Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…
Chương 30: Biết điểm
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… _Anh không phải đồ ăn, Hạ Quân_Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng._Nhưng quả thật môi anh rất ngon mà_Cô c*̃ng chau mặt lại đanh đá._Em nói ngon? _Anh từ từ tiến lại sát mặt cô, cô nhắm tịt hai mắt lại_Là nước bọt đấy_cô bật ngửa, anh lại dùng chiêu c*̃ c*̉a cô rồi. Nhớ đến chuyện "nước bọt" làm cho cô dẫn đến kết c*̣c này thì cô lại e thẹn, mặt đỏ như trái cà chua. Hừ..._Anh thiệt ...Là!!!_Cô đứng dậy giẫm chân anh, chạy đi xa tít...****Hai tuần sau, hôm nay là ngày cô biết được điểm nghề c*̉a mình, cô vui vẻ chạy chân sáo đến bảng điểm c*̉a trường để xem. Cô nắm tay Nhung chen lấn vào nơi nhỏ chật hẹp. Cô đưa ngón tay trỏ vào tờ giấy để dò tên._Cao Lâm Anh 8_..._ Trần Tuyết Nhung 9_..._Lê Hạ Quân 9_...Cô nhìn vào thấy Tên Nhung thì réo lên._Ê, mày 9 điểm_Cô nói xong lập tức nhìn xuống phía dưới._Trời ơi! LÀ 9 điểm, Khánh Nguyên anh lừa em sao?_Nói xong cô kéo tay Nhung đi gặp anh. Ở phòng giáo viên chỉ có anh và một cô học sinh nào đó. Hình như, anh đang giảng bài cho cô học sinh ấy thi học sinh giỏi cấp thành phố. Cô học sinh mặt cười tươi như hoa lộ ra cái vẻ "mê trai". Đầu cô ta lúc nào c*̃ng để vài loạn tóc bay bay vào mặt anh như đang mê hoặc anh vậy. Đúng là tạo ra một không cảnh lãng mạng đáng ghét mà! Cô nghiến răng ken két. Bước vào, Nhung đi theo sau._A! Chào thầy Nguyên có lẽ... Em đang làm phiền khung cảnh đẹp đẽ này nhĩ? _Cô trừng mắt nhìn anh, rồi liếc sang cô gái ấy. Hừ mới lớp 10 mà đã dụ dỗ người c*̉a tôi à, thật là đáng ghét, còn anh nữa Khánh Nguyên anh thật là...Hư!
_Anh không phải đồ ăn, Hạ Quân_Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng._Nhưng quả thật môi anh rất ngon mà_Cô c*̃ng chau mặt lại đanh đá.
_Em nói ngon? _Anh từ từ tiến lại sát mặt cô, cô nhắm tịt hai mắt lại_Là nước bọt đấy_cô bật ngửa, anh lại dùng chiêu c*̃ c*̉a cô rồi. Nhớ đến chuyện "nước bọt" làm cho cô dẫn đến kết c*̣c này thì cô lại e thẹn, mặt đỏ như trái cà chua. Hừ...
_Anh thiệt ...Là!!!_Cô đứng dậy giẫm chân anh, chạy đi xa tít...
****
Hai tuần sau, hôm nay là ngày cô biết được điểm nghề c*̉a mình, cô vui vẻ chạy chân sáo đến bảng điểm c*̉a trường để xem. Cô nắm tay Nhung chen lấn vào nơi nhỏ chật hẹp. Cô đưa ngón tay trỏ vào tờ giấy để dò tên.
_Cao Lâm Anh 8
_...
_ Trần Tuyết Nhung 9
_...
_Lê Hạ Quân 9
_...
Cô nhìn vào thấy Tên Nhung thì réo lên.
_Ê, mày 9 điểm_Cô nói xong lập tức nhìn xuống phía dưới.
_Trời ơi! LÀ 9 điểm, Khánh Nguyên anh lừa em sao?_Nói xong cô kéo tay Nhung đi gặp anh. Ở phòng giáo viên chỉ có anh và một cô học sinh nào đó. Hình như, anh đang giảng bài cho cô học sinh ấy thi học sinh giỏi cấp thành phố. Cô học sinh mặt cười tươi như hoa lộ ra cái vẻ "mê trai". Đầu cô ta lúc nào c*̃ng để vài loạn tóc bay bay vào mặt anh như đang mê hoặc anh vậy. Đúng là tạo ra một không cảnh lãng mạng đáng ghét mà! Cô nghiến răng ken két. Bước vào, Nhung đi theo sau.
_A! Chào thầy Nguyên có lẽ... Em đang làm phiền khung cảnh đẹp đẽ này nhĩ? _Cô trừng mắt nhìn anh, rồi liếc sang cô gái ấy. Hừ mới lớp 10 mà đã dụ dỗ người c*̉a tôi à, thật là đáng ghét, còn anh nữa Khánh Nguyên anh thật là...Hư!
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… _Anh không phải đồ ăn, Hạ Quân_Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng._Nhưng quả thật môi anh rất ngon mà_Cô c*̃ng chau mặt lại đanh đá._Em nói ngon? _Anh từ từ tiến lại sát mặt cô, cô nhắm tịt hai mắt lại_Là nước bọt đấy_cô bật ngửa, anh lại dùng chiêu c*̃ c*̉a cô rồi. Nhớ đến chuyện "nước bọt" làm cho cô dẫn đến kết c*̣c này thì cô lại e thẹn, mặt đỏ như trái cà chua. Hừ..._Anh thiệt ...Là!!!_Cô đứng dậy giẫm chân anh, chạy đi xa tít...****Hai tuần sau, hôm nay là ngày cô biết được điểm nghề c*̉a mình, cô vui vẻ chạy chân sáo đến bảng điểm c*̉a trường để xem. Cô nắm tay Nhung chen lấn vào nơi nhỏ chật hẹp. Cô đưa ngón tay trỏ vào tờ giấy để dò tên._Cao Lâm Anh 8_..._ Trần Tuyết Nhung 9_..._Lê Hạ Quân 9_...Cô nhìn vào thấy Tên Nhung thì réo lên._Ê, mày 9 điểm_Cô nói xong lập tức nhìn xuống phía dưới._Trời ơi! LÀ 9 điểm, Khánh Nguyên anh lừa em sao?_Nói xong cô kéo tay Nhung đi gặp anh. Ở phòng giáo viên chỉ có anh và một cô học sinh nào đó. Hình như, anh đang giảng bài cho cô học sinh ấy thi học sinh giỏi cấp thành phố. Cô học sinh mặt cười tươi như hoa lộ ra cái vẻ "mê trai". Đầu cô ta lúc nào c*̃ng để vài loạn tóc bay bay vào mặt anh như đang mê hoặc anh vậy. Đúng là tạo ra một không cảnh lãng mạng đáng ghét mà! Cô nghiến răng ken két. Bước vào, Nhung đi theo sau._A! Chào thầy Nguyên có lẽ... Em đang làm phiền khung cảnh đẹp đẽ này nhĩ? _Cô trừng mắt nhìn anh, rồi liếc sang cô gái ấy. Hừ mới lớp 10 mà đã dụ dỗ người c*̉a tôi à, thật là đáng ghét, còn anh nữa Khánh Nguyên anh thật là...Hư!