Tác giả:

Sau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai…

Chương 23

Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… Sáng hôm sau-tôi muốn xuất việnHắn gắt lên với nó tiếng từ phòng bệnh ra tới hành lang khiến cả bác sĩ lẫn y tá lạnh cả người-vết thương anh còn chưa lành-không cần cô quan tâm-nhưng...-tôi rất gét bạo lực nhưng khi đã bạo lực thì không phải con ngườiNói xong hắn đứng dậy đóng sầm cửa.-mày mang xe đến bệnh viện cho tao_hắn gọi cho Khánh-tao biết thể lực mày tốt nhưng vết thương vẫn...Chưa kịp nói hết câu hắn đã cắt lời-mày bắt đầu nhiều lời từ khi nào vậy-ờ chờ tao 2’2’ sau 1 chiếc exenticer đỗ trịch trước cổng bệnh viện-xuống xeKhánh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì hắn đã phóng đi lúc nào không hay.-anh đến đây làm gì_nó đập vai Khánh-à anh mang xe cho thằng Duy, nó bỏ anh đi trước rồi (qua 1 time nó đã thân thiện hơn với Khánh)-ra vậy-em đi chơi không anh đang rảnh-được, để em gọi Jan*Tại công viên:-chơi tàu siêu tốc_Jan cùng nó hí hửng mua vé, Khánh thì tái mặt “lạy chúa!!! cứu con”-này, đừng nói anh sợ nhé_Jan cười mỉa mai Khánh-không...không người như tôi sao phải sợ_Khánh cố gắng bình tĩnh để nói rõ từng chữ.-tôi tưởng anh sợ định chuyển qua trò khác, không thì thôi vậy let’s go“ặc, ngu rồi hixxx” Khánh thầm nghĩá á áTiếng la hét thất thanh vang rộng nguyên khu giải trí, chủ nhân tiếng hét đó không ai khác ngoài nó và Jan (hà hà 2 cô này sợ độ cao mà ham hố nó vậy)-chơi vui thật_Jan cùng nó đồng thanh, nhìn sang Khánh tàn tạ đang nôn thốc nôn tháo quần áo sộc sệch đứt cúc rách luôn cả áo, tóc tai bù xù (tội nghiệp)-nhìn tác phẩm của 2 người đi_Khánh hét lên, đến giờ tai cậu vẫn còn lùng bùng vì ngồi sau 2 chiếc “loa phóng thanh”Chuyện là thế này, lúc đầu tàu chuyển động 2 cô nương đó cười không ngớt chưa đầy 30s tiếng hét ầm trời bắt đầu vang lên, quơ tay quơ chân loạn xạ vớ được người Khánh bèn nắm lấy giật tới tấp không cần biết là nắm cái gì. Vậy nên giờ Khánh mới trở nên “đẹp rạng ngời” như vậy.“Chagawojin nunmulgwa pyojeongNan neoegeseo wae hemaeneunjiAlji moshaesseoPullijido anheul mame sangcheoman namgigoGeureol ttaemyeon naege malhae ‘i chueokmaneun namgyeojwo’Sarajin InnocenceNamaneul balkhyeo judeon bicceun neoindeSiganui teocce tto soga meomul sun eopseoGood bye baby good bye babyNeo eopsi maeil nungamado Ijen geumanGood bye baby good bye babyNi son dasin mot japneundaedoKeuteopsneun teoneol sogeul geonindaedoIgyeonael su isseo And let me sayGood bye baby good bye baby”[Good bye bye_Nu’est]Tiếng nhạc chuông đt Khánh vang lên-có chuyện gì“có mấy thằng bên bang Kevil’K qua quậy rồi anh đến ngay đi”-có Devil đấy không“có, Devil đang bị thương thì phải”-yểm trợ cho Devil, anh đến ngay-chuyện gì vậy_nó thắc mắc-không có gì đâu 2 em về trước đi, anh giải quyết chuyện trong bang 1 chút-cho tụi em theo với-nguy hiểm lắm về đi-không, nếu không sẽ không cho anh đi_Jan lên giọngKhánh bất lực, đành gật đầu.

Sáng hôm sau

-tôi muốn xuất viện

Hắn gắt lên với nó tiếng từ phòng bệnh ra tới hành lang khiến cả bác sĩ lẫn y tá lạnh cả người

-vết thương anh còn chưa lành

-không cần cô quan tâm

-nhưng...

-tôi rất gét bạo lực nhưng khi đã bạo lực thì không phải con người

Nói xong hắn đứng dậy đóng sầm cửa.

-mày mang xe đến bệnh viện cho tao_hắn gọi cho Khánh

-tao biết thể lực mày tốt nhưng vết thương vẫn...

Chưa kịp nói hết câu hắn đã cắt lời

-mày bắt đầu nhiều lời từ khi nào vậy

-ờ chờ tao 2’

2’ sau 1 chiếc exenticer đỗ trịch trước cổng bệnh viện

-xuống xe

Khánh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì hắn đã phóng đi lúc nào không hay.

-anh đến đây làm gì_nó đập vai Khánh

-à anh mang xe cho thằng Duy, nó bỏ anh đi trước rồi (qua 1 time nó đã thân thiện hơn với Khánh)

-ra vậy

-em đi chơi không anh đang rảnh

-được, để em gọi Jan

*Tại công viên:

-chơi tàu siêu tốc_Jan cùng nó hí hửng mua vé, Khánh thì tái mặt “lạy chúa!!! cứu con”

-này, đừng nói anh sợ nhé_Jan cười mỉa mai Khánh

-không...không người như tôi sao phải sợ_Khánh cố gắng bình tĩnh để nói rõ từng chữ.

-tôi tưởng anh sợ định chuyển qua trò khác, không thì thôi vậy let’s go

“ặc, ngu rồi hixxx” Khánh thầm nghĩ

á á á

Tiếng la hét thất thanh vang rộng nguyên khu giải trí, chủ nhân tiếng hét đó không ai khác ngoài nó và Jan (hà hà 2 cô này sợ độ cao mà ham hố nó vậy)

-chơi vui thật_Jan cùng nó đồng thanh, nhìn sang Khánh tàn tạ đang nôn thốc nôn tháo quần áo sộc sệch đứt cúc rách luôn cả áo, tóc tai bù xù (tội nghiệp)

-nhìn tác phẩm của 2 người đi_Khánh hét lên, đến giờ tai cậu vẫn còn lùng bùng vì ngồi sau 2 chiếc “loa phóng thanh”

Chuyện là thế này, lúc đầu tàu chuyển động 2 cô nương đó cười không ngớt chưa đầy 30s tiếng hét ầm trời bắt đầu vang lên, quơ tay quơ chân loạn xạ vớ được người Khánh bèn nắm lấy giật tới tấp không cần biết là nắm cái gì. Vậy nên giờ Khánh mới trở nên “đẹp rạng ngời” như vậy.

“Chagawojin nunmulgwa pyojeong

Nan neoegeseo wae hemaeneunji

Alji moshaesseo

Pullijido anheul mame sangcheoman namgigo

Geureol ttaemyeon naege malhae ‘i chueokmaneun namgyeojwo’

Sarajin Innocence

Namaneul balkhyeo judeon bicceun neoinde

Siganui teocce tto soga meomul sun eopseo

Good bye baby good bye baby

Neo eopsi maeil nungamado Ijen geuman

Good bye baby good bye baby

Ni son dasin mot japneundaedo

Keuteopsneun teoneol sogeul geonindaedo

Igyeonael su isseo And let me say

Good bye baby good bye baby”

[Good bye bye_Nu’est]

Tiếng nhạc chuông đt Khánh vang lên

-có chuyện gì

“có mấy thằng bên bang Kevil’K qua quậy rồi anh đến ngay đi”

-có Devil đấy không

“có, Devil đang bị thương thì phải”

-yểm trợ cho Devil, anh đến ngay

-chuyện gì vậy_nó thắc mắc

-không có gì đâu 2 em về trước đi, anh giải quyết chuyện trong bang 1 chút

-cho tụi em theo với

-nguy hiểm lắm về đi

-không, nếu không sẽ không cho anh đi_Jan lên giọng

Khánh bất lực, đành gật đầu.

Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… Sáng hôm sau-tôi muốn xuất việnHắn gắt lên với nó tiếng từ phòng bệnh ra tới hành lang khiến cả bác sĩ lẫn y tá lạnh cả người-vết thương anh còn chưa lành-không cần cô quan tâm-nhưng...-tôi rất gét bạo lực nhưng khi đã bạo lực thì không phải con ngườiNói xong hắn đứng dậy đóng sầm cửa.-mày mang xe đến bệnh viện cho tao_hắn gọi cho Khánh-tao biết thể lực mày tốt nhưng vết thương vẫn...Chưa kịp nói hết câu hắn đã cắt lời-mày bắt đầu nhiều lời từ khi nào vậy-ờ chờ tao 2’2’ sau 1 chiếc exenticer đỗ trịch trước cổng bệnh viện-xuống xeKhánh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì hắn đã phóng đi lúc nào không hay.-anh đến đây làm gì_nó đập vai Khánh-à anh mang xe cho thằng Duy, nó bỏ anh đi trước rồi (qua 1 time nó đã thân thiện hơn với Khánh)-ra vậy-em đi chơi không anh đang rảnh-được, để em gọi Jan*Tại công viên:-chơi tàu siêu tốc_Jan cùng nó hí hửng mua vé, Khánh thì tái mặt “lạy chúa!!! cứu con”-này, đừng nói anh sợ nhé_Jan cười mỉa mai Khánh-không...không người như tôi sao phải sợ_Khánh cố gắng bình tĩnh để nói rõ từng chữ.-tôi tưởng anh sợ định chuyển qua trò khác, không thì thôi vậy let’s go“ặc, ngu rồi hixxx” Khánh thầm nghĩá á áTiếng la hét thất thanh vang rộng nguyên khu giải trí, chủ nhân tiếng hét đó không ai khác ngoài nó và Jan (hà hà 2 cô này sợ độ cao mà ham hố nó vậy)-chơi vui thật_Jan cùng nó đồng thanh, nhìn sang Khánh tàn tạ đang nôn thốc nôn tháo quần áo sộc sệch đứt cúc rách luôn cả áo, tóc tai bù xù (tội nghiệp)-nhìn tác phẩm của 2 người đi_Khánh hét lên, đến giờ tai cậu vẫn còn lùng bùng vì ngồi sau 2 chiếc “loa phóng thanh”Chuyện là thế này, lúc đầu tàu chuyển động 2 cô nương đó cười không ngớt chưa đầy 30s tiếng hét ầm trời bắt đầu vang lên, quơ tay quơ chân loạn xạ vớ được người Khánh bèn nắm lấy giật tới tấp không cần biết là nắm cái gì. Vậy nên giờ Khánh mới trở nên “đẹp rạng ngời” như vậy.“Chagawojin nunmulgwa pyojeongNan neoegeseo wae hemaeneunjiAlji moshaesseoPullijido anheul mame sangcheoman namgigoGeureol ttaemyeon naege malhae ‘i chueokmaneun namgyeojwo’Sarajin InnocenceNamaneul balkhyeo judeon bicceun neoindeSiganui teocce tto soga meomul sun eopseoGood bye baby good bye babyNeo eopsi maeil nungamado Ijen geumanGood bye baby good bye babyNi son dasin mot japneundaedoKeuteopsneun teoneol sogeul geonindaedoIgyeonael su isseo And let me sayGood bye baby good bye baby”[Good bye bye_Nu’est]Tiếng nhạc chuông đt Khánh vang lên-có chuyện gì“có mấy thằng bên bang Kevil’K qua quậy rồi anh đến ngay đi”-có Devil đấy không“có, Devil đang bị thương thì phải”-yểm trợ cho Devil, anh đến ngay-chuyện gì vậy_nó thắc mắc-không có gì đâu 2 em về trước đi, anh giải quyết chuyện trong bang 1 chút-cho tụi em theo với-nguy hiểm lắm về đi-không, nếu không sẽ không cho anh đi_Jan lên giọngKhánh bất lực, đành gật đầu.

Chương 23