Tác giả:

Chương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ…

Chương 14

Hận ThùTác giả: Emi RirinaChương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ… Nó trở về nhà. Ông Tuấn đang ngồi ở phòng khách dùng trà. Thấy nó bước vào, ông cười hiền nhìn nó:- Con đi đâu về trễ vậy ?- Không liên quan tới ôngNó lạnh lùng lướt qua người ông . Ông nhìn theo bóng nó một lúc lâu, đôi môi ông thì thầm:- Papa xin lỗi conCách đó không xa, đằng sau bức tường là người phụ nữ xinh đẹp, nước mắt rơi xuống ướt đẫm gò má, bà Tú cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng nấc. " Mày vui chưa, Cảm Tú ? Phá hoại gia đình của người khác rồi, mày vui chưa ? " Bà khụy xuống. " Lỗi là do mình, do mình tất cả ..... " Nana ôm chầm lấy bà, nhỏ nói trong nước mắt:- Mama à, đừng buồn màBà ngước mắt nhìn đứa con gái nhỏ của mình:- Là mama, lỗi là do mama .... tất cả tất xả là do mama hếtNhỏ ôm chặt bà hơn:- Ko... chúng ta ko có lỗiBà nhìn chằm chằm vào đứa con giá trước mặt:- Lỗi là do ta... là do ta....- Không ... mama ko biết gì hết... chị ta thì có gì tội nghiệp kia chứ ... là do chị ta cố chấp... là chị ta cố chấp mà thôi" Chát "- Mama .... tát con saoNhỏ nói trong hàng nước mắt. Bà Tú giận dữ:- Con ... không được nói Yumi như vậyNhỏ gục xuống:- Gì chứ ? Ít nhất chị ta còn có tuổi thơ hạnh phúc. Còn con thì sao chứ ? Tuổi thơ thiếu vắng tình thuơng của cha. Mỗi tháng chỉ gặp cha 1 2 lần. Có lần con lén đi theo cha ... Mẹ biết sao ko ? Con thấy cha vui vẻ với một người phụ nữ khác, cha xoa đầu, nâng niu đứa trẻ khác. Thấy ba vỗ về đứa trẻ đó và nói: Papa yêu Yumi. Mẹ làm sao biết chứ ? Đi học, bạn bè bảo con là đứa không cha, họ chửi rủa, cô lập con. Mẹ làm sao biết chứ ?Bà ôm nhỏ vào lòng. Trước giờ bà quá vô tâm, đứa con yêu quý của bà .. cô đơn như vậy mà bà chẳng biết. Bà thật là một người mẹ tồi tệ. Bà nhrj nhàng nói:- Mẹ xin lỗi con,Hai người ôm chầm lấy nhau. Một giọng nói lạnh lùng cất lên:- 2 người ... thôi cái màn khóc lóc ấy điNhỏ đứng phắt dậy:- Chị ... chịBà Tú kéo tay nhỏ lại, lau sơ nước mắt và cười hiền nhìn nó:- Con ăn gì ko để dì nấu cho ?Nhỏ tức tối xoay người bỏ đi. Nó lạnh giọng:- Mì ýBà đẩy ghế cho nó ngồi, nó chỉ nhêcgs môi khinh bỉ:- Bà .. trông giống giúp việc nhỉ ?Bà sững sờ nhìn nó:- Con thật nhẫn tâmNói rồi bà đi vào bếp. Lát sau bà đem ra cho nó một suất mì ý. Nó ngồi ăn ngon lành. Bà chợt nhận ra, von bà vẫn chưa ăn gì hết. Bà bước vào bếp một lần nữa, đem ra một to cháo chuẩn bị đem lên cho nhỏ thì bị giọng nói của nó cắt ngang:- Đem lên cho nhỏ đó à ?Bà cười hiền nhìn nó:- Ừ, nó đang bệnh nên dì nấu cháo cho nóNó chẳng nói gì nữa nên bà cũng quay đi. Đợi bà đi khuất thì một giọng nói đượm buồn vang lên:- Mẹ tôi ... cũng từng như vậyNó nhớ cái lần ní bị ốm, mẹ nó tận tay nấu cho nó một tô cháo như vậy, một li sữa và đem lên phòng cho nó. Đôi mắt tím vô cảm có một giọt nước mắt lăn dài.

Nó trở về nhà. Ông Tuấn đang ngồi ở phòng khách dùng trà. Thấy nó bước vào, ông cười hiền nhìn nó:- Con đi đâu về trễ vậy ?

- Không liên quan tới ông

Nó lạnh lùng lướt qua người ông . Ông nhìn theo bóng nó một lúc lâu, đôi môi ông thì thầm:

- Papa xin lỗi con

Cách đó không xa, đằng sau bức tường là người phụ nữ xinh đẹp, nước mắt rơi xuống ướt đẫm gò má, bà Tú cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng nấc. " Mày vui chưa, Cảm Tú ? Phá hoại gia đình của người khác rồi, mày vui chưa ? " Bà khụy xuống. " Lỗi là do mình, do mình tất cả ..... " Nana ôm chầm lấy bà, nhỏ nói trong nước mắt:

- Mama à, đừng buồn mà

Bà ngước mắt nhìn đứa con gái nhỏ của mình:

- Là mama, lỗi là do mama .... tất cả tất xả là do mama hết

Nhỏ ôm chặt bà hơn:

- Ko... chúng ta ko có lỗi

Bà nhìn chằm chằm vào đứa con giá trước mặt:

- Lỗi là do ta... là do ta....

- Không ... mama ko biết gì hết... chị ta thì có gì tội nghiệp kia chứ ... là do chị ta cố chấp... là chị ta cố chấp mà thôi

" Chát "

- Mama .... tát con sao

Nhỏ nói trong hàng nước mắt. Bà Tú giận dữ:

- Con ... không được nói Yumi như vậy

Nhỏ gục xuống:

- Gì chứ ? Ít nhất chị ta còn có tuổi thơ hạnh phúc. Còn con thì sao chứ ? Tuổi thơ thiếu vắng tình thuơng của cha. Mỗi tháng chỉ gặp cha 1 2 lần. Có lần con lén đi theo cha ... Mẹ biết sao ko ? Con thấy cha vui vẻ với một người phụ nữ khác, cha xoa đầu, nâng niu đứa trẻ khác. Thấy ba vỗ về đứa trẻ đó và nói: Papa yêu Yumi. Mẹ làm sao biết chứ ? Đi học, bạn bè bảo con là đứa không cha, họ chửi rủa, cô lập con. Mẹ làm sao biết chứ ?

Bà ôm nhỏ vào lòng. Trước giờ bà quá vô tâm, đứa con yêu quý của bà .. cô đơn như vậy mà bà chẳng biết. Bà thật là một người mẹ tồi tệ. Bà nhrj nhàng nói:

- Mẹ xin lỗi con,

Hai người ôm chầm lấy nhau. Một giọng nói lạnh lùng cất lên:

- 2 người ... thôi cái màn khóc lóc ấy đi

Nhỏ đứng phắt dậy:

- Chị ... chị

Bà Tú kéo tay nhỏ lại, lau sơ nước mắt và cười hiền nhìn nó:

- Con ăn gì ko để dì nấu cho ?

Nhỏ tức tối xoay người bỏ đi. Nó lạnh giọng:

- Mì ý

Bà đẩy ghế cho nó ngồi, nó chỉ nhêcgs môi khinh bỉ:

- Bà .. trông giống giúp việc nhỉ ?

Bà sững sờ nhìn nó:

- Con thật nhẫn tâm

Nói rồi bà đi vào bếp. Lát sau bà đem ra cho nó một suất mì ý. Nó ngồi ăn ngon lành. Bà chợt nhận ra, von bà vẫn chưa ăn gì hết. Bà bước vào bếp một lần nữa, đem ra một to cháo chuẩn bị đem lên cho nhỏ thì bị giọng nói của nó cắt ngang:

- Đem lên cho nhỏ đó à ?

Bà cười hiền nhìn nó:

- Ừ, nó đang bệnh nên dì nấu cháo cho nó

Nó chẳng nói gì nữa nên bà cũng quay đi. Đợi bà đi khuất thì một giọng nói đượm buồn vang lên:

- Mẹ tôi ... cũng từng như vậy

Nó nhớ cái lần ní bị ốm, mẹ nó tận tay nấu cho nó một tô cháo như vậy, một li sữa và đem lên phòng cho nó. Đôi mắt tím vô cảm có một giọt nước mắt lăn dài.

Hận ThùTác giả: Emi RirinaChương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ… Nó trở về nhà. Ông Tuấn đang ngồi ở phòng khách dùng trà. Thấy nó bước vào, ông cười hiền nhìn nó:- Con đi đâu về trễ vậy ?- Không liên quan tới ôngNó lạnh lùng lướt qua người ông . Ông nhìn theo bóng nó một lúc lâu, đôi môi ông thì thầm:- Papa xin lỗi conCách đó không xa, đằng sau bức tường là người phụ nữ xinh đẹp, nước mắt rơi xuống ướt đẫm gò má, bà Tú cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng nấc. " Mày vui chưa, Cảm Tú ? Phá hoại gia đình của người khác rồi, mày vui chưa ? " Bà khụy xuống. " Lỗi là do mình, do mình tất cả ..... " Nana ôm chầm lấy bà, nhỏ nói trong nước mắt:- Mama à, đừng buồn màBà ngước mắt nhìn đứa con gái nhỏ của mình:- Là mama, lỗi là do mama .... tất cả tất xả là do mama hếtNhỏ ôm chặt bà hơn:- Ko... chúng ta ko có lỗiBà nhìn chằm chằm vào đứa con giá trước mặt:- Lỗi là do ta... là do ta....- Không ... mama ko biết gì hết... chị ta thì có gì tội nghiệp kia chứ ... là do chị ta cố chấp... là chị ta cố chấp mà thôi" Chát "- Mama .... tát con saoNhỏ nói trong hàng nước mắt. Bà Tú giận dữ:- Con ... không được nói Yumi như vậyNhỏ gục xuống:- Gì chứ ? Ít nhất chị ta còn có tuổi thơ hạnh phúc. Còn con thì sao chứ ? Tuổi thơ thiếu vắng tình thuơng của cha. Mỗi tháng chỉ gặp cha 1 2 lần. Có lần con lén đi theo cha ... Mẹ biết sao ko ? Con thấy cha vui vẻ với một người phụ nữ khác, cha xoa đầu, nâng niu đứa trẻ khác. Thấy ba vỗ về đứa trẻ đó và nói: Papa yêu Yumi. Mẹ làm sao biết chứ ? Đi học, bạn bè bảo con là đứa không cha, họ chửi rủa, cô lập con. Mẹ làm sao biết chứ ?Bà ôm nhỏ vào lòng. Trước giờ bà quá vô tâm, đứa con yêu quý của bà .. cô đơn như vậy mà bà chẳng biết. Bà thật là một người mẹ tồi tệ. Bà nhrj nhàng nói:- Mẹ xin lỗi con,Hai người ôm chầm lấy nhau. Một giọng nói lạnh lùng cất lên:- 2 người ... thôi cái màn khóc lóc ấy điNhỏ đứng phắt dậy:- Chị ... chịBà Tú kéo tay nhỏ lại, lau sơ nước mắt và cười hiền nhìn nó:- Con ăn gì ko để dì nấu cho ?Nhỏ tức tối xoay người bỏ đi. Nó lạnh giọng:- Mì ýBà đẩy ghế cho nó ngồi, nó chỉ nhêcgs môi khinh bỉ:- Bà .. trông giống giúp việc nhỉ ?Bà sững sờ nhìn nó:- Con thật nhẫn tâmNói rồi bà đi vào bếp. Lát sau bà đem ra cho nó một suất mì ý. Nó ngồi ăn ngon lành. Bà chợt nhận ra, von bà vẫn chưa ăn gì hết. Bà bước vào bếp một lần nữa, đem ra một to cháo chuẩn bị đem lên cho nhỏ thì bị giọng nói của nó cắt ngang:- Đem lên cho nhỏ đó à ?Bà cười hiền nhìn nó:- Ừ, nó đang bệnh nên dì nấu cháo cho nóNó chẳng nói gì nữa nên bà cũng quay đi. Đợi bà đi khuất thì một giọng nói đượm buồn vang lên:- Mẹ tôi ... cũng từng như vậyNó nhớ cái lần ní bị ốm, mẹ nó tận tay nấu cho nó một tô cháo như vậy, một li sữa và đem lên phòng cho nó. Đôi mắt tím vô cảm có một giọt nước mắt lăn dài.

Chương 14