Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 31
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Tặng các bạn 3 chương 29,30,31 nhân dịp tết ất mùi 2015! Năm mới an khang thịnh vượng nhé!^^ 1-1-2015///Thân nhiều lắm///Chương 31. Tình ngay lí gianKhông hiểu có phải vì anh về trễ không đúng như lời nói không hay vì lí do nào đó mà em giận dỗi không thèm nói với anh nửa lời ngoài mấy từ : “ Anh ơi xuống ăn tối”, “Anh đi ngủ sớm đi”, “em đang học”. Hết.Nhưng sáng hôm sau khi mà bầu trời trở nên u tối báo hiệu kéo đến một cơn mưa. Giống như một thước phim quay chậm báo trước một cơn phong ba.Bữa sáng nghẹn ngào- Ngọc Lam là ai vậy anh?- Em bỗng lên tiếng, có một chút mừng hụt và anh biết em đã nghe thấy cú điện thoại chiều qua.- Chỉ là một người bạn “rất bình thường”Trông em có vẻ thất vọng và em chẳng hỏi thêm một câu hỏi nào nữa. Và anh thật sự lo lắng. Em đang giận, vì điều gì chứ?Chẳng lẽ em…?Ghen!Ôi, ghen!Trời ơi, ghen!Anh dùng ánh mắt sung sướng kín đáo nhìn em. Còn em thì vẫn vậy, dù không công khai nhém cho anh cái nhìn cáu kỉnh.Dù sao thì quá khứ anh chỉ yêu người con gái ấy và hiện tại và tương lai anh sẽ yêu em cho đến khi một trong hai chúng ta dứt hơi thở đến vùng đất lãng quên.Anh chỉ yêu mình em!- Hôm nay chủ nhật em có muốn đi chơi với anh không?Anh búng tay một cái trong lúc rở một bộ mặt “nai tơ” dụ dỗ bé thỏ dễ tin. Và em chỉ cần có thể để cười nhẹ gật đầu đồng ý.
Tặng các bạn 3 chương 29,30,31 nhân dịp tết ất mùi 2015! Năm mới an khang thịnh vượng nhé!^^ 1-1-2015///Thân nhiều lắm///
Chương 31. Tình ngay lí gian
Không hiểu có
phải vì anh về trễ không đúng như lời nói không hay vì lí do nào đó mà em giận
dỗi không thèm nói với anh nửa lời ngoài mấy từ : “ Anh ơi xuống ăn tối”, “Anh
đi ngủ sớm đi”, “em đang học”. Hết.
Nhưng sáng
hôm sau khi mà bầu trời trở nên u tối báo hiệu kéo đến một cơn mưa. Giống như một
thước phim quay chậm báo trước một cơn phong ba.
Bữa sáng nghẹn
ngào
-
Ngọc
Lam là ai vậy anh?- Em bỗng lên tiếng, có một chút mừng hụt và anh biết em đã
nghe thấy cú điện thoại chiều qua.
-
Chỉ
là một người bạn “rất bình thường”
Trông em có vẻ
thất vọng và em chẳng hỏi thêm một câu hỏi nào nữa. Và anh thật sự lo lắng. Em
đang giận, vì điều gì chứ?
Chẳng lẽ em…?
Ghen!
Ôi, ghen!
Trời ơi,
ghen!
Anh dùng ánh
mắt sung sướng kín đáo nhìn em. Còn em thì vẫn vậy, dù không công khai nhém cho
anh cái nhìn cáu kỉnh.
Dù sao thì
quá khứ anh chỉ yêu người con gái ấy và hiện tại và tương lai anh sẽ yêu em cho
đến khi một trong hai chúng ta dứt hơi thở đến vùng đất lãng quên.
Anh chỉ yêu
mình em!
-
Hôm
nay chủ nhật em có muốn đi chơi với anh không?
Anh búng tay
một cái trong lúc rở một bộ mặt “nai tơ” dụ dỗ bé thỏ dễ tin. Và em chỉ cần có
thể để cười nhẹ gật đầu đồng ý.
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Tặng các bạn 3 chương 29,30,31 nhân dịp tết ất mùi 2015! Năm mới an khang thịnh vượng nhé!^^ 1-1-2015///Thân nhiều lắm///Chương 31. Tình ngay lí gianKhông hiểu có phải vì anh về trễ không đúng như lời nói không hay vì lí do nào đó mà em giận dỗi không thèm nói với anh nửa lời ngoài mấy từ : “ Anh ơi xuống ăn tối”, “Anh đi ngủ sớm đi”, “em đang học”. Hết.Nhưng sáng hôm sau khi mà bầu trời trở nên u tối báo hiệu kéo đến một cơn mưa. Giống như một thước phim quay chậm báo trước một cơn phong ba.Bữa sáng nghẹn ngào- Ngọc Lam là ai vậy anh?- Em bỗng lên tiếng, có một chút mừng hụt và anh biết em đã nghe thấy cú điện thoại chiều qua.- Chỉ là một người bạn “rất bình thường”Trông em có vẻ thất vọng và em chẳng hỏi thêm một câu hỏi nào nữa. Và anh thật sự lo lắng. Em đang giận, vì điều gì chứ?Chẳng lẽ em…?Ghen!Ôi, ghen!Trời ơi, ghen!Anh dùng ánh mắt sung sướng kín đáo nhìn em. Còn em thì vẫn vậy, dù không công khai nhém cho anh cái nhìn cáu kỉnh.Dù sao thì quá khứ anh chỉ yêu người con gái ấy và hiện tại và tương lai anh sẽ yêu em cho đến khi một trong hai chúng ta dứt hơi thở đến vùng đất lãng quên.Anh chỉ yêu mình em!- Hôm nay chủ nhật em có muốn đi chơi với anh không?Anh búng tay một cái trong lúc rở một bộ mặt “nai tơ” dụ dỗ bé thỏ dễ tin. Và em chỉ cần có thể để cười nhẹ gật đầu đồng ý.