Tác giả:

Quỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo…

Chương 3: Hụt chân ngay từ bước đi đầu tiên

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió QuỉTác giả: Lynk BooQuỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo… Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.*Khu vườn ươm những loài hoa đẹp đẽ và thanh tú, lớn lên từ những mầm non nớt , được nếm sương tinh khiết và ngậm nắng rực rỡ. Mỗi bông, mỗi lá vươn ra đều lộ sắc nổi bật hay hương thơm tỏa đậm.Rồi đùng một cái, cây dại nào đó chui vào vùng đất ươm ấy. Vốn chỉ là hạt giống bén rễ từ mẩu đất khô cằn đầy sỏi đá, sống sót qua những trận mưa âm u và những đợt nắng nóng rát.Cây dại ấy như một vật thể kì dị lọt thỏm giữa nơi chỉ qui tụ hoa quí .Chỉ với cành lá xù xì, không hoa cũng không tỏa hương , cây dại ấy hoàn toàn tách biệt và trơ trọi.Đó chính là cảm giác xâm chiếm mạnh liệt lấy Đông Vy khi cô gái nhỏ tiến vào cách cửa thép bọc sơn vàng kim huy hoàng.Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.Sân học viện rộng thoai thoải, còn vương làn không khí mọng hơi nước bởi dư âm bướng bỉnh mà cơn mưa ban sáng để lại.Từng tốp học sinh cùng rảo bước, những gương mặt ngẩng cao đầy tự tin, những mái tóc kiểu cách đầy cá tính, những đôi giày bóng bẩy của thiếu gia bảnh bao và những đôi tất màu sặc sỡ lồng ngoài dưới jupe của tiểu thư điệu đà…Thật kì diệu khi những con người thời thượng này lại hòa hợp tuyệt hảo cùng dãy nhà tầng có kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ nguyên mái vòm theo thiết kế cổ xưa.Với các sắc giọng khác nhau, những cuộc trò chuyện vang lên làm náo nhiệt bầu không gian vốn khá nghiêm trang khi được bọc kỹ bởi những quy củ khắt khe hay dãy nhà đặt giữa sân này là nơi lui tới của ban giám hiệu trường.Rồi bỗng một vài câu chuyện lạc nhịp khi ai đó vô tình nhìn về phía cô gái nhỏ đang đứng im không hề nhúc nhích. Cô xuềnh xoàng trong bộ đồng phục khá rộng so với vóc người nhỏ con, đôi giày vải lấm lem đất và chiếc ba lô to kềnh. Mái tóc được túm lại thật đơn điệu.Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bị cô lập ngay giữa khung cảnh mỹ lệ của học viện danh giá này…Những ánh mắt thích thú hiện rõ khi học sinh bắt đầu rỉ tai nhau về sự xuất hiện của Đông Vy – nữ sinh giành học bổng trong đầu năm nay.Trung Anh – nơi qui tụ những bộ óc tinh anh . Học viện được lập ra từ rất lâu, với hệ giáo dục từ lớp 10 đến tận đại học. Dàn giáo viên xuất sắc được lựa đi chọn lại qua bao đợt khảo sát mới được đứng trên bục giảng , chính vì thế, đối tượng để đào tạo cũng phải qua xét tuyển kĩ lưỡng.Chỉ duy nhất hai trong số 100 người có điểm số cao nhất mới được chính thức khoác trên mình bộ đồng phục thanh lịch ấy.Tỉ lệ chọi khốc liệt là thế nên tất cả đều phải hình thành sẵn tâm lý thật kiên cường trước khi lao vào cuộc đấu chất xám !Căng thẳng hơn là , khi muốn lọt vào top 100 kia, thành tích từ tiểu học cho tới trung học cơ sở phải đạt xuất sắc tuyệt đối !Vì khắc nghiệt ngay từ điểm khởi đầu nên không ít học sinh đã phải gồng mình trong từng thì giờ để bảo toàn thành tích . Đó là nguyên do tại sao đa phần những học sinh ấy đều tổn thương nặng nề về tâm lý khi bị hất khỏi danh sách sau bao năm của họ là chỉ để học !Phải một thời gian dài họ mới nguôi ngoai và chấp nhận ổn định học tập tại một trường thông thường nào đó…Cơ hội rất mỏng, chỉ tựa màng hơi nước nhưng bao người vẫn không ngừng chen lấn trên con đường hẹp đầy rẫy cam go ấy . Bởi khi cầm trong tay bằng tốt nghiệp từ Trung Anh thì mọi công sức bỏ ra đều là xứng với từ đáng !Theo một cách riêng, Trung Anh luôn khiến những cái đầu thờ ơ nhất cũng sục sôi h*m m**n…Đè lên từng chồng hồ sơ xin việc luôn là tập giấy có kèm theo chiếc bằng Trung Anh – chiếc vé ưu đãi luôn được đặt lên hàng đầu !Những doanh nghiệp hay bất kì tập đoàn nào, nhân sự thuộc cấp quản lí đa phần là những người tốt nghiệp từ Trung Anh hay thậm chí, họ làm chủ những cơ ngơi khổng lồ ấy.Vì thế, Trung Anh đã được đẩy lên là học viện danh giá nhất trong cả nước, kéo theo đó , nhu cầu đối với những cơ sở vật chất hay hệ thống nhà trường đều cầu phải nâng cao để đáp ứng được môi trường đào tạo thật chất lượng !Đấy là kẽ hở để bàn tay của những người sở hữu sản một sản nghiệp kếch xù nào đó nhúng vào, họ thường là những doanh nhân tài ba, sẵn sàng vung tiền đầu tư cho trung Anh. Và một qui ước ngầm đã được thiết lập từ đó – đổi lại cho sự đóng góp ấy là chiếc ghế trống tại học viện sẽ dành cho con cái của họ.Con người tạo ra vật chất những cũng bị điều khiển bởi chính nó !Học viện ngày một lớn mạnh và càng thêm dày đặc những cô cậu ấm mà chẳng cần biết sức học của họ như thế nào, trong khi đó, số lượng học sinh được vào thông qua cuộc thi tuyển chọn lại bị thu hẹp dần.Là họ không chấp nhận được những thiên vị vô lý ấy, những đánh đổi mệt nhọc của họ lại không bằng lớp người ung dung kia nên họ tự xin rút khỏi trường !Hoặc là…một thế lực ghê gớm nào đó đã cai quản nơi này…khiến họ không thể bám trụ thêm nữa !Trung Anh đã như biến thành học viện quí tộc khi cắt phăng chế độ thi tuyển kia .Vì sự phản đối quá kịch liệt từ công chúng nên trường đã đưa ra chế độ học bổng – cứ nửa năm, sẽ có một học sinh từ trường ngoài được nhận vào đào tạo .Vẫn là chỉ được một thời gian, lại có học sinh tự xin rút…Qua ngần ấy sự việc, một kết luận đã được rút ra – học sinh tầm thường không thể nào tồn tại trong môi trường cao quí ấy !Thế nhưng, vẫn có hàng ngàn đơn gửi vào…và đầu năm nay, đơn xin học của một nữ sinh nào đó đã được chấm.Ngày khai giảng hôm đó, cô gái nhỏ dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm một bóng dáng nhưng cho đến khi nam sinh ấy bước về phía bục thì cô đã quên hẳn đi điều mình đang làm.Là người cô đã đi cùng xe ban sáng, anh nhìn xuống sân trường , lạnh nhạt cất lời :- Luật của tôi vẫn như cũ.

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng
là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

*

Khu vườn ươm những loài hoa đẹp đẽ và thanh tú, lớn lên từ những mầm
non nớt , được nếm sương tinh khiết và ngậm nắng rực rỡ. Mỗi bông, mỗi
lá vươn ra đều lộ sắc nổi bật hay hương thơm tỏa đậm.

Rồi đùng
một cái, cây dại nào đó chui vào vùng đất ươm ấy. Vốn chỉ là hạt giống
bén rễ từ mẩu đất khô cằn đầy sỏi đá, sống sót qua những trận mưa âm u
và những đợt nắng nóng rát.

Cây dại ấy như một vật thể kì dị
lọt thỏm giữa nơi chỉ qui tụ hoa quí .Chỉ với cành lá xù xì, không hoa
cũng không tỏa hương , cây dại ấy hoàn toàn tách biệt và trơ trọi.

Đó chính là cảm giác xâm chiếm mạnh liệt lấy Đông Vy khi cô gái nhỏ tiến vào cách cửa thép bọc sơn vàng kim huy hoàng.

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng
là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

Sân học viện rộng thoai thoải, còn vương làn không khí mọng hơi nước bởi dư âm bướng bỉnh mà cơn mưa ban sáng để lại.

Từng tốp học sinh cùng rảo bước, những gương mặt ngẩng cao đầy tự tin,
những mái tóc kiểu cách đầy cá tính, những đôi giày bóng bẩy của thiếu
gia bảnh bao và những đôi tất màu sặc sỡ lồng ngoài dưới jupe của tiểu
thư điệu đà…

Thật kì diệu khi những con người thời thượng này
lại hòa hợp tuyệt hảo cùng dãy nhà tầng có kiến trúc hiện đại nhưng vẫn
giữ nguyên mái vòm theo thiết kế cổ xưa.

Với các sắc giọng khác nhau, những cuộc trò chuyện vang lên làm náo nhiệt bầu không gian vốn
khá nghiêm trang khi được bọc kỹ bởi những quy củ khắt khe hay dãy nhà
đặt giữa sân này là nơi lui tới của ban giám hiệu trường.

Rồi
bỗng một vài câu chuyện lạc nhịp khi ai đó vô tình nhìn về phía cô gái
nhỏ đang đứng im không hề nhúc nhích. Cô xuềnh xoàng trong bộ đồng phục
khá rộng so với vóc người nhỏ con, đôi giày vải lấm lem đất và chiếc ba
lô to kềnh. Mái tóc được túm lại thật đơn điệu.

Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bị cô lập ngay giữa khung cảnh mỹ lệ của học viện danh giá này…

Những ánh mắt thích thú hiện rõ khi học sinh bắt đầu rỉ tai nhau về sự
xuất hiện của Đông Vy – nữ sinh giành học bổng trong đầu năm nay.

Trung Anh – nơi qui tụ những bộ óc tinh anh . Học viện được lập ra từ
rất lâu, với hệ giáo dục từ lớp 10 đến tận đại học. Dàn giáo viên xuất
sắc được lựa đi chọn lại qua bao đợt khảo sát mới được đứng trên bục
giảng , chính vì thế, đối tượng để đào tạo cũng phải qua xét tuyển kĩ
lưỡng.

Chỉ duy nhất hai trong số 100 người có điểm số cao nhất mới được chính thức khoác trên mình bộ đồng phục thanh lịch ấy.

Tỉ lệ chọi khốc liệt là thế nên tất cả đều phải hình thành sẵn tâm lý thật kiên cường trước khi lao vào cuộc đấu chất xám !

Căng thẳng hơn là , khi muốn lọt vào top 100 kia, thành tích từ tiểu học cho tới trung học cơ sở phải đạt xuất sắc tuyệt đối !

Vì khắc nghiệt ngay từ điểm khởi đầu nên không ít học sinh đã phải gồng mình trong từng thì giờ để bảo toàn thành tích . Đó là nguyên do tại
sao đa phần những học sinh ấy đều tổn thương nặng nề về tâm lý khi bị
hất khỏi danh sách sau bao năm của họ là chỉ để học !

Phải một thời gian dài họ mới nguôi ngoai và chấp nhận ổn định học tập tại một trường thông thường nào đó…

Cơ hội rất mỏng, chỉ tựa màng hơi nước nhưng bao người vẫn không ngừng
chen lấn trên con đường hẹp đầy rẫy cam go ấy . Bởi khi cầm trong tay
bằng tốt nghiệp từ Trung Anh thì mọi công sức bỏ ra đều là xứng với từ
đáng !

Theo một cách riêng, Trung Anh luôn khiến những cái đầu thờ ơ nhất cũng sục sôi h*m m**n…

Đè lên từng chồng hồ sơ xin việc luôn là tập giấy có kèm theo chiếc
bằng Trung Anh – chiếc vé ưu đãi luôn được đặt lên hàng đầu !

Những doanh nghiệp hay bất kì tập đoàn nào, nhân sự thuộc cấp quản lí đa phần là những người tốt nghiệp từ Trung Anh hay thậm chí, họ làm chủ
những cơ ngơi khổng lồ ấy.

Vì thế, Trung Anh đã được đẩy lên là học viện danh giá nhất trong cả nước, kéo theo đó , nhu cầu đối với
những cơ sở vật chất hay hệ thống nhà trường đều cầu phải nâng cao để
đáp ứng được môi trường đào tạo thật chất lượng !

Đấy là kẽ hở
để bàn tay của những người sở hữu sản một sản nghiệp kếch xù nào đó
nhúng vào, họ thường là những doanh nhân tài ba, sẵn sàng vung tiền đầu
tư cho trung Anh. Và một qui ước ngầm đã được thiết lập từ đó – đổi lại
cho sự đóng góp ấy là chiếc ghế trống tại học viện sẽ dành cho con cái
của họ.

Con người tạo ra vật chất những cũng bị điều khiển bởi chính nó !

Học viện ngày một lớn mạnh và càng thêm dày đặc những cô cậu ấm mà chẳng cần biết sức học của họ như thế nào, trong khi đó, số lượng học sinh
được vào thông qua cuộc thi tuyển chọn lại bị thu hẹp dần.


họ không chấp nhận được những thiên vị vô lý ấy, những đánh đổi mệt nhọc của họ lại không bằng lớp người ung dung kia nên họ tự xin rút khỏi
trường !

Hoặc là…một thế lực ghê gớm nào đó đã cai quản nơi này…khiến họ không thể bám trụ thêm nữa !

Trung Anh đã như biến thành học viện quí tộc khi cắt phăng chế độ thi tuyển kia .

Vì sự phản đối quá kịch liệt từ công chúng nên trường đã đưa ra chế độ
học bổng – cứ nửa năm, sẽ có một học sinh từ trường ngoài được nhận vào
đào tạo .

Vẫn là chỉ được một thời gian, lại có học sinh tự xin rút…

Qua ngần ấy sự việc, một kết luận đã được rút ra – học sinh tầm thường không thể nào tồn tại trong môi trường cao quí ấy !

Thế nhưng, vẫn có hàng ngàn đơn gửi vào…và đầu năm nay, đơn xin học của một nữ sinh nào đó đã được chấm.

Ngày khai giảng hôm đó, cô gái nhỏ dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm một
bóng dáng nhưng cho đến khi nam sinh ấy bước về phía bục thì cô đã quên
hẳn đi điều mình đang làm.

Là người cô đã đi cùng xe ban sáng, anh nhìn xuống sân trường , lạnh nhạt cất lời :

- Luật của tôi vẫn như cũ.

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió QuỉTác giả: Lynk BooQuỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo… Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.*Khu vườn ươm những loài hoa đẹp đẽ và thanh tú, lớn lên từ những mầm non nớt , được nếm sương tinh khiết và ngậm nắng rực rỡ. Mỗi bông, mỗi lá vươn ra đều lộ sắc nổi bật hay hương thơm tỏa đậm.Rồi đùng một cái, cây dại nào đó chui vào vùng đất ươm ấy. Vốn chỉ là hạt giống bén rễ từ mẩu đất khô cằn đầy sỏi đá, sống sót qua những trận mưa âm u và những đợt nắng nóng rát.Cây dại ấy như một vật thể kì dị lọt thỏm giữa nơi chỉ qui tụ hoa quí .Chỉ với cành lá xù xì, không hoa cũng không tỏa hương , cây dại ấy hoàn toàn tách biệt và trơ trọi.Đó chính là cảm giác xâm chiếm mạnh liệt lấy Đông Vy khi cô gái nhỏ tiến vào cách cửa thép bọc sơn vàng kim huy hoàng.Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.Sân học viện rộng thoai thoải, còn vương làn không khí mọng hơi nước bởi dư âm bướng bỉnh mà cơn mưa ban sáng để lại.Từng tốp học sinh cùng rảo bước, những gương mặt ngẩng cao đầy tự tin, những mái tóc kiểu cách đầy cá tính, những đôi giày bóng bẩy của thiếu gia bảnh bao và những đôi tất màu sặc sỡ lồng ngoài dưới jupe của tiểu thư điệu đà…Thật kì diệu khi những con người thời thượng này lại hòa hợp tuyệt hảo cùng dãy nhà tầng có kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ nguyên mái vòm theo thiết kế cổ xưa.Với các sắc giọng khác nhau, những cuộc trò chuyện vang lên làm náo nhiệt bầu không gian vốn khá nghiêm trang khi được bọc kỹ bởi những quy củ khắt khe hay dãy nhà đặt giữa sân này là nơi lui tới của ban giám hiệu trường.Rồi bỗng một vài câu chuyện lạc nhịp khi ai đó vô tình nhìn về phía cô gái nhỏ đang đứng im không hề nhúc nhích. Cô xuềnh xoàng trong bộ đồng phục khá rộng so với vóc người nhỏ con, đôi giày vải lấm lem đất và chiếc ba lô to kềnh. Mái tóc được túm lại thật đơn điệu.Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bị cô lập ngay giữa khung cảnh mỹ lệ của học viện danh giá này…Những ánh mắt thích thú hiện rõ khi học sinh bắt đầu rỉ tai nhau về sự xuất hiện của Đông Vy – nữ sinh giành học bổng trong đầu năm nay.Trung Anh – nơi qui tụ những bộ óc tinh anh . Học viện được lập ra từ rất lâu, với hệ giáo dục từ lớp 10 đến tận đại học. Dàn giáo viên xuất sắc được lựa đi chọn lại qua bao đợt khảo sát mới được đứng trên bục giảng , chính vì thế, đối tượng để đào tạo cũng phải qua xét tuyển kĩ lưỡng.Chỉ duy nhất hai trong số 100 người có điểm số cao nhất mới được chính thức khoác trên mình bộ đồng phục thanh lịch ấy.Tỉ lệ chọi khốc liệt là thế nên tất cả đều phải hình thành sẵn tâm lý thật kiên cường trước khi lao vào cuộc đấu chất xám !Căng thẳng hơn là , khi muốn lọt vào top 100 kia, thành tích từ tiểu học cho tới trung học cơ sở phải đạt xuất sắc tuyệt đối !Vì khắc nghiệt ngay từ điểm khởi đầu nên không ít học sinh đã phải gồng mình trong từng thì giờ để bảo toàn thành tích . Đó là nguyên do tại sao đa phần những học sinh ấy đều tổn thương nặng nề về tâm lý khi bị hất khỏi danh sách sau bao năm của họ là chỉ để học !Phải một thời gian dài họ mới nguôi ngoai và chấp nhận ổn định học tập tại một trường thông thường nào đó…Cơ hội rất mỏng, chỉ tựa màng hơi nước nhưng bao người vẫn không ngừng chen lấn trên con đường hẹp đầy rẫy cam go ấy . Bởi khi cầm trong tay bằng tốt nghiệp từ Trung Anh thì mọi công sức bỏ ra đều là xứng với từ đáng !Theo một cách riêng, Trung Anh luôn khiến những cái đầu thờ ơ nhất cũng sục sôi h*m m**n…Đè lên từng chồng hồ sơ xin việc luôn là tập giấy có kèm theo chiếc bằng Trung Anh – chiếc vé ưu đãi luôn được đặt lên hàng đầu !Những doanh nghiệp hay bất kì tập đoàn nào, nhân sự thuộc cấp quản lí đa phần là những người tốt nghiệp từ Trung Anh hay thậm chí, họ làm chủ những cơ ngơi khổng lồ ấy.Vì thế, Trung Anh đã được đẩy lên là học viện danh giá nhất trong cả nước, kéo theo đó , nhu cầu đối với những cơ sở vật chất hay hệ thống nhà trường đều cầu phải nâng cao để đáp ứng được môi trường đào tạo thật chất lượng !Đấy là kẽ hở để bàn tay của những người sở hữu sản một sản nghiệp kếch xù nào đó nhúng vào, họ thường là những doanh nhân tài ba, sẵn sàng vung tiền đầu tư cho trung Anh. Và một qui ước ngầm đã được thiết lập từ đó – đổi lại cho sự đóng góp ấy là chiếc ghế trống tại học viện sẽ dành cho con cái của họ.Con người tạo ra vật chất những cũng bị điều khiển bởi chính nó !Học viện ngày một lớn mạnh và càng thêm dày đặc những cô cậu ấm mà chẳng cần biết sức học của họ như thế nào, trong khi đó, số lượng học sinh được vào thông qua cuộc thi tuyển chọn lại bị thu hẹp dần.Là họ không chấp nhận được những thiên vị vô lý ấy, những đánh đổi mệt nhọc của họ lại không bằng lớp người ung dung kia nên họ tự xin rút khỏi trường !Hoặc là…một thế lực ghê gớm nào đó đã cai quản nơi này…khiến họ không thể bám trụ thêm nữa !Trung Anh đã như biến thành học viện quí tộc khi cắt phăng chế độ thi tuyển kia .Vì sự phản đối quá kịch liệt từ công chúng nên trường đã đưa ra chế độ học bổng – cứ nửa năm, sẽ có một học sinh từ trường ngoài được nhận vào đào tạo .Vẫn là chỉ được một thời gian, lại có học sinh tự xin rút…Qua ngần ấy sự việc, một kết luận đã được rút ra – học sinh tầm thường không thể nào tồn tại trong môi trường cao quí ấy !Thế nhưng, vẫn có hàng ngàn đơn gửi vào…và đầu năm nay, đơn xin học của một nữ sinh nào đó đã được chấm.Ngày khai giảng hôm đó, cô gái nhỏ dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm một bóng dáng nhưng cho đến khi nam sinh ấy bước về phía bục thì cô đã quên hẳn đi điều mình đang làm.Là người cô đã đi cùng xe ban sáng, anh nhìn xuống sân trường , lạnh nhạt cất lời :- Luật của tôi vẫn như cũ.

Chương 3: Hụt chân ngay từ bước đi đầu tiên