_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất…
Chương 9
Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… -Cái gì?, cố dám nói tôi như vậy sao!.-Tại sao tôi lại ko thể nói?, nói vậy là quá hậu đãi cô rồi!. Nó lãnh khóc, uy nghiêm, nhìn thắng vào mặt cái Ha Rum, làm cô có chút sợ.-Cô đừng tưởng tôi ko làm gì cô là cô lên mặt với tôi!, tôi nói cho mà biết, cô mà đụng tới tôi thì sẻ khó sống đấy!. Ha Rum ko kiềm chế được tức giận lên tiếng hăm he nó dữ dội. Hắn, Woo và Tea Hin có chút bất ngờ về cô, thái độ của cô khác hẳn mọi khi.-Vậy cô sẻ làm gì tôi?, với khả năng của cô hay nhờ cậy người nào. Nó thản nhiên khi nghe những lời Ha Rum nói, nhìn cô mà nói với giọng vô cùng thách thức.-Cô dám....! -Im đi!!, cô chỉ là một vampire cấp thường mà dám nói những lời xem thường một vampire cấp cao, nếu truyện này mà truyền tới tai người của Bạch Lâm thì cả đất cũng ko có mà chôn đâu!, cô nghĩ là cô dựa hơi một vampire cấp cao thì sẻ thành vampire cấp cao sao?, cô chỉ là một vampire cấp thường thôi!. Tức giận quá mức Ha Rum lên tiếng thì bị nó chặn ngay và nói với cô một giọng lãnh khóc đến cực độ, khiến cô dường như bị đống băng, vậy mà còn nghe những lời nó nói khiến cô sợ ra mặt. Nó thốt ra một trào lý thuyết nhìn cô rôi quay sang nhìn hắn có ý châm chọc nói.Hắn, Woo và cả Tea Hin ko thể ra mặt giúp cái Ha Rum được bởi vì những lời nó nói vô cùng chính xác, một vampire cấp trung còn ko thể nói chuyện thể nói như vậy với Tea Hin mà cô lại là một vampire cấp thường thì đi chung cũng ko có tư cách ờ đó mà nói như vậy. Nhưng ba người thắc mắc tại sao nó biết rõ luật của giới vampire như vậy, ba người chắc chắn rằng nó ko phải vampire, một con người biết được sự tồn tại của vampire đã khó vậy mà nó lại biết chính xác cả luật của giới vampire nữa, sự thắc mắc liên tục ập đến ba người, sự xuất hiện của nó có ảnh hưởng tới thế giới vampire ko?, nó thật sự là ai?. Mọi người cứ thắc mắc mà ko hề để ý tới cái Ha Rum, cô giờ toàn thân run cầm cập, miệng ko nói nên lời, mặt tái xanh ko còn một giọt máu.-Hazzzz!!!!, Ko cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ, tôi chỉ nói thôi chứ có làm đâu!. Còn Tea Hin cậu biết phòng oppa ở đâu ko?. Nó thở dài nói phá tan cái ko khí đó rồi quay sang Tea Hin hỏi.-Dạ biết!, để em dẫn chị đi!-Ùm!. Woo!, ngày mai nhất định phải đưa tôi đó!.-Ùm!Nó vừa nhất chân lên được vài bước thì thấy hắn nhìn, nó tiếng lại gần chỗ anh, kê đôi môi nhỏ nhắn áp sát tai hắn thì thầm làm hắn và cả ba người kia giật thốt....-Đừng nhìn tôi! ba từ duy nhất thốt ra vô cùng nhỏ nhẹ, lãnh đạm đến chết người.-Lần sau đừng để tôi bắt gặp cảnh tượng ngày hôm nay, nếu ko thì chính tay tôi sẻ tiễn cô đi hầu diêm vươn chứ ko cần đợi cái hội đồng vô bổ ấy đâu!. Nó nhấn mạnh từng chữ, lới nói thì châm chích vào cái hội đồng mà nó cho là vô bổ. Nghe nó nói mà làm cả bốn người phải kinh, nó ko những ko sợ khi nghe đến hội đồng Bạch Lâm mà lại còn có thể châm chích một cách công khai như vậy, thật ra nó là ai?, có thật nó là con người ko?
-Cái gì?, cố dám nói tôi như vậy sao!.
-Tại sao tôi lại ko thể nói?, nói vậy là quá hậu đãi cô rồi!. Nó lãnh khóc, uy nghiêm, nhìn thắng vào mặt cái Ha Rum, làm cô có chút sợ.
-Cô đừng tưởng tôi ko làm gì cô là cô lên mặt với tôi!, tôi nói cho mà biết, cô mà đụng tới tôi thì sẻ khó sống đấy!. Ha Rum ko kiềm chế được tức giận lên tiếng hăm he nó dữ dội. Hắn, Woo và Tea Hin có chút bất ngờ về cô, thái độ của cô khác hẳn mọi khi.
-Vậy cô sẻ làm gì tôi?, với khả năng của cô hay nhờ cậy người nào. Nó thản nhiên khi nghe những lời Ha Rum nói, nhìn cô mà nói với giọng vô cùng thách thức.
-Cô dám....! -Im đi!!, cô chỉ là một vampire cấp thường mà dám nói những lời xem thường một vampire cấp cao, nếu truyện này mà truyền tới tai người của Bạch Lâm thì cả đất cũng ko có mà chôn đâu!, cô nghĩ là cô dựa hơi một vampire cấp cao thì sẻ thành vampire cấp cao sao?, cô chỉ là một vampire cấp thường thôi!. Tức giận quá mức Ha Rum lên tiếng thì bị nó chặn ngay và nói với cô một giọng lãnh khóc đến cực độ, khiến cô dường như bị đống băng, vậy mà còn nghe những lời nó nói khiến cô sợ ra mặt. Nó thốt ra một trào lý thuyết nhìn cô rôi quay sang nhìn hắn có ý châm chọc nói.
Hắn, Woo và cả Tea Hin ko thể ra mặt giúp cái Ha Rum được bởi vì những lời nó nói vô cùng chính xác, một vampire cấp trung còn ko thể nói chuyện thể nói như vậy với Tea Hin mà cô lại là một vampire cấp thường thì đi chung cũng ko có tư cách ờ đó mà nói như vậy. Nhưng ba người thắc mắc tại sao nó biết rõ luật của giới vampire như vậy, ba người chắc chắn rằng nó ko phải vampire, một con người biết được sự tồn tại của vampire đã khó vậy mà nó lại biết chính xác cả luật của giới vampire nữa, sự thắc mắc liên tục ập đến ba người, sự xuất hiện của nó có ảnh hưởng tới thế giới vampire ko?, nó thật sự là ai?. Mọi người cứ thắc mắc mà ko hề để ý tới cái Ha Rum, cô giờ toàn thân run cầm cập, miệng ko nói nên lời, mặt tái xanh ko còn một giọt máu.
-Hazzzz!!!!, Ko cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ, tôi chỉ nói thôi chứ có làm đâu!. Còn Tea Hin cậu biết phòng oppa ở đâu ko?. Nó thở dài nói phá tan cái ko khí đó rồi quay sang Tea Hin hỏi.
-Dạ biết!, để em dẫn chị đi!
-Ùm!. Woo!, ngày mai nhất định phải đưa tôi đó!.
-Ùm!
Nó vừa nhất chân lên được vài bước thì thấy hắn nhìn, nó tiếng lại gần chỗ anh, kê đôi môi nhỏ nhắn áp sát tai hắn thì thầm làm hắn và cả ba người kia giật thốt....
-Đừng nhìn tôi! ba từ duy nhất thốt ra vô cùng nhỏ nhẹ, lãnh đạm đến chết người.
-Lần sau đừng để tôi bắt gặp cảnh tượng ngày hôm nay, nếu ko thì chính tay tôi sẻ tiễn cô đi hầu diêm vươn chứ ko cần đợi cái hội đồng vô bổ ấy đâu!. Nó nhấn mạnh từng chữ, lới nói thì châm chích vào cái hội đồng mà nó cho là vô bổ. Nghe nó nói mà làm cả bốn người phải kinh, nó ko những ko sợ khi nghe đến hội đồng Bạch Lâm mà lại còn có thể châm chích một cách công khai như vậy, thật ra nó là ai?, có thật nó là con người ko?
Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… -Cái gì?, cố dám nói tôi như vậy sao!.-Tại sao tôi lại ko thể nói?, nói vậy là quá hậu đãi cô rồi!. Nó lãnh khóc, uy nghiêm, nhìn thắng vào mặt cái Ha Rum, làm cô có chút sợ.-Cô đừng tưởng tôi ko làm gì cô là cô lên mặt với tôi!, tôi nói cho mà biết, cô mà đụng tới tôi thì sẻ khó sống đấy!. Ha Rum ko kiềm chế được tức giận lên tiếng hăm he nó dữ dội. Hắn, Woo và Tea Hin có chút bất ngờ về cô, thái độ của cô khác hẳn mọi khi.-Vậy cô sẻ làm gì tôi?, với khả năng của cô hay nhờ cậy người nào. Nó thản nhiên khi nghe những lời Ha Rum nói, nhìn cô mà nói với giọng vô cùng thách thức.-Cô dám....! -Im đi!!, cô chỉ là một vampire cấp thường mà dám nói những lời xem thường một vampire cấp cao, nếu truyện này mà truyền tới tai người của Bạch Lâm thì cả đất cũng ko có mà chôn đâu!, cô nghĩ là cô dựa hơi một vampire cấp cao thì sẻ thành vampire cấp cao sao?, cô chỉ là một vampire cấp thường thôi!. Tức giận quá mức Ha Rum lên tiếng thì bị nó chặn ngay và nói với cô một giọng lãnh khóc đến cực độ, khiến cô dường như bị đống băng, vậy mà còn nghe những lời nó nói khiến cô sợ ra mặt. Nó thốt ra một trào lý thuyết nhìn cô rôi quay sang nhìn hắn có ý châm chọc nói.Hắn, Woo và cả Tea Hin ko thể ra mặt giúp cái Ha Rum được bởi vì những lời nó nói vô cùng chính xác, một vampire cấp trung còn ko thể nói chuyện thể nói như vậy với Tea Hin mà cô lại là một vampire cấp thường thì đi chung cũng ko có tư cách ờ đó mà nói như vậy. Nhưng ba người thắc mắc tại sao nó biết rõ luật của giới vampire như vậy, ba người chắc chắn rằng nó ko phải vampire, một con người biết được sự tồn tại của vampire đã khó vậy mà nó lại biết chính xác cả luật của giới vampire nữa, sự thắc mắc liên tục ập đến ba người, sự xuất hiện của nó có ảnh hưởng tới thế giới vampire ko?, nó thật sự là ai?. Mọi người cứ thắc mắc mà ko hề để ý tới cái Ha Rum, cô giờ toàn thân run cầm cập, miệng ko nói nên lời, mặt tái xanh ko còn một giọt máu.-Hazzzz!!!!, Ko cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ, tôi chỉ nói thôi chứ có làm đâu!. Còn Tea Hin cậu biết phòng oppa ở đâu ko?. Nó thở dài nói phá tan cái ko khí đó rồi quay sang Tea Hin hỏi.-Dạ biết!, để em dẫn chị đi!-Ùm!. Woo!, ngày mai nhất định phải đưa tôi đó!.-Ùm!Nó vừa nhất chân lên được vài bước thì thấy hắn nhìn, nó tiếng lại gần chỗ anh, kê đôi môi nhỏ nhắn áp sát tai hắn thì thầm làm hắn và cả ba người kia giật thốt....-Đừng nhìn tôi! ba từ duy nhất thốt ra vô cùng nhỏ nhẹ, lãnh đạm đến chết người.-Lần sau đừng để tôi bắt gặp cảnh tượng ngày hôm nay, nếu ko thì chính tay tôi sẻ tiễn cô đi hầu diêm vươn chứ ko cần đợi cái hội đồng vô bổ ấy đâu!. Nó nhấn mạnh từng chữ, lới nói thì châm chích vào cái hội đồng mà nó cho là vô bổ. Nghe nó nói mà làm cả bốn người phải kinh, nó ko những ko sợ khi nghe đến hội đồng Bạch Lâm mà lại còn có thể châm chích một cách công khai như vậy, thật ra nó là ai?, có thật nó là con người ko?