Tác giả:

CHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu…

Chương 30

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Sáng ngày hôm sau --- Tại quán cafe sang trọng , một cô gái cực kì xinh đẹp nhìn vào người đàn ông trước mặt .- Cô hẹn tôi ra , có chuyện gì ? - ông Hưng Thịnh nói- Tôi không thích vòng vo , 1 là ông phải dừng ngay cái ý định có hôn ước giữa con gái ông với em tôi , 2 là ... Ôi nếu như thằng con ông nó chết mê mệt tôi mà phải bỏ ông đi thì ai nối dõi tông đường cho nhà ông nhỉ? - Chiêu Lam nói rồi nhìn ông cười đểu lên- Cô đang hăm dọa tôi sao ?- Tôi không hăm dọa , tôi nói là tôi làm !- Được vậy tôi xem cô lam gì nhưng con gái tôi chấm em cô thì nó phải cưới con bé !- Được , tôi đã nói như thế mà ông không chịu nghe thì ông nhớ phải để thằng con ông suốt ngày trông nhà , nhưng mà khi nó không về nhà thì ông hiểu rồi đấy !Chiêu Lam bỏ đi , ông Hưng Thịnh tức giận đập tay xuống bàn . Chiêu Lam đi về nhà , thấy bác sĩ từ phòng của Minh Huy bước ra thì chạy tới :- Bác sĩ , anh ấy sao rồi ?- Cậu ấy đang có tiến triển , hằng ngày cô cứ tập cho cậu ấy đi thì sẽ mau đi được thôi !- Vâng , cám ơn bác sĩ ! Cô Mai tiễn bác sĩ giúp tôi !Chiêu Lam cúi chào bác sĩ , rồi đi vào phòng Minh Huy , thấy anh đang nằm nhìn vào đôi chân.- Anh ơi , chân anh có tiến triển rồi đấy ! Bác sĩ nói chỉ cần hằng ngày anh chăm chỉ tập đi thì trong vòng 1 tháng anh có thể đi !- Ừm , hôm nay em làm việc sao rồi ? Có mệt không ?- Dạ không ! Anh ăn gì em kêu quản gia nấu nhé !- Không cần đâu , anh muốn nghỉ ngơi !- Vậy cũng được ! Thôi em đi làm việc đây , anh ngủ ngon nhá !Chiêu Lam cúi xuống hôn chụt vào má cậu , rồi bỏ đi về phòng . Minh Huy nhìn theo cô , lòng đầy đau đớn :- Sao em đối xử với anh như thế !Chiêu Lam lấy điện thoại cũ ra , điện thoại này là Nhật Vũ đã tặng cho cô khi mới vào nhà . Cô không nỡ bỏ đi , mở nguồn điện thoại lên thì có 82 tin nhắn , 34 cuộc gọi nhỡ . Bấm vào tin nhắn , là của những người bạn cô rất nhớ .Và hàng loạt tin nhắn hỏi thăm cô , nước mắt không tự chủ rơi xuống nhìn vào tin nhắn của người cô yêu nhất .Nước mắt rơi xuống , sao tim cô đau dữ dội như thế , cô đã nói là không yêu anh mà , bấm vào số của Minh Thư , ngoài cô bạn bình tĩnh này cô không còn biết gọi ai nữa . Tiếng chuông vang lên đầu dây, và :- - giọng nói lạnh lùng của cô bạn thân- Minh Thư ... Là tớ đây !!- Chiêu Lam ! Cậu sao rồi ?- Tớ không sao , mọi người sao rồi !- Mọi người đều khỏe ! Cậu ổn là bọn tớ vui lắm rồi !- Minh Thư , vào tháng sau có một buổi tiệc tớ muốn nhờ cậu đưa mọi người tới được không ?- Ừm , tớ làm được mà !- Cậu nhớ giữ bí mật giúp tớ nhé ! Bây giờ tớ phải cúp máy rồi , sau này sẽ gọi cho cậu !Chiêu Lam cúp máy đi , lấy khăn giấy lau nước mắt . Nói lạnh :- Đừng đứng sau cửa , vào đi !- Em quả rất đặc biệt !1 chàng trai thật khôi ngô bước vào , ngồi vào ghế sôpha .- Thiếu gia Dung !

Sáng ngày hôm sau --- Tại quán cafe sang trọng , một cô gái cực kì xinh đẹp nhìn vào người đàn ông trước mặt .

- Cô hẹn tôi ra , có chuyện gì ? - ông Hưng Thịnh nói

- Tôi không thích vòng vo , 1 là ông phải dừng ngay cái ý định có hôn ước giữa con gái ông với em tôi , 2 là ... Ôi nếu như thằng con ông nó chết mê mệt tôi mà phải bỏ ông đi thì ai nối dõi tông đường cho nhà ông nhỉ? - Chiêu Lam nói rồi nhìn ông cười đểu lên

- Cô đang hăm dọa tôi sao ?

- Tôi không hăm dọa , tôi nói là tôi làm !

- Được vậy tôi xem cô lam gì nhưng con gái tôi chấm em cô thì nó phải cưới con bé !

- Được , tôi đã nói như thế mà ông không chịu nghe thì ông nhớ phải để thằng con ông suốt ngày trông nhà , nhưng mà khi nó không về nhà thì ông hiểu rồi đấy !

Chiêu Lam bỏ đi , ông Hưng Thịnh tức giận đập tay xuống bàn . Chiêu Lam đi về nhà , thấy bác sĩ từ phòng của Minh Huy bước ra thì chạy tới :

- Bác sĩ , anh ấy sao rồi ?

- Cậu ấy đang có tiến triển , hằng ngày cô cứ tập cho cậu ấy đi thì sẽ mau đi được thôi !

- Vâng , cám ơn bác sĩ ! Cô Mai tiễn bác sĩ giúp tôi !

Chiêu Lam cúi chào bác sĩ , rồi đi vào phòng Minh Huy , thấy anh đang nằm nhìn vào đôi chân.

- Anh ơi , chân anh có tiến triển rồi đấy ! Bác sĩ nói chỉ cần hằng ngày anh chăm chỉ tập đi thì trong vòng 1 tháng anh có thể đi !

- Ừm , hôm nay em làm việc sao rồi ? Có mệt không ?

- Dạ không ! Anh ăn gì em kêu quản gia nấu nhé !

- Không cần đâu , anh muốn nghỉ ngơi !

- Vậy cũng được ! Thôi em đi làm việc đây , anh ngủ ngon nhá !

Chiêu Lam cúi xuống hôn chụt vào má cậu , rồi bỏ đi về phòng . Minh Huy nhìn theo cô , lòng đầy đau đớn :

- Sao em đối xử với anh như thế !

Chiêu Lam lấy điện thoại cũ ra , điện thoại này là Nhật Vũ đã tặng cho cô khi mới vào nhà . Cô không nỡ bỏ đi , mở nguồn điện thoại lên thì có 82 tin nhắn , 34 cuộc gọi nhỡ . Bấm vào tin nhắn , là của những người bạn cô rất nhớ .

Và hàng loạt tin nhắn hỏi thăm cô , nước mắt không tự chủ rơi xuống nhìn vào tin nhắn của người cô yêu nhất .

Nước mắt rơi xuống , sao tim cô đau dữ dội như thế , cô đã nói là không yêu anh mà , bấm vào số của Minh Thư , ngoài cô bạn bình tĩnh này cô không còn biết gọi ai nữa . Tiếng chuông vang lên đầu dây, và :

- - giọng nói lạnh lùng của cô bạn thân

- Minh Thư ... Là tớ đây !!

- Chiêu Lam ! Cậu sao rồi ?

- Tớ không sao , mọi người sao rồi !

- Mọi người đều khỏe ! Cậu ổn là bọn tớ vui lắm rồi !

- Minh Thư , vào tháng sau có một buổi tiệc tớ muốn nhờ cậu đưa mọi người tới được không ?

- Ừm , tớ làm được mà !

- Cậu nhớ giữ bí mật giúp tớ nhé ! Bây giờ tớ phải cúp máy rồi , sau này sẽ gọi cho cậu !

Chiêu Lam cúp máy đi , lấy khăn giấy lau nước mắt . Nói lạnh :

- Đừng đứng sau cửa , vào đi !

- Em quả rất đặc biệt !

1 chàng trai thật khôi ngô bước vào , ngồi vào ghế sôpha .

- Thiếu gia Dung !

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Sáng ngày hôm sau --- Tại quán cafe sang trọng , một cô gái cực kì xinh đẹp nhìn vào người đàn ông trước mặt .- Cô hẹn tôi ra , có chuyện gì ? - ông Hưng Thịnh nói- Tôi không thích vòng vo , 1 là ông phải dừng ngay cái ý định có hôn ước giữa con gái ông với em tôi , 2 là ... Ôi nếu như thằng con ông nó chết mê mệt tôi mà phải bỏ ông đi thì ai nối dõi tông đường cho nhà ông nhỉ? - Chiêu Lam nói rồi nhìn ông cười đểu lên- Cô đang hăm dọa tôi sao ?- Tôi không hăm dọa , tôi nói là tôi làm !- Được vậy tôi xem cô lam gì nhưng con gái tôi chấm em cô thì nó phải cưới con bé !- Được , tôi đã nói như thế mà ông không chịu nghe thì ông nhớ phải để thằng con ông suốt ngày trông nhà , nhưng mà khi nó không về nhà thì ông hiểu rồi đấy !Chiêu Lam bỏ đi , ông Hưng Thịnh tức giận đập tay xuống bàn . Chiêu Lam đi về nhà , thấy bác sĩ từ phòng của Minh Huy bước ra thì chạy tới :- Bác sĩ , anh ấy sao rồi ?- Cậu ấy đang có tiến triển , hằng ngày cô cứ tập cho cậu ấy đi thì sẽ mau đi được thôi !- Vâng , cám ơn bác sĩ ! Cô Mai tiễn bác sĩ giúp tôi !Chiêu Lam cúi chào bác sĩ , rồi đi vào phòng Minh Huy , thấy anh đang nằm nhìn vào đôi chân.- Anh ơi , chân anh có tiến triển rồi đấy ! Bác sĩ nói chỉ cần hằng ngày anh chăm chỉ tập đi thì trong vòng 1 tháng anh có thể đi !- Ừm , hôm nay em làm việc sao rồi ? Có mệt không ?- Dạ không ! Anh ăn gì em kêu quản gia nấu nhé !- Không cần đâu , anh muốn nghỉ ngơi !- Vậy cũng được ! Thôi em đi làm việc đây , anh ngủ ngon nhá !Chiêu Lam cúi xuống hôn chụt vào má cậu , rồi bỏ đi về phòng . Minh Huy nhìn theo cô , lòng đầy đau đớn :- Sao em đối xử với anh như thế !Chiêu Lam lấy điện thoại cũ ra , điện thoại này là Nhật Vũ đã tặng cho cô khi mới vào nhà . Cô không nỡ bỏ đi , mở nguồn điện thoại lên thì có 82 tin nhắn , 34 cuộc gọi nhỡ . Bấm vào tin nhắn , là của những người bạn cô rất nhớ .Và hàng loạt tin nhắn hỏi thăm cô , nước mắt không tự chủ rơi xuống nhìn vào tin nhắn của người cô yêu nhất .Nước mắt rơi xuống , sao tim cô đau dữ dội như thế , cô đã nói là không yêu anh mà , bấm vào số của Minh Thư , ngoài cô bạn bình tĩnh này cô không còn biết gọi ai nữa . Tiếng chuông vang lên đầu dây, và :- - giọng nói lạnh lùng của cô bạn thân- Minh Thư ... Là tớ đây !!- Chiêu Lam ! Cậu sao rồi ?- Tớ không sao , mọi người sao rồi !- Mọi người đều khỏe ! Cậu ổn là bọn tớ vui lắm rồi !- Minh Thư , vào tháng sau có một buổi tiệc tớ muốn nhờ cậu đưa mọi người tới được không ?- Ừm , tớ làm được mà !- Cậu nhớ giữ bí mật giúp tớ nhé ! Bây giờ tớ phải cúp máy rồi , sau này sẽ gọi cho cậu !Chiêu Lam cúp máy đi , lấy khăn giấy lau nước mắt . Nói lạnh :- Đừng đứng sau cửa , vào đi !- Em quả rất đặc biệt !1 chàng trai thật khôi ngô bước vào , ngồi vào ghế sôpha .- Thiếu gia Dung !

Chương 30