Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 40: Sự giận dữ
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Trên xe anh chẳng nói gì. Thật đáng sợ, anh chẳng cười cũng chẳng đảo mắt chỉ nhìn thẳng cửa kính trước.- Em xin lỗi!Anh quay lại :- Những lúc như vậy em phải gọi anh chứ! Lúc ấy em như đáng chốn thây ma vậy!Anh quát lên giận dữ, là tại em :- Em xin lỗi nhưng em không có số của anh và em cũng đâu có dùng điện thoại!Anh sửng sốt bất ngờ tất xe vào lề đường, dừng lại :- Em bao nhiêu tuổi rồi mà không có điện thoại?- Mẹ em bảo là con gái đang tuổi học hành có điện thoại vào chỉ tổ thêm hư.Rồi bỗng chốc trông anh như đang suy nghĩ gì lắm, rồi lại trở về với vẻ tức giận :- Mặc kệ, anh đang giận và anh muốn cho em thấy ai mới là chồng em!Anh nói xong liền quay đi, nổ máy và phóng xe như bay. Thật đáng sợ.
Trên xe anh chẳng nói gì. Thật đáng sợ, anh chẳng cười cũng chẳng đảo mắt chỉ nhìn thẳng cửa kính trước.
- Em xin lỗi!
Anh quay lại :
- Những lúc như vậy em phải gọi anh chứ! Lúc ấy em như đáng chốn thây ma vậy!
Anh quát lên giận dữ, là tại em :
- Em xin lỗi nhưng em không có số của anh và em cũng đâu có dùng điện thoại!
Anh sửng sốt bất ngờ tất xe vào lề đường, dừng lại :
- Em bao nhiêu tuổi rồi mà không có điện thoại?
- Mẹ em bảo là con gái đang tuổi học hành có điện thoại vào chỉ tổ thêm hư.
Rồi bỗng chốc trông anh như đang suy nghĩ gì lắm, rồi lại trở về với vẻ tức giận :
- Mặc kệ, anh đang giận và anh muốn cho em thấy ai mới là chồng em!
Anh nói xong liền quay đi, nổ máy và phóng xe như bay. Thật đáng sợ.
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Trên xe anh chẳng nói gì. Thật đáng sợ, anh chẳng cười cũng chẳng đảo mắt chỉ nhìn thẳng cửa kính trước.- Em xin lỗi!Anh quay lại :- Những lúc như vậy em phải gọi anh chứ! Lúc ấy em như đáng chốn thây ma vậy!Anh quát lên giận dữ, là tại em :- Em xin lỗi nhưng em không có số của anh và em cũng đâu có dùng điện thoại!Anh sửng sốt bất ngờ tất xe vào lề đường, dừng lại :- Em bao nhiêu tuổi rồi mà không có điện thoại?- Mẹ em bảo là con gái đang tuổi học hành có điện thoại vào chỉ tổ thêm hư.Rồi bỗng chốc trông anh như đang suy nghĩ gì lắm, rồi lại trở về với vẻ tức giận :- Mặc kệ, anh đang giận và anh muốn cho em thấy ai mới là chồng em!Anh nói xong liền quay đi, nổ máy và phóng xe như bay. Thật đáng sợ.