Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du…
Chương 11
Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… Ngôi trường A.M lộng lẫy đang hiện diện trước mặt nó. Nó khoác tay Minh Quân bước vào trong làm mấy nữ sinh té xỉu, ngơ ngát nhìn nó muốn ăn tươi nuốt sống.-Có cần phải rào thét kinh vậy không? Nó bức xúc khi thấy mấy nữ sinh vây quanh hắn, rồi bàn tán nó.-Tụi anh đẹp trai mà.!! Anh cười tươi nhìn em gái nhỏ bé của mình.-ỌE...ỌE....Đẹp trai.. há há há!! Nó cười to như thể chưa từng được cười.-Em sao vậy? Anh quan tâm hỏi nó nhưng không để ý câu nói cuối cùng của nó.-À.. Không không......... hahaha!! Nó vẫn cười làm anh chỉ biết lắc đầu chịu thua.Mọi người cứ như thế ùa theo làm nó khó chịu. Bỗng nó dừng lại khi thấy một nữ sinh tay cầm hộp quà chìa ra đưa cho hắn. Nó hết nhìn nữ sinh đó rồi nhìn biểu hiện của hắn.-Em.... em.... Em rất.. rất.. thích....thích.. anh .. em muốn ..muốn.. làm bạn gái anh? Cô nữ sinh đó thơ ngây cúi đầu đưa món quà cho hắn.Hắn thì lạnh lùng nhìn cô ta rồi đưa tay đón lấy làm mọi người xung quanh la lên như trốn hội chợ.Nó thấy vậy thì có hơi gì gì đó, nhưng không biết là gì?-Tôi không thích?Hắn thốt lên một câu, rồi thả cái xoảng hộp quà rơi xuống đất và hắn đi lướt để lại cô nữ sinh ôm mặt khóc và biết bao sự bàn tán xung quanh.------------------------------Nó và Minh Quân nói nói cười cười thân mật bước vào lớp, nó còn nắm chân nắm tay anh , làm Nhả Nhược tức tối bước lại gần giả vờ đụng trúng nó.Nó không kịp phản ứng nên té nhào ra đè lên hắn, khi hắn bước lại, làm cả một khu nháo nhào loạn hết cả lên.Nó đỏ mặt nhanh chóng đứng lên.-Cô làm trò gì thế?. Anh tức giận nắm chặt cô tay của Nhả Nhược.-Anh buông ra... đau em.!! Nhả Nhược làm mặt đáng thương nhìn anh.-Cô đừng giở trò.!! Anh nhìn cô khỉnh bỉ, dám đụng vào em gái của anh thì đừng hồng.-Sao anh mắng em.. em ....em có làm gì đâu.. hic..hic..!! Nhả Nhược khóc lóc, nước mắt đâu chả thấy.-Mày đừng ở đó mà diễn.!! nhỏ-Tiểu Anh bước vào lớp khoanh tay nhìn ả.-Cô có tư cách gì ở đây mà lên tiếng? Nhả Nhược lấy lại thái độ là con người hai mặt bước đến gần nhỏ.-Tư cách? có thừa!! Nhỏ cười nhếch mép kinh tỏm với con người giả tạo trước mặt.-mày............!!Nhả Nhược dơ tay định tát nhỏ thì bị anh nắm lấy.-Cô đừng có mà lộng hành.!! Anh dùng ánh mắt đáng sợ nhất của mình để nhìn Nhả Nhược.-Anh..Anh... vì hai cô ta mà mắng em? Nhả Nhược chỉ tay vào mặt nhỏ nói nghẹn lời với anh.Hiện trường rối mù hết cả lên, Nó và hắn cứ thờ ra không nói câu nào..-Nhả Nhược thôi đi? Anh Quân cũng quá đáng lắm Nhả Nhược chỉ vô tình thôi mà anh làm gì nghiêm trọng vậy?!''' Phương Linh nhỏ nhẹ nói như người tri thức lắm đấy.-Vô tình? thật mắc cười? '' Nhỏ lắc đầu nhìn Phương Linh.-Cô........?-Vào lớp.. chuyện này tôi mong không có lần hai? '''Anh kéo tay nhỏ đi một mạch xuống phía bàn học, trách nhỏ gây thêm chuyện.-Anh...anh...buông ra coi? Nhỏ khó chịu quát ầm lên.Nhả Nhược thì tức điên nhìn nhỏ với vô vàng ý nghĩ, ''anh hết nó rồi đến nhỏ thật sự không xem cô ra gì mà? Cô không có được anh thì không ai có được? Rồi sẽ biết tay nhau thôi, Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc,Vương Thảo Anh.
Ngôi trường A.M lộng lẫy đang hiện diện trước mặt nó. Nó khoác tay Minh Quân bước vào trong làm mấy nữ sinh té xỉu, ngơ ngát nhìn nó muốn ăn tươi nuốt sống.
-Có cần phải rào thét kinh vậy không? Nó bức xúc khi thấy mấy nữ sinh vây quanh hắn, rồi bàn tán nó.
-Tụi anh đẹp trai mà.!! Anh cười tươi nhìn em gái nhỏ bé của mình.
-ỌE...ỌE....Đẹp trai.. há há há!! Nó cười to như thể chưa từng được cười.
-Em sao vậy? Anh quan tâm hỏi nó nhưng không để ý câu nói cuối cùng của nó.
-À.. Không không......... hahaha!! Nó vẫn cười làm anh chỉ biết lắc đầu chịu thua.
Mọi người cứ như thế ùa theo làm nó khó chịu. Bỗng nó dừng lại khi thấy một nữ sinh tay cầm hộp quà chìa ra đưa cho hắn. Nó hết nhìn nữ sinh đó rồi nhìn biểu hiện của hắn.
-Em.... em.... Em rất.. rất.. thích....thích.. anh .. em muốn ..muốn.. làm bạn gái anh? Cô nữ sinh đó thơ ngây cúi đầu đưa món quà cho hắn.
Hắn thì lạnh lùng nhìn cô ta rồi đưa tay đón lấy làm mọi người xung quanh la lên như trốn hội chợ.
Nó thấy vậy thì có hơi gì gì đó, nhưng không biết là gì?
-Tôi không thích?
Hắn thốt lên một câu, rồi thả cái xoảng hộp quà rơi xuống đất và hắn đi lướt để lại cô nữ sinh ôm mặt khóc và biết bao sự bàn tán xung quanh.
------------------------------
Nó và Minh Quân nói nói cười cười thân mật bước vào lớp, nó còn nắm chân nắm tay anh , làm Nhả Nhược tức tối bước lại gần giả vờ đụng trúng nó.
Nó không kịp phản ứng nên té nhào ra đè lên hắn, khi hắn bước lại, làm cả một khu nháo nhào loạn hết cả lên.Nó đỏ mặt nhanh chóng đứng lên.
-Cô làm trò gì thế?. Anh tức giận nắm chặt cô tay của Nhả Nhược.
-Anh buông ra... đau em.!! Nhả Nhược làm mặt đáng thương nhìn anh.
-Cô đừng giở trò.!! Anh nhìn cô khỉnh bỉ, dám đụng vào em gái của anh thì đừng hồng.
-Sao anh mắng em.. em ....em có làm gì đâu.. hic..hic..!! Nhả Nhược khóc lóc, nước mắt đâu chả thấy.
-Mày đừng ở đó mà diễn.!! nhỏ-Tiểu Anh bước vào lớp khoanh tay nhìn ả.
-Cô có tư cách gì ở đây mà lên tiếng? Nhả Nhược lấy lại thái độ là con người hai mặt bước đến gần nhỏ.
-Tư cách? có thừa!! Nhỏ cười nhếch mép kinh tỏm với con người giả tạo trước mặt.
-mày............!!
Nhả Nhược dơ tay định tát nhỏ thì bị anh nắm lấy.
-Cô đừng có mà lộng hành.!! Anh dùng ánh mắt đáng sợ nhất của mình để nhìn Nhả Nhược.
-Anh..Anh... vì hai cô ta mà mắng em? Nhả Nhược chỉ tay vào mặt nhỏ nói nghẹn lời với anh.
Hiện trường rối mù hết cả lên, Nó và hắn cứ thờ ra không nói câu nào..
-Nhả Nhược thôi đi? Anh Quân cũng quá đáng lắm Nhả Nhược chỉ vô tình thôi mà anh làm gì nghiêm trọng vậy?!''' Phương Linh nhỏ nhẹ nói như người tri thức lắm đấy.
-Vô tình? thật mắc cười? '' Nhỏ lắc đầu nhìn Phương Linh.
-Cô........?
-Vào lớp.. chuyện này tôi mong không có lần hai? '''
Anh kéo tay nhỏ đi một mạch xuống phía bàn học, trách nhỏ gây thêm chuyện.
-Anh...anh...buông ra coi? Nhỏ khó chịu quát ầm lên.
Nhả Nhược thì tức điên nhìn nhỏ với vô vàng ý nghĩ, ''anh hết nó rồi đến nhỏ thật sự không xem cô ra gì mà? Cô không có được anh thì không ai có được? Rồi sẽ biết tay nhau thôi, Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc,Vương Thảo Anh.
Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… Ngôi trường A.M lộng lẫy đang hiện diện trước mặt nó. Nó khoác tay Minh Quân bước vào trong làm mấy nữ sinh té xỉu, ngơ ngát nhìn nó muốn ăn tươi nuốt sống.-Có cần phải rào thét kinh vậy không? Nó bức xúc khi thấy mấy nữ sinh vây quanh hắn, rồi bàn tán nó.-Tụi anh đẹp trai mà.!! Anh cười tươi nhìn em gái nhỏ bé của mình.-ỌE...ỌE....Đẹp trai.. há há há!! Nó cười to như thể chưa từng được cười.-Em sao vậy? Anh quan tâm hỏi nó nhưng không để ý câu nói cuối cùng của nó.-À.. Không không......... hahaha!! Nó vẫn cười làm anh chỉ biết lắc đầu chịu thua.Mọi người cứ như thế ùa theo làm nó khó chịu. Bỗng nó dừng lại khi thấy một nữ sinh tay cầm hộp quà chìa ra đưa cho hắn. Nó hết nhìn nữ sinh đó rồi nhìn biểu hiện của hắn.-Em.... em.... Em rất.. rất.. thích....thích.. anh .. em muốn ..muốn.. làm bạn gái anh? Cô nữ sinh đó thơ ngây cúi đầu đưa món quà cho hắn.Hắn thì lạnh lùng nhìn cô ta rồi đưa tay đón lấy làm mọi người xung quanh la lên như trốn hội chợ.Nó thấy vậy thì có hơi gì gì đó, nhưng không biết là gì?-Tôi không thích?Hắn thốt lên một câu, rồi thả cái xoảng hộp quà rơi xuống đất và hắn đi lướt để lại cô nữ sinh ôm mặt khóc và biết bao sự bàn tán xung quanh.------------------------------Nó và Minh Quân nói nói cười cười thân mật bước vào lớp, nó còn nắm chân nắm tay anh , làm Nhả Nhược tức tối bước lại gần giả vờ đụng trúng nó.Nó không kịp phản ứng nên té nhào ra đè lên hắn, khi hắn bước lại, làm cả một khu nháo nhào loạn hết cả lên.Nó đỏ mặt nhanh chóng đứng lên.-Cô làm trò gì thế?. Anh tức giận nắm chặt cô tay của Nhả Nhược.-Anh buông ra... đau em.!! Nhả Nhược làm mặt đáng thương nhìn anh.-Cô đừng giở trò.!! Anh nhìn cô khỉnh bỉ, dám đụng vào em gái của anh thì đừng hồng.-Sao anh mắng em.. em ....em có làm gì đâu.. hic..hic..!! Nhả Nhược khóc lóc, nước mắt đâu chả thấy.-Mày đừng ở đó mà diễn.!! nhỏ-Tiểu Anh bước vào lớp khoanh tay nhìn ả.-Cô có tư cách gì ở đây mà lên tiếng? Nhả Nhược lấy lại thái độ là con người hai mặt bước đến gần nhỏ.-Tư cách? có thừa!! Nhỏ cười nhếch mép kinh tỏm với con người giả tạo trước mặt.-mày............!!Nhả Nhược dơ tay định tát nhỏ thì bị anh nắm lấy.-Cô đừng có mà lộng hành.!! Anh dùng ánh mắt đáng sợ nhất của mình để nhìn Nhả Nhược.-Anh..Anh... vì hai cô ta mà mắng em? Nhả Nhược chỉ tay vào mặt nhỏ nói nghẹn lời với anh.Hiện trường rối mù hết cả lên, Nó và hắn cứ thờ ra không nói câu nào..-Nhả Nhược thôi đi? Anh Quân cũng quá đáng lắm Nhả Nhược chỉ vô tình thôi mà anh làm gì nghiêm trọng vậy?!''' Phương Linh nhỏ nhẹ nói như người tri thức lắm đấy.-Vô tình? thật mắc cười? '' Nhỏ lắc đầu nhìn Phương Linh.-Cô........?-Vào lớp.. chuyện này tôi mong không có lần hai? '''Anh kéo tay nhỏ đi một mạch xuống phía bàn học, trách nhỏ gây thêm chuyện.-Anh...anh...buông ra coi? Nhỏ khó chịu quát ầm lên.Nhả Nhược thì tức điên nhìn nhỏ với vô vàng ý nghĩ, ''anh hết nó rồi đến nhỏ thật sự không xem cô ra gì mà? Cô không có được anh thì không ai có được? Rồi sẽ biết tay nhau thôi, Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc,Vương Thảo Anh.