Tác giả:

Chương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ…

Chương 49

Hận ThùTác giả: Emi RirinaChương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ… Từng ngón tay khẽ cử động, đôi lông mày nhíu lại, đôi mắt từ từ mở ra. Người con trai đưa ánh mắt màu tro lạnh nhìn quanh căn phòng." Cạch ... " - tiếng mở cửa vang lên.Nó bước vào phòng. Khuôn mặt xen lẫn ngạc nhiên c*̀ng hạnh phúc nhìn người con trai trên giừơng bệnh. Đôi mắt màu tím vô cảm khẽ dao động:- Rio ... anh tỉnh rồi.Người con trai đó - hắn nhìn nó lạnh lùng. Nó hơi bất ngờ. Người con trai ấy, vẫn khuôn mặt đó, vẫn ánh mắt màu tro ấy ... nhưng sao ... khác quá... đôi mắt ấy đã không còn ấm áp như xưa. Đôi mắt tro lạnh ấy .. vô cảm, lãnh khốc. Nó hơi ngạc nhiên:- Rio ...Hắn lạnh lùng nhìn nó, hờ hững nói:- Cô là ai ?Lời nói ấy vừa truyêbn đốn rai nó, cả thế giới trứlc mắt nó như sụp đổ. Nó bướcđên bên hắn, nước mắt trào ra, nó nắm tay hắn, ánh mắt như van xin:- Em là Yumi .. Yumi ..... Anh ko nhận ra em sao... Chúng ta .. Là người yêu mà .....Hắn hất tay nó ra:- Tôi chưa hề gặp cô. Người yêu c*̉a tôi là NanaNó ngã khuỵu xuống nền đất lạnh. Câu nói c*̉a hắn như con dao cứa sâu vào tim nó .. từng nhát .. từng nhát dài và sâu... để lại những vết sẹo ko thể nào chữa lành.Nođứng dậy, lững thững đi ra, khi đến trước cửa, nó xoay đầu lại nhìn hắn, cười nhẹ - một nụ cười bi ai:- Anh ko nhớ ra em c*̃ng được ... Nhưng hãy nhớ ... Em yêu anh ...mãi mãi.Nó bước khỏi đó. Hắn ngồi trên chiếc giừơng bệnh, đôi mắt c*̣p xuống buồn rầu.- Xin lỗi em, Yumi. Anh cần phải làm vậy, vì em.Hắn ngước nhìn phía cánh cửa đã biến mất hình ảnh của nó - người con gái duy nhất vmaf hắn yêu .. mãi mãi.- Anh yêu em .. mãi mãi.......---------------Nhỏ nằm trên chiếc giường lớn. Căn phòng màu hồng dễ thương vô cùng. Nhỏ nằm đó, mắt nahwms hờ ra vẻ mệt mỏi. Hình ảnh của hắn lại hiện lên trong tâm trí nhỏ. Hắn bây giờ sao rồi ???? - nhỏ hối hận vô cùng. Tiếng chuông điện thoại nhỏ vang lên:Em buông tay, anh nhé!Quá khứ đó anh hãy xóa hết đi.Thôi không nắm giữ kí ức xa vời,Và chẳng bao giờ thuộc về nơi em.Hạnh phúc, hiểu sao cho đúng đây?Anh lấy đi niềm tin trả lại cho em những gì?Cũng vì em vụng về đánh rơi,Hay càng xa vời càng dễ mất?Em chân thật nên em tổn thương.Phải làm sao để xóa hết nước mắt?Những yêu thương ngày đầu tiên,Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh.Giá như em được vài giây về quá khứ,Có còn anh ướt lạnh đứng chờ em?Phần còn lại của quên là nhớ, là tiếng thở dài,Là tháng năm hằn lên vệt hoen mờ kí ức.Hạnh phúc chỉ là thoáng qua,Hay chính em là mãi mãi?Khi em nói hai chữ "muốn dừng",Là em biết nước mắt không bao giờ ngưng.Bài nhacj vang lên giống như tâm trạng của nhỏ bây giờ. Buông tay .... nhỏ không thể.Nhỏ đi quá xa rồi, không thể quay đầu đc nữa. Nhỏ đưa tay với lấy chiếc điện thoại:- Gì ? - giọng nói lạnh lùng của nhỏ vang lênBên kia vang lên chất giọng khàn đặc của một người đàn ông:- Cô chủ... Thiếu gia Rio đã tỉnh lại ... nhưng ...- Gì ? - nhỏ lặp lại câu hỏi ban nãy, nhưng khuôn mặt nhỏ đã có nét biến đổi. Là sự vui mừng hay thất vọng.....- Dạ .. thiếu gia bị mất trí nhớ khoảng thời gian 3 năm gần đây. Cậu ấy luôn miệng bảo cô ms là bạn gái của cậu ấy.Nhỏ cúp máy và không nói thêm gì nữa. Khuôn mặt nhỏ vui mừng khôn xiết. Nhỏ và hắn có thể quay về nhưu trước đay, xóa đi cái khoảng thời gian Yumi xuất hiện. Trên gương mặt nhỏ nở một nụ cười hạnh phúc nhưng không kém phần nham hiểm:- Tôi tò mò tâm trạng của cô lúc này đấy , Yumi. Tận hưởng đi, từng chút một tôi sẽ lấy lại tất cả.Nhỏ cười lớn, nụ cười của một con rắn độc thật sự.

Từng ngón tay khẽ cử động, đôi lông mày nhíu lại, đôi mắt
từ từ mở ra. Người con trai đưa ánh mắt màu tro lạnh nhìn quanh căn phòng.

" Cạch ... " - tiếng mở cửa vang lên.

Nó
bước vào phòng. Khuôn mặt xen lẫn ngạc nhiên c*̀ng hạnh phúc
nhìn người con trai trên giừơng bệnh. Đôi mắt màu tím vô cảm
khẽ dao động:

- Rio ... anh tỉnh rồi.

Người con trai
đó - hắn nhìn nó lạnh lùng. Nó hơi bất ngờ. Người con trai
ấy, vẫn khuôn mặt đó, vẫn ánh mắt màu tro ấy ... nhưng sao ...
khác quá... đôi mắt ấy đã không còn ấm áp như xưa. Đôi mắt tro
lạnh ấy .. vô cảm, lãnh khốc. Nó hơi ngạc nhiên:

- Rio ...

Hắn lạnh lùng nhìn nó, hờ hững nói:

- Cô là ai ?

Lời nói ấy vừa truyêbn đốn rai nó, cả thế giới trứlc mắt nó như
sụp đổ. Nó bướcđên bên hắn, nước mắt trào ra, nó nắm tay hắn, ánh mắt như van xin:

- Em là Yumi .. Yumi ..... Anh ko nhận ra em sao... Chúng ta .. Là người yêu mà .....

Hắn hất tay nó ra:

- Tôi chưa hề gặp cô. Người yêu c*̉a tôi là Nana

Nó ngã khuỵu xuống nền đất lạnh. Câu nói c*̉a hắn như con dao cứa sâu vào tim nó .. từng nhát .. từng nhát dài và sâu... để lại những vết sẹo ko thể nào chữa lành.

Nođứng dậy, lững thững đi ra, khi đến trước cửa, nó xoay đầu lại nhìn hắn, cười nhẹ - một nụ cười bi ai:

- Anh ko nhớ ra em c*̃ng được ... Nhưng hãy nhớ ... Em yêu anh ...mãi mãi.

Nó bước khỏi đó. Hắn ngồi trên chiếc giừơng bệnh, đôi mắt c*̣p xuống buồn rầu.

- Xin lỗi em, Yumi. Anh cần phải làm vậy, vì em.

Hắn ngước nhìn phía cánh cửa đã biến mất hình ảnh của nó - người con gái duy nhất vmaf hắn yêu .. mãi mãi.

- Anh yêu em .. mãi mãi.......

---------------

Nhỏ nằm trên chiếc giường lớn. Căn phòng màu hồng dễ thương vô cùng. Nhỏ
nằm đó, mắt nahwms hờ ra vẻ mệt mỏi. Hình ảnh của hắn lại hiện lên trong tâm trí nhỏ. Hắn bây giờ sao rồi ???? - nhỏ hối hận vô cùng. Tiếng
chuông điện thoại nhỏ vang lên:

Em buông tay, anh nhé!

Quá khứ đó anh hãy xóa hết đi.

Thôi không nắm giữ kí ức xa vời,

Và chẳng bao giờ thuộc về nơi em.

Hạnh phúc, hiểu sao cho đúng đây?

Anh lấy đi niềm tin trả lại cho em những gì?

Cũng vì em vụng về đánh rơi,

Hay càng xa vời càng dễ mất?

Em chân thật nên em tổn thương.

Phải làm sao để xóa hết nước mắt?

Những yêu thương ngày đầu tiên,

Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh.

Giá như em được vài giây về quá khứ,

Có còn anh ướt lạnh đứng chờ em?

Phần còn lại của quên là nhớ, là tiếng thở dài,

Là tháng năm hằn lên vệt hoen mờ kí ức.

Hạnh phúc chỉ là thoáng qua,

Hay chính em là mãi mãi?

Khi em nói hai chữ "muốn dừng",

Là em biết nước mắt không bao giờ ngưng.

Bài nhacj vang lên giống như tâm trạng của nhỏ bây giờ. Buông tay .... nhỏ
không thể.Nhỏ đi quá xa rồi, không thể quay đầu đc nữa. Nhỏ đưa tay với
lấy chiếc điện thoại:

- Gì ? - giọng nói lạnh lùng của nhỏ vang lên

Bên kia vang lên chất giọng khàn đặc của một người đàn ông:

- Cô chủ... Thiếu gia Rio đã tỉnh lại ... nhưng ...

- Gì ? - nhỏ lặp lại câu hỏi ban nãy, nhưng khuôn mặt nhỏ đã có nét biến đổi. Là sự vui mừng hay thất vọng.....

- Dạ .. thiếu gia bị mất trí nhớ khoảng thời gian 3 năm gần đây. Cậu ấy luôn miệng bảo cô ms là bạn gái của cậu ấy.

Nhỏ cúp máy và không nói thêm gì nữa. Khuôn mặt nhỏ vui mừng khôn xiết. Nhỏ và hắn có thể quay về nhưu trước đay, xóa đi cái khoảng thời gian Yumi
xuất hiện. Trên gương mặt nhỏ nở một nụ cười hạnh phúc nhưng không kém
phần nham hiểm:

- Tôi tò mò tâm trạng của cô lúc này đấy , Yumi. Tận hưởng đi, từng chút một tôi sẽ lấy lại tất cả.

Nhỏ cười lớn, nụ cười của một con rắn độc thật sự.

Hận ThùTác giả: Emi RirinaChương Giới Thiệu Nhân Vật 1. Hoàng Kiều Linh: ( Yumi )- Gia thế: đại tiểu thư tập đoàn Hoàng gia đứng thứ 2 thế giới về mý phẩm, đá quý, và chứng khoán. Năm 12t, do muốn tự lập nên lập ra một công ti riêng : AL ( Ghép từ tên mẹ nó và nó : Anna và Linh) đến năm nó 14t thì đã trở thánh tập đoàn đứng đầu tg về mọi mặt. Bang chủ bang Rose đứng đầu thế giới ngầm. Ngoài ra còn có một số thân phận bí mật khác. - Ngoại hình : Mái tóc màu tím sẫm, đôi mắt cùng màu, làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi đỏ tươi tự nhiên. Nhan sắc của nó nếu đứng thứ 2 thì sẽ ko có ai đứng thứ nhất. - Tính cách: lạnh lùng hơn cả tảng băng, từ nhỏ đã mang trong mình một sự hận thù vô cùng lớn. 2. Hoàng Hà Mi : ( Nana ) - Gia thế: em gái cùng cha khác mẹ với nó. Bang chủ bang Angel đứng thứ 3 thế giới ngầm. - Ngoại hình: mái tóc màu hồng sen sẫm, đôi mắt to tròn ngây thơ màu hồng phấn, làn da trắng hồng, đôi môi màu hồng anh đào tự nhiên. - Tính cách: hiền lành, trẻ con nhưng những chuyện liên quan đến "hắn" thì sẽ… Từng ngón tay khẽ cử động, đôi lông mày nhíu lại, đôi mắt từ từ mở ra. Người con trai đưa ánh mắt màu tro lạnh nhìn quanh căn phòng." Cạch ... " - tiếng mở cửa vang lên.Nó bước vào phòng. Khuôn mặt xen lẫn ngạc nhiên c*̀ng hạnh phúc nhìn người con trai trên giừơng bệnh. Đôi mắt màu tím vô cảm khẽ dao động:- Rio ... anh tỉnh rồi.Người con trai đó - hắn nhìn nó lạnh lùng. Nó hơi bất ngờ. Người con trai ấy, vẫn khuôn mặt đó, vẫn ánh mắt màu tro ấy ... nhưng sao ... khác quá... đôi mắt ấy đã không còn ấm áp như xưa. Đôi mắt tro lạnh ấy .. vô cảm, lãnh khốc. Nó hơi ngạc nhiên:- Rio ...Hắn lạnh lùng nhìn nó, hờ hững nói:- Cô là ai ?Lời nói ấy vừa truyêbn đốn rai nó, cả thế giới trứlc mắt nó như sụp đổ. Nó bướcđên bên hắn, nước mắt trào ra, nó nắm tay hắn, ánh mắt như van xin:- Em là Yumi .. Yumi ..... Anh ko nhận ra em sao... Chúng ta .. Là người yêu mà .....Hắn hất tay nó ra:- Tôi chưa hề gặp cô. Người yêu c*̉a tôi là NanaNó ngã khuỵu xuống nền đất lạnh. Câu nói c*̉a hắn như con dao cứa sâu vào tim nó .. từng nhát .. từng nhát dài và sâu... để lại những vết sẹo ko thể nào chữa lành.Nođứng dậy, lững thững đi ra, khi đến trước cửa, nó xoay đầu lại nhìn hắn, cười nhẹ - một nụ cười bi ai:- Anh ko nhớ ra em c*̃ng được ... Nhưng hãy nhớ ... Em yêu anh ...mãi mãi.Nó bước khỏi đó. Hắn ngồi trên chiếc giừơng bệnh, đôi mắt c*̣p xuống buồn rầu.- Xin lỗi em, Yumi. Anh cần phải làm vậy, vì em.Hắn ngước nhìn phía cánh cửa đã biến mất hình ảnh của nó - người con gái duy nhất vmaf hắn yêu .. mãi mãi.- Anh yêu em .. mãi mãi.......---------------Nhỏ nằm trên chiếc giường lớn. Căn phòng màu hồng dễ thương vô cùng. Nhỏ nằm đó, mắt nahwms hờ ra vẻ mệt mỏi. Hình ảnh của hắn lại hiện lên trong tâm trí nhỏ. Hắn bây giờ sao rồi ???? - nhỏ hối hận vô cùng. Tiếng chuông điện thoại nhỏ vang lên:Em buông tay, anh nhé!Quá khứ đó anh hãy xóa hết đi.Thôi không nắm giữ kí ức xa vời,Và chẳng bao giờ thuộc về nơi em.Hạnh phúc, hiểu sao cho đúng đây?Anh lấy đi niềm tin trả lại cho em những gì?Cũng vì em vụng về đánh rơi,Hay càng xa vời càng dễ mất?Em chân thật nên em tổn thương.Phải làm sao để xóa hết nước mắt?Những yêu thương ngày đầu tiên,Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh.Giá như em được vài giây về quá khứ,Có còn anh ướt lạnh đứng chờ em?Phần còn lại của quên là nhớ, là tiếng thở dài,Là tháng năm hằn lên vệt hoen mờ kí ức.Hạnh phúc chỉ là thoáng qua,Hay chính em là mãi mãi?Khi em nói hai chữ "muốn dừng",Là em biết nước mắt không bao giờ ngưng.Bài nhacj vang lên giống như tâm trạng của nhỏ bây giờ. Buông tay .... nhỏ không thể.Nhỏ đi quá xa rồi, không thể quay đầu đc nữa. Nhỏ đưa tay với lấy chiếc điện thoại:- Gì ? - giọng nói lạnh lùng của nhỏ vang lênBên kia vang lên chất giọng khàn đặc của một người đàn ông:- Cô chủ... Thiếu gia Rio đã tỉnh lại ... nhưng ...- Gì ? - nhỏ lặp lại câu hỏi ban nãy, nhưng khuôn mặt nhỏ đã có nét biến đổi. Là sự vui mừng hay thất vọng.....- Dạ .. thiếu gia bị mất trí nhớ khoảng thời gian 3 năm gần đây. Cậu ấy luôn miệng bảo cô ms là bạn gái của cậu ấy.Nhỏ cúp máy và không nói thêm gì nữa. Khuôn mặt nhỏ vui mừng khôn xiết. Nhỏ và hắn có thể quay về nhưu trước đay, xóa đi cái khoảng thời gian Yumi xuất hiện. Trên gương mặt nhỏ nở một nụ cười hạnh phúc nhưng không kém phần nham hiểm:- Tôi tò mò tâm trạng của cô lúc này đấy , Yumi. Tận hưởng đi, từng chút một tôi sẽ lấy lại tất cả.Nhỏ cười lớn, nụ cười của một con rắn độc thật sự.

Chương 49