Tác giả:

Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…

Chương 35: Cứ cho là vậy đi

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Vẫn khung cảnh ấy nhưng chỉ khác một chút xíu thôi. Đó là anh đang giận. Và anh thấy thật hối hận. Tại sao anh lại không mang theo súng?- Minh Ngọc, có muốn đi chơi với mình không, chúng ta hẹn hò!Thằng oát con đó không hề biết trên biết dưới. Rồi có ngày nó sẽ phải khóc, khóc rất nhiều đấy. Chỉ là cần một chút thời gian thôi. Vì giờ không phải lúc nghĩ đến điều vớ vẩn đó. Bây giờ là lúc em quyết định. Nó hay anh.- Xin lỗi,mình muốn về nhà, anh!Xin chúc mừng ngài đã chiến thắng!Liệu trong giây phút vinh quang này ngài muốn nói điều gì với mọi người và cô ấy?“Anh yêu em”Và thế là chúng ta cùng về nhà để mặc con “khỉ mốc” đứng hình ở đó. Nhưng ngay khi về đến nhà em lại tỏ ra lo lẵng cho hắn.- Anh ơi, Hạo Thiên có sao không? Em làm vậy đúng chứ?Anh vỗ về :- Tất nhiên, em làm vậy là rất đúng! Mà cứ cho là cậu ta sẽ bị tổn thương đi, nhưng rồi cậu ta sẽ tìm được một người khác và sẽ quên mau thôi.Và em cũng đã an tâm hơn một chút, chỉ một chút thôi. Nhưng đây mới là thười khắc nghẹn thở đây.- Anh, mai em định đi khám thai định kì, anh đi với em không?

Vẫn khung cảnh ấy nhưng chỉ khác một chút xíu thôi. Đó là anh đang giận. Và anh thấy thật hối hận. Tại sao anh lại không mang theo súng?

- Minh Ngọc, có muốn đi chơi với mình không, chúng ta hẹn hò!

Thằng oát con đó không hề biết trên biết dưới. Rồi có ngày nó sẽ phải khóc, khóc rất nhiều đấy. Chỉ là cần một chút thời gian thôi. Vì giờ không phải lúc nghĩ đến điều vớ vẩn đó. Bây giờ là lúc em quyết định. Nó hay anh.

- Xin lỗi,mình muốn về nhà, anh!

Xin chúc mừng ngài đã chiến thắng!

Liệu trong giây phút vinh quang này ngài muốn nói điều gì với mọi người và cô ấy?

“Anh yêu em”

Và thế là chúng ta cùng về nhà để mặc con “khỉ mốc” đứng hình ở đó. Nhưng ngay khi về đến nhà em lại tỏ ra lo lẵng cho hắn.

- Anh ơi, Hạo Thiên có sao không? Em làm vậy đúng chứ?

Anh vỗ về :

- Tất nhiên, em làm vậy là rất đúng! Mà cứ cho là cậu ta sẽ bị tổn thương đi, nhưng rồi cậu ta sẽ tìm được một người khác và sẽ quên mau thôi.

Và em cũng đã an tâm hơn một chút, chỉ một chút thôi. Nhưng đây mới là thười khắc nghẹn thở đây.

- Anh, mai em định đi khám thai định kì, anh đi với em không?

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Vẫn khung cảnh ấy nhưng chỉ khác một chút xíu thôi. Đó là anh đang giận. Và anh thấy thật hối hận. Tại sao anh lại không mang theo súng?- Minh Ngọc, có muốn đi chơi với mình không, chúng ta hẹn hò!Thằng oát con đó không hề biết trên biết dưới. Rồi có ngày nó sẽ phải khóc, khóc rất nhiều đấy. Chỉ là cần một chút thời gian thôi. Vì giờ không phải lúc nghĩ đến điều vớ vẩn đó. Bây giờ là lúc em quyết định. Nó hay anh.- Xin lỗi,mình muốn về nhà, anh!Xin chúc mừng ngài đã chiến thắng!Liệu trong giây phút vinh quang này ngài muốn nói điều gì với mọi người và cô ấy?“Anh yêu em”Và thế là chúng ta cùng về nhà để mặc con “khỉ mốc” đứng hình ở đó. Nhưng ngay khi về đến nhà em lại tỏ ra lo lẵng cho hắn.- Anh ơi, Hạo Thiên có sao không? Em làm vậy đúng chứ?Anh vỗ về :- Tất nhiên, em làm vậy là rất đúng! Mà cứ cho là cậu ta sẽ bị tổn thương đi, nhưng rồi cậu ta sẽ tìm được một người khác và sẽ quên mau thôi.Và em cũng đã an tâm hơn một chút, chỉ một chút thôi. Nhưng đây mới là thười khắc nghẹn thở đây.- Anh, mai em định đi khám thai định kì, anh đi với em không?

Chương 35: Cứ cho là vậy đi