Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du…
Chương 28
Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… ----------------------------Hắn lại nhớ đến lúc gặp Trọng Thiên ở trường, quá khử đau lòng hiện về? Trọng Thiên thật sự là em trai hắn, hắn và Trọng Thiên chỉ hơn kém nhau một tuổi, Trọng Thiên từ nhỏ đã được mẹ đưa đi xa sinh sống nên hầu như không ai biết đến chuyện hai người là anh em trừ những người làm lâu năm trong nhà.Hắn không thể quên cái tai nạn Lúc nhỏ mình gây ra cho Trọng Thiên vì lô đùa và sự sơ ý của hắn đã làm Trọng Thiên ngã vào miểng chai bị vỡ, từ đó Trọng Thiên thường bị hen suyển. Hắn rất ân hận, muốn bù đắp cho đứa em trai đáng thương của mình nhưng lại rất ghét Trọng Thiên vì anh ta mà hắn bị chính mẹ mình bỏ rơi và lúc nào trong mắt mẹ hắn Trọng Thiên cũng là nhất..Hắn coi như đã thiếu đi tình thường yêu của người mẹ, người cha trong 12 năm qua.----------------12 năm về trước______Vào cái đêm định mệnh mà hắn bị chính người mẹ ruột mình bỏ rơi, mất đi một gia đình ấm áp.Hắn và Trọng Thiên nép mình trong cảnh cửa, chờ mẹ về.Còn cha hắn thì ở ngoài phòng khách với bao nhiêu là rượu- Đi vào phòng ngủ.Ông quát to, làm hai đứa nhỏ giật mình, mẹ hắn từ ngoài đẩy cửa đi vào.-Cô đi đâu giờ này mới về?Người đàn ông kia nửa tỉnh nữa say quát lên.-Đi đâu thì mặc kệ tôi.- Cô đi gặp người tình của cô đúng không?-tôi làm sao chứ? Ông có thể đi chơi với mấy con đàn bà kia, sao tôi lại không thể chứ?-Cô nói thế mà nghe được à? Cô là người đã có gia đình rồi đấy. Tôi vì công việc chớ không phải lăng nhăng như cô.-Công việc ư? Thật nực cười.“Chát” Một bàn tay khẻ rung rung khi chạm vào da thịt người trước mặt. Mẹ hắn ôm mặc khóc.-Khóc gì? Thiên Kỳ và Trọng Thiên là con tôi hay là con của người đàn ông đó. Bà nói đi chứ?Ông Trọng không còn ý thức quát ầm lên.-Ông… ông nói vậy mà nghe được hả? Nếu đã không sống được với nhau thì ly dị đi.-Được....ly dị thì ly lị đễ cô dể chung sống với người đàn ông đó.Bà Trọng nước mắt đàm đìa trong cơn giận và oan ức, lôi Trọng Thiên đi mà quên mất sự hiện diện của hắn, một đứa trẻ với gương mặt lạnh lùng tay nắm chặc đứng nép mình giữa không gian lạnh lẽo. Hắn hận bà hận cả Trọng Thiên tại sao bà không đưa hắn cùng đi, tại sao chỉ nhớ đến mỗi Trọng Thiên ? tại sao lại lỡ phá hủy cái gia đình ấm áp này, tại sao Trọng Thiên lại cướp đi hạnh phúc của hắn,cái hạnh phúc đáng lẻ ra hắn được nhận. Và cũng chính cái đêm đã cướp mất người cha, cướp mất tình thương còn lại của hắn, ông Trọng gặp tai nạn giao thông và qua đời. Hắn được bão mẫu nuôi dưỡng và chắm sóc đến lớn, mẹ hắn thì từ đêm đó đã không còn tung tích gì nữa.
----------------------------
Hắn lại nhớ đến lúc gặp Trọng Thiên ở trường, quá khử đau lòng hiện về? Trọng Thiên thật sự là em
trai hắn, hắn và Trọng Thiên chỉ hơn kém nhau một tuổi, Trọng Thiên từ nhỏ đã
được mẹ đưa đi xa sinh sống nên hầu như không ai biết đến chuyện hai người là
anh em trừ những người làm lâu năm trong nhà.
Hắn không thể quên cái
tai nạn Lúc nhỏ mình gây ra cho Trọng
Thiên vì lô đùa và sự sơ ý của hắn đã làm Trọng Thiên ngã vào miểng chai bị vỡ,
từ đó Trọng Thiên thường bị hen suyển. Hắn rất ân hận, muốn bù đắp cho đứa em
trai đáng thương của mình nhưng lại rất ghét Trọng Thiên vì anh ta mà hắn bị
chính mẹ mình bỏ rơi và lúc nào trong mắt mẹ hắn Trọng Thiên cũng là nhất..Hắn coi như đã thiếu đi tình thường yêu của người mẹ,
người cha trong 12 năm qua.
----------------12 năm về trước______
Vào cái đêm định mệnh mà hắn bị chính người mẹ ruột mình bỏ
rơi, mất đi một gia đình ấm áp.
Hắn và Trọng Thiên nép mình trong cảnh cửa, chờ mẹ về.Còn cha hắn thì ở ngoài phòng khách với bao nhiêu là rượu
-
Đi vào phòng ngủ.
Ông quát to, làm hai đứa nhỏ giật mình, mẹ hắn từ ngoài đẩy
cửa đi vào.
-Cô đi đâu giờ này mới về?
Người đàn ông kia nửa tỉnh nữa say quát lên.
-Đi đâu thì mặc kệ tôi.
- Cô đi gặp người tình của cô đúng không?
-tôi làm sao chứ? Ông
có thể đi chơi với mấy con đàn bà kia, sao tôi lại không thể chứ?
-Cô nói thế mà nghe được à? Cô là người đã có gia đình rồi
đấy. Tôi vì công việc chớ không phải lăng nhăng như cô.
-Công việc ư? Thật nực cười.
“Chát” Một bàn tay khẻ rung rung khi chạm vào da thịt người
trước mặt. Mẹ hắn ôm mặc khóc.
-Khóc gì? Thiên
Kỳ và Trọng Thiên là con tôi hay là con
của người đàn ông đó. Bà nói đi chứ?
Ông Trọng không còn ý thức quát ầm lên.
-Ông… ông nói vậy mà nghe được hả? Nếu đã không sống được
với nhau thì ly dị đi.
-Được....ly dị thì ly lị đễ cô dể chung sống với người đàn ông
đó.
Bà Trọng nước mắt đàm đìa trong cơn giận và oan ức, lôi
Trọng Thiên đi mà quên mất sự hiện diện của hắn, một đứa trẻ với gương mặt lạnh
lùng tay nắm chặc đứng nép mình giữa không gian lạnh lẽo. Hắn hận bà hận cả
Trọng Thiên tại sao bà không đưa hắn cùng đi, tại sao chỉ nhớ đến mỗi Trọng
Thiên ? tại sao lại lỡ phá hủy cái gia đình ấm áp này, tại sao Trọng Thiên lại cướp đi
hạnh phúc của hắn,cái hạnh phúc đáng lẻ ra hắn được nhận. Và cũng chính cái đêm đã cướp mất người cha, cướp mất tình thương còn lại của hắn, ông Trọng gặp tai nạn giao thông và
qua đời. Hắn được bão mẫu nuôi dưỡng và chắm sóc đến lớn, mẹ hắn thì từ
đêm đó đã không còn tung tích gì nữa.
Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp. cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi....... Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà. -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!! -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… ----------------------------Hắn lại nhớ đến lúc gặp Trọng Thiên ở trường, quá khử đau lòng hiện về? Trọng Thiên thật sự là em trai hắn, hắn và Trọng Thiên chỉ hơn kém nhau một tuổi, Trọng Thiên từ nhỏ đã được mẹ đưa đi xa sinh sống nên hầu như không ai biết đến chuyện hai người là anh em trừ những người làm lâu năm trong nhà.Hắn không thể quên cái tai nạn Lúc nhỏ mình gây ra cho Trọng Thiên vì lô đùa và sự sơ ý của hắn đã làm Trọng Thiên ngã vào miểng chai bị vỡ, từ đó Trọng Thiên thường bị hen suyển. Hắn rất ân hận, muốn bù đắp cho đứa em trai đáng thương của mình nhưng lại rất ghét Trọng Thiên vì anh ta mà hắn bị chính mẹ mình bỏ rơi và lúc nào trong mắt mẹ hắn Trọng Thiên cũng là nhất..Hắn coi như đã thiếu đi tình thường yêu của người mẹ, người cha trong 12 năm qua.----------------12 năm về trước______Vào cái đêm định mệnh mà hắn bị chính người mẹ ruột mình bỏ rơi, mất đi một gia đình ấm áp.Hắn và Trọng Thiên nép mình trong cảnh cửa, chờ mẹ về.Còn cha hắn thì ở ngoài phòng khách với bao nhiêu là rượu- Đi vào phòng ngủ.Ông quát to, làm hai đứa nhỏ giật mình, mẹ hắn từ ngoài đẩy cửa đi vào.-Cô đi đâu giờ này mới về?Người đàn ông kia nửa tỉnh nữa say quát lên.-Đi đâu thì mặc kệ tôi.- Cô đi gặp người tình của cô đúng không?-tôi làm sao chứ? Ông có thể đi chơi với mấy con đàn bà kia, sao tôi lại không thể chứ?-Cô nói thế mà nghe được à? Cô là người đã có gia đình rồi đấy. Tôi vì công việc chớ không phải lăng nhăng như cô.-Công việc ư? Thật nực cười.“Chát” Một bàn tay khẻ rung rung khi chạm vào da thịt người trước mặt. Mẹ hắn ôm mặc khóc.-Khóc gì? Thiên Kỳ và Trọng Thiên là con tôi hay là con của người đàn ông đó. Bà nói đi chứ?Ông Trọng không còn ý thức quát ầm lên.-Ông… ông nói vậy mà nghe được hả? Nếu đã không sống được với nhau thì ly dị đi.-Được....ly dị thì ly lị đễ cô dể chung sống với người đàn ông đó.Bà Trọng nước mắt đàm đìa trong cơn giận và oan ức, lôi Trọng Thiên đi mà quên mất sự hiện diện của hắn, một đứa trẻ với gương mặt lạnh lùng tay nắm chặc đứng nép mình giữa không gian lạnh lẽo. Hắn hận bà hận cả Trọng Thiên tại sao bà không đưa hắn cùng đi, tại sao chỉ nhớ đến mỗi Trọng Thiên ? tại sao lại lỡ phá hủy cái gia đình ấm áp này, tại sao Trọng Thiên lại cướp đi hạnh phúc của hắn,cái hạnh phúc đáng lẻ ra hắn được nhận. Và cũng chính cái đêm đã cướp mất người cha, cướp mất tình thương còn lại của hắn, ông Trọng gặp tai nạn giao thông và qua đời. Hắn được bão mẫu nuôi dưỡng và chắm sóc đến lớn, mẹ hắn thì từ đêm đó đã không còn tung tích gì nữa.