Tác giả:

- Chuyện gì thế? - Băng nhăn nhó quay sang hỏi cô bạn thân - Hình như đội bóng rổ trường mình đang chơi bóng thì phải. Ta đi xem thôi Thấy Kỷ Lam háo hức ra mặt, nó thắc mắc tự đặt câu hỏi " Vì Sao" bóng rổ có đặc biệt đâu mà trông bọn con gái mắt sáng hết cả lên thế?????? Và câu trả lời là.................. - HÔ.....HÔ Anh PHONG chơi hay quá ! - Cả anh HIỂU VĨ nữa kìa... - Đẹp quá! 2 anh ơi! - Thiên Phong chơi giỏi quá.... ......................v......v.....v.................... ( ôi nổ trường mất ) Hàng loạt câu, từ, ngôn ngữ được phát ra từ lũ con gái xung quanh khiến Băng mắc ói khi con ngươi của bọn kia không còn ở trong mắt nó mà đang " Anh ơi... Anh ơi..." ở giữa sân bóng kìa. Sở thích của Hotboy trường này là chơi bóng rổ. Những hiếm bao giờ thấy họ chơi và hầu như là không. Và đây là lần thứ hai kể từ khi họ ra đời mà họ chơi bóng rổ. Không phải ít chơi mà họ ghét. Đó là sở thích lạ lùng nhất Thấy con bạn của mình nhăn mặt Kỷ Lam bắt đầu kể chuyện CỔ TÍCH cho cô bạn yêu quái…

Chương 30

Bí Mật Mảnh Ghép QuỷTác giả: Kevin Rz- Chuyện gì thế? - Băng nhăn nhó quay sang hỏi cô bạn thân - Hình như đội bóng rổ trường mình đang chơi bóng thì phải. Ta đi xem thôi Thấy Kỷ Lam háo hức ra mặt, nó thắc mắc tự đặt câu hỏi " Vì Sao" bóng rổ có đặc biệt đâu mà trông bọn con gái mắt sáng hết cả lên thế?????? Và câu trả lời là.................. - HÔ.....HÔ Anh PHONG chơi hay quá ! - Cả anh HIỂU VĨ nữa kìa... - Đẹp quá! 2 anh ơi! - Thiên Phong chơi giỏi quá.... ......................v......v.....v.................... ( ôi nổ trường mất ) Hàng loạt câu, từ, ngôn ngữ được phát ra từ lũ con gái xung quanh khiến Băng mắc ói khi con ngươi của bọn kia không còn ở trong mắt nó mà đang " Anh ơi... Anh ơi..." ở giữa sân bóng kìa. Sở thích của Hotboy trường này là chơi bóng rổ. Những hiếm bao giờ thấy họ chơi và hầu như là không. Và đây là lần thứ hai kể từ khi họ ra đời mà họ chơi bóng rổ. Không phải ít chơi mà họ ghét. Đó là sở thích lạ lùng nhất Thấy con bạn của mình nhăn mặt Kỷ Lam bắt đầu kể chuyện CỔ TÍCH cho cô bạn yêu quái… Mảnh ghép 30 : Trái tim tôi vẫn chưa quên cậuBăng bước chân trên con đường gió lộng thì gặp một người , không ai khác chính là tóc xanh ( Đình Uy )Băng cố che mặt để tóc xanh không nhìn được nhưng trớ chêu tóc xanh lại nhận ra Băng từ cái nhìn đầu tiên- Băng...Băng - tóc xanh chạy đến cạnh Băng- Gì nữa đây - Băng lạnh lùng, cố tỏ ra lạnh lùng rùi mà tóc xah cứ bám theo- Em đi 1 mình hả, đi chơi cùng anh không?- Không- Đi mà - tóc xanh kéo tay Băng khiến nó khó chịu- Buông ra - đây không phải giọng Băng mà là giọng 1 người con trai- Thằng nào đấy? - tóc ngó ngang nhưng k ngó phía sauNgười con trai ấy bước lên trước mặt tóc xanh- Mày là thằng nào - tóc xanh hỏiBăng ngỡ ngàng vì trước mặt mình chính là Kiệt" Kiệt , nhớ ra em rùi sao " - Băng nghĩKhông trả lời câu hỏi của tóc xanh, Kiệt lên gối trúng chỗ hiểm của tóc xanh làm hắn ôm của quý mà rên, được nước Kiệt đạp túi bụi tóc xanh rùi kéo tay Băng đi, Băng chạy theo mà trong lòng có cảm giác ấm ápĐến một nơi cách xa tóc xanh, Kiệt bỏ tay Băng ra- Cô không sao chứ ?- Kiệt lạnh lùng hỏi ( Kiệt cũng rất lạnh lùng nha mọi người )- Không sao - Băng lắc đầuKiệt chỉ gật đầu rùi quay lưng đi- Kiệt - Băng bất giác nhăc tên Kiệt làm Kiệt ngoảnh đầu lại- Gọi tôi ?- Kiệt...không...nhớ...Băng....là...ai...sao? - Băng nghẹn ngào mãi mới thành lời và con tim đang khóc- Cô hơi bị khùng rùi đấy - Kiệt nói xong rùi bỏ đi, để lại Băng phía sau cùng những giọt nước mắt lăn dài trên máBăng chạy đi trong vô thức và ko biết mình sẽ chạy đi đâu, mệt mỏi với đôi chân chạy quá nhìu, Băng ngồi xuống ghế đá trên đường mà nước mắt vẫn tuôn rơi. Bật khóc nghẹn ngào cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc. Cố gắng không khóc nhưng nước mắt cứ tuôn. Hình như đó chính là thói quen khi nhớ về một người...- Lau đi - Bỗng có một người con trai ngồi xuống cạnh Băng và trao cho Băng một cái khăn màu trắng có thêu một vài bông hoa lên đóBăng không ngẩng mặt lên để nhận diện người đó là ai, Băng đau hơn lên khóc to hơn.Hình bóng Kiệt lại hiện lên trong tâm trí Băng rõ rệt, Kiệt lau nưỡc mắt cho Băng bằng chiếc khăn màu trắng khắc tên Băng và Kiệt và rồi hình ảnh Kiệt mờ đi thay vào đó Băng nhận ra người ngồi trước mặt mình là Ken- Ơ Ken, sao....?????- Băng khóc vì người con trai đó - Ken nhìn Băng, người con trai mà Ken đang nói đến chính là KiệtBăng gật gật đầu và kể chuyện năm xưa cho Ken nghe,chuyện này Băng chưa nói với bất kỳ người bạn mới nào nhưng sao giờ tiềm thức của Băng vẫn đang tuôn ra hết mọi chuyện cho Ken nghe, Băng vừa kể vừa rơi nước mắt.- Băng không thể quên được Kiệt , Băng không thể, năm xưa khi biết rằng Kiệt ra đi mãi Băng đã rất đau khổ rùi Băng cũng học cách quên Kiệt nhưng bây giờ Kiệt đã trở về nhưng Kiệt không nhớ được Băng nữa, Băng đau lắm - Băng không to hơn, đôi môi run runKen ôm Băng vào lòng , một cái ôm thật chặt- Khóc đủ chưa? giờ lau nước mắt đi xong về - Ken nói ấm áp vừa khẽ đưa tay gạt nước mắt cho BăngBăng gật đầu và lấy cả hai tay lau nước mắt và lên xe Ken chở về nhà.

Mảnh ghép 30 : Trái tim tôi vẫn chưa quên cậu

Băng bước chân trên con đường gió lộng thì gặp một người , không ai khác chính là tóc xanh ( Đình Uy )

Băng cố che mặt để tóc xanh không nhìn được nhưng trớ chêu tóc xanh lại nhận ra Băng từ cái nhìn đầu tiên

- Băng...Băng - tóc xanh chạy đến cạnh Băng

- Gì nữa đây - Băng lạnh lùng, cố tỏ ra lạnh lùng rùi mà tóc xah cứ bám theo

- Em đi 1 mình hả, đi chơi cùng anh không?

- Không

- Đi mà - tóc xanh kéo tay Băng khiến nó khó chịu

- Buông ra - đây không phải giọng Băng mà là giọng 1 người con trai

- Thằng nào đấy? - tóc ngó ngang nhưng k ngó phía sau

Người con trai ấy bước lên trước mặt tóc xanh

- Mày là thằng nào - tóc xanh hỏi

Băng ngỡ ngàng vì trước mặt mình chính là Kiệt

" Kiệt , nhớ ra em rùi sao " - Băng nghĩ

Không trả lời câu hỏi của tóc xanh, Kiệt lên gối trúng chỗ hiểm của tóc xanh làm hắn ôm của quý mà rên, được nước Kiệt đạp túi bụi tóc xanh rùi kéo tay Băng đi, Băng chạy theo mà trong lòng có cảm giác ấm áp

Đến một nơi cách xa tóc xanh, Kiệt bỏ tay Băng ra

- Cô không sao chứ ?- Kiệt lạnh lùng hỏi ( Kiệt cũng rất lạnh lùng nha mọi người )

- Không sao - Băng lắc đầu

Kiệt chỉ gật đầu rùi quay lưng đi

- Kiệt - Băng bất giác nhăc tên Kiệt làm Kiệt ngoảnh đầu lại

- Gọi tôi ?

- Kiệt...không...nhớ...Băng....là...ai...sao? - Băng nghẹn ngào mãi mới thành lời và con tim đang khóc

- Cô hơi bị khùng rùi đấy - Kiệt nói xong rùi bỏ đi, để lại Băng phía sau cùng những giọt nước mắt lăn dài trên má

Băng chạy đi trong vô thức và ko biết mình sẽ chạy đi đâu, mệt mỏi với đôi chân chạy quá nhìu, Băng ngồi xuống ghế đá trên đường mà nước mắt vẫn tuôn rơi. Bật khóc nghẹn ngào cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc. Cố gắng không khóc nhưng nước mắt cứ tuôn. Hình như đó chính là thói quen khi nhớ về một người...

- Lau đi - Bỗng có một người con trai ngồi xuống cạnh Băng và trao cho Băng một cái khăn màu trắng có thêu một vài bông hoa lên đó

Băng không ngẩng mặt lên để nhận diện người đó là ai, Băng đau hơn lên khóc to hơn.

Hình bóng Kiệt lại hiện lên trong tâm trí Băng rõ rệt, Kiệt lau nưỡc mắt cho Băng bằng chiếc khăn màu trắng khắc tên Băng và Kiệt và rồi hình ảnh Kiệt mờ đi thay vào đó Băng nhận ra người ngồi trước mặt mình là Ken

- Ơ Ken, sao....?????

- Băng khóc vì người con trai đó - Ken nhìn Băng, người con trai mà Ken đang nói đến chính là Kiệt

Băng gật gật đầu và kể chuyện năm xưa cho Ken nghe,chuyện này Băng chưa nói với bất kỳ người bạn mới nào nhưng sao giờ tiềm thức của Băng vẫn đang tuôn ra hết mọi chuyện cho Ken nghe, Băng vừa kể vừa rơi nước mắt.

- Băng không thể quên được Kiệt , Băng không thể, năm xưa khi biết rằng Kiệt ra đi mãi Băng đã rất đau khổ rùi Băng cũng học cách quên Kiệt nhưng bây giờ Kiệt đã trở về nhưng Kiệt không nhớ được Băng nữa, Băng đau lắm - Băng không to hơn, đôi môi run run

Ken ôm Băng vào lòng , một cái ôm thật chặt

- Khóc đủ chưa? giờ lau nước mắt đi xong về - Ken nói ấm áp vừa khẽ đưa tay gạt nước mắt cho Băng

Băng gật đầu và lấy cả hai tay lau nước mắt và lên xe Ken chở về nhà.

Bí Mật Mảnh Ghép QuỷTác giả: Kevin Rz- Chuyện gì thế? - Băng nhăn nhó quay sang hỏi cô bạn thân - Hình như đội bóng rổ trường mình đang chơi bóng thì phải. Ta đi xem thôi Thấy Kỷ Lam háo hức ra mặt, nó thắc mắc tự đặt câu hỏi " Vì Sao" bóng rổ có đặc biệt đâu mà trông bọn con gái mắt sáng hết cả lên thế?????? Và câu trả lời là.................. - HÔ.....HÔ Anh PHONG chơi hay quá ! - Cả anh HIỂU VĨ nữa kìa... - Đẹp quá! 2 anh ơi! - Thiên Phong chơi giỏi quá.... ......................v......v.....v.................... ( ôi nổ trường mất ) Hàng loạt câu, từ, ngôn ngữ được phát ra từ lũ con gái xung quanh khiến Băng mắc ói khi con ngươi của bọn kia không còn ở trong mắt nó mà đang " Anh ơi... Anh ơi..." ở giữa sân bóng kìa. Sở thích của Hotboy trường này là chơi bóng rổ. Những hiếm bao giờ thấy họ chơi và hầu như là không. Và đây là lần thứ hai kể từ khi họ ra đời mà họ chơi bóng rổ. Không phải ít chơi mà họ ghét. Đó là sở thích lạ lùng nhất Thấy con bạn của mình nhăn mặt Kỷ Lam bắt đầu kể chuyện CỔ TÍCH cho cô bạn yêu quái… Mảnh ghép 30 : Trái tim tôi vẫn chưa quên cậuBăng bước chân trên con đường gió lộng thì gặp một người , không ai khác chính là tóc xanh ( Đình Uy )Băng cố che mặt để tóc xanh không nhìn được nhưng trớ chêu tóc xanh lại nhận ra Băng từ cái nhìn đầu tiên- Băng...Băng - tóc xanh chạy đến cạnh Băng- Gì nữa đây - Băng lạnh lùng, cố tỏ ra lạnh lùng rùi mà tóc xah cứ bám theo- Em đi 1 mình hả, đi chơi cùng anh không?- Không- Đi mà - tóc xanh kéo tay Băng khiến nó khó chịu- Buông ra - đây không phải giọng Băng mà là giọng 1 người con trai- Thằng nào đấy? - tóc ngó ngang nhưng k ngó phía sauNgười con trai ấy bước lên trước mặt tóc xanh- Mày là thằng nào - tóc xanh hỏiBăng ngỡ ngàng vì trước mặt mình chính là Kiệt" Kiệt , nhớ ra em rùi sao " - Băng nghĩKhông trả lời câu hỏi của tóc xanh, Kiệt lên gối trúng chỗ hiểm của tóc xanh làm hắn ôm của quý mà rên, được nước Kiệt đạp túi bụi tóc xanh rùi kéo tay Băng đi, Băng chạy theo mà trong lòng có cảm giác ấm ápĐến một nơi cách xa tóc xanh, Kiệt bỏ tay Băng ra- Cô không sao chứ ?- Kiệt lạnh lùng hỏi ( Kiệt cũng rất lạnh lùng nha mọi người )- Không sao - Băng lắc đầuKiệt chỉ gật đầu rùi quay lưng đi- Kiệt - Băng bất giác nhăc tên Kiệt làm Kiệt ngoảnh đầu lại- Gọi tôi ?- Kiệt...không...nhớ...Băng....là...ai...sao? - Băng nghẹn ngào mãi mới thành lời và con tim đang khóc- Cô hơi bị khùng rùi đấy - Kiệt nói xong rùi bỏ đi, để lại Băng phía sau cùng những giọt nước mắt lăn dài trên máBăng chạy đi trong vô thức và ko biết mình sẽ chạy đi đâu, mệt mỏi với đôi chân chạy quá nhìu, Băng ngồi xuống ghế đá trên đường mà nước mắt vẫn tuôn rơi. Bật khóc nghẹn ngào cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc. Cố gắng không khóc nhưng nước mắt cứ tuôn. Hình như đó chính là thói quen khi nhớ về một người...- Lau đi - Bỗng có một người con trai ngồi xuống cạnh Băng và trao cho Băng một cái khăn màu trắng có thêu một vài bông hoa lên đóBăng không ngẩng mặt lên để nhận diện người đó là ai, Băng đau hơn lên khóc to hơn.Hình bóng Kiệt lại hiện lên trong tâm trí Băng rõ rệt, Kiệt lau nưỡc mắt cho Băng bằng chiếc khăn màu trắng khắc tên Băng và Kiệt và rồi hình ảnh Kiệt mờ đi thay vào đó Băng nhận ra người ngồi trước mặt mình là Ken- Ơ Ken, sao....?????- Băng khóc vì người con trai đó - Ken nhìn Băng, người con trai mà Ken đang nói đến chính là KiệtBăng gật gật đầu và kể chuyện năm xưa cho Ken nghe,chuyện này Băng chưa nói với bất kỳ người bạn mới nào nhưng sao giờ tiềm thức của Băng vẫn đang tuôn ra hết mọi chuyện cho Ken nghe, Băng vừa kể vừa rơi nước mắt.- Băng không thể quên được Kiệt , Băng không thể, năm xưa khi biết rằng Kiệt ra đi mãi Băng đã rất đau khổ rùi Băng cũng học cách quên Kiệt nhưng bây giờ Kiệt đã trở về nhưng Kiệt không nhớ được Băng nữa, Băng đau lắm - Băng không to hơn, đôi môi run runKen ôm Băng vào lòng , một cái ôm thật chặt- Khóc đủ chưa? giờ lau nước mắt đi xong về - Ken nói ấm áp vừa khẽ đưa tay gạt nước mắt cho BăngBăng gật đầu và lấy cả hai tay lau nước mắt và lên xe Ken chở về nhà.

Chương 30