tại Mỹ. “wao….thức ăn đâu mà nhìu thế, một mình ăn sao hết ta”…….suy nghĩ một lát cô gái nói nói tiếp “hay là lấy về đem bán ta,……mà mình đâu cần tiền….. ơ …thui kệ ăn trước tính sau…hehe…”cô vừa nói vừa xé chiếc đùi gà ….nham…nham..”ngon quá he he…để coi món này là gì nha….”vừa dứt lời cô vớ tay định lấy ăn thử thì…………………….HEO KO ĐÒI ĂN CƠM HEO KO ĐÒI ĂN CÁM…..HEO CHỈ CẦN EM BÉ TRÊN TAY ẦU Ơ………..cùng song hành với tiếng nhạc là ….ẦM….ỊCH…..Á………..BỊCH….. một sinh vật lạ từ trên núi….ý lộn trên giường đáp xuống ôm hôn nền nhà thắm thiết… híc híc…Thì ra là An nhà ta…hihi.. cô lồm cồm ngồi dậy, chộp ngay chiếc điện thoại và: _”ALO! ĐỨA NÀO MÀ DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ>>>>>BÀ NGỦ MÃ PHANH THAY!!!!!!>>>>………………” chính xác đó là giọng điệu vô cùng “dễ thương” của chị An đó/> -“alo!” đầu dây bên kia chỉ đáp một tiếng ngắn gọn nhưng………. _”ủa…hì hì…..là mày hả……he he. Sary baby nha…..làm gì gọi t sớm vậy…..t đang ngủ mừ………………” _”t muốn” đầu dây bên kia nói _”m làm ơn…
Chương 36
Cô Gái Của Sự Bí MậtTác giả: Nhokbatcantại Mỹ. “wao….thức ăn đâu mà nhìu thế, một mình ăn sao hết ta”…….suy nghĩ một lát cô gái nói nói tiếp “hay là lấy về đem bán ta,……mà mình đâu cần tiền….. ơ …thui kệ ăn trước tính sau…hehe…”cô vừa nói vừa xé chiếc đùi gà ….nham…nham..”ngon quá he he…để coi món này là gì nha….”vừa dứt lời cô vớ tay định lấy ăn thử thì…………………….HEO KO ĐÒI ĂN CƠM HEO KO ĐÒI ĂN CÁM…..HEO CHỈ CẦN EM BÉ TRÊN TAY ẦU Ơ………..cùng song hành với tiếng nhạc là ….ẦM….ỊCH…..Á………..BỊCH….. một sinh vật lạ từ trên núi….ý lộn trên giường đáp xuống ôm hôn nền nhà thắm thiết… híc híc…Thì ra là An nhà ta…hihi.. cô lồm cồm ngồi dậy, chộp ngay chiếc điện thoại và: _”ALO! ĐỨA NÀO MÀ DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ>>>>>BÀ NGỦ MÃ PHANH THAY!!!!!!>>>>………………” chính xác đó là giọng điệu vô cùng “dễ thương” của chị An đó/> -“alo!” đầu dây bên kia chỉ đáp một tiếng ngắn gọn nhưng………. _”ủa…hì hì…..là mày hả……he he. Sary baby nha…..làm gì gọi t sớm vậy…..t đang ngủ mừ………………” _”t muốn” đầu dây bên kia nói _”m làm ơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thứ 7_ “chị thấy sao rồi, để em cõng chị nha!” Tam nói khi mà thấy Xu dường như ko thể bước nỗi bữa rồi_ “chị khoẻ! Chị có thể đi được. chị……………” nói chưa dứt lời, Xu liền ngã xuống, may mắn thay lúc đó Tam và Tứ đỡ cô nàng kịp thời._ “mau đi tìm ít nước đến đây” Tam nói với Tứ rồi bế Xu vào 1 gốc cây gần đó để tránh nắng, Tứ liền chạy đi tìm nước theo lời của TamTại nhà Kiệt11hTính tong…… tiếng chuông cửa reo lên, Kiệt từ trong nhà bước ra, vẫn ánh mắt ngạc nhiên nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình. Kiệt mở cửa, mời cô nàng vào nhà và người đó ko ai khác chính Xu giả_ “anh vẫn ngạc nhiên khi thấy em đến đây à?” Xu giả_ “à! Ko! Anh đâu có! Dể anh lấy nước cho em »1 lúc sau Kiệt bước ra với ly nước trên tay_ “em đến tìm anh có việc gì hay ko?” Kiệt_ “anh hỏi cứ như 2 người xa lạ vậy? em đến thăm anh thôi. Anh ko vui à?”_ “ko? Anh vui lắm, chỉ có điều….”_ “lạ! anh cảm thấy lạ. đúng ko?”__ “anh thấy em thay đổi à. Nhưng rồi sẽ có 1 ngày anh sẽ biết được lý do tại sao thôi. Hôm nay em đến để thăm anh, và báo cho anh biết sẽ có 1 bất ngờ sắp đến với cả anh và em. Anh cứ đợi đó”Kiệt vẫn chưa hiểu ý của Xu giả định nói gì_ “anh ko cần hiểu ngay lúc này đâu. Bây giờ em về” Xu giả tiến lại hôn lên má Kiệt 1 cái rồi chào tạm biệt ra về. Kiệt thì vẫn chưa hiểu việc gì đang xảy ra, ‘Xu hôn mình, cô ấy vừa hôn mình sao? Đây là sự thật sao? Chuyện bất ngờ, cô ấy đang muốn nói điều gì đây’ biết bao suy nghĩ đang hiện lên trong đầu Kiệt.Thứ 7 ít quá phải ko mọi người? ko ít đâu? Từ từ nha……….Chủ nhật7hTại khu rừng_ “mọi người đã vào vị trí cả chưa?”_ “tất cả đã sẵn sàng thưa đội trưởng”_ “tốt! chuyến này phải tóm gọn bọn chúng”_ “rõ”/Tại 1 căn nhà hoang_ “mọi chuyện ổn chứ?”_ “vâng! Thưa cô chủ”_ “tốt! kỳ này phải tiễn bọn chúng đi gặp diêm vương”_ “dạ! kế của cô chủ rất hay! Đảm bảo bọn cớm sẽ bị tiêu diệt trong ngày hôm nay”_ “được! đi theo dõi tiếp đi”_ “da”_ “chị tỉnh rồi à! Chị làm tụi em lo lắm luôn đó » Tứ nói khi Xu mở mắt và trở mình_ “chị uống thêm chút nước nha” Tam_ “chị đã ngủ bao lâu rồi?” Xu_ “được 1 ngày rồi chị” Tam_ “lâu vậy à? Chúng ta sắp ra khỏi khu rừng này chưa?” XU_ “dạ! sắp rồi chị à. Chúng ta phải trèo lên được con dốc phía trước nữa thì sẽ tìm được lối ra” Tam_ “vậy chúng ta mau đi thôi! Đã lãng phí hết 1 ngày rồi, bây giờ phải tranh thủ thời gian, chắc mọi người đang lo lắng lắm đấy” XU_ “Nhưng chị vẫn chưa khoẻ, e rằng….” Tứ_ “chị chịu được, đừng lo! 2 đứa đỡ chị đi, như vậy là được chứ gì.” XU cố thuyết phục_ “nhưng…” tAm_ “mọi người đang rất lo cho chúng ta, và ko biết người mạo danh chị đang có âm mưu gì đây, chúng ta phải mau chống trở về, đừng nhưng nhị gì nữa” Xu_ “dạ! như vậy chị phải để cho em và Tứ thay nhau cõng chị” Tam_ “nhưng…” Xu_ “nếu ko thì tụi em sẽ ko đi” Tứ_ “ừ! Cũng được” Xu miễn cưỡng đồng ý, thật sự cô nàng chẳng muốn cho 2 người đó cõng chút nào, vì vết thương khi bị rớt xuống vực của cả 2 vẫn chưa lành hẳn mà. Nhưng Xu biết làm thế nào đây, mắt Xu lại ko thấy gì, sức khoẻ lại đang yếu, đành phải cho Tam và Tứ chịu cực vậyThế là cả 3 tiếp tục lên đường, trên đường đi, Tứ luôn tìm những câu chuyện vui để kể, làm cho tâm trang cả 3 bớt căng thẳng rất nhiều_ “9h rồi thưa đội trưởng! có khi nào lại sai tin nữa ko?”_ “ko thể nào? Cô ấy đã chắc chắn mà. Lần trước chỉ do sơ xuất, lần này thì…..” cô gái chưa nói hết thì 1 đồng đội chạy nhanh vào_ “có chuyện rồi đội trưởng”_ “chuyện gì?”_ “chúng ta đã bị bao vây rồi”_ “sao?” đội trưởng bất ngờ_ “lực lương của bọn chúng rất đông”_ “tại sao lại như vậy?” « Chương sauChương tiếp »Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.comNếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luậnĐừng nhậpLời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0Họ tên Email + =khanh ly13:01 17/01/2014 tg oi up nhanh len di dang hap dan makiss0you20:01 09/01/2014 tg oi up tiep di?truyen nay za lau lam zoi nhung chua phunquỳnh như21:12 30/12/2013 up nhanh đi add ơi
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thứ 7
_ “chị thấy sao rồi, để em cõng chị nha!” Tam nói khi mà thấy Xu dường như ko thể bước nỗi bữa rồi
_ “chị khoẻ! Chị có thể đi được. chị……………” nói chưa dứt lời, Xu liền ngã xuống, may mắn thay lúc đó Tam và Tứ đỡ cô nàng kịp thời.
_ “mau đi tìm ít nước đến đây” Tam nói với Tứ rồi bế Xu vào 1 gốc cây gần đó để tránh nắng, Tứ liền chạy đi tìm nước theo lời của Tam
Tại nhà Kiệt
11h
Tính tong…… tiếng chuông cửa reo lên, Kiệt từ trong nhà bước ra, vẫn ánh mắt ngạc nhiên nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình. Kiệt mở cửa, mời cô nàng vào nhà và người đó ko ai khác chính Xu giả
_ “anh vẫn ngạc nhiên khi thấy em đến đây à?” Xu giả
_ “à! Ko! Anh đâu có! Dể anh lấy nước cho em »
1 lúc sau Kiệt bước ra với ly nước trên tay
_ “em đến tìm anh có việc gì hay ko?” Kiệt
_ “anh hỏi cứ như 2 người xa lạ vậy? em đến thăm anh thôi. Anh ko vui à?”
_ “ko? Anh vui lắm, chỉ có điều….”
_ “lạ! anh cảm thấy lạ. đúng ko?”
_
_ “anh thấy em thay đổi à. Nhưng rồi sẽ có 1 ngày anh sẽ biết được lý do tại sao thôi. Hôm nay em đến để thăm anh, và báo cho anh biết sẽ có 1 bất ngờ sắp đến với cả anh và em. Anh cứ đợi đó”
Kiệt vẫn chưa hiểu ý của Xu giả định nói gì
_ “anh ko cần hiểu ngay lúc này đâu. Bây giờ em về” Xu giả tiến lại hôn lên má Kiệt 1 cái rồi chào tạm biệt ra về. Kiệt thì vẫn chưa hiểu việc gì đang xảy ra, ‘Xu hôn mình, cô ấy vừa hôn mình sao? Đây là sự thật sao? Chuyện bất ngờ, cô ấy đang muốn nói điều gì đây’ biết bao suy nghĩ đang hiện lên trong đầu Kiệt.
Thứ 7 ít quá phải ko mọi người? ko ít đâu? Từ từ nha……….
Chủ nhật
7h
Tại khu rừng
_ “mọi người đã vào vị trí cả chưa?”
_ “tất cả đã sẵn sàng thưa đội trưởng”
_ “tốt! chuyến này phải tóm gọn bọn chúng”
_ “rõ”
/
Tại 1 căn nhà hoang
_ “mọi chuyện ổn chứ?”
_ “vâng! Thưa cô chủ”
_ “tốt! kỳ này phải tiễn bọn chúng đi gặp diêm vương”
_ “dạ! kế của cô chủ rất hay! Đảm bảo bọn cớm sẽ bị tiêu diệt trong ngày hôm nay”
_ “được! đi theo dõi tiếp đi”
_ “da”
_ “chị tỉnh rồi à! Chị làm tụi em lo lắm luôn đó » Tứ nói khi Xu mở mắt và trở mình
_ “chị uống thêm chút nước nha” Tam
_ “chị đã ngủ bao lâu rồi?” Xu
_ “được 1 ngày rồi chị” Tam
_ “lâu vậy à? Chúng ta sắp ra khỏi khu rừng này chưa?” XU
_ “dạ! sắp rồi chị à. Chúng ta phải trèo lên được con dốc phía trước nữa thì sẽ tìm được lối ra” Tam
_ “vậy chúng ta mau đi thôi! Đã lãng phí hết 1 ngày rồi, bây giờ phải tranh thủ thời gian, chắc mọi người đang lo lắng lắm đấy” XU
_ “Nhưng chị vẫn chưa khoẻ, e rằng….” Tứ
_ “chị chịu được, đừng lo! 2 đứa đỡ chị đi, như vậy là được chứ gì.” XU cố thuyết phục
_ “nhưng…” tAm
_ “mọi người đang rất lo cho chúng ta, và ko biết người mạo danh chị đang có âm mưu gì đây, chúng ta phải mau chống trở về, đừng nhưng nhị gì nữa” Xu
_ “dạ! như vậy chị phải để cho em và Tứ thay nhau cõng chị” Tam
_ “nhưng…” Xu
_ “nếu ko thì tụi em sẽ ko đi” Tứ
_ “ừ! Cũng được” Xu miễn cưỡng đồng ý, thật sự cô nàng chẳng muốn cho 2 người đó cõng chút nào, vì vết thương khi bị rớt xuống vực của cả 2 vẫn chưa lành hẳn mà. Nhưng Xu biết làm thế nào đây, mắt Xu lại ko thấy gì, sức khoẻ lại đang yếu, đành phải cho Tam và Tứ chịu cực vậy
Thế là cả 3 tiếp tục lên đường, trên đường đi, Tứ luôn tìm những câu chuyện vui để kể, làm cho tâm trang cả 3 bớt căng thẳng rất nhiều
_ “9h rồi thưa đội trưởng! có khi nào lại sai tin nữa ko?”
_ “ko thể nào? Cô ấy đã chắc chắn mà. Lần trước chỉ do sơ xuất, lần này thì…..” cô gái chưa nói hết thì 1 đồng đội chạy nhanh vào
_ “có chuyện rồi đội trưởng”
_ “chuyện gì?”
_ “chúng ta đã bị bao vây rồi”
_ “sao?” đội trưởng bất ngờ
_ “lực lương của bọn chúng rất đông”
_ “tại sao lại như vậy?”
« Chương sauChương tiếp »
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận
Đừng nhập
Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên Email + =
khanh ly13:01 17/01/2014 tg oi up nhanh len di dang hap dan ma
kiss0you20:01 09/01/2014 tg oi up tiep di?truyen nay za lau lam zoi nhung chua phun
quỳnh như21:12 30/12/2013 up nhanh đi add ơi
Cô Gái Của Sự Bí MậtTác giả: Nhokbatcantại Mỹ. “wao….thức ăn đâu mà nhìu thế, một mình ăn sao hết ta”…….suy nghĩ một lát cô gái nói nói tiếp “hay là lấy về đem bán ta,……mà mình đâu cần tiền….. ơ …thui kệ ăn trước tính sau…hehe…”cô vừa nói vừa xé chiếc đùi gà ….nham…nham..”ngon quá he he…để coi món này là gì nha….”vừa dứt lời cô vớ tay định lấy ăn thử thì…………………….HEO KO ĐÒI ĂN CƠM HEO KO ĐÒI ĂN CÁM…..HEO CHỈ CẦN EM BÉ TRÊN TAY ẦU Ơ………..cùng song hành với tiếng nhạc là ….ẦM….ỊCH…..Á………..BỊCH….. một sinh vật lạ từ trên núi….ý lộn trên giường đáp xuống ôm hôn nền nhà thắm thiết… híc híc…Thì ra là An nhà ta…hihi.. cô lồm cồm ngồi dậy, chộp ngay chiếc điện thoại và: _”ALO! ĐỨA NÀO MÀ DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ>>>>>BÀ NGỦ MÃ PHANH THAY!!!!!!>>>>………………” chính xác đó là giọng điệu vô cùng “dễ thương” của chị An đó/> -“alo!” đầu dây bên kia chỉ đáp một tiếng ngắn gọn nhưng………. _”ủa…hì hì…..là mày hả……he he. Sary baby nha…..làm gì gọi t sớm vậy…..t đang ngủ mừ………………” _”t muốn” đầu dây bên kia nói _”m làm ơn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thứ 7_ “chị thấy sao rồi, để em cõng chị nha!” Tam nói khi mà thấy Xu dường như ko thể bước nỗi bữa rồi_ “chị khoẻ! Chị có thể đi được. chị……………” nói chưa dứt lời, Xu liền ngã xuống, may mắn thay lúc đó Tam và Tứ đỡ cô nàng kịp thời._ “mau đi tìm ít nước đến đây” Tam nói với Tứ rồi bế Xu vào 1 gốc cây gần đó để tránh nắng, Tứ liền chạy đi tìm nước theo lời của TamTại nhà Kiệt11hTính tong…… tiếng chuông cửa reo lên, Kiệt từ trong nhà bước ra, vẫn ánh mắt ngạc nhiên nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình. Kiệt mở cửa, mời cô nàng vào nhà và người đó ko ai khác chính Xu giả_ “anh vẫn ngạc nhiên khi thấy em đến đây à?” Xu giả_ “à! Ko! Anh đâu có! Dể anh lấy nước cho em »1 lúc sau Kiệt bước ra với ly nước trên tay_ “em đến tìm anh có việc gì hay ko?” Kiệt_ “anh hỏi cứ như 2 người xa lạ vậy? em đến thăm anh thôi. Anh ko vui à?”_ “ko? Anh vui lắm, chỉ có điều….”_ “lạ! anh cảm thấy lạ. đúng ko?”__ “anh thấy em thay đổi à. Nhưng rồi sẽ có 1 ngày anh sẽ biết được lý do tại sao thôi. Hôm nay em đến để thăm anh, và báo cho anh biết sẽ có 1 bất ngờ sắp đến với cả anh và em. Anh cứ đợi đó”Kiệt vẫn chưa hiểu ý của Xu giả định nói gì_ “anh ko cần hiểu ngay lúc này đâu. Bây giờ em về” Xu giả tiến lại hôn lên má Kiệt 1 cái rồi chào tạm biệt ra về. Kiệt thì vẫn chưa hiểu việc gì đang xảy ra, ‘Xu hôn mình, cô ấy vừa hôn mình sao? Đây là sự thật sao? Chuyện bất ngờ, cô ấy đang muốn nói điều gì đây’ biết bao suy nghĩ đang hiện lên trong đầu Kiệt.Thứ 7 ít quá phải ko mọi người? ko ít đâu? Từ từ nha……….Chủ nhật7hTại khu rừng_ “mọi người đã vào vị trí cả chưa?”_ “tất cả đã sẵn sàng thưa đội trưởng”_ “tốt! chuyến này phải tóm gọn bọn chúng”_ “rõ”/Tại 1 căn nhà hoang_ “mọi chuyện ổn chứ?”_ “vâng! Thưa cô chủ”_ “tốt! kỳ này phải tiễn bọn chúng đi gặp diêm vương”_ “dạ! kế của cô chủ rất hay! Đảm bảo bọn cớm sẽ bị tiêu diệt trong ngày hôm nay”_ “được! đi theo dõi tiếp đi”_ “da”_ “chị tỉnh rồi à! Chị làm tụi em lo lắm luôn đó » Tứ nói khi Xu mở mắt và trở mình_ “chị uống thêm chút nước nha” Tam_ “chị đã ngủ bao lâu rồi?” Xu_ “được 1 ngày rồi chị” Tam_ “lâu vậy à? Chúng ta sắp ra khỏi khu rừng này chưa?” XU_ “dạ! sắp rồi chị à. Chúng ta phải trèo lên được con dốc phía trước nữa thì sẽ tìm được lối ra” Tam_ “vậy chúng ta mau đi thôi! Đã lãng phí hết 1 ngày rồi, bây giờ phải tranh thủ thời gian, chắc mọi người đang lo lắng lắm đấy” XU_ “Nhưng chị vẫn chưa khoẻ, e rằng….” Tứ_ “chị chịu được, đừng lo! 2 đứa đỡ chị đi, như vậy là được chứ gì.” XU cố thuyết phục_ “nhưng…” tAm_ “mọi người đang rất lo cho chúng ta, và ko biết người mạo danh chị đang có âm mưu gì đây, chúng ta phải mau chống trở về, đừng nhưng nhị gì nữa” Xu_ “dạ! như vậy chị phải để cho em và Tứ thay nhau cõng chị” Tam_ “nhưng…” Xu_ “nếu ko thì tụi em sẽ ko đi” Tứ_ “ừ! Cũng được” Xu miễn cưỡng đồng ý, thật sự cô nàng chẳng muốn cho 2 người đó cõng chút nào, vì vết thương khi bị rớt xuống vực của cả 2 vẫn chưa lành hẳn mà. Nhưng Xu biết làm thế nào đây, mắt Xu lại ko thấy gì, sức khoẻ lại đang yếu, đành phải cho Tam và Tứ chịu cực vậyThế là cả 3 tiếp tục lên đường, trên đường đi, Tứ luôn tìm những câu chuyện vui để kể, làm cho tâm trang cả 3 bớt căng thẳng rất nhiều_ “9h rồi thưa đội trưởng! có khi nào lại sai tin nữa ko?”_ “ko thể nào? Cô ấy đã chắc chắn mà. Lần trước chỉ do sơ xuất, lần này thì…..” cô gái chưa nói hết thì 1 đồng đội chạy nhanh vào_ “có chuyện rồi đội trưởng”_ “chuyện gì?”_ “chúng ta đã bị bao vây rồi”_ “sao?” đội trưởng bất ngờ_ “lực lương của bọn chúng rất đông”_ “tại sao lại như vậy?” « Chương sauChương tiếp »Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.comNếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luậnĐừng nhậpLời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0Họ tên Email + =khanh ly13:01 17/01/2014 tg oi up nhanh len di dang hap dan makiss0you20:01 09/01/2014 tg oi up tiep di?truyen nay za lau lam zoi nhung chua phunquỳnh như21:12 30/12/2013 up nhanh đi add ơi