Tác giả:

CHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu…

Chương 17

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Giờ ra chơi , Minh Huy bước tới chỗ Chiêu Lam. - Nào , vợ ơi , ta đi ăn nhé !- Minh Huy kéo tay Chiêu Lam- Minh Huy..đừng kêu em nhé thế ở trường mà , mọi người sẽ chú ý đó!- Chiêu Lam nói nhẹ- Em không thích sao ?- Minh Huy trùng xuống- Không..không phải ! Thôi ta đi nhé !- Chiêu Lam cau tay Minh Huy điNhật Vũ tức giận nắm chặt nấm đấm ,bước đi theo sau cùng cả bọn xuống căn teen.- Nè..vợ ơi ! em ăn gì ?- Minh Huy hỏi- Ăn gì..cũng được !- Chiêu Lam nói- Anh Minh Huy !- Tuấn Kiệt bay tới- Ôi nhóc, nhớ em quá đấy !- Minh Huy nói- Em cũng nhớ anh mà ! Haha...lúc anh đi chị em đau lòng nhớ anh lắm đấy !- Tuấn Kiệt nói- Tuấn Kiệt !- Chiêu Lam bừng bừng sát khí- A...anh ơi cứu em !- Tuấn Kiệt chạy ra sau lưng Minh Huy- Thôi nào, nhóc đi mua đồ với anh !- Minh Huy kéo Tuấn Kiệt đi- Woa...Chiêu Lam , cậu ấy thương em quá nhỉ ?- Thế Nam nói- Tất nhiên rồi ! Minh Huy lúc nào cũng chiều Chiêu Lam hết !- Linh Trân nói- Em ganh tỵ sao ?- Thế Nam nói- Không thèm !- Linh Trân nóiNhật Vũ nhìn Chiêu Lam , tim anh nhói lên một chút , khó chịu vô cùng . Minh Huy lúc này bưng đồ ăn tới cho mọi người . 2 người ngồi cạnh nhau tình tứ vô cùng .- Nào! A đi !- Minh Huy bảo- Minh Huy...anh mau ăn đi ! - Chiêu Lam đỏ mặt- Vậy em đút anh đi !- Minh Huy nóiChiêu Lam lắc đầu đút cho Minh Huy . Nhật Vũ bật dậy bỏ đi.- Ngứa mắt !- Cậu buông lờiChiêu Lam nhìn theo mà đau lòng , Minh Huy khẽ nhìn cô rồi cũng im lặng dùng bữa . Tuấn Kiệt nhìn chị mình mà đau lòng khôn siết .Nhật Vũ sau khi đi ra khỏi phòng ăn , cậu đi tới đâu ai cũng phải ngoái nhìn lại vì quá ư là đẹp .Bỗng,- Xin chào !- Thảo My bước tới- Gì ?- Nhật Vũ nói- Anh có cần như thế với em không ? Dù sao em cũng từng là người yêu của anh mà !- Thảo My nói- Đừng có nói nhảm với tôi !- Nhật Vũ bước ngang qua- Có vẻ như cô ta và chồng tương lai đang hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My ngó lạiNhật Vũ khựng người lại , Thảo My bước tới bên cạnh anh .- Nếu cô ta không cần anh thì anh ...hãy cho em một cơ hội nhé !- Thảo My ôm chặt lấy anhNhật Vũ nhìn thấy Minh Huy đang tay trong tay với Chiêu Lam , 2 người đang cười với nhau rất vui , tim anh đau quá , sao lại thế chứ ?. Anh chỉ có sứ mệnh bảo vệ cô thôi mà .- Được ...tôi đồng ý ..buông ra được rồi !- Nhật Vũ lạnh lùng bỏ điChiêu Lam quay sang nhìn thấy Nhật Vũ và Thảo My đang ôm anh , mà trong tim khó chịu , Minh Huy khẽ cười nhìn cô - Nào , chiều nay anh qua nhà em nhé !- Minh Huy nói- À..à..không được đâu !- Chiêu Lam nói- Sao thế ? - Minh Huy nhìn- Dạ...dạ ..tại em có việc đó mà !- Chiêu Lam nói- Được rồi  !- Minh Huy xoa đầu cô Thở nhẹ ra , Chiêu Lam bước vào ngồi kế Nhật Vũ.

Giờ ra chơi , Minh Huy bước tới chỗ Chiêu Lam. 

- Nào , vợ ơi , ta đi ăn nhé !- Minh Huy kéo tay Chiêu Lam

- Minh Huy..đừng kêu em nhé thế ở trường mà , mọi người sẽ chú ý đó!- Chiêu Lam nói nhẹ

- Em không thích sao ?- Minh Huy trùng xuống

- Không..không phải ! Thôi ta đi nhé !- Chiêu Lam cau tay Minh Huy đi

Nhật Vũ tức giận nắm chặt nấm đấm ,bước đi theo sau cùng cả bọn xuống căn teen.

- Nè..vợ ơi ! em ăn gì ?- Minh Huy hỏi

- Ăn gì..cũng được !- Chiêu Lam nói

- Anh Minh Huy !- Tuấn Kiệt bay tới

- Ôi nhóc, nhớ em quá đấy !- Minh Huy nói

- Em cũng nhớ anh mà ! Haha...lúc anh đi chị em đau lòng nhớ anh lắm đấy !- Tuấn Kiệt nói

- Tuấn Kiệt !- Chiêu Lam bừng bừng sát khí

- A...anh ơi cứu em !- Tuấn Kiệt chạy ra sau lưng Minh Huy

- Thôi nào, nhóc đi mua đồ với anh !- Minh Huy kéo Tuấn Kiệt đi

- Woa...Chiêu Lam , cậu ấy thương em quá nhỉ ?- Thế Nam nói

- Tất nhiên rồi ! Minh Huy lúc nào cũng chiều Chiêu Lam hết !- Linh Trân nói

- Em ganh tỵ sao ?- Thế Nam nói

- Không thèm !- Linh Trân nói

Nhật Vũ nhìn Chiêu Lam , tim anh nhói lên một chút , khó chịu vô cùng . Minh Huy lúc này bưng đồ ăn tới cho mọi người . 2 người ngồi cạnh nhau tình tứ vô cùng .

- Nào! A đi !- Minh Huy bảo

- Minh Huy...anh mau ăn đi ! - Chiêu Lam đỏ mặt

- Vậy em đút anh đi !- Minh Huy nói

Chiêu Lam lắc đầu đút cho Minh Huy . Nhật Vũ bật dậy bỏ đi.

- Ngứa mắt !- Cậu buông lời

Chiêu Lam nhìn theo mà đau lòng , Minh Huy khẽ nhìn cô rồi cũng im lặng dùng bữa . Tuấn Kiệt nhìn chị mình mà đau lòng khôn siết .

Nhật Vũ sau khi đi ra khỏi phòng ăn , cậu đi tới đâu ai cũng phải ngoái nhìn lại vì quá ư là đẹp .Bỗng,

- Xin chào !- Thảo My bước tới

- Gì ?- Nhật Vũ nói

- Anh có cần như thế với em không ? Dù sao em cũng từng là người yêu của anh mà !- Thảo My nói

- Đừng có nói nhảm với tôi !- Nhật Vũ bước ngang qua

- Có vẻ như cô ta và chồng tương lai đang hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My ngó lại

Nhật Vũ khựng người lại , Thảo My bước tới bên cạnh anh .

- Nếu cô ta không cần anh thì anh ...hãy cho em một cơ hội nhé !- Thảo My ôm chặt lấy anh

Nhật Vũ nhìn thấy Minh Huy đang tay trong tay với Chiêu Lam , 2 người đang cười với nhau rất vui , tim anh đau quá , sao lại thế chứ ?. Anh chỉ có sứ mệnh bảo vệ cô thôi mà .

- Được ...tôi đồng ý ..buông ra được rồi !- Nhật Vũ lạnh lùng bỏ đi

Chiêu Lam quay sang nhìn thấy Nhật Vũ và Thảo My đang ôm anh , mà trong tim khó chịu , Minh Huy khẽ cười nhìn cô 

- Nào , chiều nay anh qua nhà em nhé !- Minh Huy nói

- À..à..không được đâu !- Chiêu Lam nói

- Sao thế ? - Minh Huy nhìn

- Dạ...dạ ..tại em có việc đó mà !- Chiêu Lam nói

- Được rồi  !- Minh Huy xoa đầu cô 

Thở nhẹ ra , Chiêu Lam bước vào ngồi kế Nhật Vũ.

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Giờ ra chơi , Minh Huy bước tới chỗ Chiêu Lam. - Nào , vợ ơi , ta đi ăn nhé !- Minh Huy kéo tay Chiêu Lam- Minh Huy..đừng kêu em nhé thế ở trường mà , mọi người sẽ chú ý đó!- Chiêu Lam nói nhẹ- Em không thích sao ?- Minh Huy trùng xuống- Không..không phải ! Thôi ta đi nhé !- Chiêu Lam cau tay Minh Huy điNhật Vũ tức giận nắm chặt nấm đấm ,bước đi theo sau cùng cả bọn xuống căn teen.- Nè..vợ ơi ! em ăn gì ?- Minh Huy hỏi- Ăn gì..cũng được !- Chiêu Lam nói- Anh Minh Huy !- Tuấn Kiệt bay tới- Ôi nhóc, nhớ em quá đấy !- Minh Huy nói- Em cũng nhớ anh mà ! Haha...lúc anh đi chị em đau lòng nhớ anh lắm đấy !- Tuấn Kiệt nói- Tuấn Kiệt !- Chiêu Lam bừng bừng sát khí- A...anh ơi cứu em !- Tuấn Kiệt chạy ra sau lưng Minh Huy- Thôi nào, nhóc đi mua đồ với anh !- Minh Huy kéo Tuấn Kiệt đi- Woa...Chiêu Lam , cậu ấy thương em quá nhỉ ?- Thế Nam nói- Tất nhiên rồi ! Minh Huy lúc nào cũng chiều Chiêu Lam hết !- Linh Trân nói- Em ganh tỵ sao ?- Thế Nam nói- Không thèm !- Linh Trân nóiNhật Vũ nhìn Chiêu Lam , tim anh nhói lên một chút , khó chịu vô cùng . Minh Huy lúc này bưng đồ ăn tới cho mọi người . 2 người ngồi cạnh nhau tình tứ vô cùng .- Nào! A đi !- Minh Huy bảo- Minh Huy...anh mau ăn đi ! - Chiêu Lam đỏ mặt- Vậy em đút anh đi !- Minh Huy nóiChiêu Lam lắc đầu đút cho Minh Huy . Nhật Vũ bật dậy bỏ đi.- Ngứa mắt !- Cậu buông lờiChiêu Lam nhìn theo mà đau lòng , Minh Huy khẽ nhìn cô rồi cũng im lặng dùng bữa . Tuấn Kiệt nhìn chị mình mà đau lòng khôn siết .Nhật Vũ sau khi đi ra khỏi phòng ăn , cậu đi tới đâu ai cũng phải ngoái nhìn lại vì quá ư là đẹp .Bỗng,- Xin chào !- Thảo My bước tới- Gì ?- Nhật Vũ nói- Anh có cần như thế với em không ? Dù sao em cũng từng là người yêu của anh mà !- Thảo My nói- Đừng có nói nhảm với tôi !- Nhật Vũ bước ngang qua- Có vẻ như cô ta và chồng tương lai đang hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My ngó lạiNhật Vũ khựng người lại , Thảo My bước tới bên cạnh anh .- Nếu cô ta không cần anh thì anh ...hãy cho em một cơ hội nhé !- Thảo My ôm chặt lấy anhNhật Vũ nhìn thấy Minh Huy đang tay trong tay với Chiêu Lam , 2 người đang cười với nhau rất vui , tim anh đau quá , sao lại thế chứ ?. Anh chỉ có sứ mệnh bảo vệ cô thôi mà .- Được ...tôi đồng ý ..buông ra được rồi !- Nhật Vũ lạnh lùng bỏ điChiêu Lam quay sang nhìn thấy Nhật Vũ và Thảo My đang ôm anh , mà trong tim khó chịu , Minh Huy khẽ cười nhìn cô - Nào , chiều nay anh qua nhà em nhé !- Minh Huy nói- À..à..không được đâu !- Chiêu Lam nói- Sao thế ? - Minh Huy nhìn- Dạ...dạ ..tại em có việc đó mà !- Chiêu Lam nói- Được rồi  !- Minh Huy xoa đầu cô Thở nhẹ ra , Chiêu Lam bước vào ngồi kế Nhật Vũ.

Chương 17