CHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời . - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu…
Chương 44
Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời . - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… - Anh không thể , em tỉnh lại đi , anh sẽ không giấu bất cứ điều gì nữa ... Aaa!- Thật...chứ ?- Thật anh không giấu em điều gì nữa !- Chẳng phải em tỉnh rồi sao ?Nhật Vũ quay xuống , Chiêu Lam khẽ cười . Nhật Vũ vui mừng ôm cô , bác sĩ đưa cô vào phòng chăm sóc đặc biệt . Tất cả mọi người đều bị bà Lệ Quân và cô hù một phen khiếp vía , chỉ có Minh Thư không nói gì cô cũng chỉ mới phát hiện khi thấy bà Lệ Quân khẽ cười khi Nhật Vũ ôm Chiêu Lam khóc .Vài ngày sau , Nhật Vũ bước vào phòng bệnh Chiêu Lam , mỉm cười nhìn cô đang nằm nghỉ trên giừơng . Bước tới nôi của con trai cậu , bỗng hình ảnh con trai cậu nhòe đi , cậu đưa tay lên mũi , máu đang chảy ra. Vội lấy khăn giấy lau đi , thì :- Nhật Vũ , anh bị gì thế ? - Chiêu Lam mở mắt ra- Không !- Nhật Vũ , anh đã hứa với em điều gì anh còn nhớ không ?- Không có , anh nói thật ! Dạo này anh làm việc nhiều quá nên chảy máu mũi đó mà !- Vậy à , anh yên tâm đi ! Ngày mai em xuất viện , em sẽ tới công ty giúp anh !- Chiêu Lam ! - Nhật Vũ ngồi xuống nắm tay cô- Dạ !- Nghe anh nói , anh là chồng , anh phải có trách nhiệm lo cho em và con !- Nhưng..!- Bổn phận của anh chỉ có thể bảo vệ em và con , em cũng không thể cho anh toại nguyện sao ?- Ừ !Chiêu Lam mỉm cười , Nhật Vũ khẽ xoa đầu cô , cậu còn được nhìn nụ cười của cô bao lâu nữa , nếu cô biết bệnh tình của cậu nhất định cô sẽ rất đau lòng , cậu không muốn , nỗi đau một mình cậu gánh được rồi , cậu chỉ muốn cô có niềm vui .Chiêu Lam sau khi xuất viện , cô trở về biệt thự của ba mẹ Nhật Vũ , vì cô chưa biết lo cho Vũ Lam ra sao ? Có ba mẹ Nhật Vũ cũng đỡ phần nào . Ông Hoàng lúc nào cũng ở nhà quấn quýt với Vũ Lam như một đứa trẻ .Còn bà Hoàng lúc nào cũng chăm sóc cứ như mẹ của Vũ Lam vậy . Tối đến ----Chiêu Lam mỉm cười đặt Vũ Lam vào nôi , bé rất ngoan chỉ cần bú sữa mẹ xong là sẽ ngủ ngay . Đang loay hoay để cho Vũ Lam được ngủ thì .. phía sau có vòng tay ôm lấy cô .- Vợ anh đảm đang quá !- Tại con mình ngoan đó !- Chiêu Lam ! Hay hôm nay mình làm việc đi nha !- Anh này , con kìa !- Con còn nhỏ mà không biết đâu , nha ! Anh muốn ôn lại kỷ niệm mới cưới của chúng ta !- Thật không đó ?Nhật Vũ nhân cơ hội cô xoay qua ôm hôn Chiêu Lam say đắm , đặt cô nằm xuống giừơng . Cậu mỉm cười nhẹ nhàng hôn lấy đôi môi cô , cả hai đã cùng nhau ân ái vô cùng hạnh phúc .-- Sáng hôm sau , Chiêu Lam mở mắt ra , nhìn thấy Nhật Vũ mỉm cười hạnh phúc , cô mong mình lúc nào cũng như thế .Bước vào phòng tắm thay ra bộ váy thướt tha nhẹ nhàng , trong nôi Vũ Lam,đã mở mắt quơ tay kêu ú ớ . Chiêu Lam bế bé lên :- Con nhỏ thôi , cho ba ngủ ! Ba đang mệt trong người hiểu chưa ?- Ư..ư ! - Vũ Lam như biết chuyện liền im lặngChiêu Lam bế bé đi ra ngoài sân vườn , ngồi nói chuyện với Vũ Lam rất vui thì điện thoại cô reo lên :- Alo , Đình Phong !- Em biết rồi , nhưng giờ này chưa được khoảng 11 giờ đi em gặp anh tại quán cà phê cũ !Cô tắt điện thoại quay xuống nhìn Vũ Lam , mỉm cười :- Cái mặt này nè , thấy ghét chưa ?- ư... !- Vũ Lam , sau này nhớ không được giống ba đi lăng nhăng nghe không ? Phải thương một người thôi biết chưa !- Con trai ta còn nhỏ mà em dạy nó vậy à , sau này nó nghĩ ba nó sao đây ! - Nhật Vũ bước tới- Hì , em nói đúng mà phải không con ?- Con à , sau này không được chọn vợ như mẹ con nghe chưa ? Không thì dễ bị ăn h**p lắm !- Anh nói em với con vậy hả ?- Anh nói đúng mà , phải không con ?- ư...mama..pa !Cả 2 bỗng quay lại nhìn nhau , Chiêu Lam quay xuống nhìn Vũ Lam.- Con ơi , con mau gọi mẹ lần nữa đi !- Không , hình như con kêu ba đó !- Con kêu mẹ mà , kêu lại đi con !- Kêu ba đi con , kêu ba dễ hơn !- Sao anh dành với em hoài vậy , con nó gọi em mà !- Nhưng rõ ràng là gọi anh mà !Cả 2 tự nhiên ngồi tranh nhau , cứ kêu Vũ Lam gọi ba gọi mẹ làm cho ông bà nội ở trong nhà cũng phì cười , 2 vợ chồng này trẻ con thật .
- Anh không thể , em tỉnh lại đi , anh sẽ không giấu bất cứ điều gì nữa ... Aaa!
- Thật...chứ ?
- Thật anh không giấu em điều gì nữa !
- Chẳng phải em tỉnh rồi sao ?
Nhật Vũ quay xuống , Chiêu Lam khẽ cười . Nhật Vũ vui mừng ôm cô , bác sĩ đưa cô vào phòng chăm sóc đặc biệt . Tất cả mọi người đều bị bà Lệ Quân và cô hù một phen khiếp vía , chỉ có Minh Thư không nói gì cô cũng chỉ mới phát hiện khi thấy bà Lệ Quân khẽ cười khi Nhật Vũ ôm Chiêu Lam khóc .
Vài ngày sau , Nhật Vũ bước vào phòng bệnh Chiêu Lam , mỉm cười nhìn cô đang nằm nghỉ trên giừơng . Bước tới nôi của con trai cậu , bỗng hình ảnh con trai cậu nhòe đi , cậu đưa tay lên mũi , máu đang chảy ra. Vội lấy khăn giấy lau đi , thì :
- Nhật Vũ , anh bị gì thế ? - Chiêu Lam mở mắt ra
- Không !
- Nhật Vũ , anh đã hứa với em điều gì anh còn nhớ không ?
- Không có , anh nói thật ! Dạo này anh làm việc nhiều quá nên chảy máu mũi đó mà !
- Vậy à , anh yên tâm đi ! Ngày mai em xuất viện , em sẽ tới công ty giúp anh !
- Chiêu Lam ! - Nhật Vũ ngồi xuống nắm tay cô
- Dạ !
- Nghe anh nói , anh là chồng , anh phải có trách nhiệm lo cho em và con !
- Nhưng..!
- Bổn phận của anh chỉ có thể bảo vệ em và con , em cũng không thể cho anh toại nguyện sao ?
- Ừ !
Chiêu Lam mỉm cười , Nhật Vũ khẽ xoa đầu cô , cậu còn được nhìn nụ cười của cô bao lâu nữa , nếu cô biết bệnh tình của cậu nhất định cô sẽ rất đau lòng , cậu không muốn , nỗi đau một mình cậu gánh được rồi , cậu chỉ muốn cô có niềm vui .
Chiêu Lam sau khi xuất viện , cô trở về biệt thự của ba mẹ Nhật Vũ , vì cô chưa biết lo cho Vũ Lam ra sao ? Có ba mẹ Nhật Vũ cũng đỡ phần nào . Ông Hoàng lúc nào cũng ở nhà quấn quýt với Vũ Lam như một đứa trẻ .Còn bà Hoàng lúc nào cũng chăm sóc cứ như mẹ của Vũ Lam vậy . Tối đến ----
Chiêu Lam mỉm cười đặt Vũ Lam vào nôi , bé rất ngoan chỉ cần bú sữa mẹ xong là sẽ ngủ ngay . Đang loay hoay để cho Vũ Lam được ngủ thì .. phía sau có vòng tay ôm lấy cô .
- Vợ anh đảm đang quá !
- Tại con mình ngoan đó !
- Chiêu Lam ! Hay hôm nay mình làm việc đi nha !
- Anh này , con kìa !
- Con còn nhỏ mà không biết đâu , nha ! Anh muốn ôn lại kỷ niệm mới cưới của chúng ta !
- Thật không đó ?
Nhật Vũ nhân cơ hội cô xoay qua ôm hôn Chiêu Lam say đắm , đặt cô nằm xuống giừơng . Cậu mỉm cười nhẹ nhàng hôn lấy đôi môi cô , cả hai đã cùng nhau ân ái vô cùng hạnh phúc .
-- Sáng hôm sau , Chiêu Lam mở mắt ra , nhìn thấy Nhật Vũ mỉm cười hạnh phúc , cô mong mình lúc nào cũng như thế .Bước vào phòng tắm thay ra bộ váy thướt tha nhẹ nhàng , trong nôi Vũ Lam,đã mở mắt quơ tay kêu ú ớ . Chiêu Lam bế bé lên :
- Con nhỏ thôi , cho ba ngủ ! Ba đang mệt trong người hiểu chưa ?
- Ư..ư ! - Vũ Lam như biết chuyện liền im lặng
Chiêu Lam bế bé đi ra ngoài sân vườn , ngồi nói chuyện với Vũ Lam rất vui thì điện thoại cô reo lên :
- Alo , Đình Phong !
- Em biết rồi , nhưng giờ này chưa được khoảng 11 giờ đi em gặp anh tại quán cà phê cũ !
Cô tắt điện thoại quay xuống nhìn Vũ Lam , mỉm cười :
- Cái mặt này nè , thấy ghét chưa ?
- ư... !
- Vũ Lam , sau này nhớ không được giống ba đi lăng nhăng nghe không ? Phải thương một người thôi biết chưa !
- Con trai ta còn nhỏ mà em dạy nó vậy à , sau này nó nghĩ ba nó sao đây ! - Nhật Vũ bước tới
- Hì , em nói đúng mà phải không con ?
- Con à , sau này không được chọn vợ như mẹ con nghe chưa ? Không thì dễ bị ăn h**p lắm !
- Anh nói em với con vậy hả ?
- Anh nói đúng mà , phải không con ?
- ư...mama..pa !
Cả 2 bỗng quay lại nhìn nhau , Chiêu Lam quay xuống nhìn Vũ Lam.
- Con ơi , con mau gọi mẹ lần nữa đi !
- Không , hình như con kêu ba đó !
- Con kêu mẹ mà , kêu lại đi con !
- Kêu ba đi con , kêu ba dễ hơn !
- Sao anh dành với em hoài vậy , con nó gọi em mà !
- Nhưng rõ ràng là gọi anh mà !
Cả 2 tự nhiên ngồi tranh nhau , cứ kêu Vũ Lam gọi ba gọi mẹ làm cho ông bà nội ở trong nhà cũng phì cười , 2 vợ chồng này trẻ con thật .
Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời . - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… - Anh không thể , em tỉnh lại đi , anh sẽ không giấu bất cứ điều gì nữa ... Aaa!- Thật...chứ ?- Thật anh không giấu em điều gì nữa !- Chẳng phải em tỉnh rồi sao ?Nhật Vũ quay xuống , Chiêu Lam khẽ cười . Nhật Vũ vui mừng ôm cô , bác sĩ đưa cô vào phòng chăm sóc đặc biệt . Tất cả mọi người đều bị bà Lệ Quân và cô hù một phen khiếp vía , chỉ có Minh Thư không nói gì cô cũng chỉ mới phát hiện khi thấy bà Lệ Quân khẽ cười khi Nhật Vũ ôm Chiêu Lam khóc .Vài ngày sau , Nhật Vũ bước vào phòng bệnh Chiêu Lam , mỉm cười nhìn cô đang nằm nghỉ trên giừơng . Bước tới nôi của con trai cậu , bỗng hình ảnh con trai cậu nhòe đi , cậu đưa tay lên mũi , máu đang chảy ra. Vội lấy khăn giấy lau đi , thì :- Nhật Vũ , anh bị gì thế ? - Chiêu Lam mở mắt ra- Không !- Nhật Vũ , anh đã hứa với em điều gì anh còn nhớ không ?- Không có , anh nói thật ! Dạo này anh làm việc nhiều quá nên chảy máu mũi đó mà !- Vậy à , anh yên tâm đi ! Ngày mai em xuất viện , em sẽ tới công ty giúp anh !- Chiêu Lam ! - Nhật Vũ ngồi xuống nắm tay cô- Dạ !- Nghe anh nói , anh là chồng , anh phải có trách nhiệm lo cho em và con !- Nhưng..!- Bổn phận của anh chỉ có thể bảo vệ em và con , em cũng không thể cho anh toại nguyện sao ?- Ừ !Chiêu Lam mỉm cười , Nhật Vũ khẽ xoa đầu cô , cậu còn được nhìn nụ cười của cô bao lâu nữa , nếu cô biết bệnh tình của cậu nhất định cô sẽ rất đau lòng , cậu không muốn , nỗi đau một mình cậu gánh được rồi , cậu chỉ muốn cô có niềm vui .Chiêu Lam sau khi xuất viện , cô trở về biệt thự của ba mẹ Nhật Vũ , vì cô chưa biết lo cho Vũ Lam ra sao ? Có ba mẹ Nhật Vũ cũng đỡ phần nào . Ông Hoàng lúc nào cũng ở nhà quấn quýt với Vũ Lam như một đứa trẻ .Còn bà Hoàng lúc nào cũng chăm sóc cứ như mẹ của Vũ Lam vậy . Tối đến ----Chiêu Lam mỉm cười đặt Vũ Lam vào nôi , bé rất ngoan chỉ cần bú sữa mẹ xong là sẽ ngủ ngay . Đang loay hoay để cho Vũ Lam được ngủ thì .. phía sau có vòng tay ôm lấy cô .- Vợ anh đảm đang quá !- Tại con mình ngoan đó !- Chiêu Lam ! Hay hôm nay mình làm việc đi nha !- Anh này , con kìa !- Con còn nhỏ mà không biết đâu , nha ! Anh muốn ôn lại kỷ niệm mới cưới của chúng ta !- Thật không đó ?Nhật Vũ nhân cơ hội cô xoay qua ôm hôn Chiêu Lam say đắm , đặt cô nằm xuống giừơng . Cậu mỉm cười nhẹ nhàng hôn lấy đôi môi cô , cả hai đã cùng nhau ân ái vô cùng hạnh phúc .-- Sáng hôm sau , Chiêu Lam mở mắt ra , nhìn thấy Nhật Vũ mỉm cười hạnh phúc , cô mong mình lúc nào cũng như thế .Bước vào phòng tắm thay ra bộ váy thướt tha nhẹ nhàng , trong nôi Vũ Lam,đã mở mắt quơ tay kêu ú ớ . Chiêu Lam bế bé lên :- Con nhỏ thôi , cho ba ngủ ! Ba đang mệt trong người hiểu chưa ?- Ư..ư ! - Vũ Lam như biết chuyện liền im lặngChiêu Lam bế bé đi ra ngoài sân vườn , ngồi nói chuyện với Vũ Lam rất vui thì điện thoại cô reo lên :- Alo , Đình Phong !- Em biết rồi , nhưng giờ này chưa được khoảng 11 giờ đi em gặp anh tại quán cà phê cũ !Cô tắt điện thoại quay xuống nhìn Vũ Lam , mỉm cười :- Cái mặt này nè , thấy ghét chưa ?- ư... !- Vũ Lam , sau này nhớ không được giống ba đi lăng nhăng nghe không ? Phải thương một người thôi biết chưa !- Con trai ta còn nhỏ mà em dạy nó vậy à , sau này nó nghĩ ba nó sao đây ! - Nhật Vũ bước tới- Hì , em nói đúng mà phải không con ?- Con à , sau này không được chọn vợ như mẹ con nghe chưa ? Không thì dễ bị ăn h**p lắm !- Anh nói em với con vậy hả ?- Anh nói đúng mà , phải không con ?- ư...mama..pa !Cả 2 bỗng quay lại nhìn nhau , Chiêu Lam quay xuống nhìn Vũ Lam.- Con ơi , con mau gọi mẹ lần nữa đi !- Không , hình như con kêu ba đó !- Con kêu mẹ mà , kêu lại đi con !- Kêu ba đi con , kêu ba dễ hơn !- Sao anh dành với em hoài vậy , con nó gọi em mà !- Nhưng rõ ràng là gọi anh mà !Cả 2 tự nhiên ngồi tranh nhau , cứ kêu Vũ Lam gọi ba gọi mẹ làm cho ông bà nội ở trong nhà cũng phì cười , 2 vợ chồng này trẻ con thật .