Quỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo…
Chương 29: Chiếc ôm xuyên đêm
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió QuỉTác giả: Lynk BooQuỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo… Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …*“ Mẹ ghét con ! Sự tồn tại của con chỉ mang đến cho mẹ đau khổ . Có biết là vì con mà mẹ mất đi rất nhiều thứ không hả Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Mẹ cấm con, không được bước tới gần mẹ ! Mẹ ghét con, ghét dòng máu đang chảy trong người con. Biết điều đó chứ Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Vì sao con lại có mặt tại thế giới này , hả ? Nếu mẹ không sinh con ra thì mẹ không phải chịu tủi nhục thế này ! Con đáng ghét vậy đấy, biết không Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Biết không hả Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Hữu Phong, biết rồi thì chết đi ! ”“ Chết đi ! ”Choàng tỉnh. Vệt sáng xám tro dần chiếm cứ khắp nhãn cầu. Hàng lông màu cau nhẹ, đôi mắt lạnh ghim vào những ngón tay mảnh mai đang quấn từng lớp băng trắng …Đông Vy hơi giật mình vì ánh mắt vô cảm của người vừa thức giấc, cô gái nhỏ bối rối :- Anh bị thương ! Máu lúc sáng là của anh .- Ừ.Hữu Phong để mặc cho cô gái nhỏ tiếp tục băng bó vết thương ở lòng bàn tay, điểm nhìn của anh rơi vào những bức tranh vẽ bằng chì màu dán kín tường.Đông Vy chột dạ thả tay anh ra, cô chỉ muốn chui tọt xuống gầm giường trốn quách cho xong. Hầu hết những bức vẽ của cô đều in lại chàng trai tàn bạo …dù chỉ theo trí nhớnhưng mỗi chi tiết về anh đều chuẩn xác tới khó tin. Tâm tư của cô gái nhỏ đã bị lôi tuột ra mất rồi !- Tôi ngủ bao lâu rồi ?Gió Quỷ phá tan sự im lặng, không mấy hứng thú với sự ngại ngùng của cô gái nhỏ . Anh thậm chí rất ghét Đông Vy những lúc cô bị chi phối bởi mấy cảm xúc vớ vẩn này. Nhớ nhớ thương thương …thật mệt óc !- Không lâu lắm, hơn nửa tiếng gì đó thôi. Anh ngủ không được ngon, trán nhăn suốt ! Có lẽ vì tay đau và anh bị cảm rồi. Anh ngấm mưa.Đông Vy đặt tay lên trán Hữu Phong rất tự nhiên, bên ngoài trông là thế nhưng thật ra cô gái nhỏ đang diễn. Cô biết, tình yêu đến từ riêng cô thì rất buồn với người thờ ơ như anh. Vì thế, vụng về đến mấy cô cũng phải giả vờ như chỉ quan tâm anh vì anh đang là khách…- Xem này, trán anh nóng quá. Dễ chừng 39, 40 độ đấy ! Tôi có một ít thuốc cảm, thêm chút nước ấm nữa. Chắc anh hạ sốt ngay thôi.Hữu Phong gạt mạnh tay cô gái nhỏ, ngồi hẳn dậy . Thần thái vẫn hung dữ , chẳng hề sứt mẻ dù bị sốt cao.- Thuốc ngủ, có không ?- Tại sao anh lại muốn …- Có không ?- Không có ! Nhưng tôi muốn biết …Cô gái nhỏ tự động im miệng khi Gió Quỷ nhoài người, mùi nước hoa sắc lạnh gây cho cô một vị quyến rũ lẫn nguy hiểm.- Im mau đi ! - Anh siết chặt cổ tay trắng xanh của cô gái nhỏ, ghé sát tai cô, phả vào không gian lời rùng rợn - Chết rồi thì sẽ hết tò mò, phải thế không ?- Đau ! - Đông Vy cụp mắt . Khác với bộ dạng nhím xù lông khi đối mặt với Tuấn Dương, cô gái nhỏ chỉ cựa nhẹ tay để tự vệ.Rầm !Một cú đấm mạnh vào vách tường khiến hồn phách cô gái nhỏ lìa ngay tức thì, cơ thể giờ bủn rủn hệt như con mèo hoang lê lết khắp đường phố.Nhìn máu dần nhuộm đỏ băng cứu thương , gương mặt cô gái nhỏ trắng bệch , đôi môi tái nhợt bật ra những âm run rẩy :- Anh làm gì thế ? Anh đang bị thương mà !Hữu Phong mím môi, máu từ miệng vết thương đã rách toạc không ngừng chảy, bắt đầu thấm đẫm lớp băng trắng và rơi thành giọt …Đông Vy đã muốn ngất lịm , đầu óc tê dại và quanh cô, mọi âm thanh đã hoàn toàn biến mất.Nhắm nghiền đôi mắt đã nhoè mờ, cô gái nhỏ cố gắng thả lỏng người để xua bớt nỗi sợ hãi đang nuốt chửng mọi hơi thở của cô.Nhịp tim cô có lúc đập liên hồi, có lúc thoi thóp và …đúng vào khi nó sắp chựng hẳn lại thì một vòng ôm mang theo rất nhiều ấm áp choàng lấy thân người mềm nhũn.- Đừng sợ, có tôi bên em rồi !Đáp lại Hữu Phong là cái vươn tay yếu ớt của mèo nhỏ , những ngón mềm nắm chặt lấy tay anh như ngăn máu anh thôi đổ …Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …
Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.
Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …
*
“ Mẹ ghét con ! Sự tồn tại của con chỉ mang đến cho mẹ đau khổ . Có
biết là vì con mà mẹ mất đi rất nhiều thứ không hả Hữu Phong ? Biết rồi
thì chết đi ! ”
“ Mẹ cấm con, không được bước tới gần mẹ ! Mẹ
ghét con, ghét dòng máu đang chảy trong người con. Biết điều đó chứ Hữu
Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”
“ Vì sao con lại có mặt tại
thế giới này , hả ? Nếu mẹ không sinh con ra thì mẹ không phải chịu tủi
nhục thế này ! Con đáng ghét vậy đấy, biết không Hữu Phong ? Biết rồi
thì chết đi ! ”
“ Biết không hả Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”
“ Hữu Phong, biết rồi thì chết đi ! ”
“ Chết đi ! ”
Choàng tỉnh. Vệt sáng xám tro dần chiếm cứ khắp nhãn cầu. Hàng lông màu cau nhẹ, đôi mắt lạnh ghim vào những ngón tay mảnh mai đang quấn từng
lớp băng trắng …
Đông Vy hơi giật mình vì ánh mắt vô cảm của người vừa thức giấc, cô gái nhỏ bối rối :
- Anh bị thương ! Máu lúc sáng là của anh .
- Ừ.
Hữu Phong để mặc cho cô gái nhỏ tiếp tục băng bó vết thương ở lòng bàn
tay, điểm nhìn của anh rơi vào những bức tranh vẽ bằng chì màu dán kín
tường.
Đông Vy chột dạ thả tay anh ra, cô chỉ muốn chui tọt
xuống gầm giường trốn quách cho xong. Hầu hết những bức vẽ của cô đều in lại chàng trai tàn bạo …dù chỉ theo trí nhớ
nhưng mỗi chi tiết về anh đều chuẩn xác tới khó tin. Tâm tư của cô gái nhỏ đã bị lôi tuột ra mất rồi !
- Tôi ngủ bao lâu rồi ?
Gió Quỷ phá tan sự im lặng, không mấy hứng thú với sự ngại ngùng của cô gái nhỏ . Anh thậm chí rất ghét Đông Vy những lúc cô bị chi phối bởi
mấy cảm xúc vớ vẩn này. Nhớ nhớ thương thương …thật mệt óc !
-
Không lâu lắm, hơn nửa tiếng gì đó thôi. Anh ngủ không được ngon, trán
nhăn suốt ! Có lẽ vì tay đau và anh bị cảm rồi. Anh ngấm mưa.
Đông Vy đặt tay lên trán Hữu Phong rất tự nhiên, bên ngoài trông là thế
nhưng thật ra cô gái nhỏ đang diễn. Cô biết, tình yêu đến từ riêng cô
thì rất buồn với người thờ ơ như anh. Vì thế, vụng về đến mấy cô cũng
phải giả vờ như chỉ quan tâm anh vì anh đang là khách…
- Xem
này, trán anh nóng quá. Dễ chừng 39, 40 độ đấy ! Tôi có một ít thuốc
cảm, thêm chút nước ấm nữa. Chắc anh hạ sốt ngay thôi.
Hữu Phong gạt mạnh tay cô gái nhỏ, ngồi hẳn dậy . Thần thái vẫn hung dữ , chẳng hề sứt mẻ dù bị sốt cao.
- Thuốc ngủ, có không ?
- Tại sao anh lại muốn …
- Có không ?
- Không có ! Nhưng tôi muốn biết …
Cô gái nhỏ tự động im miệng khi Gió Quỷ nhoài người, mùi nước hoa sắc lạnh gây cho cô một vị quyến rũ lẫn nguy hiểm.
- Im mau đi ! - Anh siết chặt cổ tay trắng xanh của cô gái nhỏ, ghé sát
tai cô, phả vào không gian lời rùng rợn - Chết rồi thì sẽ hết tò mò,
phải thế không ?
- Đau ! - Đông Vy cụp mắt . Khác với bộ dạng nhím xù lông khi đối mặt với Tuấn Dương, cô gái nhỏ chỉ cựa nhẹ tay để tự vệ.
Rầm !
Một cú đấm mạnh vào vách tường khiến hồn phách cô gái nhỏ lìa ngay tức
thì, cơ thể giờ bủn rủn hệt như con mèo hoang lê lết khắp đường phố.
Nhìn máu dần nhuộm đỏ băng cứu thương , gương mặt cô gái nhỏ trắng bệch , đôi môi tái nhợt bật ra những âm run rẩy :
- Anh làm gì thế ? Anh đang bị thương mà !
Hữu Phong mím môi, máu từ miệng vết thương đã rách toạc không ngừng chảy, bắt đầu thấm đẫm lớp băng trắng và rơi thành giọt …
Đông Vy đã muốn ngất lịm , đầu óc tê dại và quanh cô, mọi âm thanh đã hoàn toàn biến mất.
Nhắm nghiền đôi mắt đã nhoè mờ, cô gái nhỏ cố gắng thả lỏng người để xua bớt nỗi sợ hãi đang nuốt chửng mọi hơi thở của cô.
Nhịp tim cô có lúc đập liên hồi, có lúc thoi thóp và …đúng vào khi nó
sắp chựng hẳn lại thì một vòng ôm mang theo rất nhiều ấm áp choàng lấy
thân người mềm nhũn.
- Đừng sợ, có tôi bên em rồi !
Đáp lại Hữu Phong là cái vươn tay yếu ớt của mèo nhỏ , những ngón mềm nắm chặt lấy tay anh như ngăn máu anh thôi đổ …
Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.
Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió QuỉTác giả: Lynk BooQuỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy. Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào. Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt. Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo. Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy… Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo… Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …*“ Mẹ ghét con ! Sự tồn tại của con chỉ mang đến cho mẹ đau khổ . Có biết là vì con mà mẹ mất đi rất nhiều thứ không hả Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Mẹ cấm con, không được bước tới gần mẹ ! Mẹ ghét con, ghét dòng máu đang chảy trong người con. Biết điều đó chứ Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Vì sao con lại có mặt tại thế giới này , hả ? Nếu mẹ không sinh con ra thì mẹ không phải chịu tủi nhục thế này ! Con đáng ghét vậy đấy, biết không Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Biết không hả Hữu Phong ? Biết rồi thì chết đi ! ”“ Hữu Phong, biết rồi thì chết đi ! ”“ Chết đi ! ”Choàng tỉnh. Vệt sáng xám tro dần chiếm cứ khắp nhãn cầu. Hàng lông màu cau nhẹ, đôi mắt lạnh ghim vào những ngón tay mảnh mai đang quấn từng lớp băng trắng …Đông Vy hơi giật mình vì ánh mắt vô cảm của người vừa thức giấc, cô gái nhỏ bối rối :- Anh bị thương ! Máu lúc sáng là của anh .- Ừ.Hữu Phong để mặc cho cô gái nhỏ tiếp tục băng bó vết thương ở lòng bàn tay, điểm nhìn của anh rơi vào những bức tranh vẽ bằng chì màu dán kín tường.Đông Vy chột dạ thả tay anh ra, cô chỉ muốn chui tọt xuống gầm giường trốn quách cho xong. Hầu hết những bức vẽ của cô đều in lại chàng trai tàn bạo …dù chỉ theo trí nhớnhưng mỗi chi tiết về anh đều chuẩn xác tới khó tin. Tâm tư của cô gái nhỏ đã bị lôi tuột ra mất rồi !- Tôi ngủ bao lâu rồi ?Gió Quỷ phá tan sự im lặng, không mấy hứng thú với sự ngại ngùng của cô gái nhỏ . Anh thậm chí rất ghét Đông Vy những lúc cô bị chi phối bởi mấy cảm xúc vớ vẩn này. Nhớ nhớ thương thương …thật mệt óc !- Không lâu lắm, hơn nửa tiếng gì đó thôi. Anh ngủ không được ngon, trán nhăn suốt ! Có lẽ vì tay đau và anh bị cảm rồi. Anh ngấm mưa.Đông Vy đặt tay lên trán Hữu Phong rất tự nhiên, bên ngoài trông là thế nhưng thật ra cô gái nhỏ đang diễn. Cô biết, tình yêu đến từ riêng cô thì rất buồn với người thờ ơ như anh. Vì thế, vụng về đến mấy cô cũng phải giả vờ như chỉ quan tâm anh vì anh đang là khách…- Xem này, trán anh nóng quá. Dễ chừng 39, 40 độ đấy ! Tôi có một ít thuốc cảm, thêm chút nước ấm nữa. Chắc anh hạ sốt ngay thôi.Hữu Phong gạt mạnh tay cô gái nhỏ, ngồi hẳn dậy . Thần thái vẫn hung dữ , chẳng hề sứt mẻ dù bị sốt cao.- Thuốc ngủ, có không ?- Tại sao anh lại muốn …- Có không ?- Không có ! Nhưng tôi muốn biết …Cô gái nhỏ tự động im miệng khi Gió Quỷ nhoài người, mùi nước hoa sắc lạnh gây cho cô một vị quyến rũ lẫn nguy hiểm.- Im mau đi ! - Anh siết chặt cổ tay trắng xanh của cô gái nhỏ, ghé sát tai cô, phả vào không gian lời rùng rợn - Chết rồi thì sẽ hết tò mò, phải thế không ?- Đau ! - Đông Vy cụp mắt . Khác với bộ dạng nhím xù lông khi đối mặt với Tuấn Dương, cô gái nhỏ chỉ cựa nhẹ tay để tự vệ.Rầm !Một cú đấm mạnh vào vách tường khiến hồn phách cô gái nhỏ lìa ngay tức thì, cơ thể giờ bủn rủn hệt như con mèo hoang lê lết khắp đường phố.Nhìn máu dần nhuộm đỏ băng cứu thương , gương mặt cô gái nhỏ trắng bệch , đôi môi tái nhợt bật ra những âm run rẩy :- Anh làm gì thế ? Anh đang bị thương mà !Hữu Phong mím môi, máu từ miệng vết thương đã rách toạc không ngừng chảy, bắt đầu thấm đẫm lớp băng trắng và rơi thành giọt …Đông Vy đã muốn ngất lịm , đầu óc tê dại và quanh cô, mọi âm thanh đã hoàn toàn biến mất.Nhắm nghiền đôi mắt đã nhoè mờ, cô gái nhỏ cố gắng thả lỏng người để xua bớt nỗi sợ hãi đang nuốt chửng mọi hơi thở của cô.Nhịp tim cô có lúc đập liên hồi, có lúc thoi thóp và …đúng vào khi nó sắp chựng hẳn lại thì một vòng ôm mang theo rất nhiều ấm áp choàng lấy thân người mềm nhũn.- Đừng sợ, có tôi bên em rồi !Đáp lại Hữu Phong là cái vươn tay yếu ớt của mèo nhỏ , những ngón mềm nắm chặt lấy tay anh như ngăn máu anh thôi đổ …Đêm mưa. Gió rít mạnh bạo và quật thẳng vào ô cửa kính ướt nhẹp.Kệ hết thảy …chiếc ôm của Gió Quỷ vẫn kéo dài tới rạng sáng …