Tôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm…
Chương 16
Tôi Thề, Tôi Mà Không Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Không Mang Họ Trần Nữa!Tác giả: Kin Bò SữaTôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm… Một lát sau, từ ngoài cửa có một thân ảnh kiêu sa, xinh đẹp đang vứt bỏ hết tất cả hình tượng mà lao xồng xộc về phía này. Chẳng ai khác ngoài còn bạn thân của tôi cả.“Rầm” cánh cửa (lại) bị đạp thêm một lần nữa, kiểu này thì cái bệnh viện lo mà thay cửa sớm đi thôi, tôi gnhix chắc chẳng mấy chốc nữa, mấy người này chẳng cần đạp nữa mà cái cửa cũng tự mở ra luôn vì… gãy.- Sao rồi? Gãy mấy cái xương? Sắp chết chưa? Trời ơi, cậu đừng có chết mà tớ đã kịp mua sắm, chuẩn bị gì đâu, vàng mã, quan tài tớ còn chưa mua nữa mà. Thế cho nên là chưa chết được đâu.- Vâng thưa chị, em vẫn đang sống nhăn sống nhở ra đây.- Á, mẹ ơi, xác chết tỉnh dậy!- Dạo này xem phim kinh dị nhiều quá rồi phải không? Tớ mới chỉ gãy tay thôi chứ đã chấn thương sọ não gì đâu.- Thế à? Sao chán thế!Chán, cái con nhỏ này nói thế là có ý gì vậy chứ? Tôi còn sống thì chán sao, bạn bè thế này đây hả trời?- Chán cái đầu nhà cô nhá, lúc tôi gọi thì tôi đâu có thấy cô đến đâu xong bây giờ cô còn rủa tôi chết là sao hả?- Chắc tại cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới thế chứ gì.- Có mà cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới bị trai nó bỏ thì có!Thôi chết, lỡ miệng rồi, chúa ơi, con xin rút lại câu nói vừa nãy mà. Bây giờ thì tôi chỉ còn cách hát “nếu thời gian có quay trở lại…”.- Cậu… cậu, sao cậu lại nhắc đến chuyện đó chứ, cậu cố ý đúng không? Cậu ghét tớ rồi chứ gì, hú hu hu hu, tớ quá là đau lòng, tớ đang bị tổn thương, trong lòng tớ đau quá!Ngoài kia có nhiều bác sĩ lắm đấy, đau cái gì ra bảo người ta, người ta khám cho. Nghĩ thế thôi chứ nói ra để có mà chết à.- Đâu, ý tớ là con trai ngoài biển nó bỏ hết vào bụng cậu rồi ý, cậu thích ăn trai mà đúng không?- Có thật là cậu không có ý kia không?- Thật mà!- Thôi được rồi. Sao lại thành ra cái nông nỗi này hả?- Ngã xe!- Thế hả? Thế xe đâu rồi?- Vứt luôn đi, cái xe xúi quẩy đấy. Mua cái mới.- Hả? Cậu tiết kiệm lắm cơ mà, hay ngã đập đầu xuống đất nên đơ đơ rồi?- Đơ cái đầu nhà cậu. Thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng đâu chết ai. Thôi, cậu ngắm tớ đủ chưa? Đủ rồi thì đi ra đi, cho người ta còn ngủ, mệt quá đi mất thôi.- Bạn bè mà đối xử với nhau như thế đấy hả?- Về đi, không tiễn.Đã mệt mỏi đến cực điểm rồi mà còn phải ngồi đàm thoại với con này thì đến chắc sắt thép cũng không thể chịu nổi được mất. Nếu như cứ trả lời nó thì nó sẽ nói đến sáng mai cũng chưa hết chuyện.- À mà này, tớ quên mất.- Sao nữa?- Tớ sắp chuyển sang trường cậu đấy, định chuyển vào lớp cậu luôn. Nhớ nhanh khỏe để còn nghênh đón tiểu thư đây đấy nhé!- Cái trường cậu đang học có gì bất mãn hay sao mà phải chuyển.- Nghe nói canteen ở trường cậu nhiều món hơn trường tớ.- Ờ, chắc thế đấy, đi ra đi cho tôi ngủ cô nương ơi.Nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ như được đà kéo đến mãnh liệt làm tôi hoàn toàn không thể chống chọi được thêm một giây phút nào nữa mà bị miễn cưỡng bắt đi gặp Chu Công (*).Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã tối, đèn đường cũng đã thi nhau bật lên làm cả con đường nhuốm một sắc vàng mộng lung, huyền ảo. Ngoài đường thật đông đúc, xe đạp, xe máy, ô tô thi nhau di chuyển, chắc bây giờ là khoảng giờ tan tầm nên mới đông đúc như vậy, cũng khoảng 7h tối. Chẳng biết còn ai ở đây mà chăm sóc mình không nữa, mà cũng làm gì có ai mang cái nghĩa vụ là phải chăm sóc mình đâu cơ chứ.- Aaaa, thật là mệt quá đi mà.- Cậu dậy rồi à?Có tiếng nói vang lên, còn ai ở đây sao? Nhìn ra ngoài cửa, tôi thấy Quân. Sao cậu ta còn ở đây, cậu ta không phải về nhà sao?- À, ừ, tôi dậy rồi, sao cậu còn ở đây vậy?- Mình ở đây để chăm sóc bạn mà.- A, không cần như vậy. Bao giờ thì tôi có thể xuất viện?- Bác sĩ bảo là vài ngày nữa, nhưng theo mình thì bạn vẫn nên ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian đi. Mình đã thay bạn xin phép nghỉ học ở trường rồi, bạn không phải lo gì nữa đâu.A, thật là chu đáo nha. Nhưng tôi lại không muốn ở lại cái thứ gọi là bệnh viện này chút nào, một giây một phút nữa cũng không muốn, thật là khó chịu.- Không phải tôi lo mấy việc đó, chẳng qua là tôi không thích ở lại bệnh viện cho lắm thôi.- Vậy cậu cũng có thể đến nhà mình nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nha. Mình sống một mình mà, nhà mình cũng còn nhiều phòng lắm.Hả? Cậu ta nghĩ cái gì trong đầu mà lại có thể đưa ra cái yêu cầu đó vậy?- Thôi, tôi nghĩ tôi nên ở lại bệnh viện.- Hả? Sao vậy? Bạn vừa bảo không thích mà.- Tự nhiên bây giờ tôi lại thấy thích bệnh viện lắm.- Vậy à?Tôi không biết có phải là tôi nhìn nhầm hay chính xác là vậy mà sau khi tôi vừa nói tôi “thích bệnh viện” thì tự nhiên vẻ mặt cậu bạn này lại có vẻ tiếc nuối, mất mát, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.
Một lát sau, từ ngoài cửa có một thân ảnh kiêu sa, xinh đẹp
đang vứt bỏ hết tất cả hình tượng mà lao xồng xộc về phía này. Chẳng ai khác
ngoài còn bạn thân của tôi cả.
“Rầm” cánh cửa (lại) bị đạp thêm một lần nữa, kiểu này thì
cái bệnh viện lo mà thay cửa sớm đi thôi, tôi gnhix chắc chẳng mấy chốc nữa, mấy
người này chẳng cần đạp nữa mà cái cửa cũng tự mở ra luôn vì… gãy.
- Sao rồi? Gãy mấy cái xương? Sắp chết chưa? Trời ơi, cậu đừng
có chết mà tớ đã kịp mua sắm, chuẩn bị gì đâu, vàng mã, quan tài tớ còn chưa
mua nữa mà. Thế cho nên là chưa chết được đâu.
- Vâng thưa chị, em vẫn đang sống nhăn sống nhở ra đây.
- Á, mẹ ơi, xác chết tỉnh dậy!
- Dạo này xem phim kinh dị nhiều quá rồi phải không? Tớ mới
chỉ gãy tay thôi chứ đã chấn thương sọ não gì đâu.
- Thế à? Sao chán thế!
Chán, cái con nhỏ này nói thế là có ý gì vậy chứ? Tôi còn sống
thì chán sao, bạn bè thế này đây hả trời?
- Chán cái đầu nhà cô nhá, lúc tôi gọi thì tôi đâu có thấy
cô đến đâu xong bây giờ cô còn rủa tôi chết là sao hả?
- Chắc tại cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới thế chứ gì.
- Có mà cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới bị trai nó bỏ thì có!
Thôi chết, lỡ miệng rồi, chúa ơi, con xin rút lại câu nói vừa
nãy mà. Bây giờ thì tôi chỉ còn cách hát “nếu thời gian có quay trở lại…”.
- Cậu… cậu, sao cậu lại nhắc đến chuyện đó chứ, cậu cố ý
đúng không? Cậu ghét tớ rồi chứ gì, hú hu hu hu, tớ quá là đau lòng, tớ đang bị
tổn thương, trong lòng tớ đau quá!
Ngoài kia có nhiều bác sĩ lắm đấy, đau cái gì ra bảo người
ta, người ta khám cho. Nghĩ thế thôi chứ nói ra để có mà chết à.
- Đâu, ý tớ là con trai ngoài biển nó bỏ hết vào bụng cậu rồi
ý, cậu thích ăn trai mà đúng không?
- Có thật là cậu không có ý kia không?
- Thật mà!
- Thôi được rồi. Sao lại thành ra cái nông nỗi này hả?
- Ngã xe!
- Thế hả? Thế xe đâu rồi?
- Vứt luôn đi, cái xe xúi quẩy đấy. Mua cái mới.
- Hả? Cậu tiết kiệm lắm cơ mà, hay ngã đập đầu xuống đất nên
đơ đơ rồi?
- Đơ cái đầu nhà cậu. Thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng đâu
chết ai. Thôi, cậu ngắm tớ đủ chưa? Đủ rồi thì đi ra đi, cho người ta còn ngủ,
mệt quá đi mất thôi.
- Bạn bè mà đối xử với nhau như thế đấy hả?
- Về đi, không tiễn.
Đã mệt mỏi đến cực điểm rồi mà còn phải ngồi đàm thoại với
con này thì đến chắc sắt thép cũng không thể chịu nổi được mất. Nếu như cứ trả
lời nó thì nó sẽ nói đến sáng mai cũng chưa hết chuyện.
- À mà này, tớ quên mất.
- Sao nữa?
- Tớ sắp chuyển sang trường cậu đấy, định chuyển vào lớp cậu
luôn. Nhớ nhanh khỏe để còn nghênh đón tiểu thư đây đấy nhé!
- Cái trường cậu đang học có gì bất mãn hay sao mà phải chuyển.
- Nghe nói canteen ở trường cậu nhiều món hơn trường tớ.
- Ờ, chắc thế đấy, đi ra đi cho tôi ngủ cô nương ơi.
Nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ như được đà kéo đến mãnh liệt làm
tôi hoàn toàn không thể chống chọi được thêm một giây phút nào nữa mà bị miễn
cưỡng bắt đi gặp Chu Công (*).
Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã tối, đèn đường cũng đã thi
nhau bật lên làm cả con đường nhuốm một sắc vàng mộng lung, huyền ảo. Ngoài đường
thật đông đúc, xe đạp, xe máy, ô tô thi nhau di chuyển, chắc bây giờ là khoảng
giờ tan tầm nên mới đông đúc như vậy, cũng khoảng 7h tối. Chẳng biết còn ai ở
đây mà chăm sóc mình không nữa, mà cũng làm gì có ai mang cái nghĩa vụ là phải
chăm sóc mình đâu cơ chứ.
- Aaaa, thật là mệt quá đi mà.
- Cậu dậy rồi à?
Có tiếng nói vang lên, còn ai ở đây sao? Nhìn ra ngoài cửa,
tôi thấy Quân. Sao cậu ta còn ở đây, cậu ta không phải về nhà sao?
- À, ừ, tôi dậy rồi, sao cậu còn ở đây vậy?
- Mình ở đây để chăm sóc bạn mà.
- A, không cần như vậy. Bao giờ thì tôi có thể xuất viện?
- Bác sĩ bảo là vài ngày nữa, nhưng theo mình thì bạn vẫn
nên ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian đi. Mình đã thay bạn xin phép nghỉ
học ở trường rồi, bạn không phải lo gì nữa đâu.
A, thật là chu đáo nha. Nhưng tôi lại không muốn ở lại cái
thứ gọi là bệnh viện này chút nào, một giây một phút nữa cũng không muốn, thật
là khó chịu.
- Không phải tôi lo mấy việc đó, chẳng qua là tôi không
thích ở lại bệnh viện cho lắm thôi.
- Vậy cậu cũng có thể đến nhà mình nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nha.
Mình sống một mình mà, nhà mình cũng còn nhiều phòng lắm.
Hả? Cậu ta nghĩ cái gì trong đầu mà lại có thể đưa ra cái
yêu cầu đó vậy?
- Thôi, tôi nghĩ tôi nên ở lại bệnh viện.
- Hả? Sao vậy? Bạn vừa bảo không thích mà.
- Tự nhiên bây giờ tôi lại thấy thích bệnh viện lắm.
- Vậy à?
Tôi không biết có phải là tôi nhìn nhầm hay chính xác là vậy
mà sau khi tôi vừa nói tôi “thích bệnh viện” thì tự nhiên vẻ mặt cậu bạn này lại
có vẻ tiếc nuối, mất mát, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.
Tôi Thề, Tôi Mà Không Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Không Mang Họ Trần Nữa!Tác giả: Kin Bò SữaTôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm… Một lát sau, từ ngoài cửa có một thân ảnh kiêu sa, xinh đẹp đang vứt bỏ hết tất cả hình tượng mà lao xồng xộc về phía này. Chẳng ai khác ngoài còn bạn thân của tôi cả.“Rầm” cánh cửa (lại) bị đạp thêm một lần nữa, kiểu này thì cái bệnh viện lo mà thay cửa sớm đi thôi, tôi gnhix chắc chẳng mấy chốc nữa, mấy người này chẳng cần đạp nữa mà cái cửa cũng tự mở ra luôn vì… gãy.- Sao rồi? Gãy mấy cái xương? Sắp chết chưa? Trời ơi, cậu đừng có chết mà tớ đã kịp mua sắm, chuẩn bị gì đâu, vàng mã, quan tài tớ còn chưa mua nữa mà. Thế cho nên là chưa chết được đâu.- Vâng thưa chị, em vẫn đang sống nhăn sống nhở ra đây.- Á, mẹ ơi, xác chết tỉnh dậy!- Dạo này xem phim kinh dị nhiều quá rồi phải không? Tớ mới chỉ gãy tay thôi chứ đã chấn thương sọ não gì đâu.- Thế à? Sao chán thế!Chán, cái con nhỏ này nói thế là có ý gì vậy chứ? Tôi còn sống thì chán sao, bạn bè thế này đây hả trời?- Chán cái đầu nhà cô nhá, lúc tôi gọi thì tôi đâu có thấy cô đến đâu xong bây giờ cô còn rủa tôi chết là sao hả?- Chắc tại cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới thế chứ gì.- Có mà cậu ăn ở thiếu đạo đức nên mới bị trai nó bỏ thì có!Thôi chết, lỡ miệng rồi, chúa ơi, con xin rút lại câu nói vừa nãy mà. Bây giờ thì tôi chỉ còn cách hát “nếu thời gian có quay trở lại…”.- Cậu… cậu, sao cậu lại nhắc đến chuyện đó chứ, cậu cố ý đúng không? Cậu ghét tớ rồi chứ gì, hú hu hu hu, tớ quá là đau lòng, tớ đang bị tổn thương, trong lòng tớ đau quá!Ngoài kia có nhiều bác sĩ lắm đấy, đau cái gì ra bảo người ta, người ta khám cho. Nghĩ thế thôi chứ nói ra để có mà chết à.- Đâu, ý tớ là con trai ngoài biển nó bỏ hết vào bụng cậu rồi ý, cậu thích ăn trai mà đúng không?- Có thật là cậu không có ý kia không?- Thật mà!- Thôi được rồi. Sao lại thành ra cái nông nỗi này hả?- Ngã xe!- Thế hả? Thế xe đâu rồi?- Vứt luôn đi, cái xe xúi quẩy đấy. Mua cái mới.- Hả? Cậu tiết kiệm lắm cơ mà, hay ngã đập đầu xuống đất nên đơ đơ rồi?- Đơ cái đầu nhà cậu. Thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng đâu chết ai. Thôi, cậu ngắm tớ đủ chưa? Đủ rồi thì đi ra đi, cho người ta còn ngủ, mệt quá đi mất thôi.- Bạn bè mà đối xử với nhau như thế đấy hả?- Về đi, không tiễn.Đã mệt mỏi đến cực điểm rồi mà còn phải ngồi đàm thoại với con này thì đến chắc sắt thép cũng không thể chịu nổi được mất. Nếu như cứ trả lời nó thì nó sẽ nói đến sáng mai cũng chưa hết chuyện.- À mà này, tớ quên mất.- Sao nữa?- Tớ sắp chuyển sang trường cậu đấy, định chuyển vào lớp cậu luôn. Nhớ nhanh khỏe để còn nghênh đón tiểu thư đây đấy nhé!- Cái trường cậu đang học có gì bất mãn hay sao mà phải chuyển.- Nghe nói canteen ở trường cậu nhiều món hơn trường tớ.- Ờ, chắc thế đấy, đi ra đi cho tôi ngủ cô nương ơi.Nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ như được đà kéo đến mãnh liệt làm tôi hoàn toàn không thể chống chọi được thêm một giây phút nào nữa mà bị miễn cưỡng bắt đi gặp Chu Công (*).Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã tối, đèn đường cũng đã thi nhau bật lên làm cả con đường nhuốm một sắc vàng mộng lung, huyền ảo. Ngoài đường thật đông đúc, xe đạp, xe máy, ô tô thi nhau di chuyển, chắc bây giờ là khoảng giờ tan tầm nên mới đông đúc như vậy, cũng khoảng 7h tối. Chẳng biết còn ai ở đây mà chăm sóc mình không nữa, mà cũng làm gì có ai mang cái nghĩa vụ là phải chăm sóc mình đâu cơ chứ.- Aaaa, thật là mệt quá đi mà.- Cậu dậy rồi à?Có tiếng nói vang lên, còn ai ở đây sao? Nhìn ra ngoài cửa, tôi thấy Quân. Sao cậu ta còn ở đây, cậu ta không phải về nhà sao?- À, ừ, tôi dậy rồi, sao cậu còn ở đây vậy?- Mình ở đây để chăm sóc bạn mà.- A, không cần như vậy. Bao giờ thì tôi có thể xuất viện?- Bác sĩ bảo là vài ngày nữa, nhưng theo mình thì bạn vẫn nên ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian đi. Mình đã thay bạn xin phép nghỉ học ở trường rồi, bạn không phải lo gì nữa đâu.A, thật là chu đáo nha. Nhưng tôi lại không muốn ở lại cái thứ gọi là bệnh viện này chút nào, một giây một phút nữa cũng không muốn, thật là khó chịu.- Không phải tôi lo mấy việc đó, chẳng qua là tôi không thích ở lại bệnh viện cho lắm thôi.- Vậy cậu cũng có thể đến nhà mình nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nha. Mình sống một mình mà, nhà mình cũng còn nhiều phòng lắm.Hả? Cậu ta nghĩ cái gì trong đầu mà lại có thể đưa ra cái yêu cầu đó vậy?- Thôi, tôi nghĩ tôi nên ở lại bệnh viện.- Hả? Sao vậy? Bạn vừa bảo không thích mà.- Tự nhiên bây giờ tôi lại thấy thích bệnh viện lắm.- Vậy à?Tôi không biết có phải là tôi nhìn nhầm hay chính xác là vậy mà sau khi tôi vừa nói tôi “thích bệnh viện” thì tự nhiên vẻ mặt cậu bạn này lại có vẻ tiếc nuối, mất mát, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.