Sao ...sao mày có nó_cô dụi mắt ,tỉnh ngủ,hốt hoảng_Khai mau,Quân hệ giữa mày và thầy Nguyên là sao ? _Tuyết Nhung áp sáp mặt vào cô_Không...không có gì _cô trợn mắt chữ A ,miệng há hốc chữ O ._Sao mày có nó? _cô hỏi thêm_Không cần biết ,sao thầy giữ điện thoại c*̉a mày ? _Tuyết Nhung hỏi_Không nói _cô cuộn tròn trong chăn trốn tránh._Nói Tao trả_Tuyết Nhung dụ ngọt cô nhưng cô vẫn không nói .Trong chăn không nhúc nhích_Một chầu bánh xèo nhá _Tuyết Nhung nói thêm.Cô tung chăn ,hai mắt sáng rỡ_Đi ăn đưa về bỏ quên điện thoại chấm hết _Cô nói nhanh như gió_Còn không? Hai người ghét nhau lắm mà_Tuyết Nhung tra thêm_Không_ cô nói vậy nhưng nhớ đến cảnh nắm tay ,đuổi nhau cô gượng đỏ mặt_Sao mặt đỏ thế _Tuyết Nhung phát giác nhìn qua .Còn cô đưa tay sờ mặt_Tao sốt mà_cô ngụy biện , cười khanh khách khiến Tuyết Nhung chịu thua ._Thật không bình thường mà _Nhung nói_Không bình thường ? _cô đầy dấu chấm hỏi trên đầu . không bình thường ? Thật ra đúng là không bình thường thật ,khi anh hôn cô cô thấy rất ngọt ngào ,nắm tay rất ấm áp và ...rượt đuổi rất sảng khoái.Cảm giác đó là gì?

Tuyết Nhung ngẩng người một lúc rồi nhanh chống chạy đến nhà cô .Do nhà cô rất gần trường nên Tuyết Nhung đi rất nhanh là đến . Cô bấm chuông .Một người phụ nữ bước ra ánh mắt hiền hòa như biết cười vậy . _Con chào cô _Tuyết Nhung nói mỉm cười

_Con vào đi Quân nó ở bên trong _Bà Hạ nói rồi mở cửa cho Tuyết Nhung vào .Tuyết Nhung vào lập tức chạy thẳng vào phòng cô .Thì thấy cô đang ngủ rất ngon . Đối môi còn mỉm cười nữa .

_Dậy dậy nhanh _Tuyết Nhung kéo chăn c*̉a cô ra miệng kêu gấp gáp

_Oáp , sao vậy Nhung tao bệnh mày lại không cho ngủ mà bắt dậy vậy hả _cô dụi mắt ,mắt nhắm mắt mở.

_ Này là sao ?_ Tuyết Nhung quơ quơ điện thoại c*̉a cô trước mặt .

_Sao ...sao mày có nó_cô dụi mắt ,tỉnh ngủ,hốt hoảng

_Khai mau,Quân hệ giữa mày và thầy Nguyên là sao ? _Tuyết Nhung áp sáp mặt vào cô

_Không...không có gì _cô trợn mắt chữ A ,miệng há hốc chữ O .

_Sao mày có nó? _cô hỏi thêm

_Không cần biết ,sao thầy giữ điện thoại c*̉a mày ? _Tuyết Nhung hỏi

_Không nói _cô cuộn tròn trong chăn trốn tránh.

_Nói Tao trả_Tuyết Nhung dụ ngọt cô nhưng cô vẫn không nói .Trong chăn không nhúc nhích

_Một chầu bánh xèo nhá _Tuyết Nhung nói thêm.Cô tung chăn ,hai mắt sáng rỡ

_Đi ăn đưa về bỏ quên điện thoại chấm hết _Cô nói nhanh như gió

_Còn không? Hai người ghét nhau lắm mà_Tuyết Nhung tra thêm

_Không_ cô nói vậy nhưng nhớ đến cảnh nắm tay ,đuổi nhau cô gượng đỏ mặt

_Sao mặt đỏ thế _Tuyết Nhung phát giác nhìn qua .Còn cô đưa tay sờ mặt

_Tao sốt mà_cô ngụy biện , cười khanh khách khiến Tuyết Nhung chịu thua .

_Thật không bình thường mà _Nhung nói

_Không bình thường ? _cô đầy dấu chấm hỏi trên đầu . không bình thường ? Thật ra đúng là không bình thường thật ,khi anh hôn cô cô thấy rất ngọt ngào ,nắm tay rất ấm áp và ...rượt đuổi rất sảng khoái.Cảm giác đó là gì?

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Tuyết Nhung ngẩng người một lúc rồi nhanh chống chạy đến nhà cô .Do nhà cô rất gần trường nên Tuyết Nhung đi rất nhanh là đến . Cô bấm chuông .Một người phụ nữ bước ra ánh mắt hiền hòa như biết cười vậy . _Con chào cô _Tuyết Nhung nói mỉm cười_Con vào đi Quân nó ở bên trong _Bà Hạ nói rồi mở cửa cho Tuyết Nhung vào .Tuyết Nhung vào lập tức chạy thẳng vào phòng cô .Thì thấy cô đang ngủ rất ngon . Đối môi còn mỉm cười nữa ._Dậy dậy nhanh _Tuyết Nhung kéo chăn c*̉a cô ra miệng kêu gấp gáp_Oáp , sao vậy Nhung tao bệnh mày lại không cho ngủ mà bắt dậy vậy hả _cô dụi mắt ,mắt nhắm mắt mở._ Này là sao ?_ Tuyết Nhung quơ quơ điện thoại c*̉a cô trước mặt ._Sao ...sao mày có nó_cô dụi mắt ,tỉnh ngủ,hốt hoảng_Khai mau,Quân hệ giữa mày và thầy Nguyên là sao ? _Tuyết Nhung áp sáp mặt vào cô_Không...không có gì _cô trợn mắt chữ A ,miệng há hốc chữ O ._Sao mày có nó? _cô hỏi thêm_Không cần biết ,sao thầy giữ điện thoại c*̉a mày ? _Tuyết Nhung hỏi_Không nói _cô cuộn tròn trong chăn trốn tránh._Nói Tao trả_Tuyết Nhung dụ ngọt cô nhưng cô vẫn không nói .Trong chăn không nhúc nhích_Một chầu bánh xèo nhá _Tuyết Nhung nói thêm.Cô tung chăn ,hai mắt sáng rỡ_Đi ăn đưa về bỏ quên điện thoại chấm hết _Cô nói nhanh như gió_Còn không? Hai người ghét nhau lắm mà_Tuyết Nhung tra thêm_Không_ cô nói vậy nhưng nhớ đến cảnh nắm tay ,đuổi nhau cô gượng đỏ mặt_Sao mặt đỏ thế _Tuyết Nhung phát giác nhìn qua .Còn cô đưa tay sờ mặt_Tao sốt mà_cô ngụy biện , cười khanh khách khiến Tuyết Nhung chịu thua ._Thật không bình thường mà _Nhung nói_Không bình thường ? _cô đầy dấu chấm hỏi trên đầu . không bình thường ? Thật ra đúng là không bình thường thật ,khi anh hôn cô cô thấy rất ngọt ngào ,nắm tay rất ấm áp và ...rượt đuổi rất sảng khoái.Cảm giác đó là gì?

Chương 11: Thật không bình thường