Tác giả:

_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất…

Chương 26

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… Hai người cứ thế mà trò chuyện, từ chuyện này sang truyện khác, chưa bao giờ nó nói nhiều như hôm nay.Sai người hầu lấy cái hợp màu trắng trong phòng ra, trong hợp ra một vật màu vàng kim hình ngôi sao có hai cái cánh hai bên.-Tặng cậu nè!.-Hả?.-Tặng mình?.-Ừ!, sao cậu ko thích hả?. Nó ngơ ngác nhìn Hong, vs nó cái miếng màu vàng kim này ko có giá trị gì nhưng ngay cả Hong cũng ko thích luôn sao.-Ơ, ko...ko phải!, nó rất đẹp, cảm ơn nha.Thấy nó vậy thì Hong vội vàng lấp bấp trả lời, nhận ngay món quà.-Ùm!, vậy thì tốt rồi!, hihi...!.Một nụ cười tự nhiên hé nỡ trên môi nó làm Hong ko thể ko ngơ ngác nhìn.-Cậu thiệt là!. Hong nói mà hai má cứ ửng ửng hồng.-Sao vậy?. Nó khó hiểu hỏi lại.-Cậu định hớp hồn người ta hả?!.-Cậu nó sao?. Tiếp tục vẻ khó hiểu hỏi Hong.-Thì mấy cái biểu hiện của cậu dễ thương vô cùng luôn.....n!. Béo má nó Hong kéo dài hết sức chữ cuối cùng mà cười.-Ơ?, 7 giờ rồi!, cậu ở lại chơi mình đi đây chút. Nó nhìn chiếc đồng hồ trên tay thì nhớ tới nó còn việc phải làm.-Chị!!!!.Tiếng la của Nguyệt làm Hong và nó giật mình quay qua nhìn.-Nguyệt!, em dậy sớm vậy!. Nhìn Nguyệt một cách khó hiểu nói, cô Nguyệt nhà ta có bao giờ dậy sớm vậy đâu-Chào chị/chào chị. Tiếng Danh vs Bin vang lên giải thoát cho Nguyệt khỏi trả lời.-Em cậu hả?. Hong thắc mắc nhìn-Ừ hai đứa này là em họ còn Bin là em nuôi! . Nó vừa nói vừa chỉ cho Hong hiểu.-Ờ!. -Cậu nói cậu có việc mà!, đi đi mình ở lại chơi với em cậu cho.-Ừ!.Nhanh chóng leo lên xe đạp chạy ra cánh đồng bông trắng. Từ xa bóng của một chàng trài đang ngồi ở góc cây đại thụ chờ đợi một người nào đó phải bật ngay dậy ko đợi nó đến nơi.Chạy đến chỗ nó vs tốc độ nhanh nhất có thể.-Tara!, cứ tưởng cậu ko đến!.---------------------------------

Hai người cứ thế mà trò chuyện, từ chuyện này sang truyện khác, chưa bao giờ nó nói nhiều như hôm nay.

Sai người hầu lấy cái hợp màu trắng trong phòng ra, trong hợp ra một vật màu vàng kim hình ngôi sao có hai cái cánh hai bên.

-Tặng cậu nè!.

-Hả?.

-Tặng mình?.

-Ừ!, sao cậu ko thích hả?. Nó ngơ ngác nhìn Hong, vs nó cái miếng màu vàng kim này ko có giá trị gì nhưng ngay cả Hong cũng ko thích luôn sao.

-Ơ, ko...ko phải!, nó rất đẹp, cảm ơn nha.

Thấy nó vậy thì Hong vội vàng lấp bấp trả lời, nhận ngay món quà.

-Ùm!, vậy thì tốt rồi!, hihi...!.

Một nụ cười tự nhiên hé nỡ trên môi nó làm Hong ko thể ko ngơ ngác nhìn.

-Cậu thiệt là!. Hong nói mà hai má cứ ửng ửng hồng.

-Sao vậy?. Nó khó hiểu hỏi lại.

-Cậu định hớp hồn người ta hả?!.

-Cậu nó sao?. Tiếp tục vẻ khó hiểu hỏi Hong.

-Thì mấy cái biểu hiện của cậu dễ thương vô cùng luôn.....n!. Béo má nó Hong kéo dài hết sức chữ cuối cùng mà cười.

-Ơ?, 7 giờ rồi!, cậu ở lại chơi mình đi đây chút. Nó nhìn chiếc đồng hồ trên tay thì nhớ tới nó còn việc phải làm.

-Chị!!!!.

Tiếng la của Nguyệt làm Hong và nó giật mình quay qua nhìn.

-Nguyệt!, em dậy sớm vậy!. Nhìn Nguyệt một cách khó hiểu nói, cô Nguyệt nhà ta có bao giờ dậy sớm vậy đâu

-Chào chị/chào chị. Tiếng Danh vs Bin vang lên giải thoát cho Nguyệt khỏi trả lời.

-Em cậu hả?. Hong thắc mắc nhìn

-Ừ hai đứa này là em họ còn Bin là em nuôi! . Nó vừa nói vừa chỉ cho Hong hiểu.

-Ờ!. -Cậu nói cậu có việc mà!, đi đi mình ở lại chơi với em cậu cho.

-Ừ!.

Nhanh chóng leo lên xe đạp chạy ra cánh đồng bông trắng. Từ xa bóng của một chàng trài đang ngồi ở góc cây đại thụ chờ đợi một người nào đó phải bật ngay dậy ko đợi nó đến nơi.

Chạy đến chỗ nó vs tốc độ nhanh nhất có thể.

-Tara!, cứ tưởng cậu ko đến!.

---------------------------------

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới VampireTác giả: Alex_Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng... Ầ...m! _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ. Áaaaaaaaaaaaaaaa Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa. Rầm... Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc. Ko sao ! nó nói. Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói. Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài. _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào. Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.Á! trời ơi! nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất… Hai người cứ thế mà trò chuyện, từ chuyện này sang truyện khác, chưa bao giờ nó nói nhiều như hôm nay.Sai người hầu lấy cái hợp màu trắng trong phòng ra, trong hợp ra một vật màu vàng kim hình ngôi sao có hai cái cánh hai bên.-Tặng cậu nè!.-Hả?.-Tặng mình?.-Ừ!, sao cậu ko thích hả?. Nó ngơ ngác nhìn Hong, vs nó cái miếng màu vàng kim này ko có giá trị gì nhưng ngay cả Hong cũng ko thích luôn sao.-Ơ, ko...ko phải!, nó rất đẹp, cảm ơn nha.Thấy nó vậy thì Hong vội vàng lấp bấp trả lời, nhận ngay món quà.-Ùm!, vậy thì tốt rồi!, hihi...!.Một nụ cười tự nhiên hé nỡ trên môi nó làm Hong ko thể ko ngơ ngác nhìn.-Cậu thiệt là!. Hong nói mà hai má cứ ửng ửng hồng.-Sao vậy?. Nó khó hiểu hỏi lại.-Cậu định hớp hồn người ta hả?!.-Cậu nó sao?. Tiếp tục vẻ khó hiểu hỏi Hong.-Thì mấy cái biểu hiện của cậu dễ thương vô cùng luôn.....n!. Béo má nó Hong kéo dài hết sức chữ cuối cùng mà cười.-Ơ?, 7 giờ rồi!, cậu ở lại chơi mình đi đây chút. Nó nhìn chiếc đồng hồ trên tay thì nhớ tới nó còn việc phải làm.-Chị!!!!.Tiếng la của Nguyệt làm Hong và nó giật mình quay qua nhìn.-Nguyệt!, em dậy sớm vậy!. Nhìn Nguyệt một cách khó hiểu nói, cô Nguyệt nhà ta có bao giờ dậy sớm vậy đâu-Chào chị/chào chị. Tiếng Danh vs Bin vang lên giải thoát cho Nguyệt khỏi trả lời.-Em cậu hả?. Hong thắc mắc nhìn-Ừ hai đứa này là em họ còn Bin là em nuôi! . Nó vừa nói vừa chỉ cho Hong hiểu.-Ờ!. -Cậu nói cậu có việc mà!, đi đi mình ở lại chơi với em cậu cho.-Ừ!.Nhanh chóng leo lên xe đạp chạy ra cánh đồng bông trắng. Từ xa bóng của một chàng trài đang ngồi ở góc cây đại thụ chờ đợi một người nào đó phải bật ngay dậy ko đợi nó đến nơi.Chạy đến chỗ nó vs tốc độ nhanh nhất có thể.-Tara!, cứ tưởng cậu ko đến!.---------------------------------

Chương 26