Sau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai…
Chương 26
Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… *Nhà bếp:Jan cặm cụi mang số sữa mình mua từ tạp hóa vào mở hết nắp chất đầy cánh tủ lạnh.-chết trong sữa cũng không quá tệ_Jan cười hí hửngCuối cùng cả 2 cô cùng nhau rải số bi xuống sàn nhà rồi đóng cửa lại, đi tìm hắn xem “phim hay”Bọn nó đang nghĩ lại thì...-mấy cô không trốn được nữa rồiNgẩn người vài giây nó mới định thần lại được, giọng nói đó sao quen quá vậy. Quay người lại đã thấy mình bị tóm gọn trong tay hăn, Jan kêu lên-bớ người ta trộm-trộm cái đầu cô_Khánh gằn giọng, Jan nhìn thấy im bặt-vào dọn nhà cho tôi, cô đừng mơ trốn_Hắn cười ranh mãnh nhìn bọn nó.Tình cảnh trong nhà giờ rất chi là éo le, hắn thì nằm ngũ trên phòng Khánh thì vắt chân chữ ngũ ngồi trên salong coi phim pikachu, còn 2 tụi nó thì đang lao động công ích làm khổ sai cho nhà họ Trịnh và họ Huỳnh.-nè cầm lấy-cái gì đây_nó cầm tờ giấy mà hắn đưa thắc mắc-tự đọc đi muốn tôi đọc cho nghe nữa à-Điều luật làm oxin tạm thời nhà TRịnh Kim Khánh1.Không được phá hoại của “chủ: coi của “chủ” là của mình để bảo vệ cho tốt tránh việc bức xúc mà đập vỡ. Nếu có vật nào bị hư thì sẽ nhân gấp 10 giá trị ban đầu2.Phải dọn dẹp thứ tự xắp xếp theo lời chủ3.Chủ muốn gì được nấy....101. Phải nghe lời chủ vô điều kiện kể cả việc hi sinh tính mạngLưu ý:đọc là chấp nhậnnếu không làm theo những việc trên chủ đành thông báo tới phụ huynh 2 cô việc phá hoại chủ như trên và bòi thường tổng giá trị trên 1 tỉ Việt Nam Đồng-cái gì mà 1 tỉ, ép người quá đáng mà làm gì có sự lựa chọn_nó bức xúc nhìn tờ giấy hắn đưa.-tùy cô lựa chọn_hắn cười nửa miệng“tự bày ra rồi phải dọn đúng là ngu mà” nó nhăn nhó đồng ý.Cùng lúc đó ỡ chỗ Jan:-nước_Khánh ra lệnh-anh không có chân à_Jan gân cổ lên cãi-cô nên biết hiện giờ mình là ai thưa TIỂU THƯ“Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, hứ”-này_Jan chìa ra li nước-không thích nước lọc, lấy tôi nước hoa quả-đây_Jan bắt đầu nóng-tôi không uống nước cam, lấy táo điCái gì cũng có giới hạn của nó, trong tình thế này Jan cũng vậy đặt mạnh li nước cam lên bàn trừng mắt-UỐNG_Jan nhìn Khánh bằng đôi mắt tóe lửa, giận giữ đe dọa Khánh “không uống đừng có trách”Khánh sợ hãi nhìn Jan rồi lại nhìn li nước cam sắp tạt thẳng vô mặt mình liền cầm lấy tu 1 hơi hết sạch.-biết nghe lời là tốt, giờ lau tủ lạnh đi_Jan lên giọng đưa cho Khánh chiếc khănKhánh răm rắp làm theo cũng không hiểu lí do tại sao mình phải làm vậy-ủa sao mình phải làm theo lời con nhỏ đóLúc nhận thức được mọi chuyện thì cũng quá muộn, Jan đã cùng nó “tẩu thoát” rồi chỉ để lại vẻn vẹn mảnh giấy “anh ngốc thật” Khánh tức xì khói cảm thấy mình thật ngốc bị “troll” mà cũng không biết.-2 cô kia đâu_hắn từ trên gác đi xuống, mắt rảo khắp căn phòng.-lúc tao không để ý đã “tẩu thoát” rồi_Khánh gãi đầu tỏ vẻ vô tội-có 2 con nhỏ mà trông cũng không xong, mà cũng sạch sẽ đó-trừ nhà bếp ra_Khánh chỉ tay về chiếc tủ lạnh-thôi gọi người mang bỏ đi, mua cái khác, giờ ngủ mai rồi tínhNằm trên giường nó cùng Jan suy nghĩ cách nào này mai có thể “tránh nạn” bóc lột sức lực của Khánh và Duy. Ngược lại với tụi nó bọn hắn lại nghĩ cách “hành hạ” tụi nó. Mỗi người 1 suy nghĩ rồi cùng chìm vào giấc ngủ trên môi ai cũng thấp thoáng 1 nụ cười
*Nhà bếp:
Jan cặm cụi mang số sữa mình mua từ tạp hóa vào mở hết nắp chất đầy cánh tủ lạnh.
-chết trong sữa cũng không quá tệ_Jan cười hí hửng
Cuối cùng cả 2 cô cùng nhau rải số bi xuống sàn nhà rồi đóng cửa lại, đi tìm hắn xem “phim hay”
Bọn nó đang nghĩ lại thì...
-mấy cô không trốn được nữa rồi
Ngẩn người vài giây nó mới định thần lại được, giọng nói đó sao quen quá vậy. Quay người lại đã thấy mình bị tóm gọn trong tay hăn, Jan kêu lên
-bớ người ta trộm
-trộm cái đầu cô_Khánh gằn giọng, Jan nhìn thấy im bặt
-vào dọn nhà cho tôi, cô đừng mơ trốn_Hắn cười ranh mãnh nhìn bọn nó.
Tình cảnh trong nhà giờ rất chi là éo le, hắn thì nằm ngũ trên phòng Khánh thì vắt chân chữ ngũ ngồi trên salong coi phim pikachu, còn 2 tụi nó thì đang lao động công ích làm khổ sai cho nhà họ Trịnh và họ Huỳnh.
-nè cầm lấy
-cái gì đây_nó cầm tờ giấy mà hắn đưa thắc mắc
-tự đọc đi muốn tôi đọc cho nghe nữa à
-Điều luật làm oxin tạm thời nhà TRịnh Kim Khánh
1.Không được phá hoại của “chủ: coi của “chủ” là của mình để bảo vệ cho tốt tránh việc bức xúc mà đập vỡ. Nếu có vật nào bị hư thì sẽ nhân gấp 10 giá trị ban đầu
2.Phải dọn dẹp thứ tự xắp xếp theo lời chủ
3.Chủ muốn gì được nấy
....
101. Phải nghe lời chủ vô điều kiện kể cả việc hi sinh tính mạng
Lưu ý:đọc là chấp nhậnnếu không làm theo những việc trên chủ đành thông báo tới phụ huynh 2 cô việc phá hoại chủ như trên và bòi thường tổng giá trị trên 1 tỉ Việt Nam Đồng
-cái gì mà 1 tỉ, ép người quá đáng mà làm gì có sự lựa chọn_nó bức xúc nhìn tờ giấy hắn đưa.
-tùy cô lựa chọn_hắn cười nửa miệng
“tự bày ra rồi phải dọn đúng là ngu mà” nó nhăn nhó đồng ý.
Cùng lúc đó ỡ chỗ Jan:
-nước_Khánh ra lệnh
-anh không có chân à_Jan gân cổ lên cãi
-cô nên biết hiện giờ mình là ai thưa TIỂU THƯ
“Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, hứ”
-này_Jan chìa ra li nước
-không thích nước lọc, lấy tôi nước hoa quả
-đây_Jan bắt đầu nóng
-tôi không uống nước cam, lấy táo đi
Cái gì cũng có giới hạn của nó, trong tình thế này Jan cũng vậy đặt mạnh li nước cam lên bàn trừng mắt
-UỐNG_Jan nhìn Khánh bằng đôi mắt tóe lửa, giận giữ đe dọa Khánh “không uống đừng có trách”
Khánh sợ hãi nhìn Jan rồi lại nhìn li nước cam sắp tạt thẳng vô mặt mình liền cầm lấy tu 1 hơi hết sạch.
-biết nghe lời là tốt, giờ lau tủ lạnh đi_Jan lên giọng đưa cho Khánh chiếc khăn
Khánh răm rắp làm theo cũng không hiểu lí do tại sao mình phải làm vậy
-ủa sao mình phải làm theo lời con nhỏ đó
Lúc nhận thức được mọi chuyện thì cũng quá muộn, Jan đã cùng nó “tẩu thoát” rồi chỉ để lại vẻn vẹn mảnh giấy “anh ngốc thật” Khánh tức xì khói cảm thấy mình thật ngốc bị “troll” mà cũng không biết.
-2 cô kia đâu_hắn từ trên gác đi xuống, mắt rảo khắp căn phòng.
-lúc tao không để ý đã “tẩu thoát” rồi_Khánh gãi đầu tỏ vẻ vô tội
-có 2 con nhỏ mà trông cũng không xong, mà cũng sạch sẽ đó
-trừ nhà bếp ra_Khánh chỉ tay về chiếc tủ lạnh
-thôi gọi người mang bỏ đi, mua cái khác, giờ ngủ mai rồi tính
Nằm trên giường nó cùng Jan suy nghĩ cách nào này mai có thể “tránh nạn” bóc lột sức lực của Khánh và Duy. Ngược lại với tụi nó bọn hắn lại nghĩ cách “hành hạ” tụi nó. Mỗi người 1 suy nghĩ rồi cùng chìm vào giấc ngủ trên môi ai cũng thấp thoáng 1 nụ cười
Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… *Nhà bếp:Jan cặm cụi mang số sữa mình mua từ tạp hóa vào mở hết nắp chất đầy cánh tủ lạnh.-chết trong sữa cũng không quá tệ_Jan cười hí hửngCuối cùng cả 2 cô cùng nhau rải số bi xuống sàn nhà rồi đóng cửa lại, đi tìm hắn xem “phim hay”Bọn nó đang nghĩ lại thì...-mấy cô không trốn được nữa rồiNgẩn người vài giây nó mới định thần lại được, giọng nói đó sao quen quá vậy. Quay người lại đã thấy mình bị tóm gọn trong tay hăn, Jan kêu lên-bớ người ta trộm-trộm cái đầu cô_Khánh gằn giọng, Jan nhìn thấy im bặt-vào dọn nhà cho tôi, cô đừng mơ trốn_Hắn cười ranh mãnh nhìn bọn nó.Tình cảnh trong nhà giờ rất chi là éo le, hắn thì nằm ngũ trên phòng Khánh thì vắt chân chữ ngũ ngồi trên salong coi phim pikachu, còn 2 tụi nó thì đang lao động công ích làm khổ sai cho nhà họ Trịnh và họ Huỳnh.-nè cầm lấy-cái gì đây_nó cầm tờ giấy mà hắn đưa thắc mắc-tự đọc đi muốn tôi đọc cho nghe nữa à-Điều luật làm oxin tạm thời nhà TRịnh Kim Khánh1.Không được phá hoại của “chủ: coi của “chủ” là của mình để bảo vệ cho tốt tránh việc bức xúc mà đập vỡ. Nếu có vật nào bị hư thì sẽ nhân gấp 10 giá trị ban đầu2.Phải dọn dẹp thứ tự xắp xếp theo lời chủ3.Chủ muốn gì được nấy....101. Phải nghe lời chủ vô điều kiện kể cả việc hi sinh tính mạngLưu ý:đọc là chấp nhậnnếu không làm theo những việc trên chủ đành thông báo tới phụ huynh 2 cô việc phá hoại chủ như trên và bòi thường tổng giá trị trên 1 tỉ Việt Nam Đồng-cái gì mà 1 tỉ, ép người quá đáng mà làm gì có sự lựa chọn_nó bức xúc nhìn tờ giấy hắn đưa.-tùy cô lựa chọn_hắn cười nửa miệng“tự bày ra rồi phải dọn đúng là ngu mà” nó nhăn nhó đồng ý.Cùng lúc đó ỡ chỗ Jan:-nước_Khánh ra lệnh-anh không có chân à_Jan gân cổ lên cãi-cô nên biết hiện giờ mình là ai thưa TIỂU THƯ“Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, hứ”-này_Jan chìa ra li nước-không thích nước lọc, lấy tôi nước hoa quả-đây_Jan bắt đầu nóng-tôi không uống nước cam, lấy táo điCái gì cũng có giới hạn của nó, trong tình thế này Jan cũng vậy đặt mạnh li nước cam lên bàn trừng mắt-UỐNG_Jan nhìn Khánh bằng đôi mắt tóe lửa, giận giữ đe dọa Khánh “không uống đừng có trách”Khánh sợ hãi nhìn Jan rồi lại nhìn li nước cam sắp tạt thẳng vô mặt mình liền cầm lấy tu 1 hơi hết sạch.-biết nghe lời là tốt, giờ lau tủ lạnh đi_Jan lên giọng đưa cho Khánh chiếc khănKhánh răm rắp làm theo cũng không hiểu lí do tại sao mình phải làm vậy-ủa sao mình phải làm theo lời con nhỏ đóLúc nhận thức được mọi chuyện thì cũng quá muộn, Jan đã cùng nó “tẩu thoát” rồi chỉ để lại vẻn vẹn mảnh giấy “anh ngốc thật” Khánh tức xì khói cảm thấy mình thật ngốc bị “troll” mà cũng không biết.-2 cô kia đâu_hắn từ trên gác đi xuống, mắt rảo khắp căn phòng.-lúc tao không để ý đã “tẩu thoát” rồi_Khánh gãi đầu tỏ vẻ vô tội-có 2 con nhỏ mà trông cũng không xong, mà cũng sạch sẽ đó-trừ nhà bếp ra_Khánh chỉ tay về chiếc tủ lạnh-thôi gọi người mang bỏ đi, mua cái khác, giờ ngủ mai rồi tínhNằm trên giường nó cùng Jan suy nghĩ cách nào này mai có thể “tránh nạn” bóc lột sức lực của Khánh và Duy. Ngược lại với tụi nó bọn hắn lại nghĩ cách “hành hạ” tụi nó. Mỗi người 1 suy nghĩ rồi cùng chìm vào giấc ngủ trên môi ai cũng thấp thoáng 1 nụ cười