Một buổi sáng trong lành, từng giọt nắng loe hoe chiếu sáng yếu ớt, mặt trời vẫn chưa lên hẳn,không gian phảng phất cái hơi lành lạnh của những giọt sương đêm còn sót lại. Tại thành phố X, một dáng người nhỏ bé bước trên đường, miệng khẽ hát 1 bài hát nào đó.Cô gái ấy mang vẻ đẹp đến lạ lùng, đó chính là Trương Mỹ An, một cô bé 17 tuổi và hôm nay là ngày đầu tiên cô vào lớp 11. *Giới thiệu tí về nhân vật chính:Trương Mỹ An: 17t, thuộc chòm sao Xử nữ+Tính cách: dễ thương, tốt bụng, đôi lúc hung dữ với ai đó, thích sự hoàn hảo, mắc bệnh sạch sẽ quá mức.+Gia cảnh: con của 1 gia đình công dân bình thường (chỉ là vỏ bọc, còn thân thế thực sự đọc truyện sẽ rõ), ba mất từ khi lên 7, sống với mẹ tại thành phố X. Luôn mang trong người kỷ vật của ba, đó là 1 sợi dây chuyền bạc, bên trong mặt dây chuyền có ảnh gia đình.+Diện mạo: mái tóc màu hạt dẻ xõa ngang vai, đôi mắt trong veo màu nâu sẫm, đôi chân mày thanh tú gần như hoàn mỹ, khuôn mặt xinh đẹp trắng hồng, tinh khiết tựa thủy tinhQuay lại…
Chương 7
Định Mệnh... Nước MắtTác giả: Yuri PhạmMột buổi sáng trong lành, từng giọt nắng loe hoe chiếu sáng yếu ớt, mặt trời vẫn chưa lên hẳn,không gian phảng phất cái hơi lành lạnh của những giọt sương đêm còn sót lại. Tại thành phố X, một dáng người nhỏ bé bước trên đường, miệng khẽ hát 1 bài hát nào đó.Cô gái ấy mang vẻ đẹp đến lạ lùng, đó chính là Trương Mỹ An, một cô bé 17 tuổi và hôm nay là ngày đầu tiên cô vào lớp 11. *Giới thiệu tí về nhân vật chính:Trương Mỹ An: 17t, thuộc chòm sao Xử nữ+Tính cách: dễ thương, tốt bụng, đôi lúc hung dữ với ai đó, thích sự hoàn hảo, mắc bệnh sạch sẽ quá mức.+Gia cảnh: con của 1 gia đình công dân bình thường (chỉ là vỏ bọc, còn thân thế thực sự đọc truyện sẽ rõ), ba mất từ khi lên 7, sống với mẹ tại thành phố X. Luôn mang trong người kỷ vật của ba, đó là 1 sợi dây chuyền bạc, bên trong mặt dây chuyền có ảnh gia đình.+Diện mạo: mái tóc màu hạt dẻ xõa ngang vai, đôi mắt trong veo màu nâu sẫm, đôi chân mày thanh tú gần như hoàn mỹ, khuôn mặt xinh đẹp trắng hồng, tinh khiết tựa thủy tinhQuay lại… “Cháu chào 2 bác!” - Vừa vào đến phòng ăn, cô đã bắt đầu vở kịch của mình.“Chào ba, mẹ!” - Cậu buông ra cái câu chào cụt ngủn, ra vẻ nhàm chán.“Chào 2 con!” - Bác gái đang xem cái gì đó trên điện thoại, thấy cô và cậu xuống thì tắt điện thoại chào. Còn ba cậu thì đặt tờ báo đang đọc dở xuống bàn, lạnh lùng nói như mỉa mai cô:“ Con với chả cái, có bạn gái rồi thì cứ lo quấn lấy nhau, để 2 ông bà già này chờ hơn 30 phút!”“Dạ, cháu xin lỗi bác ạ!” - Cô nhịn rồi nở 1 nụ cười duyên hết cỡ xin lỗi bác ấy.Sau màn chào hỏi chẳng đâu vào đâu ấy thì bữa ăn sáng cũng bắt đầu, nhà giàu có khác, chỉ 1 buổi ăn sáng cỏn con mà cũng làm như tiệc, đủ món cao lương mĩ vị.Suốt bữa ăn, người huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất không ai khác ngoài bác gái, dĩ nhiên người ủng hộ và đóng vai “con dâu hiền” vẫn là cô, 2 người đàn ông trong nhà là Huy và ba cậu thì chả thèm nói lấy một lời. Cô tự hỏi, nếu không có bác gái, gia đình này sẽ ảm đạm đến mức nào nữa đây? HaizzSau bữa sáng, bác trai nhận được điện thoại của ai đó thì vội vã kêu tài xế đến rồi ông đi mất, chẳng chào cô và bác gái lấy một tiếng. Một lúc sau, bác gái cũng phải đi đâu đó có việc, còn QG Đinh thì cũng biến đâu mất , người làm thì đang dọn dẹp nhà ăn và các thứ linh tinh sau nhà. Thế là lúc bấy giờ chỉ còn cô và cái tên heo mọi Gia Huy chết tiệt trong phòng khách, sao đột nhiên tình hình lại như vậy chứ? >’’”
“Cháu chào 2 bác!” - Vừa vào đến phòng ăn, cô đã bắt đầu vở kịch của mình.“Chào ba, mẹ!” - Cậu buông ra cái câu chào cụt ngủn, ra vẻ nhàm chán.
“Chào 2 con!” - Bác gái đang xem cái gì đó trên điện thoại, thấy cô và cậu xuống thì tắt điện thoại chào. Còn ba cậu thì đặt tờ báo đang đọc dở xuống bàn, lạnh lùng nói như mỉa mai cô:“ Con với chả cái, có bạn gái rồi thì cứ lo quấn lấy nhau, để 2 ông bà già này chờ hơn 30 phút!”“Dạ, cháu xin lỗi bác ạ!” - Cô nhịn rồi nở 1 nụ cười duyên hết cỡ xin lỗi bác ấy.
Sau màn chào hỏi chẳng đâu vào đâu ấy thì bữa ăn sáng cũng bắt đầu, nhà giàu có khác, chỉ 1 buổi ăn sáng cỏn con mà cũng làm như tiệc, đủ món cao lương mĩ vị.
Suốt bữa ăn, người huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất không ai khác ngoài bác gái, dĩ nhiên người ủng hộ và đóng vai “con dâu hiền” vẫn là cô, 2 người đàn ông trong nhà là Huy và ba cậu thì chả thèm nói lấy một lời. Cô tự hỏi, nếu không có bác gái, gia đình này sẽ ảm đạm đến mức nào nữa đây? Haizz
Sau bữa sáng, bác trai nhận được điện thoại của ai đó thì vội vã kêu tài xế đến rồi ông đi mất, chẳng chào cô và bác gái lấy một tiếng. Một lúc sau, bác gái cũng phải đi đâu đó có việc, còn QG Đinh thì cũng biến đâu mất , người làm thì đang dọn dẹp nhà ăn và các thứ linh tinh sau nhà. Thế là lúc bấy giờ chỉ còn cô và cái tên heo mọi Gia Huy chết tiệt trong phòng khách, sao đột nhiên tình hình lại như vậy chứ? >’’”
Định Mệnh... Nước MắtTác giả: Yuri PhạmMột buổi sáng trong lành, từng giọt nắng loe hoe chiếu sáng yếu ớt, mặt trời vẫn chưa lên hẳn,không gian phảng phất cái hơi lành lạnh của những giọt sương đêm còn sót lại. Tại thành phố X, một dáng người nhỏ bé bước trên đường, miệng khẽ hát 1 bài hát nào đó.Cô gái ấy mang vẻ đẹp đến lạ lùng, đó chính là Trương Mỹ An, một cô bé 17 tuổi và hôm nay là ngày đầu tiên cô vào lớp 11. *Giới thiệu tí về nhân vật chính:Trương Mỹ An: 17t, thuộc chòm sao Xử nữ+Tính cách: dễ thương, tốt bụng, đôi lúc hung dữ với ai đó, thích sự hoàn hảo, mắc bệnh sạch sẽ quá mức.+Gia cảnh: con của 1 gia đình công dân bình thường (chỉ là vỏ bọc, còn thân thế thực sự đọc truyện sẽ rõ), ba mất từ khi lên 7, sống với mẹ tại thành phố X. Luôn mang trong người kỷ vật của ba, đó là 1 sợi dây chuyền bạc, bên trong mặt dây chuyền có ảnh gia đình.+Diện mạo: mái tóc màu hạt dẻ xõa ngang vai, đôi mắt trong veo màu nâu sẫm, đôi chân mày thanh tú gần như hoàn mỹ, khuôn mặt xinh đẹp trắng hồng, tinh khiết tựa thủy tinhQuay lại… “Cháu chào 2 bác!” - Vừa vào đến phòng ăn, cô đã bắt đầu vở kịch của mình.“Chào ba, mẹ!” - Cậu buông ra cái câu chào cụt ngủn, ra vẻ nhàm chán.“Chào 2 con!” - Bác gái đang xem cái gì đó trên điện thoại, thấy cô và cậu xuống thì tắt điện thoại chào. Còn ba cậu thì đặt tờ báo đang đọc dở xuống bàn, lạnh lùng nói như mỉa mai cô:“ Con với chả cái, có bạn gái rồi thì cứ lo quấn lấy nhau, để 2 ông bà già này chờ hơn 30 phút!”“Dạ, cháu xin lỗi bác ạ!” - Cô nhịn rồi nở 1 nụ cười duyên hết cỡ xin lỗi bác ấy.Sau màn chào hỏi chẳng đâu vào đâu ấy thì bữa ăn sáng cũng bắt đầu, nhà giàu có khác, chỉ 1 buổi ăn sáng cỏn con mà cũng làm như tiệc, đủ món cao lương mĩ vị.Suốt bữa ăn, người huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất không ai khác ngoài bác gái, dĩ nhiên người ủng hộ và đóng vai “con dâu hiền” vẫn là cô, 2 người đàn ông trong nhà là Huy và ba cậu thì chả thèm nói lấy một lời. Cô tự hỏi, nếu không có bác gái, gia đình này sẽ ảm đạm đến mức nào nữa đây? HaizzSau bữa sáng, bác trai nhận được điện thoại của ai đó thì vội vã kêu tài xế đến rồi ông đi mất, chẳng chào cô và bác gái lấy một tiếng. Một lúc sau, bác gái cũng phải đi đâu đó có việc, còn QG Đinh thì cũng biến đâu mất , người làm thì đang dọn dẹp nhà ăn và các thứ linh tinh sau nhà. Thế là lúc bấy giờ chỉ còn cô và cái tên heo mọi Gia Huy chết tiệt trong phòng khách, sao đột nhiên tình hình lại như vậy chứ? >’’”