Tác giả:

Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…

Chương 55: Em. Hạo Thiên Lạ Quá

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Sau cái…(là cái kiss thứ 2) đó em đã không giận dữ, em cảm thấy nó khá ổn. Nhưng từ hôm ấy, hôm đi chọn quà cho người yêu của Hạo Thiên ấy, em không hề thấy cậu ấy đến trường và tính đến nay đã 5 ngày. Các giáo viên đã bắt đầu lo lắng về sự “mất tích” của Hạo Thiên.Nhưng cuối cùng mọi thứ cũng bắt đầu ổn thỏa. Vào hôm thứ 7, Hạo Thiên đã đến lớp, nhưng biết sao đây, cậu ấy trông như vừa ẩu đả với một đám người nào đó, toàn thân cậu ấy chi chít những vết thâm tím. Thậm chí trong giờ học cậu ấy còn trông rất mệt mỏi và còn ngất nữa. Sau khi thầy Minh đưa cậu ấy đến phòng y tế thì cậu ấy xin phép về luôn.Rồi cứ thế, mai nghỉ mốt đi học, em hỏi vì sao thì Hạo Thiên lúc nào cũng không nói gì hoặc giả vờ làm gì đó.Và tình trạng này đã âm ỉ suốt một tháng qua. Vì không thể nhìn cảnh này lâu hơn được nên em đã đến tìm anh nói truyện ngay trong giờ giải lao giữa tiết 1 và tiết 2.Phòng hiệu trưởng, anh nói nơi này rất an toàn vì hiểu trưởng giao cho anh chìa khóa và đi công chuyện đến thứ 3 tuần sau mới về.- Hạo Thiên sao ấy, cậu ấy lúc nào cũng đến lớp với bộ dạng tàn tạ sơ xác, tinh thần cũng suy nhược hẳn.Nhưng khi em đang thực sự nghiêm túc thì anh lại rất bớn cợt :- Em lo lắng cho Hạo Thiên quá rồi đấy, em không thấy anh đang ghen sao!- Anh thôi đi, đây không phải lúc đùa đâu!Anh bỗng trở nên lạnh lùng kèm theo chút buồn, anh tiến lại gần, thì thầm :- Em nghĩ anh đùa sao? Không hề, anh đang cảm nhận được thứ khó chịu này trong tim đấy, nó không đau nhưng đang dần thắt lại và khi anh nghĩ đến cảnh đó thì tim anh lại đau, anh thấy có lỗi, có lỗi nhiều nhiều lắm!“Cảnh đó” là gì vậy anh, nhưng đây không phải lo trước mắt, bây giờ là chuyện của Hạo Thiên, có khi mai cậu ấy sẽ chết ấy chứ. Nhưng anh đã không để em nói lấy một từ :- Hạo Thiên ư? Tất nhiên, sao em không nghĩ rằng thằng điên đó đanh bị BẠO HÀNH nhỉ!

Sau cái…(là cái kiss thứ 2) đó em đã không giận dữ, em cảm thấy nó khá
ổn. Nhưng từ hôm ấy, hôm đi chọn quà cho người yêu của Hạo Thiên ấy, em
không hề thấy cậu ấy đến trường và tính đến nay đã 5 ngày. Các giáo viên đã bắt đầu lo lắng về sự “mất tích” của Hạo Thiên.

Nhưng cuối
cùng mọi thứ cũng bắt đầu ổn thỏa. Vào hôm thứ 7, Hạo Thiên đã đến lớp,
nhưng biết sao đây, cậu ấy trông như vừa ẩu đả với một đám người nào đó, toàn thân cậu ấy chi chít những vết thâm tím. Thậm chí trong giờ học
cậu ấy còn trông rất mệt mỏi và còn ngất nữa. Sau khi thầy Minh đưa cậu
ấy đến phòng y tế thì cậu ấy xin phép về luôn.

Rồi cứ thế, mai nghỉ mốt đi học, em hỏi vì sao thì Hạo Thiên lúc nào cũng không nói gì hoặc giả vờ làm gì đó.

Và tình trạng này đã âm ỉ suốt một tháng qua. Vì không thể nhìn cảnh này
lâu hơn được nên em đã đến tìm anh nói truyện ngay trong giờ giải lao
giữa tiết 1 và tiết 2.

Phòng hiệu trưởng, anh nói nơi này rất an
toàn vì hiểu trưởng giao cho anh chìa khóa và đi công chuyện đến thứ 3
tuần sau mới về.

- Hạo Thiên sao ấy, cậu ấy lúc nào cũng đến lớp với bộ dạng tàn tạ sơ xác, tinh thần cũng suy nhược hẳn.

Nhưng khi em đang thực sự nghiêm túc thì anh lại rất bớn cợt :

- Em lo lắng cho Hạo Thiên quá rồi đấy, em không thấy anh đang ghen sao!

- Anh thôi đi, đây không phải lúc đùa đâu!

Anh bỗng trở nên lạnh lùng kèm theo chút buồn, anh tiến lại gần, thì thầm :

- Em nghĩ anh đùa sao? Không hề, anh đang cảm nhận được thứ khó chịu này
trong tim đấy, nó không đau nhưng đang dần thắt lại và khi anh nghĩ đến
cảnh đó thì tim anh lại đau, anh thấy có lỗi, có lỗi nhiều nhiều lắm!

“Cảnh đó” là gì vậy anh, nhưng đây không phải lo trước mắt, bây giờ là chuyện của Hạo Thiên, có khi mai cậu ấy sẽ chết ấy chứ. Nhưng anh đã không để
em nói lấy một từ :

- Hạo Thiên ư? Tất nhiên, sao em không nghĩ rằng thằng điên đó đanh bị BẠO HÀNH nhỉ!

Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Sau cái…(là cái kiss thứ 2) đó em đã không giận dữ, em cảm thấy nó khá ổn. Nhưng từ hôm ấy, hôm đi chọn quà cho người yêu của Hạo Thiên ấy, em không hề thấy cậu ấy đến trường và tính đến nay đã 5 ngày. Các giáo viên đã bắt đầu lo lắng về sự “mất tích” của Hạo Thiên.Nhưng cuối cùng mọi thứ cũng bắt đầu ổn thỏa. Vào hôm thứ 7, Hạo Thiên đã đến lớp, nhưng biết sao đây, cậu ấy trông như vừa ẩu đả với một đám người nào đó, toàn thân cậu ấy chi chít những vết thâm tím. Thậm chí trong giờ học cậu ấy còn trông rất mệt mỏi và còn ngất nữa. Sau khi thầy Minh đưa cậu ấy đến phòng y tế thì cậu ấy xin phép về luôn.Rồi cứ thế, mai nghỉ mốt đi học, em hỏi vì sao thì Hạo Thiên lúc nào cũng không nói gì hoặc giả vờ làm gì đó.Và tình trạng này đã âm ỉ suốt một tháng qua. Vì không thể nhìn cảnh này lâu hơn được nên em đã đến tìm anh nói truyện ngay trong giờ giải lao giữa tiết 1 và tiết 2.Phòng hiệu trưởng, anh nói nơi này rất an toàn vì hiểu trưởng giao cho anh chìa khóa và đi công chuyện đến thứ 3 tuần sau mới về.- Hạo Thiên sao ấy, cậu ấy lúc nào cũng đến lớp với bộ dạng tàn tạ sơ xác, tinh thần cũng suy nhược hẳn.Nhưng khi em đang thực sự nghiêm túc thì anh lại rất bớn cợt :- Em lo lắng cho Hạo Thiên quá rồi đấy, em không thấy anh đang ghen sao!- Anh thôi đi, đây không phải lúc đùa đâu!Anh bỗng trở nên lạnh lùng kèm theo chút buồn, anh tiến lại gần, thì thầm :- Em nghĩ anh đùa sao? Không hề, anh đang cảm nhận được thứ khó chịu này trong tim đấy, nó không đau nhưng đang dần thắt lại và khi anh nghĩ đến cảnh đó thì tim anh lại đau, anh thấy có lỗi, có lỗi nhiều nhiều lắm!“Cảnh đó” là gì vậy anh, nhưng đây không phải lo trước mắt, bây giờ là chuyện của Hạo Thiên, có khi mai cậu ấy sẽ chết ấy chứ. Nhưng anh đã không để em nói lấy một từ :- Hạo Thiên ư? Tất nhiên, sao em không nghĩ rằng thằng điên đó đanh bị BẠO HÀNH nhỉ!

Chương 55: Em. Hạo Thiên Lạ Quá