Tác giả:

Bình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…

Chương 9

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó… Tại phòng y tế-Bạn có sao không?Bạn còn đau không?Mình rất xin lỗi.Hải nhà ta bộ dạng vô cùng lo lắng khẩn trương.-Ơ,mình không sao.Bạn chu đáo quá.Cô bé đỏ mặt, ngượng ngùng đáp,lòng thầm r*n r* mẹ ơi,sao bạn đẹp trai này tốt bụng quá vậy.-Bạn ngồi đây nhé.Mình đi mua nước cho bạn.Nói xong thằng bé lao ra căng tin với tốc độ tên lửa.Tại căng tin-Uầy, chú Hải nhà ta đã trở lại.Thế nào,cô bé đó đổ chưa?Nó hỏi.-Sắp rồi hai cưng ạ.Anh sắp có gấu rồi,đợi tí về kể cho.Hai con bé nhún vai nhìn nhau rồi lắc đầu.Đúng là vì gái quên bạn mà.Phòng y tếHải vội mua nước rồi chạy vào phòng y tế:-Này,nước của bạn đây.Bạn uống đi.Cô bé cảm động không thôi,nhận lấy chai nước,uống một hớp.Hải bắt đầu tấn công:-Bạn tên là gì vậy?Bạn học lớp nào?Lát nếu bạn không vào lớp được mình sẽ xin phép hộ cho.-Ừm, mình là Uyên lớp C9.Mà bạn không cần phải xin phép cho mình đâu.Lát mình tự lên lớp là được.-Thế sao được.Mình là Hải, học C10 ngay cạnh lớp bạn luôn, hay thật.Mà như thế thì mình tiện đường mà.Nói xong nở một nụ cười làm em kia choáng váng.Thân thiện dễ sợ.“Chúng mình làm bạn nhé.Đây là số điện thoại của mình”. Hải đưa cho em Uyên một mẩu giấy rồi bước đi : “Chào bạn , mình đi đây,cần gì có thể gọi cho mình nhé”.Bé Uyên gật gật, lòng hạnh phúc,phải chăng bạn ấy có ý với mình.Hải nấp ở cửa phòng y tế nhìn thấy em kia mặt đỏ ửng ,ngồi cười khúc khích là biết mình thành công rồi.Thằng bé sướng cười toe toét rồi chạy xuống tìm hai con bạn.Lần này thì biết mặt ông.Cứ chê ông đi rồi ông lại có gấu trước cho coi.Càng nghĩ bạn Hải càng sướng.Đang vui thì nó thấy hai con bạn đang say sưa ngắm các trai 12 chơi bóng rổ rồi hùa theo lũ con gái xung quanh hú hét ầm ĩ, bực mình ghê.Cóc thèm để ý chúng nó nữa,bé Hải giận dỗi ra căng tin ngồi. 

Tại phòng y tế

-Bạn có sao không?Bạn còn đau không?Mình rất xin
lỗi.Hải nhà ta bộ dạng vô cùng lo lắng khẩn trương.

-Ơ,mình không sao.Bạn chu đáo quá.Cô bé đỏ mặt, ngượng
ngùng đáp,lòng thầm r*n r* mẹ ơi,sao bạn đẹp trai này tốt bụng quá vậy.

-Bạn ngồi đây nhé.Mình đi mua nước cho bạn.Nói xong
thằng bé lao ra căng tin với tốc độ tên lửa.

Tại căng tin

-Uầy, chú Hải nhà ta đã trở lại.Thế nào,cô bé đó đổ
chưa?Nó hỏi.

-Sắp rồi hai cưng ạ.Anh sắp có gấu rồi,đợi tí về kể
cho.

Hai con bé nhún vai nhìn nhau rồi lắc đầu.Đúng là vì
gái quên bạn mà.

Phòng y tế

Hải vội mua nước rồi chạy vào phòng y tế:

-Này,nước của bạn đây.Bạn uống đi.

Cô bé cảm động không thôi,nhận lấy chai nước,uống một
hớp.Hải bắt đầu tấn công:

-Bạn tên là gì vậy?Bạn học lớp nào?Lát nếu bạn không
vào lớp được mình sẽ xin phép hộ cho.

-Ừm, mình là Uyên lớp C9.Mà bạn không cần phải xin
phép cho mình đâu.Lát mình tự lên lớp là được.

-Thế sao được.Mình là Hải, học C10 ngay cạnh lớp bạn
luôn, hay thật.Mà như thế thì mình tiện đường mà.Nói xong nở một nụ cười làm em
kia choáng váng.Thân thiện dễ sợ.

“Chúng mình làm bạn nhé.Đây là số điện thoại của mình”.
Hải đưa cho em Uyên một mẩu giấy rồi bước đi : “Chào bạn , mình đi đây,cần gì
có thể gọi cho mình nhé”.

Bé Uyên gật gật, lòng hạnh phúc,phải chăng bạn ấy có ý
với mình.Hải nấp ở cửa phòng y tế nhìn thấy em kia mặt đỏ ửng ,ngồi cười khúc
khích là biết mình thành công rồi.Thằng bé sướng cười toe toét rồi chạy xuống
tìm hai con bạn.Lần này thì biết mặt ông.Cứ chê ông đi rồi ông lại có gấu trước
cho coi.Càng nghĩ bạn Hải càng sướng.

Đang vui thì nó thấy hai con bạn đang say sưa ngắm các
trai 12 chơi bóng rổ rồi hùa theo lũ con gái xung quanh hú hét ầm ĩ, bực mình
ghê.Cóc thèm để ý chúng nó nữa,bé Hải giận dỗi ra căng tin ngồi. 

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó… Tại phòng y tế-Bạn có sao không?Bạn còn đau không?Mình rất xin lỗi.Hải nhà ta bộ dạng vô cùng lo lắng khẩn trương.-Ơ,mình không sao.Bạn chu đáo quá.Cô bé đỏ mặt, ngượng ngùng đáp,lòng thầm r*n r* mẹ ơi,sao bạn đẹp trai này tốt bụng quá vậy.-Bạn ngồi đây nhé.Mình đi mua nước cho bạn.Nói xong thằng bé lao ra căng tin với tốc độ tên lửa.Tại căng tin-Uầy, chú Hải nhà ta đã trở lại.Thế nào,cô bé đó đổ chưa?Nó hỏi.-Sắp rồi hai cưng ạ.Anh sắp có gấu rồi,đợi tí về kể cho.Hai con bé nhún vai nhìn nhau rồi lắc đầu.Đúng là vì gái quên bạn mà.Phòng y tếHải vội mua nước rồi chạy vào phòng y tế:-Này,nước của bạn đây.Bạn uống đi.Cô bé cảm động không thôi,nhận lấy chai nước,uống một hớp.Hải bắt đầu tấn công:-Bạn tên là gì vậy?Bạn học lớp nào?Lát nếu bạn không vào lớp được mình sẽ xin phép hộ cho.-Ừm, mình là Uyên lớp C9.Mà bạn không cần phải xin phép cho mình đâu.Lát mình tự lên lớp là được.-Thế sao được.Mình là Hải, học C10 ngay cạnh lớp bạn luôn, hay thật.Mà như thế thì mình tiện đường mà.Nói xong nở một nụ cười làm em kia choáng váng.Thân thiện dễ sợ.“Chúng mình làm bạn nhé.Đây là số điện thoại của mình”. Hải đưa cho em Uyên một mẩu giấy rồi bước đi : “Chào bạn , mình đi đây,cần gì có thể gọi cho mình nhé”.Bé Uyên gật gật, lòng hạnh phúc,phải chăng bạn ấy có ý với mình.Hải nấp ở cửa phòng y tế nhìn thấy em kia mặt đỏ ửng ,ngồi cười khúc khích là biết mình thành công rồi.Thằng bé sướng cười toe toét rồi chạy xuống tìm hai con bạn.Lần này thì biết mặt ông.Cứ chê ông đi rồi ông lại có gấu trước cho coi.Càng nghĩ bạn Hải càng sướng.Đang vui thì nó thấy hai con bạn đang say sưa ngắm các trai 12 chơi bóng rổ rồi hùa theo lũ con gái xung quanh hú hét ầm ĩ, bực mình ghê.Cóc thèm để ý chúng nó nữa,bé Hải giận dỗi ra căng tin ngồi. 

Chương 9