Nó mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc trên đường. Tối qua vì mải xem phim mà nó thức đến tận 3, 4h sáng. 5h nó lại phải cuống cuồng lên đi bồi bàn cho một nhà hàng nhỏ, 14h nó chạy ngược lên quán ăn đầu xóm làm thêm. Chán. Cuộc sống nó vốn đã không được may mắn rồi. Nó sinh ra đã phải ở cô nhi viện. Nó chẳng hòa đồng mấy với bạn bè mà ngược lại nó bướng bỉnh quậy phá đến mức chả có ai dám chơi với nó. Thế nên nó đánh bạo bỏ trốn khỏi cô nhi viện khi mới 10 tuổi thôi. Tuy nó là con gái nhưng nó nghịch ngơm kinh khủng. Nhiều lần, nó lấy trộm quần bông của thằng Cảnh- cái thằng hay chọc nó nhất, cắt thành ba lỗ để hắn chừa cái tật. Chưa hết, nó còn tổ chức hội chụp lén nữa. Nó dữ dằn nhất đám trẻ con trong xóm nên nó nói đưa nó cái điện thoại chụp ảnh là không đứa nào dám cãi lời. Nhờ vậy mà có nhiều khi nó lén chụp được cảnh con Ngọc-bạn nó đang nặn mụn up lên face. Rồi lại nhướn người qua hàng rào nhà ông Sang chụp thằng Tũn đang nhổ lông nách. Còn nữa, có khi nó còn chụp cảnh thằng Sún…
Chương 25: Tái ngộ
Bất Đắc Dĩ Phải Làm Tiểu ThưTác giả: Nguyễn Thị Như ThắmNó mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc trên đường. Tối qua vì mải xem phim mà nó thức đến tận 3, 4h sáng. 5h nó lại phải cuống cuồng lên đi bồi bàn cho một nhà hàng nhỏ, 14h nó chạy ngược lên quán ăn đầu xóm làm thêm. Chán. Cuộc sống nó vốn đã không được may mắn rồi. Nó sinh ra đã phải ở cô nhi viện. Nó chẳng hòa đồng mấy với bạn bè mà ngược lại nó bướng bỉnh quậy phá đến mức chả có ai dám chơi với nó. Thế nên nó đánh bạo bỏ trốn khỏi cô nhi viện khi mới 10 tuổi thôi. Tuy nó là con gái nhưng nó nghịch ngơm kinh khủng. Nhiều lần, nó lấy trộm quần bông của thằng Cảnh- cái thằng hay chọc nó nhất, cắt thành ba lỗ để hắn chừa cái tật. Chưa hết, nó còn tổ chức hội chụp lén nữa. Nó dữ dằn nhất đám trẻ con trong xóm nên nó nói đưa nó cái điện thoại chụp ảnh là không đứa nào dám cãi lời. Nhờ vậy mà có nhiều khi nó lén chụp được cảnh con Ngọc-bạn nó đang nặn mụn up lên face. Rồi lại nhướn người qua hàng rào nhà ông Sang chụp thằng Tũn đang nhổ lông nách. Còn nữa, có khi nó còn chụp cảnh thằng Sún… Anh móc trong túi quần ông thư kí một chiếc bóp tiền. Anh mở bóp ra, lục soạt soạt mà vẫn không thấy tờ tiền nào.- Chết thật. Ông này hình như quên đem tiền theo rồi!-Anh chán nản- ...ể ...ôi ...oi ...ử! (Để tôi coi thử!)-Nó vừa gặm quả táo trên tay vừa đi lại giật lấy chiếc bóp chốc ngược cho mọi giấy tờ rơi xuống- A! Có sổ tiết kiệm nè!-Nó chìa ra trước mặt anh quyển sổ nho nhỏ- Sao lúc nãy tôi không thấy nó nhỉ?- Từ tốn như anh thì sao kiếm được. Cứ thoải mái sỗ sàng như tôi là OK hết.-Nó vênh váo- Ờ mà giờ đi đến ngân hàng chứ?- Hỏi thừa quá. Không đến đó lấy tiền đâu mà xài!- Đi bằng cách nào?- Xe.- Đâu ra?- Nông cạn quá! Bộ thư kí Park không có xe chắc!- Chìa khóa?- Sao cô lắm mồm thế? Dưới sàn kìa. Ban nãy cô vừa đổ xuống đó!- Ờ.-Nó nhặt chìa khóa lên- Nè! Mà ai chở?- Có tôi đây. Đi thôi!-Anh ra hiệu cho nó đi theo- Đợi chút. Tôi đem theo gói bim bim ăn trên đường đi.- Đúng là háu ăn. Nhanh lên!- Tôi háu ăn thì sao, làm gì được nhau? Chút nữa anh đừng có mà xin nhá!-Nó lè lưỡi- Thôi thôi, đi.5 phút sau, anh với nó đã đến bên chiếc xe của ông thư kí. Anh mở cửa xe và trịnh trọng bước và, oai vệ như một ông hoàng, chễm chệ ngồi yên vị trên chiếc ghế dành cho người lái xe. Nó mở cửa xe ngồi bên cạnh anh, hỏi với giọng nghi ngờ:- Anh có biết lái xe không đấy?-Nó ngờ vực khi thấy anh loay hoay với chiếc chìa khóa xe- Xin lỗi cô chứ... nói không phải là tự khen chứ tôi đã được cấp bằng lái xe từ năm lớp 10 kia!-Anh hỉnh mũi- Tính mạng của tôi đang nằm gọn trong tay anh đó! Cố hết sức nghe! Có muốn chết thì cũng đừng kéo tôi đi theo đó!- OK yên tâm đi! Thắt dây an toàn vô nè! Let’s go!-Anh cho xe lăn bánh, chiếc xe đen bóng loáng từ từ di chuyển.Nhưng kìa, sao chiếc xe cứ loạng choạng thế nhỉ? Đã có sự cố gì xảy ra sao?- Ê, có thật là anh được cấp bằng lái xe không đấy?- Cô nghi ngờ đẳng cấp của tôi à?- Không nghi ngờ không được!- Vậy xem đây!-Anh tăng tốc độ, chiếc xe lao vù vù trên đường nhựa, nhanh tới mức hai tai nó ù hết không còn nghe được gì nữa. Ôi, sao mà nó nghi ngờ “trình độ” lái xe của anh ghê! Giờ có kêu trời cũng không được! Cầu mong cho cái mạng nó vẫn còn được yên bình khi trở về Việt Nam. Nó chắp tay cầu chúa phù hộ, nò còn 2 tỷ với 2 căn biệt thự chưa nhận về, đừng để cuộc đời nó bi đát trên từng hạt cát chứ!“Két...” Chiếc xe thắng gấp, dừng trước ngân hàng mang tên bank.“Phù...” Nó thở dài, thoát được cái lo lắng từ nãy đến giờ, Ôi, may quá, nó vẫn còn sống và yên bình đến giờ phút này.Nó theo sau anh bước vào để rút tiền từ sổ tiết kiệm. Ôi má ơi ngân hàng gì mà đông khủng khiếp. Nó chen lấn mãi mới đến được chỗ tiếp thị của một bà nhân viên đã đứng tuổi.Mọi thủ tục đã được hoàn thành trong chốc lát. Trên tay nó giờ là 5 tỷ won sau khi đã vét sạch số tiền trong sổ tiết kiệm của ông thư kí xấu số.- Ủa, chị Uyên Hy!-Nó quay sang bên cạnh và nhìn thấy chị đang tranh luận với anh nhân viên trẻ.- Ủa, hai người đi đâu vậy?-Chị cũng khá bất ngờ vì sự có mặt của nó và anh- Hì, có chút chuyện, tụi em rút tiền ạ!- Ờ vậy hả?-Chị cười hiền- Ủa, đây là ai vậy?-Thành Phong hỏi nó- Đây là Uyên Hy, chị gái “cùng cha khác ông nội” của em!- Chào Thành Phong thiếu gia!- Chị cười đôn hậuAnh nhân viên giục:- Chị gì ơi? Cuối cùng chị có quyết định vay 5 tỷ won để giải quyết xong xuôi chuyện công ty không? Chúng tôi không còn nhiều thời gian đâu ạ![Những câu in nghiêng là lời thoại bằng tiếng Hàn nha mọi người ^^]
Anh móc trong túi quần ông thư kí một chiếc bóp tiền. Anh mở bóp ra, lục soạt soạt mà vẫn không thấy tờ tiền nào.
- Chết thật. Ông này hình như quên đem tiền theo rồi!-Anh chán nản
- ...ể ...ôi ...oi ...ử! (Để tôi coi thử!)-Nó vừa gặm quả táo trên tay vừa đi lại giật lấy chiếc bóp chốc ngược cho mọi giấy tờ rơi xuống- A! Có sổ tiết kiệm nè!-Nó chìa ra trước mặt anh quyển sổ nho nhỏ
- Sao lúc nãy tôi không thấy nó nhỉ?
- Từ tốn như anh thì sao kiếm được. Cứ thoải mái sỗ sàng như tôi là OK hết.-Nó vênh váo- Ờ mà giờ đi đến ngân hàng chứ?
- Hỏi thừa quá. Không đến đó lấy tiền đâu mà xài!
- Đi bằng cách nào?
- Xe.
- Đâu ra?
- Nông cạn quá! Bộ thư kí Park không có xe chắc!
- Chìa khóa?
- Sao cô lắm mồm thế? Dưới sàn kìa. Ban nãy cô vừa đổ xuống đó!
- Ờ.-Nó nhặt chìa khóa lên- Nè! Mà ai chở?
- Có tôi đây. Đi thôi!-Anh ra hiệu cho nó đi theo
- Đợi chút. Tôi đem theo gói bim bim ăn trên đường đi.
- Đúng là háu ăn. Nhanh lên!
- Tôi háu ăn thì sao, làm gì được nhau? Chút nữa anh đừng có mà xin nhá!-Nó lè lưỡi
- Thôi thôi, đi.
5 phút sau, anh với nó đã đến bên chiếc xe của ông thư kí. Anh mở cửa xe và trịnh trọng bước và, oai vệ như một ông hoàng, chễm chệ ngồi yên vị trên chiếc ghế dành cho người lái xe. Nó mở cửa xe ngồi bên cạnh anh, hỏi với giọng nghi ngờ:
- Anh có biết lái xe không đấy?-Nó ngờ vực khi thấy anh loay hoay với chiếc chìa khóa xe
- Xin lỗi cô chứ... nói không phải là tự khen chứ tôi đã được cấp bằng lái xe từ năm lớp 10 kia!-Anh hỉnh mũi
- Tính mạng của tôi đang nằm gọn trong tay anh đó! Cố hết sức nghe! Có muốn chết thì cũng đừng kéo tôi đi theo đó!
- OK yên tâm đi! Thắt dây an toàn vô nè! Let’s go!-Anh cho xe lăn bánh, chiếc xe đen bóng loáng từ từ di chuyển.
Nhưng kìa, sao chiếc xe cứ loạng choạng thế nhỉ? Đã có sự cố gì xảy ra sao?
- Ê, có thật là anh được cấp bằng lái xe không đấy?
- Cô nghi ngờ đẳng cấp của tôi à?
- Không nghi ngờ không được!
- Vậy xem đây!-Anh tăng tốc độ, chiếc xe lao vù vù trên đường nhựa, nhanh tới mức hai tai nó ù hết không còn nghe được gì nữa. Ôi, sao mà nó nghi ngờ “trình độ” lái xe của anh ghê! Giờ có kêu trời cũng không được! Cầu mong cho cái mạng nó vẫn còn được yên bình khi trở về Việt Nam. Nó chắp tay cầu chúa phù hộ, nò còn 2 tỷ với 2 căn biệt thự chưa nhận về, đừng để cuộc đời nó bi đát trên từng hạt cát chứ!
“Két...” Chiếc xe thắng gấp, dừng trước ngân hàng mang tên bank.
“Phù...” Nó thở dài, thoát được cái lo lắng từ nãy đến giờ, Ôi, may quá, nó vẫn còn sống và yên bình đến giờ phút này.
Nó theo sau anh bước vào để rút tiền từ sổ tiết kiệm. Ôi má ơi ngân hàng gì mà đông khủng khiếp. Nó chen lấn mãi mới đến được chỗ tiếp thị của một bà nhân viên đã đứng tuổi.
Mọi thủ tục đã được hoàn thành trong chốc lát. Trên tay nó giờ là 5 tỷ won sau khi đã vét sạch số tiền trong sổ tiết kiệm của ông thư kí xấu số.
- Ủa, chị Uyên Hy!-Nó quay sang bên cạnh và nhìn thấy chị đang tranh luận với anh nhân viên trẻ.
- Ủa, hai người đi đâu vậy?-Chị cũng khá bất ngờ vì sự có mặt của nó và anh
- Hì, có chút chuyện, tụi em rút tiền ạ!
- Ờ vậy hả?-Chị cười hiền
- Ủa, đây là ai vậy?-Thành Phong hỏi nó
- Đây là Uyên Hy, chị gái “cùng cha khác ông nội” của em!
- Chào Thành Phong thiếu gia!- Chị cười đôn hậu
Anh nhân viên giục:
- Chị gì ơi? Cuối cùng chị có quyết định vay 5 tỷ won để giải quyết xong xuôi chuyện công ty không? Chúng tôi không còn nhiều thời gian đâu ạ!
[Những câu in nghiêng là lời thoại bằng tiếng Hàn nha mọi người ^^]
Bất Đắc Dĩ Phải Làm Tiểu ThưTác giả: Nguyễn Thị Như ThắmNó mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc trên đường. Tối qua vì mải xem phim mà nó thức đến tận 3, 4h sáng. 5h nó lại phải cuống cuồng lên đi bồi bàn cho một nhà hàng nhỏ, 14h nó chạy ngược lên quán ăn đầu xóm làm thêm. Chán. Cuộc sống nó vốn đã không được may mắn rồi. Nó sinh ra đã phải ở cô nhi viện. Nó chẳng hòa đồng mấy với bạn bè mà ngược lại nó bướng bỉnh quậy phá đến mức chả có ai dám chơi với nó. Thế nên nó đánh bạo bỏ trốn khỏi cô nhi viện khi mới 10 tuổi thôi. Tuy nó là con gái nhưng nó nghịch ngơm kinh khủng. Nhiều lần, nó lấy trộm quần bông của thằng Cảnh- cái thằng hay chọc nó nhất, cắt thành ba lỗ để hắn chừa cái tật. Chưa hết, nó còn tổ chức hội chụp lén nữa. Nó dữ dằn nhất đám trẻ con trong xóm nên nó nói đưa nó cái điện thoại chụp ảnh là không đứa nào dám cãi lời. Nhờ vậy mà có nhiều khi nó lén chụp được cảnh con Ngọc-bạn nó đang nặn mụn up lên face. Rồi lại nhướn người qua hàng rào nhà ông Sang chụp thằng Tũn đang nhổ lông nách. Còn nữa, có khi nó còn chụp cảnh thằng Sún… Anh móc trong túi quần ông thư kí một chiếc bóp tiền. Anh mở bóp ra, lục soạt soạt mà vẫn không thấy tờ tiền nào.- Chết thật. Ông này hình như quên đem tiền theo rồi!-Anh chán nản- ...ể ...ôi ...oi ...ử! (Để tôi coi thử!)-Nó vừa gặm quả táo trên tay vừa đi lại giật lấy chiếc bóp chốc ngược cho mọi giấy tờ rơi xuống- A! Có sổ tiết kiệm nè!-Nó chìa ra trước mặt anh quyển sổ nho nhỏ- Sao lúc nãy tôi không thấy nó nhỉ?- Từ tốn như anh thì sao kiếm được. Cứ thoải mái sỗ sàng như tôi là OK hết.-Nó vênh váo- Ờ mà giờ đi đến ngân hàng chứ?- Hỏi thừa quá. Không đến đó lấy tiền đâu mà xài!- Đi bằng cách nào?- Xe.- Đâu ra?- Nông cạn quá! Bộ thư kí Park không có xe chắc!- Chìa khóa?- Sao cô lắm mồm thế? Dưới sàn kìa. Ban nãy cô vừa đổ xuống đó!- Ờ.-Nó nhặt chìa khóa lên- Nè! Mà ai chở?- Có tôi đây. Đi thôi!-Anh ra hiệu cho nó đi theo- Đợi chút. Tôi đem theo gói bim bim ăn trên đường đi.- Đúng là háu ăn. Nhanh lên!- Tôi háu ăn thì sao, làm gì được nhau? Chút nữa anh đừng có mà xin nhá!-Nó lè lưỡi- Thôi thôi, đi.5 phút sau, anh với nó đã đến bên chiếc xe của ông thư kí. Anh mở cửa xe và trịnh trọng bước và, oai vệ như một ông hoàng, chễm chệ ngồi yên vị trên chiếc ghế dành cho người lái xe. Nó mở cửa xe ngồi bên cạnh anh, hỏi với giọng nghi ngờ:- Anh có biết lái xe không đấy?-Nó ngờ vực khi thấy anh loay hoay với chiếc chìa khóa xe- Xin lỗi cô chứ... nói không phải là tự khen chứ tôi đã được cấp bằng lái xe từ năm lớp 10 kia!-Anh hỉnh mũi- Tính mạng của tôi đang nằm gọn trong tay anh đó! Cố hết sức nghe! Có muốn chết thì cũng đừng kéo tôi đi theo đó!- OK yên tâm đi! Thắt dây an toàn vô nè! Let’s go!-Anh cho xe lăn bánh, chiếc xe đen bóng loáng từ từ di chuyển.Nhưng kìa, sao chiếc xe cứ loạng choạng thế nhỉ? Đã có sự cố gì xảy ra sao?- Ê, có thật là anh được cấp bằng lái xe không đấy?- Cô nghi ngờ đẳng cấp của tôi à?- Không nghi ngờ không được!- Vậy xem đây!-Anh tăng tốc độ, chiếc xe lao vù vù trên đường nhựa, nhanh tới mức hai tai nó ù hết không còn nghe được gì nữa. Ôi, sao mà nó nghi ngờ “trình độ” lái xe của anh ghê! Giờ có kêu trời cũng không được! Cầu mong cho cái mạng nó vẫn còn được yên bình khi trở về Việt Nam. Nó chắp tay cầu chúa phù hộ, nò còn 2 tỷ với 2 căn biệt thự chưa nhận về, đừng để cuộc đời nó bi đát trên từng hạt cát chứ!“Két...” Chiếc xe thắng gấp, dừng trước ngân hàng mang tên bank.“Phù...” Nó thở dài, thoát được cái lo lắng từ nãy đến giờ, Ôi, may quá, nó vẫn còn sống và yên bình đến giờ phút này.Nó theo sau anh bước vào để rút tiền từ sổ tiết kiệm. Ôi má ơi ngân hàng gì mà đông khủng khiếp. Nó chen lấn mãi mới đến được chỗ tiếp thị của một bà nhân viên đã đứng tuổi.Mọi thủ tục đã được hoàn thành trong chốc lát. Trên tay nó giờ là 5 tỷ won sau khi đã vét sạch số tiền trong sổ tiết kiệm của ông thư kí xấu số.- Ủa, chị Uyên Hy!-Nó quay sang bên cạnh và nhìn thấy chị đang tranh luận với anh nhân viên trẻ.- Ủa, hai người đi đâu vậy?-Chị cũng khá bất ngờ vì sự có mặt của nó và anh- Hì, có chút chuyện, tụi em rút tiền ạ!- Ờ vậy hả?-Chị cười hiền- Ủa, đây là ai vậy?-Thành Phong hỏi nó- Đây là Uyên Hy, chị gái “cùng cha khác ông nội” của em!- Chào Thành Phong thiếu gia!- Chị cười đôn hậuAnh nhân viên giục:- Chị gì ơi? Cuối cùng chị có quyết định vay 5 tỷ won để giải quyết xong xuôi chuyện công ty không? Chúng tôi không còn nhiều thời gian đâu ạ![Những câu in nghiêng là lời thoại bằng tiếng Hàn nha mọi người ^^]