Tác giả:

Trường trung học Trung Văn là một trong những trường cấp 3 trọng điểm của thành phố A. Hôm nay là ngày hội của các nhà giáo và cũng là ngày trường Trung Văn chọn làm ngày kỷ niện 30 năm thành lập trường. Khung cảnh ngôi trường hôm nay thật đông vui , náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Cõ lẽ là ngày kỷ niệm tròn 30 năm nên những thế hệ cựu học sinh đi trước không muốn bỏ lỡ để tụ hội. Trên sân trường được trang hoàng rực rỡ bằng cờ và hoa. Rất nhiều lẵng hoa chúc mừng được xếp thẳng hàng ở hai bên bục sân khấu. Đám học sinh nam đồng phục áo trắng quần đen chỉnh tề , đám học sinh nữ thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi. Các lớp được ngồi ngay ngắn quy củ theo hàng lối, màu áo như những cánh bướm dợp trắng sân trường. Những tốp cựu học sinh đang tụ họp thành từng nhóm hàn huyên. Có già, có trẻ nhưng ai nấy trên mặt đều lộ nét hân hoan. Những người già dường như muốn như được là đám học sinh áo trắng kia quay lại thưở cắp sách. Đám học sinh non trẻ kia lại ước ao bao giờ mình lại được như…

Chương 9

Nhóc Hãy Đợi AnhTác giả: Vu VũTrường trung học Trung Văn là một trong những trường cấp 3 trọng điểm của thành phố A. Hôm nay là ngày hội của các nhà giáo và cũng là ngày trường Trung Văn chọn làm ngày kỷ niện 30 năm thành lập trường. Khung cảnh ngôi trường hôm nay thật đông vui , náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Cõ lẽ là ngày kỷ niệm tròn 30 năm nên những thế hệ cựu học sinh đi trước không muốn bỏ lỡ để tụ hội. Trên sân trường được trang hoàng rực rỡ bằng cờ và hoa. Rất nhiều lẵng hoa chúc mừng được xếp thẳng hàng ở hai bên bục sân khấu. Đám học sinh nam đồng phục áo trắng quần đen chỉnh tề , đám học sinh nữ thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi. Các lớp được ngồi ngay ngắn quy củ theo hàng lối, màu áo như những cánh bướm dợp trắng sân trường. Những tốp cựu học sinh đang tụ họp thành từng nhóm hàn huyên. Có già, có trẻ nhưng ai nấy trên mặt đều lộ nét hân hoan. Những người già dường như muốn như được là đám học sinh áo trắng kia quay lại thưở cắp sách. Đám học sinh non trẻ kia lại ước ao bao giờ mình lại được như… Sau lần cùng Vũ Thanh cho cô bé đi nhờ xe đó, mỗi lần đi qua con đường này anh lại bất giác chú ý đến bến xe buýt đông ghẹt những tà áo trắng đợi xe đến trường. Hôm nào anh được nhìn thấy bóng dáng của cô bé, là y như rằng anh cảm thấy ngày hôm đó thật đẹp. Bóng dáng của cô bé không thể nào lẫn đi được trong đám đông.Trong khi những cô bé cậu bé tầm tuổi đó thường túm năm tụm ba cười cười nói nói. Cô bé chỉ đứng một mình nhưng vô cùng nổi bật. Khôi Nguyên thấy được sự khác biệt rõ ràng của Hiểu Hân so với các cô bé cùng trang lứa. Các cô bé thường thích nhuộm tóc, đồng phục thường sửa lại bó hết mức nhằm khoe dáng vẻ đang trổ mã của mình, chưa kể trên gương mặt cũng đã biết trang điểm sao cho trưởng thành hơn.Hiểu Hân thì hoàn toàn trái ngược, mái tóc đen huyền xõa ngang vai dường như càng tôn lên nước da trắng mịn màng, ánh mắt cô bé luôn nhìn xuống trang sách khiến hàng mi luôn phủ xuống mơ màng. Đồng phục cô bé mặc thực đơn giản, sơ mi trắng, quần âu xanh đen đóng thùng gọn gàng. Chiếc áo sơ mi đúng chuẩn học sinh tuy rộng rãi nhưng nó khiến cô bé trông rất thanh lịch.Hôm nay Khôi Nguyên đã cố tình đi sớm để đợi cô bé, anh đỗ xe của mình cách một quãng để không ảnh hưởng xe buýt vào bến nhưng vẫn đủ để trông thấy cô bé thật rõ ràng. Anh có lý do để đường hoàng gặp lại cô bé lần nữa, một lý do đơn giản để tiếp cận, nhưng khi đòi lại áo về rồi anh nên tìm lý do gì để tiếp tục dây dưa với cô bé đây? Mà anh cũng không muốn đòi, anh muốn cô bé giữ cái áo đấy, để cô bé mỗi khi nhìn thấy lại có thể nhớ đôi chút về anh.Nhìn thấy Hiểu Hân lên xe, Khôi Nguyên mới yên tâm lái xe dời đi. Với tai ghe bluetooth gắn lên tai, anh thực hiện cuộc gọi."Này hôm nay ông dạy từ tiết thứ mấy?""...""Ok! Tôi qua luôn đây, từ sáng chưa ăn gì đói quá.""...""Đừng cười, dạo này tôi là thanh niên nghiêm túc chăm tập thể thao đấy.""...""Nghĩ ra món nào ngon hơn đi, mấy hôm ăn phở chán rồi""...""Ok!"_oOo_Khuấy ly cafe nâu, Khôi Nguyên đưa lên miệng làm một hơi rồi mới thư thái ngả ra ghế mây."Sao dạo này bận gì mà chiều tối muốn lôi ông đi mà khó vậy?"Vũ Thanh lắc đầu ra điều bất đắc rĩ nói."Đội bóng rổ tôi phụ trách đang chuẩn bị thi vòng loại liên tỉnh, nên chiều nào tôi cũng phải bỏ ra mấy tiếng cùng chúng nó. Tối về lại lo chấm bài, soạn giáo án đến bù cả đầu. Lúc đi ngủ chân tay thì rã rời, đầu thì vẫn còn mòng mòng đau.""Bóng rổ hả? Ở bên kia tôi vẫn chơi suốt cùng mấy thằng trong ký túc. Mới về hơn tháng không kiếm được chỗ chơi nên đang ngứa ngáy đây."Nghe Khôi Nguyên nói, Vũ Thanh như kiếm được cứu tinh vội mừng rỡ kêu lên."Tốt quá rồi, ông giúp tôi luyện tập cùng bọn nhóc đi. Sắp thi học kỳ rồi nên tôi bận lắm. Đang lo không biết phân thân thế nào cho hợp lý. Cô bé Hiểu Hân mới làm quản lý đội, chưa có kinh nghiệm nên tôi cũng lo.""Hiểu Hân?"Làm ra vẻ lơ đãng, Khôi Nguyên hỏi."À! Là cái cô bé hôm tôi bảo cậu cho đi nhờ đó" Vũ Thanh thật thà giải thích.Biểu cảm khuôn mặt Khôi Nguyên vờ như ngẫm nghĩ để nhớ ra. Nhưng trong lòng anh biết có muôn hoa như đang nở. "Nhóc, anh đang đến đây!"

Sau lần cùng Vũ Thanh cho cô bé đi nhờ xe đó, mỗi lần đi qua con đường này
anh lại bất giác chú ý đến bến xe buýt đông ghẹt những tà áo trắng đợi
xe đến trường. Hôm nào anh được nhìn thấy bóng dáng của cô bé, là y như
rằng anh cảm thấy ngày hôm đó thật đẹp. Bóng dáng của cô bé không thể
nào lẫn đi được trong đám đông.

Trong khi những cô bé cậu bé tầm
tuổi đó thường túm năm tụm ba cười cười nói nói. Cô bé chỉ đứng một mình nhưng vô cùng nổi bật. Khôi Nguyên thấy được sự khác biệt rõ ràng của
Hiểu Hân so với các cô bé cùng trang lứa. Các cô bé thường thích nhuộm
tóc, đồng phục thường sửa lại bó hết mức nhằm khoe dáng vẻ đang trổ mã
của mình, chưa kể trên gương mặt cũng đã biết trang điểm sao cho trưởng
thành hơn.

Hiểu Hân thì hoàn toàn trái ngược, mái tóc đen huyền
xõa ngang vai dường như càng tôn lên nước da trắng mịn màng, ánh mắt cô
bé luôn nhìn xuống trang sách khiến hàng mi luôn phủ xuống mơ màng. Đồng phục cô bé mặc thực đơn giản, sơ mi trắng, quần âu xanh đen đóng thùng
gọn gàng. Chiếc áo sơ mi đúng chuẩn học sinh tuy rộng rãi nhưng nó khiến cô bé trông rất thanh lịch.

Hôm nay Khôi Nguyên đã cố tình đi
sớm để đợi cô bé, anh đỗ xe của mình cách một quãng để không ảnh hưởng
xe buýt vào bến nhưng vẫn đủ để trông thấy cô bé thật rõ ràng. Anh có lý do để đường hoàng gặp lại cô bé lần nữa, một lý do đơn giản để tiếp
cận, nhưng khi đòi lại áo về rồi anh nên tìm lý do gì để tiếp tục dây
dưa với cô bé đây? Mà anh cũng không muốn đòi, anh muốn cô bé giữ cái áo đấy, để cô bé mỗi khi nhìn thấy lại có thể nhớ đôi chút về anh.

Nhìn thấy Hiểu Hân lên xe, Khôi Nguyên mới yên tâm lái xe dời đi. Với tai ghe bluetooth gắn lên tai, anh thực hiện cuộc gọi.

"Này hôm nay ông dạy từ tiết thứ mấy?"

"..."

"Ok! Tôi qua luôn đây, từ sáng chưa ăn gì đói quá."

"..."

"Đừng cười, dạo này tôi là thanh niên nghiêm túc chăm tập thể thao đấy."

"..."

"Nghĩ ra món nào ngon hơn đi, mấy hôm ăn phở chán rồi"

"..."

"Ok!"

_oOo_

Khuấy ly cafe nâu, Khôi Nguyên đưa lên miệng làm một hơi rồi mới thư thái ngả ra ghế mây.

"Sao dạo này bận gì mà chiều tối muốn lôi ông đi mà khó vậy?"

Vũ Thanh lắc đầu ra điều bất đắc rĩ nói.

"Đội bóng rổ tôi phụ trách đang chuẩn bị thi vòng loại liên tỉnh, nên chiều
nào tôi cũng phải bỏ ra mấy tiếng cùng chúng nó. Tối về lại lo chấm bài, soạn giáo án đến bù cả đầu. Lúc đi ngủ chân tay thì rã rời, đầu thì vẫn còn mòng mòng đau."

"Bóng rổ hả? Ở bên kia tôi vẫn chơi suốt
cùng mấy thằng trong ký túc. Mới về hơn tháng không kiếm được chỗ chơi
nên đang ngứa ngáy đây."

Nghe Khôi Nguyên nói, Vũ Thanh như kiếm được cứu tinh vội mừng rỡ kêu lên.

"Tốt quá rồi, ông giúp tôi luyện tập cùng bọn nhóc đi. Sắp thi học kỳ rồi
nên tôi bận lắm. Đang lo không biết phân thân thế nào cho hợp lý. Cô bé
Hiểu Hân mới làm quản lý đội, chưa có kinh nghiệm nên tôi cũng lo."

"Hiểu Hân?"

Làm ra vẻ lơ đãng, Khôi Nguyên hỏi.

"À! Là cái cô bé hôm tôi bảo cậu cho đi nhờ đó" Vũ Thanh thật thà giải thích.

Biểu cảm khuôn mặt Khôi Nguyên vờ như ngẫm nghĩ để nhớ ra. Nhưng trong lòng
anh biết có muôn hoa như đang nở. "Nhóc, anh đang đến đây!"

Nhóc Hãy Đợi AnhTác giả: Vu VũTrường trung học Trung Văn là một trong những trường cấp 3 trọng điểm của thành phố A. Hôm nay là ngày hội của các nhà giáo và cũng là ngày trường Trung Văn chọn làm ngày kỷ niện 30 năm thành lập trường. Khung cảnh ngôi trường hôm nay thật đông vui , náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Cõ lẽ là ngày kỷ niệm tròn 30 năm nên những thế hệ cựu học sinh đi trước không muốn bỏ lỡ để tụ hội. Trên sân trường được trang hoàng rực rỡ bằng cờ và hoa. Rất nhiều lẵng hoa chúc mừng được xếp thẳng hàng ở hai bên bục sân khấu. Đám học sinh nam đồng phục áo trắng quần đen chỉnh tề , đám học sinh nữ thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi. Các lớp được ngồi ngay ngắn quy củ theo hàng lối, màu áo như những cánh bướm dợp trắng sân trường. Những tốp cựu học sinh đang tụ họp thành từng nhóm hàn huyên. Có già, có trẻ nhưng ai nấy trên mặt đều lộ nét hân hoan. Những người già dường như muốn như được là đám học sinh áo trắng kia quay lại thưở cắp sách. Đám học sinh non trẻ kia lại ước ao bao giờ mình lại được như… Sau lần cùng Vũ Thanh cho cô bé đi nhờ xe đó, mỗi lần đi qua con đường này anh lại bất giác chú ý đến bến xe buýt đông ghẹt những tà áo trắng đợi xe đến trường. Hôm nào anh được nhìn thấy bóng dáng của cô bé, là y như rằng anh cảm thấy ngày hôm đó thật đẹp. Bóng dáng của cô bé không thể nào lẫn đi được trong đám đông.Trong khi những cô bé cậu bé tầm tuổi đó thường túm năm tụm ba cười cười nói nói. Cô bé chỉ đứng một mình nhưng vô cùng nổi bật. Khôi Nguyên thấy được sự khác biệt rõ ràng của Hiểu Hân so với các cô bé cùng trang lứa. Các cô bé thường thích nhuộm tóc, đồng phục thường sửa lại bó hết mức nhằm khoe dáng vẻ đang trổ mã của mình, chưa kể trên gương mặt cũng đã biết trang điểm sao cho trưởng thành hơn.Hiểu Hân thì hoàn toàn trái ngược, mái tóc đen huyền xõa ngang vai dường như càng tôn lên nước da trắng mịn màng, ánh mắt cô bé luôn nhìn xuống trang sách khiến hàng mi luôn phủ xuống mơ màng. Đồng phục cô bé mặc thực đơn giản, sơ mi trắng, quần âu xanh đen đóng thùng gọn gàng. Chiếc áo sơ mi đúng chuẩn học sinh tuy rộng rãi nhưng nó khiến cô bé trông rất thanh lịch.Hôm nay Khôi Nguyên đã cố tình đi sớm để đợi cô bé, anh đỗ xe của mình cách một quãng để không ảnh hưởng xe buýt vào bến nhưng vẫn đủ để trông thấy cô bé thật rõ ràng. Anh có lý do để đường hoàng gặp lại cô bé lần nữa, một lý do đơn giản để tiếp cận, nhưng khi đòi lại áo về rồi anh nên tìm lý do gì để tiếp tục dây dưa với cô bé đây? Mà anh cũng không muốn đòi, anh muốn cô bé giữ cái áo đấy, để cô bé mỗi khi nhìn thấy lại có thể nhớ đôi chút về anh.Nhìn thấy Hiểu Hân lên xe, Khôi Nguyên mới yên tâm lái xe dời đi. Với tai ghe bluetooth gắn lên tai, anh thực hiện cuộc gọi."Này hôm nay ông dạy từ tiết thứ mấy?""...""Ok! Tôi qua luôn đây, từ sáng chưa ăn gì đói quá.""...""Đừng cười, dạo này tôi là thanh niên nghiêm túc chăm tập thể thao đấy.""...""Nghĩ ra món nào ngon hơn đi, mấy hôm ăn phở chán rồi""...""Ok!"_oOo_Khuấy ly cafe nâu, Khôi Nguyên đưa lên miệng làm một hơi rồi mới thư thái ngả ra ghế mây."Sao dạo này bận gì mà chiều tối muốn lôi ông đi mà khó vậy?"Vũ Thanh lắc đầu ra điều bất đắc rĩ nói."Đội bóng rổ tôi phụ trách đang chuẩn bị thi vòng loại liên tỉnh, nên chiều nào tôi cũng phải bỏ ra mấy tiếng cùng chúng nó. Tối về lại lo chấm bài, soạn giáo án đến bù cả đầu. Lúc đi ngủ chân tay thì rã rời, đầu thì vẫn còn mòng mòng đau.""Bóng rổ hả? Ở bên kia tôi vẫn chơi suốt cùng mấy thằng trong ký túc. Mới về hơn tháng không kiếm được chỗ chơi nên đang ngứa ngáy đây."Nghe Khôi Nguyên nói, Vũ Thanh như kiếm được cứu tinh vội mừng rỡ kêu lên."Tốt quá rồi, ông giúp tôi luyện tập cùng bọn nhóc đi. Sắp thi học kỳ rồi nên tôi bận lắm. Đang lo không biết phân thân thế nào cho hợp lý. Cô bé Hiểu Hân mới làm quản lý đội, chưa có kinh nghiệm nên tôi cũng lo.""Hiểu Hân?"Làm ra vẻ lơ đãng, Khôi Nguyên hỏi."À! Là cái cô bé hôm tôi bảo cậu cho đi nhờ đó" Vũ Thanh thật thà giải thích.Biểu cảm khuôn mặt Khôi Nguyên vờ như ngẫm nghĩ để nhớ ra. Nhưng trong lòng anh biết có muôn hoa như đang nở. "Nhóc, anh đang đến đây!"

Chương 9