Một ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá…
Chương 4
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… "đã thật lâu rồi chúng ta không gặp nhaudẫu buồn giá lạnh mình em bước lặng thầmNgồi đây đếm từng kỉ niệm lúc xưa ta cùng chung bướcBây giờ hết rồi chỉ còn em ôm nỗi đau hớ...Tình gian dở lòng tan vỡĐể lại bao vết thương chưa lànhCòn đâu nữa một lời hứa ngày xưa anh nói yêu emĐành quên lãng một dĩ vãng mong sao anh sẽ luôn yên bìnhNgười hay chăng lòng em nhớ anh nhiều?"-A...l...ô?-nó nói giọng ngoái ngủ-Chị kia! Giờ này mà còn ngủ hả?- Thư nói có vẻ thản nhiên không bận tâm chuyện về sau...-Ý mày là muốn xem mặt bác Vương?-Nó cũng bình thản không kém nhưng trong giọng điệu có phần bí hiểm-Thôi cho tao xin đi! Tao có chuyện này có muốn nghe?-Thư-Chuyện? Quan trọng?-Cũng không quan trọng lắm-Vậy thôi với tao bây giờ ngủ là quan trọng nhất còn những việc khác miễn bàn. OK?-nó-Hừ...NO OK! chuyện này gấp lắm mày ra đây nhanh lên!-Ra đâu?-Cafe X, đường XX-Wait 30'-OK-Bye Nó cúp máy và rời khỏi chiếc giường yêu quý. Nó thấy chiếc áo dài tay màu hồng cùng với chiếc váy sọc ca rô màu đỏ và đôi giày đế bằng cực kì dễ thương và đáng yêu đúng với cái tuổi 16. Vừa bước ra khỏi phòng thì đã gặp Nhi:-A! hai đi đâu đấy?- Cứ như là con bé biết được nó sắp ra ngoài vậy.-Hai đi gặp Thư-nó-Lâu rồi không gặp chị Thư, hai cho em đi với ạ-Ừ thì đi! Nó nói rồi bước nhanh xuống lầu tạm biệt bố mẹ rồi đi, Nhi cũng léc đéc theo sau.
"đã thật lâu rồi chúng ta không gặp nhau
dẫu buồn giá lạnh mình em bước lặng thầm
Ngồi đây đếm từng kỉ niệm lúc xưa ta cùng chung bước
Bây giờ hết rồi chỉ còn em ôm nỗi đau hớ...
Tình gian dở lòng tan vỡ
Để lại bao vết thương chưa lành
Còn đâu nữa một lời hứa ngày xưa anh nói yêu em
Đành quên lãng một dĩ vãng mong sao anh sẽ luôn yên bình
Người hay chăng lòng em nhớ anh nhiều?"
-A...l...ô?-nó nói giọng ngoái ngủ
-Chị kia! Giờ này mà còn ngủ hả?- Thư nói có vẻ thản nhiên không bận tâm chuyện về sau...
-Ý mày là muốn xem mặt bác Vương?-Nó cũng bình thản không kém nhưng trong giọng điệu có phần bí hiểm
-Thôi cho tao xin đi! Tao có chuyện này có muốn nghe?-Thư
-Chuyện? Quan trọng?
-Cũng không quan trọng lắm
-Vậy thôi với tao bây giờ ngủ là quan trọng nhất còn những việc khác miễn bàn. OK?-nó
-Hừ...NO OK! chuyện này gấp lắm mày ra đây nhanh lên!
-Ra đâu?
-Cafe X, đường XX
-Wait 30'
-OK
-Bye
Nó cúp máy và rời khỏi chiếc giường yêu quý. Nó thấy chiếc áo dài tay màu hồng cùng với chiếc váy sọc ca rô màu đỏ và đôi giày đế bằng cực kì dễ thương và đáng yêu đúng với cái tuổi 16. Vừa bước ra khỏi phòng thì đã gặp Nhi:
-A! hai đi đâu đấy?- Cứ như là con bé biết được nó sắp ra ngoài vậy.
-Hai đi gặp Thư-nó
-Lâu rồi không gặp chị Thư, hai cho em đi với ạ
-Ừ thì đi!
Nó nói rồi bước nhanh xuống lầu tạm biệt bố mẹ rồi đi, Nhi cũng léc đéc theo sau.
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… "đã thật lâu rồi chúng ta không gặp nhaudẫu buồn giá lạnh mình em bước lặng thầmNgồi đây đếm từng kỉ niệm lúc xưa ta cùng chung bướcBây giờ hết rồi chỉ còn em ôm nỗi đau hớ...Tình gian dở lòng tan vỡĐể lại bao vết thương chưa lànhCòn đâu nữa một lời hứa ngày xưa anh nói yêu emĐành quên lãng một dĩ vãng mong sao anh sẽ luôn yên bìnhNgười hay chăng lòng em nhớ anh nhiều?"-A...l...ô?-nó nói giọng ngoái ngủ-Chị kia! Giờ này mà còn ngủ hả?- Thư nói có vẻ thản nhiên không bận tâm chuyện về sau...-Ý mày là muốn xem mặt bác Vương?-Nó cũng bình thản không kém nhưng trong giọng điệu có phần bí hiểm-Thôi cho tao xin đi! Tao có chuyện này có muốn nghe?-Thư-Chuyện? Quan trọng?-Cũng không quan trọng lắm-Vậy thôi với tao bây giờ ngủ là quan trọng nhất còn những việc khác miễn bàn. OK?-nó-Hừ...NO OK! chuyện này gấp lắm mày ra đây nhanh lên!-Ra đâu?-Cafe X, đường XX-Wait 30'-OK-Bye Nó cúp máy và rời khỏi chiếc giường yêu quý. Nó thấy chiếc áo dài tay màu hồng cùng với chiếc váy sọc ca rô màu đỏ và đôi giày đế bằng cực kì dễ thương và đáng yêu đúng với cái tuổi 16. Vừa bước ra khỏi phòng thì đã gặp Nhi:-A! hai đi đâu đấy?- Cứ như là con bé biết được nó sắp ra ngoài vậy.-Hai đi gặp Thư-nó-Lâu rồi không gặp chị Thư, hai cho em đi với ạ-Ừ thì đi! Nó nói rồi bước nhanh xuống lầu tạm biệt bố mẹ rồi đi, Nhi cũng léc đéc theo sau.