Tác giả:

"An Nhiển Di, con mau dừng xe cho ta, con mà còn chạy thì đừng trách ta độc ác." An Cử Tôn ngồi trong xe, ló đầu ra cửa kính hét, cũng không ngừng kêu tài xế tăng tốc để đuổi theo chiếc xe màu đỏ phía trước. "Di Di, phải làm sao bây giờ, cha mi sắp đuổi kịp rồi" Cố Tú Đình nhìn kính chiếu, rồi nhìn An Nhiển Di. An Nhiển Di mở cửa kính, ló đầu nhìn cha mình đang dần chạy lên đây. "Cha à, Nhiển Di biết làm thế này là sai, nhưng Nhiển Di chỉ mới 17 tuổi thôi, còn quá nhỏ không thể kết hôn gì hết, cha muốn Nhiển Di sống sao" An Cử Tôn nghe xong máu đã sôi lên, mặc dù ông biết ép con gái như vậy không tốt, nhưng ông đã hứa với bạn mình rằng, Nhiển Di và con bạn ông sẽ kết hôn khi Nhiển Di 17 tuổi. Dù có thế nào thì cũng phải ép con bé cho bằng được, An Cử Tôn định ló đầu nói lại thì vợ ông - Phương Mãn Duyệt lại kéo ông ngồi xuống. "Em làm gì vậy, tại sao lại kéo anh xuống?" An Cử Tôn khó hiểu nhìn vợ mình. Phương Mãn Duyệt nhìn ông rồi lắc đầu. "Giờ anh có nói sao thì con bé cũng có chịu…

Chương 6: Trường triệt lam

Bảo Bối Của Hàn Thiếu GiaTác giả: Tiểu Di"An Nhiển Di, con mau dừng xe cho ta, con mà còn chạy thì đừng trách ta độc ác." An Cử Tôn ngồi trong xe, ló đầu ra cửa kính hét, cũng không ngừng kêu tài xế tăng tốc để đuổi theo chiếc xe màu đỏ phía trước. "Di Di, phải làm sao bây giờ, cha mi sắp đuổi kịp rồi" Cố Tú Đình nhìn kính chiếu, rồi nhìn An Nhiển Di. An Nhiển Di mở cửa kính, ló đầu nhìn cha mình đang dần chạy lên đây. "Cha à, Nhiển Di biết làm thế này là sai, nhưng Nhiển Di chỉ mới 17 tuổi thôi, còn quá nhỏ không thể kết hôn gì hết, cha muốn Nhiển Di sống sao" An Cử Tôn nghe xong máu đã sôi lên, mặc dù ông biết ép con gái như vậy không tốt, nhưng ông đã hứa với bạn mình rằng, Nhiển Di và con bạn ông sẽ kết hôn khi Nhiển Di 17 tuổi. Dù có thế nào thì cũng phải ép con bé cho bằng được, An Cử Tôn định ló đầu nói lại thì vợ ông - Phương Mãn Duyệt lại kéo ông ngồi xuống. "Em làm gì vậy, tại sao lại kéo anh xuống?" An Cử Tôn khó hiểu nhìn vợ mình. Phương Mãn Duyệt nhìn ông rồi lắc đầu. "Giờ anh có nói sao thì con bé cũng có chịu… Sáng hôm sau, trên chiếc giường màu trắng kia. An Nhiển Di đang ôm gối ngủ ngon lành thì tiếng đồng hồ vang lên. Cô bật dậy, vươn vai rồi mơ màng nhìn đồng hồ.“Ối mẹ ơi, 6:40 rồi.” An Nhiển Di hốt hoảng. (Lưu ý: Nữ 9 hay dậy lúc 7 giờ nhé.)Cô lật đật nhảy xuống giường , chộp bộ đồng phục treo trên tủ rồi phóng cái vèo vào nhà vệ sinh. Sau 5 phút, cô bước ra với áo sơ mi trắng dài tay, bên ngoài là chiếc áo khác màu đen. Đặc biệt là cái áo hơi bị ngắn nên để lộ vòng eo thon của cô. Chiếc váy sọc ca rô đỏ được thiết kế tinh xảo, xoè ra y như váy công chút, ngắn hơn đầu gối cô một chút. Quần áo tươm tất rồi, nhưng tóc tai thì như ổ quạ vậy. (Nữ 9: Tả gì kì vậy con kia. N.D: Em chỉ nói sự thật thôi mà “khóc”)An Nhiển Di chạy đến bàn của mình rồi dùng lược, nhẹ nhàng chải lại tóc của mình. (N.D: Ổ quạ ổ quạ. Nữ 9: Lo viết đi) Một hồi sau, mái tóc ổ quạ đã trở lên gọn gàng. Cô quải balo mới rồi xồng xộ chạy qua phòng Bách Bạch Hàn.“Cậu chủ, mau dậy đi, chúng ta phải tới…” An Nhiển Di mở cửa phòng ra rồi la hét. Thế mà chả có ai ở trong phòng cã.“Hãn Nhi, em tìm cậu chủ à?” Hoàn Trắc lại gần hỏi. Rồi anh khẽ đỏ mặt khi nhìn bộ đồng phục trên người An Nhiển Di.Là anh đang ở dưới phòng khách, bỗng nhiên nghe tiếng chạy rần rần tưởng giặc tới, ai dè lại là An Nhiển Di.“Anh Trắc, cậu chủ đâu rồi ?” An Nhiển Di nhìn Hoàn Trắc.“Cậu chủ đến trường rồi. Do em ngủ say quá, gọi mãi chẳng chịu dậy nên cậu ấy đến trước rồi.”“A sao hắn ta dám bỏ em đi trước chứ, anh Trắc anh chở em đến trường đi. Đi đi anh đi mau, không trễ mất” An Nhiển Di nắm cổ áo Hoàn Trắc rồi lắc qua lắc lại.“Được rồi được rồi, nếu em cứ lắc như thế anh không chở nữa đâu. Nhưng em cũng nên ăn sáng một chút.”“Không cần đâu ạ, em có thể nhịn được. Chúng tam au đi thôi.” Nói xong, An Nhiển Di nắm tay Hoàn Trắc chạy xuống dưới.Tim anh bỗng nhiên lệch một nhịp. Không lẽ cậu chủ nói đúng, anh thích cô rồi sao…An Nhiển Di đẩy Hoàn Trắc vào xe, rồi lật đật vào xe luôn. Hoàn Trắc cũng nhanh nhanh lái xe đến trường.Rồi chiếc xe dừng lại trước một ngôi trường to chà bá (N.D: chà bá :)) ). Có tên là trường Triệt Lam.“Trường được chia 4 khu nhà lớn. Một khu dành cho cấp 1, một khu dành cho cấp 2, một khu dành cho cấp 3 khu còn lại là dành cho phòng hiệu trưởng, giáo viên, các phòng họp,…Trường được thành lập đã được 12 năm. Các học sinh ở trường này đều phải thuộc dạng giỏi hoặc xuất sắc.” Hoàn Trắc ôn tồn giới thiệu.“Sao anh biết thế ?” An Nhiển Di thắc mắc.“Trường này là do chủ tịch Bách xây dựng nên anh cũng biết sơ. Thôi trễ rồi, em mau vào đi. Đây là bản đồ trường mà cậu chủ gửi cho em để tránh em bị lạc.” Hoàn Trắc xoa đầu cô rồi mỉm cười.An Nhiển Di gật gật đầu, cầm lấy bản đồ rồi mở cửa xe bước xuống. Xung quanh các học sinh đang vui vẻ chuyện trò cùng nhau phải dừng lại mà nhìn con người màu tím bí ẩn trước cổng trường mình.An Nhiển Di nhìn xung quanh. Học sinh ở đây chắc là rất giàu. Con trai thì xăm hình từa lưa, con gái thì hột xoàn kim cương tùm lum. Không như cô, giản dị từng chi tiết. (N.D: Tóc chị ít có giản dị lắm ạ. Nữ 9: Cái này tím bẩm sinh rồi). Cô mở bản đồ ra và trố mắt. Nhìn trên bản đồ cũng thấy cái trường đủ to rồi nhìn bên ngoài chắc to hơn nữa. Để xem phòng hiệu trưởng ở đâu…Cô dùng ngón tay, mò lên mò xuống bản đồ (N.D: giống dò vé số á nhỉ :)) ) Rồi cô mò qua khu thứ 4, mò lên thì thấy phòng hiệu trưởng nằm lầu 5.Trường này xây cao để hại học sinh mới không nhỉ… An Nhiển Di khẽ thở dài và bắt đầu cuộc hành trình đi tìm phòng hiệu trưởng.

Sáng hôm sau, trên chiếc giường màu trắng kia. An Nhiển Di đang ôm gối ngủ ngon lành thì tiếng đồng hồ vang lên. Cô bật dậy, vươn vai rồi mơ màng nhìn đồng hồ.

“Ối mẹ ơi, 6:40 rồi.” An Nhiển Di hốt hoảng. (Lưu ý: Nữ 9 hay dậy lúc 7 giờ nhé.)

Cô lật đật nhảy xuống giường , chộp bộ đồng phục treo trên tủ rồi phóng cái vèo vào nhà vệ sinh. Sau 5 phút, cô bước ra với áo sơ mi trắng dài tay, bên ngoài là chiếc áo khác màu đen. Đặc biệt là cái áo hơi bị ngắn nên để lộ vòng eo thon của cô. Chiếc váy sọc ca rô đỏ được thiết kế tinh xảo, xoè ra y như váy công chút, ngắn hơn đầu gối cô một chút. Quần áo tươm tất rồi, nhưng tóc tai thì như ổ quạ vậy. (Nữ 9: Tả gì kì vậy con kia. N.D: Em chỉ nói sự thật thôi mà “khóc”)

An Nhiển Di chạy đến bàn của mình rồi dùng lược, nhẹ nhàng chải lại tóc của mình. (N.D: Ổ quạ ổ quạ. Nữ 9: Lo viết đi) Một hồi sau, mái tóc ổ quạ đã trở lên gọn gàng. Cô quải balo mới rồi xồng xộ chạy qua phòng Bách Bạch Hàn.

“Cậu chủ, mau dậy đi, chúng ta phải tới…” An Nhiển Di mở cửa phòng ra rồi la hét. Thế mà chả có ai ở trong phòng cã.

“Hãn Nhi, em tìm cậu chủ à?” Hoàn Trắc lại gần hỏi. Rồi anh khẽ đỏ mặt khi nhìn bộ đồng phục trên người An Nhiển Di.

Là anh đang ở dưới phòng khách, bỗng nhiên nghe tiếng chạy rần rần tưởng giặc tới, ai dè lại là An Nhiển Di.

“Anh Trắc, cậu chủ đâu rồi ?” An Nhiển Di nhìn Hoàn Trắc.

“Cậu chủ đến trường rồi. Do em ngủ say quá, gọi mãi chẳng chịu dậy nên cậu ấy đến trước rồi.”

“A sao hắn ta dám bỏ em đi trước chứ, anh Trắc anh chở em đến trường đi. Đi đi anh đi mau, không trễ mất” An Nhiển Di nắm cổ áo Hoàn Trắc rồi lắc qua lắc lại.

“Được rồi được rồi, nếu em cứ lắc như thế anh không chở nữa đâu. Nhưng em cũng nên ăn sáng một chút.”

“Không cần đâu ạ, em có thể nhịn được. Chúng tam au đi thôi.” Nói xong, An Nhiển Di nắm tay Hoàn Trắc chạy xuống dưới.

Tim anh bỗng nhiên lệch một nhịp. Không lẽ cậu chủ nói đúng, anh thích cô rồi sao…

An Nhiển Di đẩy Hoàn Trắc vào xe, rồi lật đật vào xe luôn. Hoàn Trắc cũng nhanh nhanh lái xe đến trường.

Rồi chiếc xe dừng lại trước một ngôi trường to chà bá (N.D: chà bá :)) ). Có tên là trường Triệt Lam.

“Trường được chia 4 khu nhà lớn. Một khu dành cho cấp 1, một khu dành cho cấp 2, một khu dành cho cấp 3 khu còn lại là dành cho phòng hiệu trưởng, giáo viên, các phòng họp,…Trường được thành lập đã được 12 năm. Các học sinh ở trường này đều phải thuộc dạng giỏi hoặc xuất sắc.” Hoàn Trắc ôn tồn giới thiệu.

“Sao anh biết thế ?” An Nhiển Di thắc mắc.

“Trường này là do chủ tịch Bách xây dựng nên anh cũng biết sơ. Thôi trễ rồi, em mau vào đi. Đây là bản đồ trường mà cậu chủ gửi cho em để tránh em bị lạc.” Hoàn Trắc xoa đầu cô rồi mỉm cười.

An Nhiển Di gật gật đầu, cầm lấy bản đồ rồi mở cửa xe bước xuống. Xung quanh các học sinh đang vui vẻ chuyện trò cùng nhau phải dừng lại mà nhìn con người màu tím bí ẩn trước cổng trường mình.

An Nhiển Di nhìn xung quanh. Học sinh ở đây chắc là rất giàu. Con trai thì xăm hình từa lưa, con gái thì hột xoàn kim cương tùm lum. Không như cô, giản dị từng chi tiết. (N.D: Tóc chị ít có giản dị lắm ạ. Nữ 9: Cái này tím bẩm sinh rồi). Cô mở bản đồ ra và trố mắt. Nhìn trên bản đồ cũng thấy cái trường đủ to rồi nhìn bên ngoài chắc to hơn nữa. Để xem phòng hiệu trưởng ở đâu…

Cô dùng ngón tay, mò lên mò xuống bản đồ (N.D: giống dò vé số á nhỉ :)) ) Rồi cô mò qua khu thứ 4, mò lên thì thấy phòng hiệu trưởng nằm lầu 5.Trường này xây cao để hại học sinh mới không nhỉ… An Nhiển Di khẽ thở dài và bắt đầu cuộc hành trình đi tìm phòng hiệu trưởng.

Bảo Bối Của Hàn Thiếu GiaTác giả: Tiểu Di"An Nhiển Di, con mau dừng xe cho ta, con mà còn chạy thì đừng trách ta độc ác." An Cử Tôn ngồi trong xe, ló đầu ra cửa kính hét, cũng không ngừng kêu tài xế tăng tốc để đuổi theo chiếc xe màu đỏ phía trước. "Di Di, phải làm sao bây giờ, cha mi sắp đuổi kịp rồi" Cố Tú Đình nhìn kính chiếu, rồi nhìn An Nhiển Di. An Nhiển Di mở cửa kính, ló đầu nhìn cha mình đang dần chạy lên đây. "Cha à, Nhiển Di biết làm thế này là sai, nhưng Nhiển Di chỉ mới 17 tuổi thôi, còn quá nhỏ không thể kết hôn gì hết, cha muốn Nhiển Di sống sao" An Cử Tôn nghe xong máu đã sôi lên, mặc dù ông biết ép con gái như vậy không tốt, nhưng ông đã hứa với bạn mình rằng, Nhiển Di và con bạn ông sẽ kết hôn khi Nhiển Di 17 tuổi. Dù có thế nào thì cũng phải ép con bé cho bằng được, An Cử Tôn định ló đầu nói lại thì vợ ông - Phương Mãn Duyệt lại kéo ông ngồi xuống. "Em làm gì vậy, tại sao lại kéo anh xuống?" An Cử Tôn khó hiểu nhìn vợ mình. Phương Mãn Duyệt nhìn ông rồi lắc đầu. "Giờ anh có nói sao thì con bé cũng có chịu… Sáng hôm sau, trên chiếc giường màu trắng kia. An Nhiển Di đang ôm gối ngủ ngon lành thì tiếng đồng hồ vang lên. Cô bật dậy, vươn vai rồi mơ màng nhìn đồng hồ.“Ối mẹ ơi, 6:40 rồi.” An Nhiển Di hốt hoảng. (Lưu ý: Nữ 9 hay dậy lúc 7 giờ nhé.)Cô lật đật nhảy xuống giường , chộp bộ đồng phục treo trên tủ rồi phóng cái vèo vào nhà vệ sinh. Sau 5 phút, cô bước ra với áo sơ mi trắng dài tay, bên ngoài là chiếc áo khác màu đen. Đặc biệt là cái áo hơi bị ngắn nên để lộ vòng eo thon của cô. Chiếc váy sọc ca rô đỏ được thiết kế tinh xảo, xoè ra y như váy công chút, ngắn hơn đầu gối cô một chút. Quần áo tươm tất rồi, nhưng tóc tai thì như ổ quạ vậy. (Nữ 9: Tả gì kì vậy con kia. N.D: Em chỉ nói sự thật thôi mà “khóc”)An Nhiển Di chạy đến bàn của mình rồi dùng lược, nhẹ nhàng chải lại tóc của mình. (N.D: Ổ quạ ổ quạ. Nữ 9: Lo viết đi) Một hồi sau, mái tóc ổ quạ đã trở lên gọn gàng. Cô quải balo mới rồi xồng xộ chạy qua phòng Bách Bạch Hàn.“Cậu chủ, mau dậy đi, chúng ta phải tới…” An Nhiển Di mở cửa phòng ra rồi la hét. Thế mà chả có ai ở trong phòng cã.“Hãn Nhi, em tìm cậu chủ à?” Hoàn Trắc lại gần hỏi. Rồi anh khẽ đỏ mặt khi nhìn bộ đồng phục trên người An Nhiển Di.Là anh đang ở dưới phòng khách, bỗng nhiên nghe tiếng chạy rần rần tưởng giặc tới, ai dè lại là An Nhiển Di.“Anh Trắc, cậu chủ đâu rồi ?” An Nhiển Di nhìn Hoàn Trắc.“Cậu chủ đến trường rồi. Do em ngủ say quá, gọi mãi chẳng chịu dậy nên cậu ấy đến trước rồi.”“A sao hắn ta dám bỏ em đi trước chứ, anh Trắc anh chở em đến trường đi. Đi đi anh đi mau, không trễ mất” An Nhiển Di nắm cổ áo Hoàn Trắc rồi lắc qua lắc lại.“Được rồi được rồi, nếu em cứ lắc như thế anh không chở nữa đâu. Nhưng em cũng nên ăn sáng một chút.”“Không cần đâu ạ, em có thể nhịn được. Chúng tam au đi thôi.” Nói xong, An Nhiển Di nắm tay Hoàn Trắc chạy xuống dưới.Tim anh bỗng nhiên lệch một nhịp. Không lẽ cậu chủ nói đúng, anh thích cô rồi sao…An Nhiển Di đẩy Hoàn Trắc vào xe, rồi lật đật vào xe luôn. Hoàn Trắc cũng nhanh nhanh lái xe đến trường.Rồi chiếc xe dừng lại trước một ngôi trường to chà bá (N.D: chà bá :)) ). Có tên là trường Triệt Lam.“Trường được chia 4 khu nhà lớn. Một khu dành cho cấp 1, một khu dành cho cấp 2, một khu dành cho cấp 3 khu còn lại là dành cho phòng hiệu trưởng, giáo viên, các phòng họp,…Trường được thành lập đã được 12 năm. Các học sinh ở trường này đều phải thuộc dạng giỏi hoặc xuất sắc.” Hoàn Trắc ôn tồn giới thiệu.“Sao anh biết thế ?” An Nhiển Di thắc mắc.“Trường này là do chủ tịch Bách xây dựng nên anh cũng biết sơ. Thôi trễ rồi, em mau vào đi. Đây là bản đồ trường mà cậu chủ gửi cho em để tránh em bị lạc.” Hoàn Trắc xoa đầu cô rồi mỉm cười.An Nhiển Di gật gật đầu, cầm lấy bản đồ rồi mở cửa xe bước xuống. Xung quanh các học sinh đang vui vẻ chuyện trò cùng nhau phải dừng lại mà nhìn con người màu tím bí ẩn trước cổng trường mình.An Nhiển Di nhìn xung quanh. Học sinh ở đây chắc là rất giàu. Con trai thì xăm hình từa lưa, con gái thì hột xoàn kim cương tùm lum. Không như cô, giản dị từng chi tiết. (N.D: Tóc chị ít có giản dị lắm ạ. Nữ 9: Cái này tím bẩm sinh rồi). Cô mở bản đồ ra và trố mắt. Nhìn trên bản đồ cũng thấy cái trường đủ to rồi nhìn bên ngoài chắc to hơn nữa. Để xem phòng hiệu trưởng ở đâu…Cô dùng ngón tay, mò lên mò xuống bản đồ (N.D: giống dò vé số á nhỉ :)) ) Rồi cô mò qua khu thứ 4, mò lên thì thấy phòng hiệu trưởng nằm lầu 5.Trường này xây cao để hại học sinh mới không nhỉ… An Nhiển Di khẽ thở dài và bắt đầu cuộc hành trình đi tìm phòng hiệu trưởng.

Chương 6: Trường triệt lam