- Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ , chơi không học thấy khỏe hẳn ra Kỳ nghỉ đông đã tới , nó vừa đi vừa đọc sách nghe câu lảm nhảm bên tai của con bạn thì liền liếc qua rồi phán câu tiếp theo - Học không chơi đánh rơi mơ mộng chơi không học cạp đất mà ăn * đánh rơi mơ mộng ở đây là đánh rơi đi những thứ mơ mộng phù phiếm á ^_^ Nghe câu phán bá cmn đạo của nó Tiểu An hết nói nổi , cái loại người gì đâu mà cứ chặt một câu là chém một câu là sao hả trời . Cái đạo lý đẹp của mấy đứa ghét học chúng nó chế ra mà bà ý đảo cho một phát bay đi tận cái chỗ nào thay vào đấy là cái đạo lý học là nhất của bả . - sao hả ? Không thấy con bạn nói gì nó liền hỏi - ờ thì tắc - .... 2 đứa đi dạo xung quanh phố cũng được một lúc rồi , bỗng nhiên đi qua chỗ có dán một tấm poster đang được rất nhiều người chú ý đến thì Tiểu An liền kéo tay nó đi ra chỗ phía ps đó . - chuyện gì? _ nó hỏi - hình như đó là ngôi sao mới hiện nay thì phải _ vừa nói vẻ mặt cô rất hưng phấn - thế thì đã làm sao chứ ? Thật vô vị…
Chương 10: Cuộc gọi
Nam Thần Đẹp Trai Cùng Ký Túc XáTác giả: Mạc Hàn Băng- Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ , chơi không học thấy khỏe hẳn ra Kỳ nghỉ đông đã tới , nó vừa đi vừa đọc sách nghe câu lảm nhảm bên tai của con bạn thì liền liếc qua rồi phán câu tiếp theo - Học không chơi đánh rơi mơ mộng chơi không học cạp đất mà ăn * đánh rơi mơ mộng ở đây là đánh rơi đi những thứ mơ mộng phù phiếm á ^_^ Nghe câu phán bá cmn đạo của nó Tiểu An hết nói nổi , cái loại người gì đâu mà cứ chặt một câu là chém một câu là sao hả trời . Cái đạo lý đẹp của mấy đứa ghét học chúng nó chế ra mà bà ý đảo cho một phát bay đi tận cái chỗ nào thay vào đấy là cái đạo lý học là nhất của bả . - sao hả ? Không thấy con bạn nói gì nó liền hỏi - ờ thì tắc - .... 2 đứa đi dạo xung quanh phố cũng được một lúc rồi , bỗng nhiên đi qua chỗ có dán một tấm poster đang được rất nhiều người chú ý đến thì Tiểu An liền kéo tay nó đi ra chỗ phía ps đó . - chuyện gì? _ nó hỏi - hình như đó là ngôi sao mới hiện nay thì phải _ vừa nói vẻ mặt cô rất hưng phấn - thế thì đã làm sao chứ ? Thật vô vị… Tiểu An đưa nó về nhà mà nó vẫn chẳng nhớ gì cả . Sáng hôm sau dậy chỉ thấy đầu đau nhức sau đó xuống nhà thì mẹ nó bảo hôm qua uống say quá . Nó mới giật mình nhớ lại chút chút gì đó nhưng không sao nhớ được chuyện gì ngoài chuyện nó nốc bao nhiêu bia cùng đám con trai trong lớp .Sau đó thì Tiểu An gọi điện thoại cho nó , hẹn gặp ở quán ăn sáng mọi khi rồi kể cho nó nghe mọi chuyện- ẶC , tao đã làm cái điều mắc dịch đó á . Thằng cha đấy đòi số điện thoại của tao sao mày lại cho ? bạn bè với nhau vậy á ! nhỡ mà nó có gọi điện cho tao thật thì tính sao ???- gomen nasai , chỉ vì anh í quá là đẹp trai , cơ mà hình như tao cũng bị bỏ bùa rồi hay sao á .Giây phút Tiểu An thốt ra lời này thì khóe miệng nó giật giật , mắt nhìn chằm chằm nhỏ .- á , sao nhìn tao bằng cái ánh mắt ấy ???- chứ không phải mày đang tương tư Phong dở nhà tao hay sao ???- à thì ... đâu phải nữ nhân nào khi yêu cũng sẽ chung thủy đâu , hì hì- đ* h** s*c ...Nó nhìn con bạn bằng ánh mắt chả hiểu là thế nào nhưng cuối cùng thì cũng cho qua vụ '' sắc lang '' kia . Còn về vụ cho số điện thoại nó vẫn tiếp tục tra hỏi tù nhân đang ngồi bên cạnh kia .- thôi mà , rồi tao sẽ nghĩ cách giúp mày- giúp ??? bằng cách nào ??? thông minh như tao còn chưa nghĩ ra huống hồ mày !- thôi nhá , có phải học giỏi thì sẽ thông minh mặt đâu- vậy được , thế mày nghĩ được cách gì nào- nhất thời chưa nghĩ ra ...Tiểu An đưa tay gãi gãi mặt , tránh cái ánh mắt ''cao vời vợi '' kia của nó- thế cũng đòi . Mà dù sao đến hôm nay hắn chưa gọi thì chắc không vấn đề gì , mấy hôm nữa nhập học , tao cũng chuyển trường , nhất định hắn sẽ không thể tìm ra ta . ahahahaLần này đến lượt khóe miệng Tiểu An giật giật , đúng là cái con người tự cao tự đại ...haizzz...Buổi tối ăn cơm xong nó lên tắm gội rồi ngồi vào bàn học lại một số kiến thức . Từ chiều tới giờ nó cứ liên tục nhận được tin nhắn mà toàn là tin nhắn của số sim , lần nào cũng làm nó thót cả tim vì lo lắng rằng tên hôm nọ sẽ nhắn tin và yêu cầu nó mua lại giày và quần cho hắn , mà nó thì móc đâu ra tiền , đã nghèo rớt mồng tơi rơi nước mắt rồi , mà theo như lời của Tiểu An thì tên đó ăn mặc rất sành điệu , làm sao mà đền nổi hả trời ???Cứ ngồi suy nghĩ mông lung mà nó chả học nổi bài , sau đó thì lắc đầu một cái cố tống mấy thứ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình nó tập trung học . Bỗng tiếng điện thoại reng làm nó giật cả mình , tim thót lên một cái . Nó đưa tay mở lấy điện thoại , màn hình sáng hiện ra , tiếng chuông điện thoại vẫn reo , trên màn hình hiện ra dòng số lạ . THÔI CHẾT ! số này nó không biết , chả nhẽ là hắn thật hay sao ??? Nó run run đưa tay ấn nhẹ vào máy nút nghe...- con nhỏ khùng , cô là rùa hay sao mà bắt máy chậm vậy ???
Tiểu An đưa nó về nhà mà nó vẫn chẳng nhớ gì cả . Sáng hôm sau dậy chỉ thấy đầu đau nhức sau đó xuống nhà thì mẹ nó bảo hôm qua uống say quá . Nó mới giật mình nhớ lại chút chút gì đó nhưng không sao nhớ được chuyện gì ngoài chuyện nó nốc bao nhiêu bia cùng đám con trai trong lớp .
Sau đó thì Tiểu An gọi điện thoại cho nó , hẹn gặp ở quán ăn sáng mọi khi rồi kể cho nó nghe mọi chuyện
- ẶC , tao đã làm cái điều mắc dịch đó á . Thằng cha đấy đòi số điện thoại của tao sao mày lại cho ? bạn bè với nhau vậy á ! nhỡ mà nó có gọi điện cho tao thật thì tính sao ???
- gomen nasai , chỉ vì anh í quá là đẹp trai , cơ mà hình như tao cũng bị bỏ bùa rồi hay sao á .
Giây phút Tiểu An thốt ra lời này thì khóe miệng nó giật giật , mắt nhìn chằm chằm nhỏ .
- á , sao nhìn tao bằng cái ánh mắt ấy ???
- chứ không phải mày đang tương tư Phong dở nhà tao hay sao ???
- à thì ... đâu phải nữ nhân nào khi yêu cũng sẽ chung thủy đâu , hì hì
- đ* h** s*c ...
Nó nhìn con bạn bằng ánh mắt chả hiểu là thế nào nhưng cuối cùng thì cũng cho qua vụ '' sắc lang '' kia . Còn về vụ cho số điện thoại nó vẫn tiếp tục tra hỏi tù nhân đang ngồi bên cạnh kia .
- thôi mà , rồi tao sẽ nghĩ cách giúp mày
- giúp ??? bằng cách nào ??? thông minh như tao còn chưa nghĩ ra huống hồ mày !
- thôi nhá , có phải học giỏi thì sẽ thông minh mặt đâu
- vậy được , thế mày nghĩ được cách gì nào
- nhất thời chưa nghĩ ra ...
Tiểu An đưa tay gãi gãi mặt , tránh cái ánh mắt ''cao vời vợi '' kia của nó
- thế cũng đòi . Mà dù sao đến hôm nay hắn chưa gọi thì chắc không vấn đề gì , mấy hôm nữa nhập học , tao cũng chuyển trường , nhất định hắn sẽ không thể tìm ra ta . ahahaha
Lần này đến lượt khóe miệng Tiểu An giật giật , đúng là cái con người tự cao tự đại ...haizzz
...
Buổi tối ăn cơm xong nó lên tắm gội rồi ngồi vào bàn học lại một số kiến thức . Từ chiều tới giờ nó cứ liên tục nhận được tin nhắn mà toàn là tin nhắn của số sim , lần nào cũng làm nó thót cả tim vì lo lắng rằng tên hôm nọ sẽ nhắn tin và yêu cầu nó mua lại giày và quần cho hắn , mà nó thì móc đâu ra tiền , đã nghèo rớt mồng tơi rơi nước mắt rồi , mà theo như lời của Tiểu An thì tên đó ăn mặc rất sành điệu , làm sao mà đền nổi hả trời ???
Cứ ngồi suy nghĩ mông lung mà nó chả học nổi bài , sau đó thì lắc đầu một cái cố tống mấy thứ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình nó tập trung học . Bỗng tiếng điện thoại reng làm nó giật cả mình , tim thót lên một cái . Nó đưa tay mở lấy điện thoại , màn hình sáng hiện ra , tiếng chuông điện thoại vẫn reo , trên màn hình hiện ra dòng số lạ . THÔI CHẾT ! số này nó không biết , chả nhẽ là hắn thật hay sao ??? Nó run run đưa tay ấn nhẹ vào máy nút nghe...
- con nhỏ khùng , cô là rùa hay sao mà bắt máy chậm vậy ???
Nam Thần Đẹp Trai Cùng Ký Túc XáTác giả: Mạc Hàn Băng- Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ , chơi không học thấy khỏe hẳn ra Kỳ nghỉ đông đã tới , nó vừa đi vừa đọc sách nghe câu lảm nhảm bên tai của con bạn thì liền liếc qua rồi phán câu tiếp theo - Học không chơi đánh rơi mơ mộng chơi không học cạp đất mà ăn * đánh rơi mơ mộng ở đây là đánh rơi đi những thứ mơ mộng phù phiếm á ^_^ Nghe câu phán bá cmn đạo của nó Tiểu An hết nói nổi , cái loại người gì đâu mà cứ chặt một câu là chém một câu là sao hả trời . Cái đạo lý đẹp của mấy đứa ghét học chúng nó chế ra mà bà ý đảo cho một phát bay đi tận cái chỗ nào thay vào đấy là cái đạo lý học là nhất của bả . - sao hả ? Không thấy con bạn nói gì nó liền hỏi - ờ thì tắc - .... 2 đứa đi dạo xung quanh phố cũng được một lúc rồi , bỗng nhiên đi qua chỗ có dán một tấm poster đang được rất nhiều người chú ý đến thì Tiểu An liền kéo tay nó đi ra chỗ phía ps đó . - chuyện gì? _ nó hỏi - hình như đó là ngôi sao mới hiện nay thì phải _ vừa nói vẻ mặt cô rất hưng phấn - thế thì đã làm sao chứ ? Thật vô vị… Tiểu An đưa nó về nhà mà nó vẫn chẳng nhớ gì cả . Sáng hôm sau dậy chỉ thấy đầu đau nhức sau đó xuống nhà thì mẹ nó bảo hôm qua uống say quá . Nó mới giật mình nhớ lại chút chút gì đó nhưng không sao nhớ được chuyện gì ngoài chuyện nó nốc bao nhiêu bia cùng đám con trai trong lớp .Sau đó thì Tiểu An gọi điện thoại cho nó , hẹn gặp ở quán ăn sáng mọi khi rồi kể cho nó nghe mọi chuyện- ẶC , tao đã làm cái điều mắc dịch đó á . Thằng cha đấy đòi số điện thoại của tao sao mày lại cho ? bạn bè với nhau vậy á ! nhỡ mà nó có gọi điện cho tao thật thì tính sao ???- gomen nasai , chỉ vì anh í quá là đẹp trai , cơ mà hình như tao cũng bị bỏ bùa rồi hay sao á .Giây phút Tiểu An thốt ra lời này thì khóe miệng nó giật giật , mắt nhìn chằm chằm nhỏ .- á , sao nhìn tao bằng cái ánh mắt ấy ???- chứ không phải mày đang tương tư Phong dở nhà tao hay sao ???- à thì ... đâu phải nữ nhân nào khi yêu cũng sẽ chung thủy đâu , hì hì- đ* h** s*c ...Nó nhìn con bạn bằng ánh mắt chả hiểu là thế nào nhưng cuối cùng thì cũng cho qua vụ '' sắc lang '' kia . Còn về vụ cho số điện thoại nó vẫn tiếp tục tra hỏi tù nhân đang ngồi bên cạnh kia .- thôi mà , rồi tao sẽ nghĩ cách giúp mày- giúp ??? bằng cách nào ??? thông minh như tao còn chưa nghĩ ra huống hồ mày !- thôi nhá , có phải học giỏi thì sẽ thông minh mặt đâu- vậy được , thế mày nghĩ được cách gì nào- nhất thời chưa nghĩ ra ...Tiểu An đưa tay gãi gãi mặt , tránh cái ánh mắt ''cao vời vợi '' kia của nó- thế cũng đòi . Mà dù sao đến hôm nay hắn chưa gọi thì chắc không vấn đề gì , mấy hôm nữa nhập học , tao cũng chuyển trường , nhất định hắn sẽ không thể tìm ra ta . ahahahaLần này đến lượt khóe miệng Tiểu An giật giật , đúng là cái con người tự cao tự đại ...haizzz...Buổi tối ăn cơm xong nó lên tắm gội rồi ngồi vào bàn học lại một số kiến thức . Từ chiều tới giờ nó cứ liên tục nhận được tin nhắn mà toàn là tin nhắn của số sim , lần nào cũng làm nó thót cả tim vì lo lắng rằng tên hôm nọ sẽ nhắn tin và yêu cầu nó mua lại giày và quần cho hắn , mà nó thì móc đâu ra tiền , đã nghèo rớt mồng tơi rơi nước mắt rồi , mà theo như lời của Tiểu An thì tên đó ăn mặc rất sành điệu , làm sao mà đền nổi hả trời ???Cứ ngồi suy nghĩ mông lung mà nó chả học nổi bài , sau đó thì lắc đầu một cái cố tống mấy thứ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình nó tập trung học . Bỗng tiếng điện thoại reng làm nó giật cả mình , tim thót lên một cái . Nó đưa tay mở lấy điện thoại , màn hình sáng hiện ra , tiếng chuông điện thoại vẫn reo , trên màn hình hiện ra dòng số lạ . THÔI CHẾT ! số này nó không biết , chả nhẽ là hắn thật hay sao ??? Nó run run đưa tay ấn nhẹ vào máy nút nghe...- con nhỏ khùng , cô là rùa hay sao mà bắt máy chậm vậy ???