Tác giả:

  Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp.  cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi.......  Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà.   -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!!    -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du…

Chương 89

Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily  Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp.  cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi.......  Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà.   -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!!    -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… -Em tỉnh rồi à? Để anh gọi bác sĩ.--- Gia Tuấn dụi mắt, luống cuống định đi ra ngoài thì nó nắm tay anh giữ lại.-Không cần đâu, em không sao mà?—Nó lắc đầu, nó sợ cảm giác trống trải một mình nơi lạnh khóc này, càng sợ bị bác sĩ tiêm.Đôi mắt to tròn đáng sợ của Gia Tuấn nổi lên, làm nó phải quay đi không dám đối diện nữa.-Em ngốc lắm,,, tại sao lại làm vậy? em đừng vì hắn ta mà dại dột , Em phải nghĩ cho ba má, Minh Quân ,Thảo Anh sẽ ra sao nếu em ................—Gia Tuấn mắng nó nhưng trong lòng anh rất đau, ngừng một chút như do dự điều gì đó, rồi anh bất giác nhìn thâm thẩm--Còn anh nữa… em biết em làm vậy là không công bằng cho anh không?—Tiếng nói mang nhiều đắng cay, lan tỏa khắp căn phòng trắng xóa, áp đảo cả mùi thuốc ghê gớm.Đôi mắt nó bất đầu có vài gọt nước ngước lên nhìn Gia Tuấn xót xa, đôi môi trắng bệch cong lên.-em xin lỗi.Lại một câu nói nghe quen thuộc mỗi lần nó làm gì sai hay bị Gia Tuân mắng nó đều nói có mỗi câu này, tại sao không phải là câu khác? Cửa miệng của nó chỉ có thế nói được ba chữ này thôi sao?-Không cần em phải xin lỗi,,, chỉ cần em biết thương bản thân mình một chút là được rồi.---- Gia Tuấn nói nhỏ hơn khi nảy, do anh nóng giận quá nên có phần hơi cáu gắt.Nó cuối gầm mặt không dám nhìn Gia Tuấn, đôi tay nó vô thức ôm lấy hai đầu gối, trông nó giống như một đứa bé sợ bị đánh mà co rút chạy trốn, nhìn biểu hiện đáng yêu đó khiến Gia Tuấn không kìm được lòng khẻ ngồi xuống xoa xoa đầu nó, những sợi tóc mịn màng bám lấy tay Gia Tuấn.Không một tiếng nói, chỉ còn nghe thấy những hơi thở nhè nhẹ ấm áp.-Anh hai và Thảo Anh họ….Chưa kịp hỏi hết câu thì Gia Tuấn dường như hiểu ra được liền trả lời ngay.-Họ về rồi, đã ba ngày qua bọn họ ở lại để chăm sóc em ,,, anh thấy họ mệt quá nên kêu họ về nghỉ ngơi ,chứ để một ai đó ngã bệnh thêm thì càng khổ.-Em…..-Không cần nói xin lỗi đâu, anh không thích nghe câu đó.—Gia Tuấn biết nó là định nói gì? liền chặng ngang không cho nó có cơ hội lên tiếng.-Sao anh không về đi, nhìn mắt anh giống y chang gấu trúc.—Tiếng nói có chút yếu ớt nhưng đủ để người khác sịt khói.Con bé này ngay khi bệnh sắp tắc thở mà còn trêu ghẹo anh, uổng công anh thức trắng đêm để chăm sóc mỗi khi nó lên cơn sốt vậy mà nở lòng nào đem anh đi so sánh với con gấu trúc.-Con bé này… là do em chứ còn ai nữa,… uổng công anh đến đây chăm sóc em.. được rồi lấy oán trả ơn..—Gia Tuấn giả bộ giận dỗi quay đi, còn kèm theo mấy cái hịt mũi, làm như anh đang khóc vậy.-Anh..anh đẹp trai.. anh đẹp hơn gấu trúc.. thôi mà thôi mà..—Nó chu mỏ lắc lắc cánh tay Gia Tuấn đôi mắt long lanh khiến người ta siêu lòng, muốn đánh cũng không lỡ.Xoa xoa đầu nó Gia Tuấn cười tươi.-Nhóc con.. em thật là…Lấy ly nước đưa cho nó Gia Tuấn trừng mắt đáng yêu.-Em ăn gì không? Anh đi kêu bác sĩ cho em tiện thể mua gì đó luôn.Vừa nghe nhắc đến bác sĩ , nó đã giật mình phun hết nước trong họng ra, xém thì nó bị sặc chết.Không...... em không ăn,, càng không cần bác sĩ. Nhìn ánh mắt đe dọa đang đỏ lên chết người kia, nó cười cười đau khổ, rồi phụ má gật gật đầu.-Em đó… không nghe lời thì chết với anh.Nói rồi Gia Tuấn bước ra ngoài, nó ngồi bên trong than trời trách đất, giá nào một hồi nữa nó cũng bị tiêm cho mà xem,, ôi thôi!!đau chết nó rồi đây.Bước xuống chiếc giường trắng nó tiến đến phía trước cửa ô cửa sổ, nhìn xa xăm bên ngoài, nó lại nhớ đến ai kia, dù có thế nào thì có vẻ nó không thể quên đi được đôi mắt đó, v*m ng*c, và vòng tay ấm áp. Trớ trêu quá, khi giờ đây tất cả đều vụt tắt, nó phải làm lại từ đầu thôi, là chính mình vui vẻ không buồn phiền không nhung nhớ hay hy vọng gì hết.Đến lúc nó phải tìm cho minh cuộc sống mới rồi, những ngày tháng không chút quan hệ gì với con người đó.

-Em tỉnh rồi à? Để anh gọi bác sĩ.--- Gia Tuấn dụi mắt, luống cuống định đi ra ngoài thì nó nắm tay anh giữ lại.

-Không cần đâu, em không sao mà?—Nó lắc đầu, nó sợ cảm giác trống trải một mình nơi lạnh khóc này, càng sợ bị bác sĩ tiêm.

Đôi mắt to tròn đáng sợ của Gia Tuấn nổi lên, làm nó phải quay đi không dám đối diện nữa.

-Em ngốc lắm,,, tại sao lại làm vậy? em đừng vì hắn ta mà dại dột , Em phải nghĩ cho ba má, Minh Quân ,Thảo Anh sẽ ra sao nếu em ................—Gia Tuấn mắng nó nhưng trong lòng anh rất đau, ngừng một chút như do dự điều gì đó, rồi anh bất giác nhìn thâm thẩm

--Còn anh nữa… em biết em làm vậy là không công bằng cho anh không?—Tiếng nói mang nhiều đắng cay, lan tỏa khắp căn phòng trắng xóa, áp đảo cả mùi thuốc ghê gớm.

Đôi mắt nó bất đầu có vài gọt nước ngước lên nhìn Gia Tuấn xót xa, đôi môi trắng bệch cong lên.

-em xin lỗi.

Lại một câu nói nghe quen thuộc mỗi lần nó làm gì sai hay bị Gia Tuân mắng nó đều nói có mỗi câu này, tại sao không phải là câu khác? Cửa miệng của nó chỉ có thế nói được ba chữ này thôi sao?

-Không cần em phải xin lỗi,,, chỉ cần em biết thương bản thân mình một chút là được rồi.---- Gia Tuấn nói nhỏ hơn khi nảy, do anh nóng giận quá nên có phần hơi cáu gắt.

Nó cuối gầm mặt không dám nhìn Gia Tuấn, đôi tay nó vô thức ôm lấy hai đầu gối, trông nó giống như một đứa bé sợ bị đánh mà co rút chạy trốn, nhìn biểu hiện đáng yêu đó khiến Gia Tuấn không kìm được lòng khẻ ngồi xuống xoa xoa đầu nó, những sợi tóc mịn màng bám lấy tay Gia Tuấn.

Không một tiếng nói, chỉ còn nghe thấy những hơi thở nhè nhẹ ấm áp.

-Anh hai và Thảo Anh họ….

Chưa kịp hỏi hết câu thì Gia Tuấn dường như hiểu ra được liền trả lời ngay.

-Họ về rồi, đã ba ngày qua bọn họ ở lại để chăm sóc em ,,, anh thấy họ mệt quá nên kêu họ về nghỉ ngơi ,chứ để một ai đó ngã bệnh thêm thì càng khổ.

-Em…..

-Không cần nói xin lỗi đâu, anh không thích nghe câu đó.—Gia Tuấn biết nó là định nói gì? liền chặng ngang không cho nó có cơ hội lên tiếng.

-Sao anh không về đi, nhìn mắt anh giống y chang gấu trúc.—Tiếng nói có chút yếu ớt nhưng đủ để người khác sịt khói.

Con bé này ngay khi bệnh sắp tắc thở mà còn trêu ghẹo anh, uổng công anh thức trắng đêm để chăm sóc mỗi khi nó lên cơn sốt vậy mà nở lòng nào đem anh đi so sánh với con gấu trúc.

-Con bé này… là do em chứ còn ai nữa,… uổng công anh đến đây chăm sóc em.. được rồi lấy oán trả ơn..—Gia Tuấn giả bộ giận dỗi quay đi, còn kèm theo mấy cái hịt mũi, làm như anh đang khóc vậy.

-Anh..anh đẹp trai.. anh đẹp hơn gấu trúc.. thôi mà thôi mà..—Nó chu mỏ lắc lắc cánh tay Gia Tuấn đôi mắt long lanh khiến người ta siêu lòng, muốn đánh cũng không lỡ.

Xoa xoa đầu nó Gia Tuấn cười tươi.

-Nhóc con.. em thật là…

Lấy ly nước đưa cho nó Gia Tuấn trừng mắt đáng yêu.

-Em ăn gì không? Anh đi kêu bác sĩ cho em tiện thể mua gì đó luôn.

Vừa nghe nhắc đến bác sĩ , nó đã giật mình phun hết nước trong họng ra, xém thì nó bị sặc chết.

Không...... em không ăn,, càng không cần bác sĩ.
Nhìn ánh mắt đe dọa đang đỏ lên chết người kia, nó cười cười đau khổ, rồi phụ má gật gật đầu.

-Em đó… không nghe lời thì chết với anh.

Nói rồi Gia Tuấn bước ra ngoài, nó ngồi bên trong than trời trách đất, giá nào một hồi nữa nó cũng bị tiêm cho mà xem,, ôi thôi!!đau chết nó rồi đây.

Bước xuống chiếc giường trắng nó tiến đến phía trước cửa ô cửa sổ, nhìn xa xăm bên ngoài, nó lại nhớ đến ai kia, dù có thế nào thì có vẻ nó không thể quên đi được đôi mắt đó, v*m ng*c, và vòng tay ấm áp. Trớ trêu quá, khi giờ đây tất cả đều vụt tắt, nó phải làm lại từ đầu thôi, là chính mình vui vẻ không buồn phiền không nhung nhớ hay hy vọng gì hết.

Đến lúc nó phải tìm cho minh cuộc sống mới rồi, những ngày tháng không chút quan hệ gì với con người đó.

Vợ Ngốc!!! Lấy Anh NhaTác giả: ~NhózKhỜ~Emily  Ánh nắng ban mai đang hé hờ cặp mắt, cho những tia nắng ngày mới chiếu gọi khắp con đường nghẹt hơi thở của mảnh đất xx thân thương. ở một góc nhỏ của căn phòng phủ đầy gam màu hồng nhạt hoàng mĩ, một cô công chúa hỏ đang cố gắng ấp mình trong đám chăn ấm áp.  cốc...cốc..cốc... một dảy dài tiếng gỏ cửa làm cho cô công chúa nhỏ cáu gắt, khó chịu cựa quậy. -CÓ ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG !! nó (Bảo Ngọc) quát to rồi lấy gối úp mặt vào và tiếp tục chuyến ngao du thiên hạ của mình. ngoài cửa hình như ai đó đã ngưng ngay cái hành độnh của mình và rồi.......  Rầm..rầm..rầm.. cách cửa được bật tung ngay sao đó!! nhờ sự phẩn nộ không hề nhẹ của chủ nhân đôi chân.Không ai xa lạ đó chính là Thảo Anh nhà ta ấy mà.   -CÓ THỨC KHÔNG THÌ BẢO!!! Vương Thảo Anh cô chưa từng lịch sự đến nổi gỏ cửa phòng người khác thế mà đáp lại sự phẩn nộ của cô chỉ là vỏn vẹn vài âm thanh đáng chết kia!!!    -Ưm...Ưm.......!!!nó xem sự kiên nhẫn của nhỏ như không khí, cứ lăn qua lăn lại không muốn kết thúc cuộc du… -Em tỉnh rồi à? Để anh gọi bác sĩ.--- Gia Tuấn dụi mắt, luống cuống định đi ra ngoài thì nó nắm tay anh giữ lại.-Không cần đâu, em không sao mà?—Nó lắc đầu, nó sợ cảm giác trống trải một mình nơi lạnh khóc này, càng sợ bị bác sĩ tiêm.Đôi mắt to tròn đáng sợ của Gia Tuấn nổi lên, làm nó phải quay đi không dám đối diện nữa.-Em ngốc lắm,,, tại sao lại làm vậy? em đừng vì hắn ta mà dại dột , Em phải nghĩ cho ba má, Minh Quân ,Thảo Anh sẽ ra sao nếu em ................—Gia Tuấn mắng nó nhưng trong lòng anh rất đau, ngừng một chút như do dự điều gì đó, rồi anh bất giác nhìn thâm thẩm--Còn anh nữa… em biết em làm vậy là không công bằng cho anh không?—Tiếng nói mang nhiều đắng cay, lan tỏa khắp căn phòng trắng xóa, áp đảo cả mùi thuốc ghê gớm.Đôi mắt nó bất đầu có vài gọt nước ngước lên nhìn Gia Tuấn xót xa, đôi môi trắng bệch cong lên.-em xin lỗi.Lại một câu nói nghe quen thuộc mỗi lần nó làm gì sai hay bị Gia Tuân mắng nó đều nói có mỗi câu này, tại sao không phải là câu khác? Cửa miệng của nó chỉ có thế nói được ba chữ này thôi sao?-Không cần em phải xin lỗi,,, chỉ cần em biết thương bản thân mình một chút là được rồi.---- Gia Tuấn nói nhỏ hơn khi nảy, do anh nóng giận quá nên có phần hơi cáu gắt.Nó cuối gầm mặt không dám nhìn Gia Tuấn, đôi tay nó vô thức ôm lấy hai đầu gối, trông nó giống như một đứa bé sợ bị đánh mà co rút chạy trốn, nhìn biểu hiện đáng yêu đó khiến Gia Tuấn không kìm được lòng khẻ ngồi xuống xoa xoa đầu nó, những sợi tóc mịn màng bám lấy tay Gia Tuấn.Không một tiếng nói, chỉ còn nghe thấy những hơi thở nhè nhẹ ấm áp.-Anh hai và Thảo Anh họ….Chưa kịp hỏi hết câu thì Gia Tuấn dường như hiểu ra được liền trả lời ngay.-Họ về rồi, đã ba ngày qua bọn họ ở lại để chăm sóc em ,,, anh thấy họ mệt quá nên kêu họ về nghỉ ngơi ,chứ để một ai đó ngã bệnh thêm thì càng khổ.-Em…..-Không cần nói xin lỗi đâu, anh không thích nghe câu đó.—Gia Tuấn biết nó là định nói gì? liền chặng ngang không cho nó có cơ hội lên tiếng.-Sao anh không về đi, nhìn mắt anh giống y chang gấu trúc.—Tiếng nói có chút yếu ớt nhưng đủ để người khác sịt khói.Con bé này ngay khi bệnh sắp tắc thở mà còn trêu ghẹo anh, uổng công anh thức trắng đêm để chăm sóc mỗi khi nó lên cơn sốt vậy mà nở lòng nào đem anh đi so sánh với con gấu trúc.-Con bé này… là do em chứ còn ai nữa,… uổng công anh đến đây chăm sóc em.. được rồi lấy oán trả ơn..—Gia Tuấn giả bộ giận dỗi quay đi, còn kèm theo mấy cái hịt mũi, làm như anh đang khóc vậy.-Anh..anh đẹp trai.. anh đẹp hơn gấu trúc.. thôi mà thôi mà..—Nó chu mỏ lắc lắc cánh tay Gia Tuấn đôi mắt long lanh khiến người ta siêu lòng, muốn đánh cũng không lỡ.Xoa xoa đầu nó Gia Tuấn cười tươi.-Nhóc con.. em thật là…Lấy ly nước đưa cho nó Gia Tuấn trừng mắt đáng yêu.-Em ăn gì không? Anh đi kêu bác sĩ cho em tiện thể mua gì đó luôn.Vừa nghe nhắc đến bác sĩ , nó đã giật mình phun hết nước trong họng ra, xém thì nó bị sặc chết.Không...... em không ăn,, càng không cần bác sĩ. Nhìn ánh mắt đe dọa đang đỏ lên chết người kia, nó cười cười đau khổ, rồi phụ má gật gật đầu.-Em đó… không nghe lời thì chết với anh.Nói rồi Gia Tuấn bước ra ngoài, nó ngồi bên trong than trời trách đất, giá nào một hồi nữa nó cũng bị tiêm cho mà xem,, ôi thôi!!đau chết nó rồi đây.Bước xuống chiếc giường trắng nó tiến đến phía trước cửa ô cửa sổ, nhìn xa xăm bên ngoài, nó lại nhớ đến ai kia, dù có thế nào thì có vẻ nó không thể quên đi được đôi mắt đó, v*m ng*c, và vòng tay ấm áp. Trớ trêu quá, khi giờ đây tất cả đều vụt tắt, nó phải làm lại từ đầu thôi, là chính mình vui vẻ không buồn phiền không nhung nhớ hay hy vọng gì hết.Đến lúc nó phải tìm cho minh cuộc sống mới rồi, những ngày tháng không chút quan hệ gì với con người đó.

Chương 89