Tôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm…
Chương 20
Tôi Thề, Tôi Mà Không Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Không Mang Họ Trần Nữa!Tác giả: Kin Bò SữaTôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm… - Chị xin lỗi, xin lỗi…- Con kia, điên à! Dậy ngay, dậy!Trong khi tôi mải khóc lóc trong đau khổ vì sự đáng thương của em hoa cúc bé bỏng xinh đẹp thì tiếng gầm của mụ phù thủy Linh Tinh Tinh vang lên dọa tôi sợ hết hồn mà… tỉnh giấc. Nhìn dáo dác khắp căn phòng, trước mắt tôi là bản mặt của con Linh đang được phóng đại hết cỡ.- Á á á á! Cậu, cậu định làm gì? Tớ thủ thân như ngọc đấy nhá. Có phải cậu thấy tớ ngủ xinh đẹp quá nên là…- Cô nương ơi, cô bị điên à? Tôi chỉ có gọi cô dậy thôi, điện thoại cô kêu om tỏi nãy giờ.- À à.Tên nào dám phá mộng đẹp của ta với anh chàng polime chứ? Mà tôi thấy anh chàng polime đó quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra đấy là ai nữa rồi.- Alo!- Tôi Phong đây.Hử?- À à, có việc gì không?- Mấy hôm trước cô có cho ai mượn máy hay mượn sim gì không đấy?Nhớ rồi, chính hắn, chính tên này là ngyên nhân cho sự tai nạn vô cùng thương tiếc của tôi đây mà. Nhớ lại cái câu chuyện vô cùng li kì đó mà lòng tôi đau như cắt.- Không có, sao không?- Sao có con điên nào nghe máy hôm đấy vậy?What? Dám bảo tôi là con điên á, tên này hôm nay uống phải thuốc liều à?- Không biết!- Thôi được rồi, cô đang ở đâu đấy?- Thiên Đường, tôi đang ngồi uống trà với Thượng Đế.Nói xong câu nói đầy tính chất “9 tầng mây” đó tôi đầy lòng nhân ái mà tắt máy luôn không cần suy nghĩ. Cái gì chứ, tôi phải đổi ngay cái sim điện thoại khác mới được, lại tốn tiền mua sim điện thoại.Cuối cùng thì cái ngày mà gọi là “ngày chào mừng bông hoa cúc đã nở” cũng đến. Nói là cái tiệc mừng gì đó nhưng chính xác thì nó là một cái dạ hội nhưng mỗi tội có một điều kì quái là… quy định rằng tất cả những người đến dự đều phải mặc đồ cổ trang. What? Đùa nhau à? Đây là cái tiệc Cosplay à? Hay là cái tiệc mừng hoa cúc nở? Nhớ lại cái lúc mà tôi nhận được cái tin trời đánh đấy…- Cậu bị điên à? Tự nhiên lại bày ra cái trò đấy để làm gì? Tớ không đi, không điiiiiiii!- Thế bây giờ cậu muốn đi hay là muốn tớ gọi người đánh thuốc mê rồi vác đến đây?- À à, không phải là tớ không muốn đi mà là do à ờ… À, kinh tế khó khăn, đúng rồi, kinh tế khó khăn nên là không có trang phục.- Tưởng chuyện gì, tớ lo đâu vào đấy cả rồi, tớ chuẩn bị cho cậu trang phục rồi, cả người làm tóc, trang điểm, tất cả đều đủ rồi.- À à, à đúng rồi, xe của tớ hỏng rồi, tớ không có gì để đi đến đấy được. Tiếc thật.- Không sao! Tớ sẽ lái xe đến đón cậu mà, không cần phải lo.
- Chị xin lỗi, xin lỗi…
- Con kia, điên à! Dậy ngay, dậy!
Trong khi tôi mải khóc lóc trong đau khổ vì sự đáng thương của
em hoa cúc bé bỏng xinh đẹp thì tiếng gầm của mụ phù thủy Linh Tinh Tinh vang
lên dọa tôi sợ hết hồn mà… tỉnh giấc. Nhìn dáo dác khắp căn phòng, trước mắt
tôi là bản mặt của con Linh đang được phóng đại hết cỡ.
- Á á á á! Cậu, cậu định làm gì? Tớ thủ thân như ngọc đấy
nhá. Có phải cậu thấy tớ ngủ xinh đẹp quá nên là…
- Cô nương ơi, cô bị điên à? Tôi chỉ có gọi cô dậy thôi, điện
thoại cô kêu om tỏi nãy giờ.
- À à.
Tên nào dám phá mộng đẹp của ta với anh chàng polime chứ? Mà
tôi thấy anh chàng polime đó quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra đấy là ai nữa rồi.
- Alo!
- Tôi Phong đây.
Hử?
- À à, có việc gì không?
- Mấy hôm trước cô có cho ai mượn máy hay mượn sim gì không
đấy?
Nhớ rồi, chính hắn, chính tên này là ngyên nhân cho sự tai nạn
vô cùng thương tiếc của tôi đây mà. Nhớ lại cái câu chuyện vô cùng li kì đó mà lòng
tôi đau như cắt.
- Không có, sao không?
- Sao có con điên nào nghe máy hôm đấy vậy?
What? Dám bảo tôi là con điên á, tên này hôm nay uống phải
thuốc liều à?
- Không biết!
- Thôi được rồi, cô đang ở đâu đấy?
- Thiên Đường, tôi đang ngồi uống trà với Thượng Đế.
Nói xong câu nói đầy tính chất “9 tầng mây” đó tôi đầy lòng
nhân ái mà tắt máy luôn không cần suy nghĩ. Cái gì chứ, tôi phải đổi ngay cái
sim điện thoại khác mới được, lại tốn tiền mua sim điện thoại.
Cuối cùng thì cái ngày mà gọi là “ngày chào mừng bông hoa
cúc đã nở” cũng đến. Nói là cái tiệc mừng gì đó nhưng chính xác thì nó là một
cái dạ hội nhưng mỗi tội có một điều kì quái là… quy định rằng tất cả những người
đến dự đều phải mặc đồ cổ trang. What? Đùa nhau à? Đây là cái tiệc Cosplay à? Hay
là cái tiệc mừng hoa cúc nở? Nhớ lại cái lúc mà tôi nhận được cái tin trời đánh
đấy…
- Cậu bị điên à? Tự nhiên lại bày ra cái trò đấy để làm gì?
Tớ không đi, không điiiiiiii!
- Thế bây giờ cậu muốn đi hay là muốn tớ gọi người đánh thuốc
mê rồi vác đến đây?
- À à, không phải là tớ không muốn đi mà là do à ờ… À, kinh
tế khó khăn, đúng rồi, kinh tế khó khăn nên là không có trang phục.
- Tưởng chuyện gì, tớ lo đâu vào đấy cả rồi, tớ chuẩn bị cho
cậu trang phục rồi, cả người làm tóc, trang điểm, tất cả đều đủ rồi.
- À à, à đúng rồi, xe của tớ hỏng rồi, tớ không có gì để đi
đến đấy được. Tiếc thật.
- Không sao! Tớ sẽ lái xe đến đón cậu mà, không cần phải lo.
Tôi Thề, Tôi Mà Không Làm Cho Cô Yêu Tôi Thì Tôi Không Mang Họ Trần Nữa!Tác giả: Kin Bò SữaTôi là Hoàng Minh Châu vừa may mắn thi đỗ vào trường cấp 3 danh tiếng dành cho con nhà giàu - trường Star. Và tôi hoàn toàn không phải con nhà giàu như bọn họ. Bọn họ là tư sản còn tôi là vô sản, nói thế cũng đủ để hiểu. Và cơ bản thì tôi đang bon bon trên chiếc xe đạp điện để đi đến trường làm lễ khai giảng. Đến rồi! Trước mắt tôi là một ngôi trường to kiểu vĩ đại, nhìn như cái lâu đài. Còn các bạn trẻ ở trường này thì vẫn đang nhìn tôi với anh mắt... không mấy thiện cảm. À à, thì ai nấy đến trường chẳng người đưa người rước, cung kính phục tùng, chuẩn rồi, nhà giàu thì chẳng thế, mà đối với một con đi xe đạp điện đến trường như tôi tất nhiên là không vừa mắt rồi. Nhìn mấy ông bà nhà giàu đưa con đến trường mà kiểu như đi ăn tiệc. Quần áo thì diêm dúa, bóng loáng. Mấy bà mẹ thì mặt trát đầy phấn với son, nhìn kiểu như đi dự lễ hội hoá trang. Má thì chát phấn hồng thật hồng nhìn kiểu... bị tát mấy chục phát rồi ý. Môi thì tô son đỏ thật đỏ nhìn như vừa tống cả nắm ớt chỉ thiên vào mồm… - Chị xin lỗi, xin lỗi…- Con kia, điên à! Dậy ngay, dậy!Trong khi tôi mải khóc lóc trong đau khổ vì sự đáng thương của em hoa cúc bé bỏng xinh đẹp thì tiếng gầm của mụ phù thủy Linh Tinh Tinh vang lên dọa tôi sợ hết hồn mà… tỉnh giấc. Nhìn dáo dác khắp căn phòng, trước mắt tôi là bản mặt của con Linh đang được phóng đại hết cỡ.- Á á á á! Cậu, cậu định làm gì? Tớ thủ thân như ngọc đấy nhá. Có phải cậu thấy tớ ngủ xinh đẹp quá nên là…- Cô nương ơi, cô bị điên à? Tôi chỉ có gọi cô dậy thôi, điện thoại cô kêu om tỏi nãy giờ.- À à.Tên nào dám phá mộng đẹp của ta với anh chàng polime chứ? Mà tôi thấy anh chàng polime đó quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra đấy là ai nữa rồi.- Alo!- Tôi Phong đây.Hử?- À à, có việc gì không?- Mấy hôm trước cô có cho ai mượn máy hay mượn sim gì không đấy?Nhớ rồi, chính hắn, chính tên này là ngyên nhân cho sự tai nạn vô cùng thương tiếc của tôi đây mà. Nhớ lại cái câu chuyện vô cùng li kì đó mà lòng tôi đau như cắt.- Không có, sao không?- Sao có con điên nào nghe máy hôm đấy vậy?What? Dám bảo tôi là con điên á, tên này hôm nay uống phải thuốc liều à?- Không biết!- Thôi được rồi, cô đang ở đâu đấy?- Thiên Đường, tôi đang ngồi uống trà với Thượng Đế.Nói xong câu nói đầy tính chất “9 tầng mây” đó tôi đầy lòng nhân ái mà tắt máy luôn không cần suy nghĩ. Cái gì chứ, tôi phải đổi ngay cái sim điện thoại khác mới được, lại tốn tiền mua sim điện thoại.Cuối cùng thì cái ngày mà gọi là “ngày chào mừng bông hoa cúc đã nở” cũng đến. Nói là cái tiệc mừng gì đó nhưng chính xác thì nó là một cái dạ hội nhưng mỗi tội có một điều kì quái là… quy định rằng tất cả những người đến dự đều phải mặc đồ cổ trang. What? Đùa nhau à? Đây là cái tiệc Cosplay à? Hay là cái tiệc mừng hoa cúc nở? Nhớ lại cái lúc mà tôi nhận được cái tin trời đánh đấy…- Cậu bị điên à? Tự nhiên lại bày ra cái trò đấy để làm gì? Tớ không đi, không điiiiiiii!- Thế bây giờ cậu muốn đi hay là muốn tớ gọi người đánh thuốc mê rồi vác đến đây?- À à, không phải là tớ không muốn đi mà là do à ờ… À, kinh tế khó khăn, đúng rồi, kinh tế khó khăn nên là không có trang phục.- Tưởng chuyện gì, tớ lo đâu vào đấy cả rồi, tớ chuẩn bị cho cậu trang phục rồi, cả người làm tóc, trang điểm, tất cả đều đủ rồi.- À à, à đúng rồi, xe của tớ hỏng rồi, tớ không có gì để đi đến đấy được. Tiếc thật.- Không sao! Tớ sẽ lái xe đến đón cậu mà, không cần phải lo.