Tác giả:

Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…

Chương 53: Lại đẩy nhanh tiến độ nữa rồi

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Ngay khi thằng điên Vu Chính đứng phía bên ngoài tấm kính bên trong là em là anh biết ngay kế hoạch baby sắp thành công rồi. Còn hơn cả mong đợi ấy chứ!Kiểu như thế đấy, giờ thì cuộc đi chơi kết thúc, anh bước vào hiệu sách sau em khoảng 10 phút và anh đã bị chặn đứng bởi thằng lỏi con đó, tên là gì nhỉ, Rạo?... kệ đi.- Tôi biết là anh đang lợi dụng Minh Ngọc, khôn hồn thì dừng lại đi!Đây sẽ là cơ hội tốt để đấm vào mặt thằng điên này nhưng không, hôm nay nó sẽ lãnh đủ bởi một người khác.- Thân cậu còn lo chưa xong đấy!- Không cần ông nhắc!“ Ông”, nó đang dìm hàng anh đấy, anh còn trẻ lắm, trẻ kinh hồn luôn, 20 chứ mấy! Nó đang đụng vào nỗi đau của anh. Dám nói anh là ông già đi máy bay có nữ tiếp viên trẻ đấy! Nó vu khống! Anh sẽ kiện nó ra tòa. Nhưng không phải hôm nay, anh đá thằng lỏi con này ra khỏi hiệu sách.Trông em kìa, Lâm Minh Ngọc, xin em đấy, đừng làm trái tim anh thêm lỗi nhịp nữa, xin em, tiểu tình yêu!Một tay dựa vào kệ sách một tay nâng nhẹ mái tóc em. Và em cũng ngạc nhiên quay đầu lên làm ánh mắt của hai ta chạm nhau, mặt em đỏ ửng, vội quay đi.- Công chúa, nàng đang làm gì vậy!Thông báo :Có thể nhiều bạn theo dõi trên santruyen.com thắc mắc tại sao truyện lại nằm trong thể loại “Truyện Gay”, đơn giản thôi, bạn thấy Hạo Thiên chứ, bé thụ đấy, mà phải nói là siêu thụ luôn. Còn ai là công ư! Tất nhiên là chàng trai khó chịu lạ hoắc mà “anh” nhắc trong chương 52 đấy.Vì không đủ tuổi nên mình không đủ can đảm viết những cảnh “nhạy cảm” đâu. Nhưng mình hứa chỉ cần đọc những cảnh ôm thôi là các “Hủ nữ” mất máu. Và vì không muốn đi tù nên mình cũng chẳng rảnh mà viết mấy cái “kịch bản” thiếu máu đâu.Thêm nữa, trẻ con bây giờ biết nhiều thứ lắm, nhưng không vì thế mà mình hư hỏng đâu nhé. Còn nếu bạn nào không chịu được thể loại : “Tình yêu xuất phát từ trái tim chứ không sinh ra theo quy luật hai giới của ông trời” Thì…MONG CÁC BẠN NGỪNG ĐỌC TRUYỆN! CẢM ƠN NHÉ!Thế là mình mất khá nhiều “bạn truyện” rồi đấy, tại mày thôi, con bạn họ Bản tên Thân!Thêm chút nữa, những bạn chưa thoát truyện : Mình yêu các bạn nhìu!

Ngay khi thằng
điên Vu Chính đứng phía bên ngoài tấm kính bên trong là em là anh biết ngay kế
hoạch baby sắp thành công rồi. Còn hơn cả mong đợi ấy chứ!

Kiểu như thế
đấy, giờ thì cuộc đi chơi kết thúc, anh bước vào hiệu sách sau em khoảng 10
phút và anh đã bị chặn đứng bởi thằng lỏi con đó, tên là gì nhỉ, Rạo?... kệ đi.

-
Tôi
biết là anh đang lợi dụng Minh Ngọc, khôn hồn thì dừng lại đi!

Đây sẽ là cơ
hội tốt để đấm vào mặt thằng điên này nhưng không, hôm nay nó sẽ lãnh đủ bởi một
người khác.

-
Thân
cậu còn lo chưa xong đấy!

-
Không
cần ông nhắc!

“ Ông”, nó
đang dìm hàng anh đấy, anh còn trẻ lắm, trẻ kinh hồn luôn, 20 chứ mấy! Nó đang
đụng vào nỗi đau của anh. Dám nói anh là ông già đi máy bay có nữ tiếp viên trẻ
đấy! Nó vu khống! Anh sẽ kiện nó ra tòa. Nhưng không phải hôm nay, anh đá thằng
lỏi con này ra khỏi hiệu sách.

Trông em kìa,
Lâm Minh Ngọc, xin em đấy, đừng làm trái tim anh thêm lỗi nhịp nữa, xin em, tiểu
tình yêu!

Một tay dựa
vào kệ sách một tay nâng nhẹ mái tóc em. Và em cũng ngạc nhiên quay đầu lên làm
ánh mắt của hai ta chạm nhau, mặt em đỏ ửng, vội quay đi.

-
Công
chúa, nàng đang làm gì vậy!

Thông báo :

Có thể nhiều
bạn theo dõi trên santruyen.com thắc mắc tại sao truyện lại nằm trong thể loại
“Truyện Gay”, đơn giản thôi, bạn thấy Hạo Thiên chứ, bé thụ đấy, mà phải nói là
siêu thụ luôn. Còn ai là công ư! Tất nhiên là chàng trai khó chịu lạ hoắc mà
“anh” nhắc trong chương 52 đấy.

Vì không đủ
tuổi nên mình không đủ can đảm viết những cảnh “nhạy cảm” đâu. Nhưng mình hứa
chỉ cần đọc những cảnh ôm thôi là các “Hủ nữ” mất máu. Và vì không muốn đi tù
nên mình cũng chẳng rảnh mà viết mấy cái “kịch bản” thiếu máu đâu.

Thêm nữa, trẻ
con bây giờ biết nhiều thứ lắm, nhưng không vì thế mà mình hư hỏng đâu nhé. Còn
nếu bạn nào không chịu được thể loại : “Tình yêu xuất phát từ trái tim chứ
không sinh ra theo quy luật hai giới của ông trời” Thì…

MONG CÁC BẠN
NGỪNG ĐỌC TRUYỆN! CẢM ƠN NHÉ!

Thế là mình mất
khá nhiều “bạn truyện” rồi đấy, tại mày thôi, con bạn họ Bản tên Thân!

Thêm chút nữa,
những bạn chưa thoát truyện : Mình yêu các bạn nhìu!

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Ngay khi thằng điên Vu Chính đứng phía bên ngoài tấm kính bên trong là em là anh biết ngay kế hoạch baby sắp thành công rồi. Còn hơn cả mong đợi ấy chứ!Kiểu như thế đấy, giờ thì cuộc đi chơi kết thúc, anh bước vào hiệu sách sau em khoảng 10 phút và anh đã bị chặn đứng bởi thằng lỏi con đó, tên là gì nhỉ, Rạo?... kệ đi.- Tôi biết là anh đang lợi dụng Minh Ngọc, khôn hồn thì dừng lại đi!Đây sẽ là cơ hội tốt để đấm vào mặt thằng điên này nhưng không, hôm nay nó sẽ lãnh đủ bởi một người khác.- Thân cậu còn lo chưa xong đấy!- Không cần ông nhắc!“ Ông”, nó đang dìm hàng anh đấy, anh còn trẻ lắm, trẻ kinh hồn luôn, 20 chứ mấy! Nó đang đụng vào nỗi đau của anh. Dám nói anh là ông già đi máy bay có nữ tiếp viên trẻ đấy! Nó vu khống! Anh sẽ kiện nó ra tòa. Nhưng không phải hôm nay, anh đá thằng lỏi con này ra khỏi hiệu sách.Trông em kìa, Lâm Minh Ngọc, xin em đấy, đừng làm trái tim anh thêm lỗi nhịp nữa, xin em, tiểu tình yêu!Một tay dựa vào kệ sách một tay nâng nhẹ mái tóc em. Và em cũng ngạc nhiên quay đầu lên làm ánh mắt của hai ta chạm nhau, mặt em đỏ ửng, vội quay đi.- Công chúa, nàng đang làm gì vậy!Thông báo :Có thể nhiều bạn theo dõi trên santruyen.com thắc mắc tại sao truyện lại nằm trong thể loại “Truyện Gay”, đơn giản thôi, bạn thấy Hạo Thiên chứ, bé thụ đấy, mà phải nói là siêu thụ luôn. Còn ai là công ư! Tất nhiên là chàng trai khó chịu lạ hoắc mà “anh” nhắc trong chương 52 đấy.Vì không đủ tuổi nên mình không đủ can đảm viết những cảnh “nhạy cảm” đâu. Nhưng mình hứa chỉ cần đọc những cảnh ôm thôi là các “Hủ nữ” mất máu. Và vì không muốn đi tù nên mình cũng chẳng rảnh mà viết mấy cái “kịch bản” thiếu máu đâu.Thêm nữa, trẻ con bây giờ biết nhiều thứ lắm, nhưng không vì thế mà mình hư hỏng đâu nhé. Còn nếu bạn nào không chịu được thể loại : “Tình yêu xuất phát từ trái tim chứ không sinh ra theo quy luật hai giới của ông trời” Thì…MONG CÁC BẠN NGỪNG ĐỌC TRUYỆN! CẢM ƠN NHÉ!Thế là mình mất khá nhiều “bạn truyện” rồi đấy, tại mày thôi, con bạn họ Bản tên Thân!Thêm chút nữa, những bạn chưa thoát truyện : Mình yêu các bạn nhìu!

Chương 53: Lại đẩy nhanh tiến độ nữa rồi