_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất…
Chương 20
Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… -Vào đi!. Vì ko thể đứng nhìn hai đứa trể này bơ vơ ngoài đường ko có chỗ nương tựa nên nó quyết định dẫn hai đứa về nhà.-Cô chủ đã về!. Những người hầu cung kính cúi chào nó, hình như họ bít thân phận của nó thì phải!.-Ùm!. -Hai em muốn ngủ chúng hay riêng?. Trả lời các người hầu bằng một giộng điệu vô cùng lạnh lùng rồi nó quay qua nhìn hai đứa hỏi.-Dạ!, hai em sẻ ngủ chung ạ!, Lin rất yếu, em ko thể để Lin ngủ một mình!. Bin nói.-Ùm!, chị biết rồi!. -Các cô chuẩn bị một phòng gần phòng tôi!.-Dạ!.-À!, hai đứa kia đâu rồi!. Các cô người hầu định đi thì nó nhớ ra một điều là tại sao ko thấy Danh & Nguyệt!.-Dạ thiếu gia và tiểu thư đang ở trên phòng!.-Trên phòng?, kì lạ, hai đứa này sao tự dưng lại ngoan ngoãn ở trong phòng chứ!...?. -Bin, em dẫn Lin đi tắm đi, một lát chị qua!.-Cô!, dẫn tôi lên phòng hai đứa nó!(hứm, hai đứa này lại bày trò gì nữa đây?). Nói xong nó đi thẳng lên lầu hai cùng cô người hầu vào phòng của Danh.Bước trên hành lang lầu hai nó có một cám giác bất an, dường như nó cảm nhận được Danh và Nguyệt đang bày trò. Tới trước cửa phòng của Danh cô người hầu gỗ cửa nói.-Thiếu gia!, tiểu thư!, cô chủ đã về!.-................Đáp lại cô là một sự im lặng.-Thiếu gia!, tiểu thư?!.-.................Vẫn là sự im lặng, ko một dộng tĩnh. Nó thấy vậy bảo cô người hầu qua phòng Nguyệt xem còn mình thì vào phòng Danh.-Danh?, Nguyệt?. Lên tiếng gọi hai đứa nhưng hiện giờ trong phòng ko ó một ai, cùng lúc đó cô người hầu chạy lại nói.-Thưa cô chủ!, phong của tiểu thư ko có ai!.-Thôi được rồi cô xuống đi, hiện giờ hai đứa nó ko có ở nhà!. Nó nhìn thấy cánh cửa sổ mở toan thì đoán được hai đứa kia đã trốn đi chơi rồi!, cảnh này nó thường thấy ở Nam Phong gia, mỗi khi hai đứa ra ngoài chơi là gây chuyện nên bị cấm ko cho đi chơi thì lại dùng tới cách này. Nhưng bay giờ đâu phải là ở Nam Phong gia đâu mà dùng cái chiêu này chứ.-Dạ!.Ngồi phịch xuống giường nó nghĩ ko bít hai đứa này đi đâu, hai đứa cũng như nó ko hề bít rõ về cái thành phố này!, nó thì ko lo lắng Danh và Nguyệt vì công lực của Danh và Nguyệt thuộc loại cao thủ, ko dể bị thương, nhưng nó chỉ lo hai đứa ham chơi ko chịu về thôi, dù gì thì con nít vẫn là con nít.
-Vào đi!. Vì ko thể đứng nhìn hai đứa trể này bơ vơ ngoài đường ko có chỗ nương tựa nên nó quyết định dẫn hai đứa về nhà.
-Cô chủ đã về!. Những người hầu cung kính cúi chào nó, hình như họ bít thân phận của nó thì phải!.
-Ùm!. -Hai em muốn ngủ chúng hay riêng?. Trả lời các người hầu bằng một giộng điệu vô cùng lạnh lùng rồi nó quay qua nhìn hai đứa hỏi.
-Dạ!, hai em sẻ ngủ chung ạ!, Lin rất yếu, em ko thể để Lin ngủ một mình!. Bin nói.
-Ùm!, chị biết rồi!. -Các cô chuẩn bị một phòng gần phòng tôi!.
-Dạ!.
-À!, hai đứa kia đâu rồi!. Các cô người hầu định đi thì nó nhớ ra một điều là tại sao ko thấy Danh & Nguyệt!.
-Dạ thiếu gia và tiểu thư đang ở trên phòng!.
-Trên phòng?, kì lạ, hai đứa này sao tự dưng lại ngoan ngoãn ở trong phòng chứ!...?. -Bin, em dẫn Lin đi tắm đi, một lát chị qua!.
-Cô!, dẫn tôi lên phòng hai đứa nó!(hứm, hai đứa này lại bày trò gì nữa đây?). Nói xong nó đi thẳng lên lầu hai cùng cô người hầu vào phòng của Danh.
Bước trên hành lang lầu hai nó có một cám giác bất an, dường như nó cảm nhận được Danh và Nguyệt đang bày trò. Tới trước cửa phòng của Danh cô người hầu gỗ cửa nói.
-Thiếu gia!, tiểu thư!, cô chủ đã về!.
-................Đáp lại cô là một sự im lặng.
-Thiếu gia!, tiểu thư?!.
-.................Vẫn là sự im lặng, ko một dộng tĩnh. Nó thấy vậy bảo cô người hầu qua phòng Nguyệt xem còn mình thì vào phòng Danh.
-Danh?, Nguyệt?. Lên tiếng gọi hai đứa nhưng hiện giờ trong phòng ko ó một ai, cùng lúc đó cô người hầu chạy lại nói.
-Thưa cô chủ!, phong của tiểu thư ko có ai!.
-Thôi được rồi cô xuống đi, hiện giờ hai đứa nó ko có ở nhà!. Nó nhìn thấy cánh cửa sổ mở toan thì đoán được hai đứa kia đã trốn đi chơi rồi!, cảnh này nó thường thấy ở Nam Phong gia, mỗi khi hai đứa ra ngoài chơi là gây chuyện nên bị cấm ko cho đi chơi thì lại dùng tới cách này. Nhưng bay giờ đâu phải là ở Nam Phong gia đâu mà dùng cái chiêu này chứ.
-Dạ!.
Ngồi phịch xuống giường nó nghĩ ko bít hai đứa này đi đâu, hai đứa cũng như nó ko hề bít rõ về cái thành phố này!, nó thì ko lo lắng Danh và Nguyệt vì công lực của Danh và Nguyệt thuộc loại cao thủ, ko dể bị thương, nhưng nó chỉ lo hai đứa ham chơi ko chịu về thôi, dù gì thì con nít vẫn là con nít.
Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… -Vào đi!. Vì ko thể đứng nhìn hai đứa trể này bơ vơ ngoài đường ko có chỗ nương tựa nên nó quyết định dẫn hai đứa về nhà.-Cô chủ đã về!. Những người hầu cung kính cúi chào nó, hình như họ bít thân phận của nó thì phải!.-Ùm!. -Hai em muốn ngủ chúng hay riêng?. Trả lời các người hầu bằng một giộng điệu vô cùng lạnh lùng rồi nó quay qua nhìn hai đứa hỏi.-Dạ!, hai em sẻ ngủ chung ạ!, Lin rất yếu, em ko thể để Lin ngủ một mình!. Bin nói.-Ùm!, chị biết rồi!. -Các cô chuẩn bị một phòng gần phòng tôi!.-Dạ!.-À!, hai đứa kia đâu rồi!. Các cô người hầu định đi thì nó nhớ ra một điều là tại sao ko thấy Danh & Nguyệt!.-Dạ thiếu gia và tiểu thư đang ở trên phòng!.-Trên phòng?, kì lạ, hai đứa này sao tự dưng lại ngoan ngoãn ở trong phòng chứ!...?. -Bin, em dẫn Lin đi tắm đi, một lát chị qua!.-Cô!, dẫn tôi lên phòng hai đứa nó!(hứm, hai đứa này lại bày trò gì nữa đây?). Nói xong nó đi thẳng lên lầu hai cùng cô người hầu vào phòng của Danh.Bước trên hành lang lầu hai nó có một cám giác bất an, dường như nó cảm nhận được Danh và Nguyệt đang bày trò. Tới trước cửa phòng của Danh cô người hầu gỗ cửa nói.-Thiếu gia!, tiểu thư!, cô chủ đã về!.-................Đáp lại cô là một sự im lặng.-Thiếu gia!, tiểu thư?!.-.................Vẫn là sự im lặng, ko một dộng tĩnh. Nó thấy vậy bảo cô người hầu qua phòng Nguyệt xem còn mình thì vào phòng Danh.-Danh?, Nguyệt?. Lên tiếng gọi hai đứa nhưng hiện giờ trong phòng ko ó một ai, cùng lúc đó cô người hầu chạy lại nói.-Thưa cô chủ!, phong của tiểu thư ko có ai!.-Thôi được rồi cô xuống đi, hiện giờ hai đứa nó ko có ở nhà!. Nó nhìn thấy cánh cửa sổ mở toan thì đoán được hai đứa kia đã trốn đi chơi rồi!, cảnh này nó thường thấy ở Nam Phong gia, mỗi khi hai đứa ra ngoài chơi là gây chuyện nên bị cấm ko cho đi chơi thì lại dùng tới cách này. Nhưng bay giờ đâu phải là ở Nam Phong gia đâu mà dùng cái chiêu này chứ.-Dạ!.Ngồi phịch xuống giường nó nghĩ ko bít hai đứa này đi đâu, hai đứa cũng như nó ko hề bít rõ về cái thành phố này!, nó thì ko lo lắng Danh và Nguyệt vì công lực của Danh và Nguyệt thuộc loại cao thủ, ko dể bị thương, nhưng nó chỉ lo hai đứa ham chơi ko chịu về thôi, dù gì thì con nít vẫn là con nít.