Tác giả:

CHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu…

Chương 52

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Ông Minh Vũ tới nhà Đình Phong , tức giận vô cùng .- Cậu chủ các người đâu ?- Thưa ông , cậu chủ chúng tôi ra ngoài rồi ạ ! - bà quản gia nói- Mau gọi nó về !Chiêu Lam trong phòng nghe giọng của ông Minh Vũ liền đập cửa liên hồi , la lên :- Ba ơi , ba ơi !Minh Thư nhìn lên phòng Đình Phong , bước lên thì :- Xin lỗi nhưng cậu chủ không cho người khác lên ! - 1 tên vệ sĩ chặn lại- Có gì mà không cho người khác lên ! Tránh ra ! - Minh Thư lạnh lùng- Xin lỗi , thất lễ vậy ! - tên vệ sĩ đấm lênMinh Thư khẽ cười né sang một bên , đá lên mặt hắn một cái thật mạnh , làm máu miệng chảy ra , Gia Bảo bước tới đạp vào bụng hắn làm bất tỉnh. Minh Thư bước nhanh lên phòng , lại là một mật khẩu sao ?- Linh Trân , chuyên môn của cậu nè !- Ok !Linh Trân bước lên lấy trong túi xách ra một máy tính ghim một đầu dây vào ổ khóa , cô phân tích nhanh chóng tìm ra giải ra mã vân tay và con số .- 3010 !Minh Thư bấm vào , cánh cửa mở ra . Chiêu Lam khụy vào người cô , tất cả mọi người lo lắng thì :- Alo ! - ông Minh Vũ bất máy điện thoại- Cái gì , mau đi tìm nó ngay !- Gì thế ông ? - bà Lệ Quân hỏi- Nhật Vũ và Vũ Lam mất tích rồi !Chiêu Lam hoảng hốt , cả người cô run lên cầm cập thì nhớ lại cuộc nói chuyện của Đình Phong . Đứng lên cô chạy vào nhà tắm thay ra bộ đồ quần dài áo cúp ngực dính liền màu đen , chạy xuống ga-ra xe.- Ba mẹ , ba mẹ về nhà đi nhất định sẽ có người gọi về !- Chiêu Lam , bọn tớ đi với ! - Thảo Trâm nói- Nhà hoang phía tây !Chiêu Lam leo lên xe mô tô chạy đi .--- Căn nhà hoang phía tây ---- Um ! - Nhật Vũ mở mắt ra- Thức rồi à ! Tao chờ mày nảy giờ đấy ! - Đình Phong nói- Ơ...anh là người trong đĩa , bà xã nhỏ đâu !- Haha , mày giả điên giỏi lắm , tụi bây chăm sóc nó đi !2 thằng đàn ông bước tới , đấm vào mặt cậu rồi bụng ngực làm cho cậu la oai oái .- Đau quá , bà xã nhỏ ơi !- Dừng ! - Định Phong ra lệnh- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi !Đình Phong mỉm cười , thì cánh cửa mở ra . Chiêu Lam bước vào , 2 tên đàn em chạy tới . Chiêu Lam đạp gót giày vào bụng tên thứ nhất , đấm vào mặt tên thứ hai đqng lao tới . Cả 2 tên ngã xuống ngất đi . Đình Phong mỉm cười vỗ tay :- Quả nhiên đàn chị của Four-Angel có khác ! Bọn chúng không phải là đối thủ của em !- Khi một thiên thần giận dữ l*n đ*nh điểm của nó , thì nó sẽ biến thành một ác quỷ anh biết không !Chiêu Lam bước tới ôm Nhật Vũ , quan tâm :- Nhật Vũ , anh không sao chứ ?- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi có nhiều người lắm ! Anh sợ lắm , mình về nhà đi !Đình Phong bước tới kéo Chiêu Lam ra , cô q*** t** giáng xuống thì bị Đình Phong nắm lại , đẩy cô xuống giừơng .- Anh nói cho em biết những thứ anh muốn thì dù ai ngăn cản anh vẫn sẽ giành cho bằng được !- Buông bà xã nhỏ ra , đồ bỉ ổi ! - Nhật Vũ la- Haha , mày nói tao bỉ ổi sao ? Mày nhìn mày đi , mày nói mày là đại ca giang hồ sao , không có đâu , vợ mày phải vì mày hi sinh thân thể của mình , mày thì ngu ra không nhớ gì , mày chỉ là một thằng vô dụng không xứng với cô ấy !- Anh im ngay , không được nói Nhật Vũ như vậy ! - Chiêu Lam laĐình Phong xé toạt cái áo của cô ra để lộ vòng 1 và t*m l*ng tr*ng n*n của cô , Chiêu Lam rơi nước mắt đẩy Đình Phong ra mà không được . Đình Phong ghì 2 tay cô xuống hôn vào môi cô , Chiêu Lam vùng vẫy . Đình Phong cúi xuôung hôn vào cổ cô rồi tới vai cô .- Aaa ! - Nhật Vũ đứng dậy - Mày buông bà xã nhỏ ra !- Haha !Đình Phong đấm vào mặt cậu , Nhật Vũ tức giận siết chặt nấm đấm , đấm vào mặt Đình Phong . Bước tới đấm liên hồi vào bụng cậu , Đình Phong cúi xuống ôm bụng thì Nhật Vũ liền ôm đầu anh , húc gối thẳng ngay đầu cậu làm máu mũi chảy ra nằm xuống nền đất . Nhật Vũ liền chạy tới bên Chiêu Lam :- Chiêu Lam , em sao rồi ?- Nhật Vũ , anh nhớ lại sao ?- Ừ , khổ cho em rồi !- Nhật Vũ , Chiêu Lam !Cả đám chạy vào thì thấy Đình Phong đang nằm dưới đất , mỉm cười vui mừng .- Không sao là tốt rồi !- Mày nhất định không được sống !tiếng súng nổ lên , 1 thân thể rơi xuống .- Sao là cô chứ ? - Đình Phong la- Đình..Phong ! Đừng giết anh ấy ! - Thảo My ôm bụng đang chảy máu- Thảo My , sao cô cứu chúng tôi ? - Nhật Vũ nói- Em không cứu anh .. người em cứu là Đình Phong ! Đừng làm điều xấu nữa !- Sao cô làm như vậy ?- Vì ..anh đã cho em được cảm giác yêu thương , Đình Phong !- Thảo My , các người mau cứu cô ấy bằng không thằng con quý tử các người không yên ! - Đình Phong la- Thảo Trâm , mau lấy đồ dụng cụ đi ! - Chiêu Lam nói- Hạo Minh , anh ra xe lấy dụng cụ vào đi ! Đình Phong , anh phải cứu cô ta !Đình Phong đỡ Thảo My lên giường , nắm chặt tay cô .- Phải cố lên !Thảo My gật đầu , tất cả mỉm cười bỏ đi . Đình Phong lấy con dao , gạch đường dây của váy Thảo My ra .Chiêu Lam nhanh chóng chạy về biệt thự Trần gia .- Ông , mau nói đi !- Haha , rốt cuộc con cũng tìm tới !- Tại sao ông làm như vậy ? Sao ông lại chia cắt chúng con !- Ta sống không được bao lâu , gia sản này thuộc về con ! Cũng như ta nói một thủ lĩnh thì không có tình cảm ! - ông Hải Đông nói- Ông ! Ông không hiểu được , muốn có tất cả thì ông phải có được mọi người ủng hộ tinh thần , sống mà không có tình cảm thì chả khác gì một cái máy !Ông Hải Đông nhìn cô , khẽ cười .- Con rất giống mẹ con ngoan cố cứng đầu !- Ông , con xin ông mà !Chiêu Lam ôm lấy ông Hải Đông rơi nước mắt , ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô .-Ta xin lỗi con !Ông Hải Đông nhắm mắt buông lơi bàn tay , Chiêu Lam giật mình nhìn ông rơi nước mắt .- Ông .. Ông nội !Chiêu Lam rơi nước mắt ôm lấy ông , Nhật Vũ từ ngoài bước vào ôm lấy thân cô .- Đừng quá đau buồn mà em , ông nội , con sẽ chăm sóc Chiêu Lam thật tốt !- Ông ơi .. !Chiêu Lam rơi nước mắt . Vài ngày sau , Chiêu Lam đứng trước mộ của ông Hải Đông , cúi đầu .- Mẹ ơi , ông cố sao ? - Vũ Lam nói- Vũ Lam , con nhớ sau này lớn lên phải giỏi như ông cố nghe chưa ?- Dạ ! - Vũ Lam nói- Còn phải giống ba nghe chưa ? - Nhật Vũ nói- Dạ !- 3 người hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My nói- Đình Phong , Thảo My ! - Chiêu Lam nhìn- Chú Đình Phong , cô Thảo My ! - Vũ Lam lễ phép- Chủ tịch , cám ơn ông đã chăm sóc chúng con ! - Đình Phong cúi đầu trước mộ ông- Con sẽ nhớ hơn ông ! - Thảo My nói- Cô Thảo My có em bé hả mẹ ? - Vũ Lam nói- Ừ , sau này Vũ Lam có em chơi chung rồi !- Là con gái thì sau này con sẽ cưới làm vợ nhé , cô Thảo My ! - Vũ Lam nũng nịu- Ừ , mới có lớn nhiêu mà đòi cưới vợ à ! Ranh ma giống ai thế ? - Thảo My nói- Giống ba con đó !Đình Phong khẽ cười , nắm tay Thảo My đi ra ngoài . Nhật Vũ mỉm cười ôm Chiêu Lam :- Vợ à !- Hả ?- Định mệnh anh yêu em , nhóc à ! - Nhật Vũ nói nhẹ- Em cũng vậy !Nhật Vũ hôn say đắm vào môi cô , Vũ Lam ngại ngùng che mắt lại . Cả 2 mỉm cười ôm Vũ Lam , cả gia đình rất hạnh phúc với nhau .

Ông Minh Vũ tới nhà Đình Phong , tức giận vô cùng .

- Cậu chủ các người đâu ?

- Thưa ông , cậu chủ chúng tôi ra ngoài rồi ạ ! - bà quản gia nói

- Mau gọi nó về !

Chiêu Lam trong phòng nghe giọng của ông Minh Vũ liền đập cửa liên hồi , la lên :

- Ba ơi , ba ơi !

Minh Thư nhìn lên phòng Đình Phong , bước lên thì :

- Xin lỗi nhưng cậu chủ không cho người khác lên ! - 1 tên vệ sĩ chặn lại

- Có gì mà không cho người khác lên ! Tránh ra ! - Minh Thư lạnh lùng

- Xin lỗi , thất lễ vậy ! - tên vệ sĩ đấm lên

Minh Thư khẽ cười né sang một bên , đá lên mặt hắn một cái thật mạnh , làm máu miệng chảy ra , Gia Bảo bước tới đạp vào bụng hắn làm bất tỉnh. Minh Thư bước nhanh lên phòng , lại là một mật khẩu sao ?

- Linh Trân , chuyên môn của cậu nè !

- Ok !

Linh Trân bước lên lấy trong túi xách ra một máy tính ghim một đầu dây vào ổ khóa , cô phân tích nhanh chóng tìm ra giải ra mã vân tay và con số .

- 3010 !

Minh Thư bấm vào , cánh cửa mở ra . Chiêu Lam khụy vào người cô , tất cả mọi người lo lắng thì :

- Alo ! - ông Minh Vũ bất máy điện thoại

- Cái gì , mau đi tìm nó ngay !

- Gì thế ông ? - bà Lệ Quân hỏi

- Nhật Vũ và Vũ Lam mất tích rồi !

Chiêu Lam hoảng hốt , cả người cô run lên cầm cập thì nhớ lại cuộc nói chuyện của Đình Phong . Đứng lên cô chạy vào nhà tắm thay ra bộ đồ quần dài áo cúp ngực dính liền màu đen , chạy xuống ga-ra xe.

- Ba mẹ , ba mẹ về nhà đi nhất định sẽ có người gọi về !

- Chiêu Lam , bọn tớ đi với ! - Thảo Trâm nói

- Nhà hoang phía tây !

Chiêu Lam leo lên xe mô tô chạy đi .

--- Căn nhà hoang phía tây ---

- Um ! - Nhật Vũ mở mắt ra

- Thức rồi à ! Tao chờ mày nảy giờ đấy ! - Đình Phong nói

- Ơ...anh là người trong đĩa , bà xã nhỏ đâu !

- Haha , mày giả điên giỏi lắm , tụi bây chăm sóc nó đi !

2 thằng đàn ông bước tới , đấm vào mặt cậu rồi bụng ngực làm cho cậu la oai oái .

- Đau quá , bà xã nhỏ ơi !

- Dừng ! - Định Phong ra lệnh

- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi !

Đình Phong mỉm cười , thì cánh cửa mở ra . Chiêu Lam bước vào , 2 tên đàn em chạy tới . Chiêu Lam đạp gót giày vào bụng tên thứ nhất , đấm vào mặt tên thứ hai đqng lao tới . Cả 2 tên ngã xuống ngất đi . Đình Phong mỉm cười vỗ tay :

- Quả nhiên đàn chị của Four-Angel có khác ! Bọn chúng không phải là đối thủ của em !

- Khi một thiên thần giận dữ l*n đ*nh điểm của nó , thì nó sẽ biến thành một ác quỷ anh biết không !

Chiêu Lam bước tới ôm Nhật Vũ , quan tâm :

- Nhật Vũ , anh không sao chứ ?

- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi có nhiều người lắm ! Anh sợ lắm , mình về nhà đi !

Đình Phong bước tới kéo Chiêu Lam ra , cô q*** t** giáng xuống thì bị Đình Phong nắm lại , đẩy cô xuống giừơng .

- Anh nói cho em biết những thứ anh muốn thì dù ai ngăn cản anh vẫn sẽ giành cho bằng được !

- Buông bà xã nhỏ ra , đồ bỉ ổi ! - Nhật Vũ la

- Haha , mày nói tao bỉ ổi sao ? Mày nhìn mày đi , mày nói mày là đại ca giang hồ sao , không có đâu , vợ mày phải vì mày hi sinh thân thể của mình , mày thì ngu ra không nhớ gì , mày chỉ là một thằng vô dụng không xứng với cô ấy !

- Anh im ngay , không được nói Nhật Vũ như vậy ! - Chiêu Lam la

Đình Phong xé toạt cái áo của cô ra để lộ vòng 1 và t*m l*ng tr*ng n*n của cô , Chiêu Lam rơi nước mắt đẩy Đình Phong ra mà không được . Đình Phong ghì 2 tay cô xuống hôn vào môi cô , Chiêu Lam vùng vẫy . Đình Phong cúi xuôung hôn vào cổ cô rồi tới vai cô .

- Aaa ! - Nhật Vũ đứng dậy - Mày buông bà xã nhỏ ra !

- Haha !

Đình Phong đấm vào mặt cậu , Nhật Vũ tức giận siết chặt nấm đấm , đấm vào mặt Đình Phong . Bước tới đấm liên hồi vào bụng cậu , Đình Phong cúi xuống ôm bụng thì Nhật Vũ liền ôm đầu anh , húc gối thẳng ngay đầu cậu làm máu mũi chảy ra nằm xuống nền đất . Nhật Vũ liền chạy tới bên Chiêu Lam :

- Chiêu Lam , em sao rồi ?

- Nhật Vũ , anh nhớ lại sao ?

- Ừ , khổ cho em rồi !

- Nhật Vũ , Chiêu Lam !

Cả đám chạy vào thì thấy Đình Phong đang nằm dưới đất , mỉm cười vui mừng .

- Không sao là tốt rồi !

- Mày nhất định không được sống !

tiếng súng nổ lên , 1 thân thể rơi xuống .

- Sao là cô chứ ? - Đình Phong la

- Đình..Phong ! Đừng giết anh ấy ! - Thảo My ôm bụng đang chảy máu

- Thảo My , sao cô cứu chúng tôi ? - Nhật Vũ nói

- Em không cứu anh .. người em cứu là Đình Phong ! Đừng làm điều xấu nữa !

- Sao cô làm như vậy ?

- Vì ..anh đã cho em được cảm giác yêu thương , Đình Phong !

- Thảo My , các người mau cứu cô ấy bằng không thằng con quý tử các người không yên ! - Đình Phong la

- Thảo Trâm , mau lấy đồ dụng cụ đi ! - Chiêu Lam nói

- Hạo Minh , anh ra xe lấy dụng cụ vào đi ! Đình Phong , anh phải cứu cô ta !

Đình Phong đỡ Thảo My lên giường , nắm chặt tay cô .

- Phải cố lên !

Thảo My gật đầu , tất cả mỉm cười bỏ đi . Đình Phong lấy con dao , gạch đường dây của váy Thảo My ra .

Chiêu Lam nhanh chóng chạy về biệt thự Trần gia .

- Ông , mau nói đi !

- Haha , rốt cuộc con cũng tìm tới !

- Tại sao ông làm như vậy ? Sao ông lại chia cắt chúng con !

- Ta sống không được bao lâu , gia sản này thuộc về con ! Cũng như ta nói một thủ lĩnh thì không có tình cảm ! - ông Hải Đông nói

- Ông ! Ông không hiểu được , muốn có tất cả thì ông phải có được mọi người ủng hộ tinh thần , sống mà không có tình cảm thì chả khác gì một cái máy !

Ông Hải Đông nhìn cô , khẽ cười .

- Con rất giống mẹ con ngoan cố cứng đầu !

- Ông , con xin ông mà !

Chiêu Lam ôm lấy ông Hải Đông rơi nước mắt , ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô .

-Ta xin lỗi con !

Ông Hải Đông nhắm mắt buông lơi bàn tay , Chiêu Lam giật mình nhìn ông rơi nước mắt .

- Ông .. Ông nội !

Chiêu Lam rơi nước mắt ôm lấy ông , Nhật Vũ từ ngoài bước vào ôm lấy thân cô .

- Đừng quá đau buồn mà em , ông nội , con sẽ chăm sóc Chiêu Lam thật tốt !

- Ông ơi .. !

Chiêu Lam rơi nước mắt . Vài ngày sau , Chiêu Lam đứng trước mộ của ông Hải Đông , cúi đầu .

- Mẹ ơi , ông cố sao ? - Vũ Lam nói

- Vũ Lam , con nhớ sau này lớn lên phải giỏi như ông cố nghe chưa ?

- Dạ ! - Vũ Lam nói

- Còn phải giống ba nghe chưa ? - Nhật Vũ nói

- Dạ !

- 3 người hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My nói

- Đình Phong , Thảo My ! - Chiêu Lam nhìn

- Chú Đình Phong , cô Thảo My ! - Vũ Lam lễ phép

- Chủ tịch , cám ơn ông đã chăm sóc chúng con ! - Đình Phong cúi đầu trước mộ ông

- Con sẽ nhớ hơn ông ! - Thảo My nói

- Cô Thảo My có em bé hả mẹ ? - Vũ Lam nói

- Ừ , sau này Vũ Lam có em chơi chung rồi !

- Là con gái thì sau này con sẽ cưới làm vợ nhé , cô Thảo My ! - Vũ Lam nũng nịu

- Ừ , mới có lớn nhiêu mà đòi cưới vợ à ! Ranh ma giống ai thế ? - Thảo My nói

- Giống ba con đó !

Đình Phong khẽ cười , nắm tay Thảo My đi ra ngoài . Nhật Vũ mỉm cười ôm Chiêu Lam :

- Vợ à !

- Hả ?

- Định mệnh anh yêu em , nhóc à ! - Nhật Vũ nói nhẹ

- Em cũng vậy !

Nhật Vũ hôn say đắm vào môi cô , Vũ Lam ngại ngùng che mắt lại . Cả 2 mỉm cười ôm Vũ Lam , cả gia đình rất hạnh phúc với nhau .

Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!Tác giả: Pơry SusuCHƯƠNG 1 : SỨ MỆNH BẢO VỆ    Trong biệt thự Hoàng Dương ---- - Cậu chủ !! Ông cho gọi cậu ạ !! - người giúp việc nói - Việc gì ?? - Nhật Vũ nhìn  - Dạ , tôi hông biết nữa ạ!! - cô giúp việc cúi mặt Nhật Vũ đóng laptop bước đi lên phòng của ông mình .ốc..cốc> -Vào đi !- tiếng nói uy dũng vang - Ông cho gọi cháu ạ !- Nhật Vũ lễ phép Khí thái toát ra mạnh mẽ của người uy quyền nắm giữ tập đoàn Hoàng Dương. - Nhìn đi ! - ông đưa ra tấm hình lên bàn Nhật Vũ nhìn vào tấm ảnh một cô gái nụ cười tươi như hoa. - Đây là người mà cháu phải bảo vệ đến khi tốt nghiệp !! - ông nói -Sao cơ ? - Nhật Vũ hét - Hay là con muốn cưới ngay !! - Ông hỏi lạnh  - tất nhiên là.. con sẽ cố !! -Nhật Vũ nói - Nhất định không được làm con bé tổn thương , con hiểu chứ !! - ông nói - Dạ con hiểu rồi!!! - Nhật Vũ cúi đầu - Được rồi ! - Ông nói Nhật Vũ cúi đầu đi ra phòng . Về phòng mình tiếng la vang lên thật may là tường cách âm và kết quả những món đồ quý đã tạm biệt lìa đời .  - Nhật Vũ con sao zậy ?? - mẹ cậu… Ông Minh Vũ tới nhà Đình Phong , tức giận vô cùng .- Cậu chủ các người đâu ?- Thưa ông , cậu chủ chúng tôi ra ngoài rồi ạ ! - bà quản gia nói- Mau gọi nó về !Chiêu Lam trong phòng nghe giọng của ông Minh Vũ liền đập cửa liên hồi , la lên :- Ba ơi , ba ơi !Minh Thư nhìn lên phòng Đình Phong , bước lên thì :- Xin lỗi nhưng cậu chủ không cho người khác lên ! - 1 tên vệ sĩ chặn lại- Có gì mà không cho người khác lên ! Tránh ra ! - Minh Thư lạnh lùng- Xin lỗi , thất lễ vậy ! - tên vệ sĩ đấm lênMinh Thư khẽ cười né sang một bên , đá lên mặt hắn một cái thật mạnh , làm máu miệng chảy ra , Gia Bảo bước tới đạp vào bụng hắn làm bất tỉnh. Minh Thư bước nhanh lên phòng , lại là một mật khẩu sao ?- Linh Trân , chuyên môn của cậu nè !- Ok !Linh Trân bước lên lấy trong túi xách ra một máy tính ghim một đầu dây vào ổ khóa , cô phân tích nhanh chóng tìm ra giải ra mã vân tay và con số .- 3010 !Minh Thư bấm vào , cánh cửa mở ra . Chiêu Lam khụy vào người cô , tất cả mọi người lo lắng thì :- Alo ! - ông Minh Vũ bất máy điện thoại- Cái gì , mau đi tìm nó ngay !- Gì thế ông ? - bà Lệ Quân hỏi- Nhật Vũ và Vũ Lam mất tích rồi !Chiêu Lam hoảng hốt , cả người cô run lên cầm cập thì nhớ lại cuộc nói chuyện của Đình Phong . Đứng lên cô chạy vào nhà tắm thay ra bộ đồ quần dài áo cúp ngực dính liền màu đen , chạy xuống ga-ra xe.- Ba mẹ , ba mẹ về nhà đi nhất định sẽ có người gọi về !- Chiêu Lam , bọn tớ đi với ! - Thảo Trâm nói- Nhà hoang phía tây !Chiêu Lam leo lên xe mô tô chạy đi .--- Căn nhà hoang phía tây ---- Um ! - Nhật Vũ mở mắt ra- Thức rồi à ! Tao chờ mày nảy giờ đấy ! - Đình Phong nói- Ơ...anh là người trong đĩa , bà xã nhỏ đâu !- Haha , mày giả điên giỏi lắm , tụi bây chăm sóc nó đi !2 thằng đàn ông bước tới , đấm vào mặt cậu rồi bụng ngực làm cho cậu la oai oái .- Đau quá , bà xã nhỏ ơi !- Dừng ! - Định Phong ra lệnh- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi !Đình Phong mỉm cười , thì cánh cửa mở ra . Chiêu Lam bước vào , 2 tên đàn em chạy tới . Chiêu Lam đạp gót giày vào bụng tên thứ nhất , đấm vào mặt tên thứ hai đqng lao tới . Cả 2 tên ngã xuống ngất đi . Đình Phong mỉm cười vỗ tay :- Quả nhiên đàn chị của Four-Angel có khác ! Bọn chúng không phải là đối thủ của em !- Khi một thiên thần giận dữ l*n đ*nh điểm của nó , thì nó sẽ biến thành một ác quỷ anh biết không !Chiêu Lam bước tới ôm Nhật Vũ , quan tâm :- Nhật Vũ , anh không sao chứ ?- Bà xã nhỏ , bà xã nhỏ ơi có nhiều người lắm ! Anh sợ lắm , mình về nhà đi !Đình Phong bước tới kéo Chiêu Lam ra , cô q*** t** giáng xuống thì bị Đình Phong nắm lại , đẩy cô xuống giừơng .- Anh nói cho em biết những thứ anh muốn thì dù ai ngăn cản anh vẫn sẽ giành cho bằng được !- Buông bà xã nhỏ ra , đồ bỉ ổi ! - Nhật Vũ la- Haha , mày nói tao bỉ ổi sao ? Mày nhìn mày đi , mày nói mày là đại ca giang hồ sao , không có đâu , vợ mày phải vì mày hi sinh thân thể của mình , mày thì ngu ra không nhớ gì , mày chỉ là một thằng vô dụng không xứng với cô ấy !- Anh im ngay , không được nói Nhật Vũ như vậy ! - Chiêu Lam laĐình Phong xé toạt cái áo của cô ra để lộ vòng 1 và t*m l*ng tr*ng n*n của cô , Chiêu Lam rơi nước mắt đẩy Đình Phong ra mà không được . Đình Phong ghì 2 tay cô xuống hôn vào môi cô , Chiêu Lam vùng vẫy . Đình Phong cúi xuôung hôn vào cổ cô rồi tới vai cô .- Aaa ! - Nhật Vũ đứng dậy - Mày buông bà xã nhỏ ra !- Haha !Đình Phong đấm vào mặt cậu , Nhật Vũ tức giận siết chặt nấm đấm , đấm vào mặt Đình Phong . Bước tới đấm liên hồi vào bụng cậu , Đình Phong cúi xuống ôm bụng thì Nhật Vũ liền ôm đầu anh , húc gối thẳng ngay đầu cậu làm máu mũi chảy ra nằm xuống nền đất . Nhật Vũ liền chạy tới bên Chiêu Lam :- Chiêu Lam , em sao rồi ?- Nhật Vũ , anh nhớ lại sao ?- Ừ , khổ cho em rồi !- Nhật Vũ , Chiêu Lam !Cả đám chạy vào thì thấy Đình Phong đang nằm dưới đất , mỉm cười vui mừng .- Không sao là tốt rồi !- Mày nhất định không được sống !tiếng súng nổ lên , 1 thân thể rơi xuống .- Sao là cô chứ ? - Đình Phong la- Đình..Phong ! Đừng giết anh ấy ! - Thảo My ôm bụng đang chảy máu- Thảo My , sao cô cứu chúng tôi ? - Nhật Vũ nói- Em không cứu anh .. người em cứu là Đình Phong ! Đừng làm điều xấu nữa !- Sao cô làm như vậy ?- Vì ..anh đã cho em được cảm giác yêu thương , Đình Phong !- Thảo My , các người mau cứu cô ấy bằng không thằng con quý tử các người không yên ! - Đình Phong la- Thảo Trâm , mau lấy đồ dụng cụ đi ! - Chiêu Lam nói- Hạo Minh , anh ra xe lấy dụng cụ vào đi ! Đình Phong , anh phải cứu cô ta !Đình Phong đỡ Thảo My lên giường , nắm chặt tay cô .- Phải cố lên !Thảo My gật đầu , tất cả mỉm cười bỏ đi . Đình Phong lấy con dao , gạch đường dây của váy Thảo My ra .Chiêu Lam nhanh chóng chạy về biệt thự Trần gia .- Ông , mau nói đi !- Haha , rốt cuộc con cũng tìm tới !- Tại sao ông làm như vậy ? Sao ông lại chia cắt chúng con !- Ta sống không được bao lâu , gia sản này thuộc về con ! Cũng như ta nói một thủ lĩnh thì không có tình cảm ! - ông Hải Đông nói- Ông ! Ông không hiểu được , muốn có tất cả thì ông phải có được mọi người ủng hộ tinh thần , sống mà không có tình cảm thì chả khác gì một cái máy !Ông Hải Đông nhìn cô , khẽ cười .- Con rất giống mẹ con ngoan cố cứng đầu !- Ông , con xin ông mà !Chiêu Lam ôm lấy ông Hải Đông rơi nước mắt , ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô .-Ta xin lỗi con !Ông Hải Đông nhắm mắt buông lơi bàn tay , Chiêu Lam giật mình nhìn ông rơi nước mắt .- Ông .. Ông nội !Chiêu Lam rơi nước mắt ôm lấy ông , Nhật Vũ từ ngoài bước vào ôm lấy thân cô .- Đừng quá đau buồn mà em , ông nội , con sẽ chăm sóc Chiêu Lam thật tốt !- Ông ơi .. !Chiêu Lam rơi nước mắt . Vài ngày sau , Chiêu Lam đứng trước mộ của ông Hải Đông , cúi đầu .- Mẹ ơi , ông cố sao ? - Vũ Lam nói- Vũ Lam , con nhớ sau này lớn lên phải giỏi như ông cố nghe chưa ?- Dạ ! - Vũ Lam nói- Còn phải giống ba nghe chưa ? - Nhật Vũ nói- Dạ !- 3 người hạnh phúc quá nhỉ ? - Thảo My nói- Đình Phong , Thảo My ! - Chiêu Lam nhìn- Chú Đình Phong , cô Thảo My ! - Vũ Lam lễ phép- Chủ tịch , cám ơn ông đã chăm sóc chúng con ! - Đình Phong cúi đầu trước mộ ông- Con sẽ nhớ hơn ông ! - Thảo My nói- Cô Thảo My có em bé hả mẹ ? - Vũ Lam nói- Ừ , sau này Vũ Lam có em chơi chung rồi !- Là con gái thì sau này con sẽ cưới làm vợ nhé , cô Thảo My ! - Vũ Lam nũng nịu- Ừ , mới có lớn nhiêu mà đòi cưới vợ à ! Ranh ma giống ai thế ? - Thảo My nói- Giống ba con đó !Đình Phong khẽ cười , nắm tay Thảo My đi ra ngoài . Nhật Vũ mỉm cười ôm Chiêu Lam :- Vợ à !- Hả ?- Định mệnh anh yêu em , nhóc à ! - Nhật Vũ nói nhẹ- Em cũng vậy !Nhật Vũ hôn say đắm vào môi cô , Vũ Lam ngại ngùng che mắt lại . Cả 2 mỉm cười ôm Vũ Lam , cả gia đình rất hạnh phúc với nhau .

Chương 52