Tác giả:

6h30 tại biệt thự hoàng tráng, mĩ lệ nhà họ Nguyễn có tiếng hét lớn: -Khánh Linh, Khánh Linh dậy đi học nhanh! Tiếng mama nó la lên làm nó tỉnh ngủ luôn(chứng tỏ sức công phá rất lớn nha) chả là hum nay là ngày khai trường của nó ở Lightstar. Nó lê bước đi làm VSCN sau đó xuống ăn sáng với mama nó. sau 3ph nó xuống nhà vs bộ đồng phục của trường : chiếc áo sơ mi kẻ caro, chiếc nơ ở giữa cổ cug chiếc váy dài hơn đầu gối, đi đôi giày cao 10cm màu trắng, mãi tóc buông xõa đến ngang lưng xoăn nhẹ phần đuôi màu hung đỏ. Bà quản gia Lý cúi chào: -Xin chào tiểu thư! Chúc người 1 buổi sáng tốt lành! -Cảm ơn bà!-Nó khẽ mỉm cười. -Ra ăn sáng đi con-Mama nó khẽ lên tiếng -Dạ mama!-nó tuân lệnh Nó ngồi xuống bàn và bắt đầu công việc thiêng liêng: lấp đầy cái bao tử đang réo ầm ầm của mk. Xong xuôi, nó ngẩng đầu lên hỏi: -Mama ak, mama có chắc là con học trường đó sẽ ổn ko? Con đã chuyển qua hơn 5 trường rùi đó! -Lần này ta chắc lun! Ta đã thuê cả vệ sĩ cho con rùi đó! Họ sẽ đi học cug con.-mama…

Chương 11: Quá khứ đẫm nước mắt

Chinh Phục Công ChúaTác giả: Nhật Mi6h30 tại biệt thự hoàng tráng, mĩ lệ nhà họ Nguyễn có tiếng hét lớn: -Khánh Linh, Khánh Linh dậy đi học nhanh! Tiếng mama nó la lên làm nó tỉnh ngủ luôn(chứng tỏ sức công phá rất lớn nha) chả là hum nay là ngày khai trường của nó ở Lightstar. Nó lê bước đi làm VSCN sau đó xuống ăn sáng với mama nó. sau 3ph nó xuống nhà vs bộ đồng phục của trường : chiếc áo sơ mi kẻ caro, chiếc nơ ở giữa cổ cug chiếc váy dài hơn đầu gối, đi đôi giày cao 10cm màu trắng, mãi tóc buông xõa đến ngang lưng xoăn nhẹ phần đuôi màu hung đỏ. Bà quản gia Lý cúi chào: -Xin chào tiểu thư! Chúc người 1 buổi sáng tốt lành! -Cảm ơn bà!-Nó khẽ mỉm cười. -Ra ăn sáng đi con-Mama nó khẽ lên tiếng -Dạ mama!-nó tuân lệnh Nó ngồi xuống bàn và bắt đầu công việc thiêng liêng: lấp đầy cái bao tử đang réo ầm ầm của mk. Xong xuôi, nó ngẩng đầu lên hỏi: -Mama ak, mama có chắc là con học trường đó sẽ ổn ko? Con đã chuyển qua hơn 5 trường rùi đó! -Lần này ta chắc lun! Ta đã thuê cả vệ sĩ cho con rùi đó! Họ sẽ đi học cug con.-mama… -Bà chủ! Bà chủ! Không xong rùi. Có chuyện lớn rùi.-Bà quản gia hớt hải chạy vào, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.Lúc này, mẹ nó đang ru nó ngủ. Bà dừng lại hỏi quản gia, trong lòng có chút bồn chồn:-Có chuyện j ko vậy?-Dạ, thưa bà, ông chủ xẩy ra chuyện rùi ạ!-Cái, cái j cơ? Thôi chúng ta ra ngoài nói chuyện. Tuyệt đối ko đc để con bé pít.-Mẹ nó hơi shock nhưng trấn tĩnh lại rồi kéo quản gia ra khỏi phòng. Cuộc đối thoại đó đã lọt vào tai nó. Nó chưa ngủ. Nó lén đi theo mẹ mình.-Ông ấy có sao ko vậy, nói nhanh!-Bà lo lắng đến mức hét lên.-Sau khi máy bay cất cánh đc 2h thì ko may bị nổ và ông chủ đã…-Nói đến đây, nước mắt quản gia tràn ra, mẹ nó đau lòng ngồi phịch xuống miệng ko ngừng lẩm bẩm:-Ko ko ko thể nào như thế đc. Ko thể!Nó nghe xong khóc nức nở rồi ngất lịm đi.-Phịch!-Tiếng nó ngã xuống làm mọi người giật mình.-Cô chủ, cô chủ.-Khánh Linh con! Mau gọi xe cứu thương ngay!-Bà hét lên trong nước mắt.Trong giấc mơ đêm đó, nó đang đi chơi vs papa nó thj có 1 lũ gián bắt papa nó đi, nó sợ hãi khóc thảm thiết.-Ba!Ba! Đừng bỏ con! Về với con đi mà! Huuuuuuuuuuuuu-Nó hét lên rùi ngồi bật dậy.Đó chỉ là 1 giấc mơ hoang đường nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến nó. Từ đó nó rất sợ gián mà đúng hơn là sợ cái ngày mà nó mất đi papa…mãi mãi.Bà sực tỉnh khi nó bất ngờ ôm từ phía sau. Nhanh nhẹn gạt bỏ những giọt nước mắt, bà mỉm cười với nó:-Con khỏe rồi chứ, con yêu.-Dạ khỏe rùi mama ạ. Hjhj-Nó cười híp mắt-Ak mà thứ 7 mama đi họp phụ huynh cho con nha!-nó típ tục.-Tất nhiên rồi! Mama sẽ sắp xếp công việc.-Bà nhẹ nhàng xoa đầu nó kìm nén dòng nước mắt trực trào ra.Cả đêm hôm đó, hắn ko sao ngủ được. Hắn cứ nghĩ về nó, nghĩ về nét mặt hoảng sợ cùng dòng nước mắt nhạt nhào, tim hắn lại nhói lên. Hắn mong trời sáng thật nhanh để đc gặp nó.

-Bà chủ! Bà chủ! Không xong rùi. Có chuyện lớn rùi.-Bà quản gia hớt hải chạy vào, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Lúc này, mẹ nó đang ru nó ngủ. Bà dừng lại hỏi quản gia, trong lòng có chút bồn chồn:

-Có chuyện j ko vậy?

-Dạ, thưa bà, ông chủ xẩy ra chuyện rùi ạ!

-Cái, cái j cơ? Thôi chúng ta ra ngoài nói chuyện. Tuyệt đối ko đc để con bé pít.-Mẹ nó hơi shock nhưng trấn tĩnh lại rồi kéo quản gia ra khỏi phòng. Cuộc đối thoại đó đã lọt vào tai nó. Nó chưa ngủ. Nó lén đi theo mẹ mình.

-Ông ấy có sao ko vậy, nói nhanh!-Bà lo lắng đến mức hét lên.

-Sau khi máy bay cất cánh đc 2h thì ko may bị nổ và ông chủ đã…-Nói đến đây, nước mắt quản gia tràn ra, mẹ nó đau lòng ngồi phịch xuống miệng ko ngừng lẩm bẩm:

-Ko ko ko thể nào như thế đc. Ko thể!

Nó nghe xong khóc nức nở rồi ngất lịm đi.

-Phịch!-Tiếng nó ngã xuống làm mọi người giật mình.

-Cô chủ, cô chủ.

-Khánh Linh con! Mau gọi xe cứu thương ngay!-Bà hét lên trong nước mắt.

Trong giấc mơ đêm đó, nó đang đi chơi vs papa nó thj có 1 lũ gián bắt papa nó đi, nó sợ hãi khóc thảm thiết.

-Ba!Ba! Đừng bỏ con! Về với con đi mà! Huuuuuuuuuuuuu-Nó hét lên rùi ngồi bật dậy.

Đó chỉ là 1 giấc mơ hoang đường nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến nó. Từ đó nó rất sợ gián mà đúng hơn là sợ cái ngày mà nó mất đi papa…mãi mãi.

Bà sực tỉnh khi nó bất ngờ ôm từ phía sau. Nhanh nhẹn gạt bỏ những giọt nước mắt, bà mỉm cười với nó:

-Con khỏe rồi chứ, con yêu.

-Dạ khỏe rùi mama ạ. Hjhj-Nó cười híp mắt

-Ak mà thứ 7 mama đi họp phụ huynh cho con nha!-nó típ tục.

-Tất nhiên rồi! Mama sẽ sắp xếp công việc.-Bà nhẹ nhàng xoa đầu nó kìm nén dòng nước mắt trực trào ra.

Cả đêm hôm đó, hắn ko sao ngủ được. Hắn cứ nghĩ về nó, nghĩ về nét mặt hoảng sợ cùng dòng nước mắt nhạt nhào, tim hắn lại nhói lên. Hắn mong trời sáng thật nhanh để đc gặp nó.

Chinh Phục Công ChúaTác giả: Nhật Mi6h30 tại biệt thự hoàng tráng, mĩ lệ nhà họ Nguyễn có tiếng hét lớn: -Khánh Linh, Khánh Linh dậy đi học nhanh! Tiếng mama nó la lên làm nó tỉnh ngủ luôn(chứng tỏ sức công phá rất lớn nha) chả là hum nay là ngày khai trường của nó ở Lightstar. Nó lê bước đi làm VSCN sau đó xuống ăn sáng với mama nó. sau 3ph nó xuống nhà vs bộ đồng phục của trường : chiếc áo sơ mi kẻ caro, chiếc nơ ở giữa cổ cug chiếc váy dài hơn đầu gối, đi đôi giày cao 10cm màu trắng, mãi tóc buông xõa đến ngang lưng xoăn nhẹ phần đuôi màu hung đỏ. Bà quản gia Lý cúi chào: -Xin chào tiểu thư! Chúc người 1 buổi sáng tốt lành! -Cảm ơn bà!-Nó khẽ mỉm cười. -Ra ăn sáng đi con-Mama nó khẽ lên tiếng -Dạ mama!-nó tuân lệnh Nó ngồi xuống bàn và bắt đầu công việc thiêng liêng: lấp đầy cái bao tử đang réo ầm ầm của mk. Xong xuôi, nó ngẩng đầu lên hỏi: -Mama ak, mama có chắc là con học trường đó sẽ ổn ko? Con đã chuyển qua hơn 5 trường rùi đó! -Lần này ta chắc lun! Ta đã thuê cả vệ sĩ cho con rùi đó! Họ sẽ đi học cug con.-mama… -Bà chủ! Bà chủ! Không xong rùi. Có chuyện lớn rùi.-Bà quản gia hớt hải chạy vào, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.Lúc này, mẹ nó đang ru nó ngủ. Bà dừng lại hỏi quản gia, trong lòng có chút bồn chồn:-Có chuyện j ko vậy?-Dạ, thưa bà, ông chủ xẩy ra chuyện rùi ạ!-Cái, cái j cơ? Thôi chúng ta ra ngoài nói chuyện. Tuyệt đối ko đc để con bé pít.-Mẹ nó hơi shock nhưng trấn tĩnh lại rồi kéo quản gia ra khỏi phòng. Cuộc đối thoại đó đã lọt vào tai nó. Nó chưa ngủ. Nó lén đi theo mẹ mình.-Ông ấy có sao ko vậy, nói nhanh!-Bà lo lắng đến mức hét lên.-Sau khi máy bay cất cánh đc 2h thì ko may bị nổ và ông chủ đã…-Nói đến đây, nước mắt quản gia tràn ra, mẹ nó đau lòng ngồi phịch xuống miệng ko ngừng lẩm bẩm:-Ko ko ko thể nào như thế đc. Ko thể!Nó nghe xong khóc nức nở rồi ngất lịm đi.-Phịch!-Tiếng nó ngã xuống làm mọi người giật mình.-Cô chủ, cô chủ.-Khánh Linh con! Mau gọi xe cứu thương ngay!-Bà hét lên trong nước mắt.Trong giấc mơ đêm đó, nó đang đi chơi vs papa nó thj có 1 lũ gián bắt papa nó đi, nó sợ hãi khóc thảm thiết.-Ba!Ba! Đừng bỏ con! Về với con đi mà! Huuuuuuuuuuuuu-Nó hét lên rùi ngồi bật dậy.Đó chỉ là 1 giấc mơ hoang đường nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến nó. Từ đó nó rất sợ gián mà đúng hơn là sợ cái ngày mà nó mất đi papa…mãi mãi.Bà sực tỉnh khi nó bất ngờ ôm từ phía sau. Nhanh nhẹn gạt bỏ những giọt nước mắt, bà mỉm cười với nó:-Con khỏe rồi chứ, con yêu.-Dạ khỏe rùi mama ạ. Hjhj-Nó cười híp mắt-Ak mà thứ 7 mama đi họp phụ huynh cho con nha!-nó típ tục.-Tất nhiên rồi! Mama sẽ sắp xếp công việc.-Bà nhẹ nhàng xoa đầu nó kìm nén dòng nước mắt trực trào ra.Cả đêm hôm đó, hắn ko sao ngủ được. Hắn cứ nghĩ về nó, nghĩ về nét mặt hoảng sợ cùng dòng nước mắt nhạt nhào, tim hắn lại nhói lên. Hắn mong trời sáng thật nhanh để đc gặp nó.

Chương 11: Quá khứ đẫm nước mắt