Tác giả:

Bình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…

Chương 6: Anh ấy kìa

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…      Hết buổi học nó lôi hai đứa kia xuống căng tin,tiện thể cầm luôn hộp cơm.Nó mua một hộp sữa, hai đứa kia mua hai suất cơm theo.Xong xuôi, chúng nó ra ghế đá đằng sau ngồi ăn.Chợt Như Ý nhảy lên kêu gào như Colombo phát hiện ra Châu Mĩ rồi túm lấy tay nó,mặt rất biểu cảm chỉ ra phía góc sân:-Mày thấy gì không?-Ờ, một tốp nam sinh.Sao?Nó bình thản đáp.-Mày mù hả.Con mắt tia giai đẹp hôm nay có vấn đề à.Nhìn kĩ đi, đó,cái anh cao cao đi ở giữa đó.Đẹp trai thấy mồ à.Chắc cao hơn mét tám đấy,mặt đẹp, dáng đi cũng đẹp nốt.Như Ý bắt đầu rên.(Đúng là hết nói nổi.Đẹp trai là phải để gái tia.Quả là chân lí)-Đồ mê giai.Thấy giai đẹp là mắt sáng lên.Làm ơn tỉnh đi bà nội.Thấy bộ dạng này của bà người ta cũng chạy mất dép.Xin nội lau nước dãi đi,gớm quá.c* Hải nhà ta bực mình lên tiếng.Ừ thì đẹp trai,phong độ,cao to.Nhưng mình đâu có kém đâu. Mình chỉ thấp hơn hắn một xíu thôi mà (Hải nhà ta được hơn mét bảy ấy mà ) ,với lại mình cũng đẹp trai chứ bộ( Bé Hải đang tự kỉ ).Càng nghĩ càng tức mà. Hai con phù thủy này,trai đẹp ngay đây không biết ngắm, đúng là có mắt như mù mà.Nó nhìn kĩ lại.Ơ, thiên thần đại ca, à không anh ấy tên Quang mà.Nó với với con bạn:-Như Ý,anh ấy kìa.-Anh ấy nào.Một đám anh, tao biết anh nào.-Anh mày vừa chỉ ấy là cái anh tao gặp sáng nay đấy.-Hả,cái gì.Như Ý rống lên, túm lấy nó,lắc lắc “Mày nói thật hay đùa thế hả?”.Nó gật gật :-Thật.Như Ý tiếp tục lắc:-Đùa nhau hả.Sao số mày hên dữ vậy,sao có thể gặp được anh đẹp trai như thế,ân cần như thế hả?-Chắc tao ăn ở có đức.-Ý mày là tao ăn ở thất đức à.Như Ý gắt lên.-Ờ không, tao không có ý như vậy.-Anh ấy tốt như thế làm sao mà không thích cho được.Vào tao thì tao cũng đổ.Bé Như Ý buông tay  : “Thôi, hàng đã có chủ chị đây nhân từ buông tay.”Nó thở phào quay sang thì thấy mấy anh ấy đã đến gần chỗ bọn nó.Nó ngại quá không biết làm sao chỉ biết đỏ mặt cúi gằm xuống.

     Hết buổi học nó lôi hai đứa kia xuống căng
tin,tiện thể cầm luôn hộp cơm.Nó mua một hộp sữa, hai đứa kia mua hai suất cơm
theo.Xong xuôi, chúng nó ra ghế đá đằng sau ngồi ăn.Chợt Như Ý nhảy lên kêu gào
như Colombo phát hiện ra Châu Mĩ rồi túm lấy tay nó,mặt rất biểu cảm chỉ ra
phía góc sân:

-Mày thấy gì không?

-Ờ, một tốp nam sinh.Sao?Nó bình thản đáp.

-Mày mù hả.Con mắt tia giai đẹp hôm nay có vấn đề
à.Nhìn kĩ đi, đó,cái anh cao cao đi ở giữa đó.Đẹp trai thấy mồ à.Chắc cao hơn
mét tám đấy,mặt đẹp, dáng đi cũng đẹp nốt.Như Ý bắt đầu rên.(Đúng là hết nói
nổi.Đẹp trai là phải để gái tia.Quả là chân lí)

-Đồ mê giai.Thấy giai đẹp là mắt sáng lên.Làm ơn tỉnh
đi bà nội.Thấy bộ dạng này của bà người ta cũng chạy mất dép.Xin nội lau nước
dãi đi,gớm quá.c* Hải nhà ta bực mình lên tiếng.Ừ thì đẹp trai,phong độ,cao
to.Nhưng mình đâu có kém đâu. Mình chỉ thấp hơn hắn một xíu thôi mà (Hải nhà ta
được hơn mét bảy ấy mà ) ,với lại mình cũng đẹp trai chứ bộ( Bé Hải đang tự kỉ
).Càng nghĩ càng tức mà. Hai con phù thủy này,trai đẹp ngay đây không biết
ngắm, đúng là có mắt như mù mà.

Nó nhìn kĩ lại.Ơ, thiên thần đại ca, à không anh ấy
tên Quang mà.Nó với với con bạn:

-Như Ý,anh ấy kìa.

-Anh ấy nào.Một đám anh, tao biết anh nào.

-Anh mày vừa chỉ ấy là cái anh tao gặp sáng nay đấy.

-Hả,cái gì.Như Ý rống lên, túm lấy nó,lắc lắc “Mày nói
thật hay đùa thế hả?”.

Nó gật gật :

-Thật.

Như Ý tiếp tục lắc:

-Đùa nhau hả.Sao số mày hên dữ vậy,sao có thể gặp được
anh đẹp trai như thế,ân cần như thế hả?

-Chắc tao ăn ở có đức.

-Ý mày là tao ăn ở thất đức à.Như Ý gắt lên.

-Ờ không, tao không có ý như vậy.

-Anh ấy tốt như thế làm sao mà không thích cho
được.Vào tao thì tao cũng đổ.Bé Như Ý buông tay  : “Thôi, hàng đã có chủ chị đây nhân từ buông
tay.”

Nó thở phào quay sang thì thấy mấy anh ấy đã đến gần
chỗ bọn nó.Nó ngại quá không biết làm sao chỉ biết đỏ mặt cúi gằm xuống.

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…      Hết buổi học nó lôi hai đứa kia xuống căng tin,tiện thể cầm luôn hộp cơm.Nó mua một hộp sữa, hai đứa kia mua hai suất cơm theo.Xong xuôi, chúng nó ra ghế đá đằng sau ngồi ăn.Chợt Như Ý nhảy lên kêu gào như Colombo phát hiện ra Châu Mĩ rồi túm lấy tay nó,mặt rất biểu cảm chỉ ra phía góc sân:-Mày thấy gì không?-Ờ, một tốp nam sinh.Sao?Nó bình thản đáp.-Mày mù hả.Con mắt tia giai đẹp hôm nay có vấn đề à.Nhìn kĩ đi, đó,cái anh cao cao đi ở giữa đó.Đẹp trai thấy mồ à.Chắc cao hơn mét tám đấy,mặt đẹp, dáng đi cũng đẹp nốt.Như Ý bắt đầu rên.(Đúng là hết nói nổi.Đẹp trai là phải để gái tia.Quả là chân lí)-Đồ mê giai.Thấy giai đẹp là mắt sáng lên.Làm ơn tỉnh đi bà nội.Thấy bộ dạng này của bà người ta cũng chạy mất dép.Xin nội lau nước dãi đi,gớm quá.c* Hải nhà ta bực mình lên tiếng.Ừ thì đẹp trai,phong độ,cao to.Nhưng mình đâu có kém đâu. Mình chỉ thấp hơn hắn một xíu thôi mà (Hải nhà ta được hơn mét bảy ấy mà ) ,với lại mình cũng đẹp trai chứ bộ( Bé Hải đang tự kỉ ).Càng nghĩ càng tức mà. Hai con phù thủy này,trai đẹp ngay đây không biết ngắm, đúng là có mắt như mù mà.Nó nhìn kĩ lại.Ơ, thiên thần đại ca, à không anh ấy tên Quang mà.Nó với với con bạn:-Như Ý,anh ấy kìa.-Anh ấy nào.Một đám anh, tao biết anh nào.-Anh mày vừa chỉ ấy là cái anh tao gặp sáng nay đấy.-Hả,cái gì.Như Ý rống lên, túm lấy nó,lắc lắc “Mày nói thật hay đùa thế hả?”.Nó gật gật :-Thật.Như Ý tiếp tục lắc:-Đùa nhau hả.Sao số mày hên dữ vậy,sao có thể gặp được anh đẹp trai như thế,ân cần như thế hả?-Chắc tao ăn ở có đức.-Ý mày là tao ăn ở thất đức à.Như Ý gắt lên.-Ờ không, tao không có ý như vậy.-Anh ấy tốt như thế làm sao mà không thích cho được.Vào tao thì tao cũng đổ.Bé Như Ý buông tay  : “Thôi, hàng đã có chủ chị đây nhân từ buông tay.”Nó thở phào quay sang thì thấy mấy anh ấy đã đến gần chỗ bọn nó.Nó ngại quá không biết làm sao chỉ biết đỏ mặt cúi gằm xuống.

Chương 6: Anh ấy kìa