Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 16: Ghệ là gì?

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… 9h, nước Anh.Sau khi xuống máy bay, anh đã đến được nơi ba mẹ anh định cư. Nhà anh định cư bên đây khi anh mới 17 tuổi. Ba anh hiện đang làm CEO c*̉a một công ty xuất khẩu thực phẩm nổi tiếng bên Anh. Còn bà Kim thì lại là một diễn viên điện ảnh. Nhưng khi cưới ông bà đã từ bỏ ước mơ một lòng một dạ yêu chồng con, không tham gia ngành giải trí nữa. ÔNG luôn muốn anh làm việc ở công ty nhưng anh lại không hề yêu thích việc đó cho lắm. Ước mơ c*̉a anh vốn dĩ là một giáo viên đứng trên bục giảng truyền đạt cho học sinh, để làm được việc đó anh đã học xong đại học bên Anh và về Việt Nam thân yêu, nơi đã sinh ra anh nhưng có lẽ đã ít gắn bó với mình nên anh càng muốn sống ở nơi đó, căn nhà hiện tại là do ba mẹ đã xây sẵn tặng anh. Nhưng không hẳn thế vì anh c*̃ng đã học xong đại học ngành quản trị kinh doanh theo ý ba c*̉a mình.Dưới cái ánh nắng rực rỡ, một chàng trai tay xách vali, bước đi đầy tự tin, chiếc áo sơ mi sọc caro đen chỉnh tề, chiếc quần jean với cái thắc lưng rất hợp thời trang, và không ai khác chính là anh_ Cao Khôi Nguyên anh ngước cao lên nhìn những ngôi nhà cổ kính ở nước Anh_Nó thật đẹp và không khác mấy so với những năm anh vắng bóng ở đây. Anh đi tới một ngôi nhà phía trước mặt, ngôi nhà cao tầng và kiến trúc Anh kia rất đẹp._Cốc... cốc_ Anh gỗ cửa.Người phụ nữ bên trong bước ra, mặc một chiếc đầm dài màu tím, nhìn bà rất sang trọng._Con...yêu_Bà mở cửa khuôn mặt tươi hẳn,cười khanh khách, không ngờ người đứng đây lại là con trai mình. Bà còn nghĩ sẽ vài hôm nữa anh mới tới._Ừ! Là con _chỉ một câu đơn giản vậy thôi, bà choàng tay ôm cao trai c*̉a mình, bao năm nay bà đã thấy anh trưởng thành hơn nhiều. Đã gầy hơn, Cao hơn._Mẹ, không đến nỗi khóc ấy chứ?_ Anh trêu bà_Thằng qủy, vào nhanh ba con ở trong đó_bà sướt mướt. Anh bước vào nhà._Ba_ Anh gọi người phía ghế đối diện._Về sớm thế cơ à, ta tưởng con sẽ mai chứ, sao thế nào? _ Ba anh nói_Con khỏe , ba mẹ thế nào? _anh mỉm cười._Mẹ con cứ đòi qua con miết ấy chứ, mới năm qua đã về thăm con vậy mà bã cứ trông đòi con hoài_ ba anh liếc nhìn ._Anh nói thế mà nghe được à? Con ở bên đó một mình không ai chăm sóc, anh thật...._Được rồi mẹ con là nhất_anh ôm mẹ, mẹ lại trẻ con nữa rồi! Ba lại chiều mẹ nữa đây mà._Con đã 25 rồi, cố ghệ chưa?_Bà Kim nói._Hả???? Ghệ là cái gì_Ông và anh kinh ngạc._Hai cha con thật là... haizzz ghệ là người yêu ấy! Hai người thật là không cập nhật thông tin teen gì hết_Bà Kim lắc đầu trách móc.A! Ra mẹ biết luôn về tuổi teen luôn ấy nhã? Vậy chắc mẹ biết facebook không nhĩ? Anh đang suy nghĩ...****Ích Ân chào mọi người ạ!Theo như yêu cầu Ích Ân đã viết nhiều hơn trong 1chương rồi nhé! Nếu Ích Ân viết ít thì sẽ ra nhiều chương 1 ngày nha. Chỉ cần mọi người ủng hộ và động viên Ích Ân sẽ cố gắng viết và hoàn thành sớm nhất, để có thể tạo ra nhiều truyện hơn nữa^^ .Mọi người bình luận góp ý cho Ích Ân nha! Ích Ân cảm ơn ạ! LOVE ALL

9h, nước Anh.Sau khi xuống máy bay, anh đã đến được nơi ba mẹ anh định cư. Nhà anh định cư bên đây khi anh mới 17 tuổi. Ba anh hiện đang làm CEO c*̉a một công ty xuất khẩu thực phẩm nổi tiếng bên Anh. Còn bà Kim thì lại là một diễn viên điện ảnh. Nhưng khi cưới ông bà đã từ bỏ ước mơ một lòng một dạ yêu chồng con, không tham gia ngành giải trí nữa. ÔNG luôn muốn anh làm việc ở công ty nhưng anh lại không hề yêu thích việc đó cho lắm. Ước mơ c*̉a anh vốn dĩ là một giáo viên đứng trên bục giảng truyền đạt cho học sinh, để làm được việc đó anh đã học xong đại học bên Anh và về Việt Nam thân yêu, nơi đã sinh ra anh nhưng có lẽ đã ít gắn bó với mình nên anh càng muốn sống ở nơi đó, căn nhà hiện tại là do ba mẹ đã xây sẵn tặng anh. Nhưng không hẳn thế vì anh c*̃ng đã học xong đại học ngành quản trị kinh doanh theo ý ba c*̉a mình.

Dưới cái ánh nắng rực rỡ, một chàng trai tay xách vali, bước đi đầy tự tin, chiếc áo sơ mi sọc caro đen chỉnh tề, chiếc quần jean với cái thắc lưng rất hợp thời trang, và không ai khác chính là anh_ Cao Khôi Nguyên anh ngước cao lên nhìn những ngôi nhà cổ kính ở nước Anh_Nó thật đẹp và không khác mấy so với những năm anh vắng bóng ở đây. Anh đi tới một ngôi nhà phía trước mặt, ngôi nhà cao tầng và kiến trúc Anh kia rất đẹp.

_Cốc... cốc_ Anh gỗ cửa.Người phụ nữ bên trong bước ra, mặc một chiếc đầm dài màu tím, nhìn bà rất sang trọng.

_Con...yêu_Bà mở cửa khuôn mặt tươi hẳn,cười khanh khách, không ngờ người đứng đây lại là con trai mình. Bà còn nghĩ sẽ vài hôm nữa anh mới tới.

_Ừ! Là con _chỉ một câu đơn giản vậy thôi, bà choàng tay ôm cao trai c*̉a mình, bao năm nay bà đã thấy anh trưởng thành hơn nhiều. Đã gầy hơn, Cao hơn.

_Mẹ, không đến nỗi khóc ấy chứ?_ Anh trêu bà

_Thằng qủy, vào nhanh ba con ở trong đó_bà sướt mướt. Anh bước vào nhà.

_Ba_ Anh gọi người phía ghế đối diện.

_Về sớm thế cơ à, ta tưởng con sẽ mai chứ, sao thế nào? _ Ba anh nói

_Con khỏe , ba mẹ thế nào? _anh mỉm cười.

_Mẹ con cứ đòi qua con miết ấy chứ, mới năm qua đã về thăm con vậy mà bã cứ trông đòi con hoài_ ba anh liếc nhìn .

_Anh nói thế mà nghe được à? Con ở bên đó một mình không ai chăm sóc, anh thật....

_Được rồi mẹ con là nhất_anh ôm mẹ, mẹ lại trẻ con nữa rồi! Ba lại chiều mẹ nữa đây mà.

_Con đã 25 rồi, cố ghệ chưa?_Bà Kim nói.

_Hả???? Ghệ là cái gì_Ông và anh kinh ngạc.

_Hai cha con thật là... haizzz ghệ là người yêu ấy! Hai người thật là không cập nhật thông tin teen gì hết_Bà Kim lắc đầu trách móc.A! Ra mẹ biết luôn về tuổi teen luôn ấy nhã? Vậy chắc mẹ biết facebook không nhĩ? Anh đang suy nghĩ...

****

Ích Ân chào mọi người ạ!

Theo như yêu cầu Ích Ân đã viết nhiều hơn trong 1chương rồi nhé! Nếu Ích Ân viết ít thì sẽ ra nhiều chương 1 ngày nha. Chỉ cần mọi người ủng hộ và động viên Ích Ân sẽ cố gắng viết và hoàn thành sớm nhất, để có thể tạo ra nhiều truyện hơn nữa^^ .Mọi người bình luận góp ý cho Ích Ân nha! Ích Ân cảm ơn ạ! LOVE ALL

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… 9h, nước Anh.Sau khi xuống máy bay, anh đã đến được nơi ba mẹ anh định cư. Nhà anh định cư bên đây khi anh mới 17 tuổi. Ba anh hiện đang làm CEO c*̉a một công ty xuất khẩu thực phẩm nổi tiếng bên Anh. Còn bà Kim thì lại là một diễn viên điện ảnh. Nhưng khi cưới ông bà đã từ bỏ ước mơ một lòng một dạ yêu chồng con, không tham gia ngành giải trí nữa. ÔNG luôn muốn anh làm việc ở công ty nhưng anh lại không hề yêu thích việc đó cho lắm. Ước mơ c*̉a anh vốn dĩ là một giáo viên đứng trên bục giảng truyền đạt cho học sinh, để làm được việc đó anh đã học xong đại học bên Anh và về Việt Nam thân yêu, nơi đã sinh ra anh nhưng có lẽ đã ít gắn bó với mình nên anh càng muốn sống ở nơi đó, căn nhà hiện tại là do ba mẹ đã xây sẵn tặng anh. Nhưng không hẳn thế vì anh c*̃ng đã học xong đại học ngành quản trị kinh doanh theo ý ba c*̉a mình.Dưới cái ánh nắng rực rỡ, một chàng trai tay xách vali, bước đi đầy tự tin, chiếc áo sơ mi sọc caro đen chỉnh tề, chiếc quần jean với cái thắc lưng rất hợp thời trang, và không ai khác chính là anh_ Cao Khôi Nguyên anh ngước cao lên nhìn những ngôi nhà cổ kính ở nước Anh_Nó thật đẹp và không khác mấy so với những năm anh vắng bóng ở đây. Anh đi tới một ngôi nhà phía trước mặt, ngôi nhà cao tầng và kiến trúc Anh kia rất đẹp._Cốc... cốc_ Anh gỗ cửa.Người phụ nữ bên trong bước ra, mặc một chiếc đầm dài màu tím, nhìn bà rất sang trọng._Con...yêu_Bà mở cửa khuôn mặt tươi hẳn,cười khanh khách, không ngờ người đứng đây lại là con trai mình. Bà còn nghĩ sẽ vài hôm nữa anh mới tới._Ừ! Là con _chỉ một câu đơn giản vậy thôi, bà choàng tay ôm cao trai c*̉a mình, bao năm nay bà đã thấy anh trưởng thành hơn nhiều. Đã gầy hơn, Cao hơn._Mẹ, không đến nỗi khóc ấy chứ?_ Anh trêu bà_Thằng qủy, vào nhanh ba con ở trong đó_bà sướt mướt. Anh bước vào nhà._Ba_ Anh gọi người phía ghế đối diện._Về sớm thế cơ à, ta tưởng con sẽ mai chứ, sao thế nào? _ Ba anh nói_Con khỏe , ba mẹ thế nào? _anh mỉm cười._Mẹ con cứ đòi qua con miết ấy chứ, mới năm qua đã về thăm con vậy mà bã cứ trông đòi con hoài_ ba anh liếc nhìn ._Anh nói thế mà nghe được à? Con ở bên đó một mình không ai chăm sóc, anh thật...._Được rồi mẹ con là nhất_anh ôm mẹ, mẹ lại trẻ con nữa rồi! Ba lại chiều mẹ nữa đây mà._Con đã 25 rồi, cố ghệ chưa?_Bà Kim nói._Hả???? Ghệ là cái gì_Ông và anh kinh ngạc._Hai cha con thật là... haizzz ghệ là người yêu ấy! Hai người thật là không cập nhật thông tin teen gì hết_Bà Kim lắc đầu trách móc.A! Ra mẹ biết luôn về tuổi teen luôn ấy nhã? Vậy chắc mẹ biết facebook không nhĩ? Anh đang suy nghĩ...****Ích Ân chào mọi người ạ!Theo như yêu cầu Ích Ân đã viết nhiều hơn trong 1chương rồi nhé! Nếu Ích Ân viết ít thì sẽ ra nhiều chương 1 ngày nha. Chỉ cần mọi người ủng hộ và động viên Ích Ân sẽ cố gắng viết và hoàn thành sớm nhất, để có thể tạo ra nhiều truyện hơn nữa^^ .Mọi người bình luận góp ý cho Ích Ân nha! Ích Ân cảm ơn ạ! LOVE ALL

Chương 16: Ghệ là gì?