Một ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá…
Chương 20
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… Hắn về đến nhà mà trên môi vẫn còn giữ độ cong. Bằng tính đến thăm anh hai (chuẩn bị cho kế hoạch 2) không ngờ được nhìn thấy nụ cười bấy lâu đã mất kia. Tuy cũng mừng cho anh hai nhưng cũng khá tò mò về nguyên nhân của nó. Nhỏ núp trong nhà bếp quan sát rồi lấy điện thoại ra-Hà lố?-Nhi-Có gì mới không mày?-Băng-Hai người cùng đi học về-Nhi-Thật hả?-Băng-Ừ, còn nói chuyện vui vẻ lắm (vui vẻ hồi nào?)-Nhi-Đến lúc rồi-Băng-Ừ, ngày mốt tiến hành-Nhi-ỪBăng cúp máy. Cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân "Hai em giỏi quá cố lên, em ủng hộ hai"-Băng nghĩ thầm rồi lén lút ra vềTối. Nó chuẩn bị ngủ thìRENG...RENG...-Alo?-nó-E hèm! biết ai hông?-đầu dây bên kia-Kha-nó bình thản-Sao biết hay dậy?-Kha ngạc nhiên-Giọng nói-nó-Khâm phục, tại hạ khâm phục-Kha-Có chuyện gì vậy?-Tại sao về mà không báo trước?-Kha-Tại gấp quá-nó-Kha sẽ cho Vy một bất ngờ-Kha có vẻ bí ẩn-Bất ngờ gì?-nó-Rồi sẽ biết, tạm biệt-Kha-Tạm biệt-nó cúp máyGì vậy nhỉ? Mà thôi kệ, ngủ. Nói là làm liền, nó chìm ngay vào giấc ngủ.
Hắn về đến nhà mà trên môi vẫn còn giữ độ cong. Bằng tính đến thăm anh hai (chuẩn bị cho kế hoạch 2) không ngờ được nhìn thấy nụ cười bấy lâu đã mất kia. Tuy cũng mừng cho anh hai nhưng cũng khá tò mò về nguyên nhân của nó. Nhỏ núp trong nhà bếp quan sát rồi lấy điện thoại ra
-Hà lố?-Nhi
-Có gì mới không mày?-Băng
-Hai người cùng đi học về-Nhi
-Thật hả?-Băng
-Ừ, còn nói chuyện vui vẻ lắm (vui vẻ hồi nào?)-Nhi
-Đến lúc rồi-Băng
-Ừ, ngày mốt tiến hành-Nhi
-Ừ
Băng cúp máy. Cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân "Hai em giỏi quá cố lên, em ủng hộ hai"-Băng nghĩ thầm rồi lén lút ra về
Tối. Nó chuẩn bị ngủ thì
RENG...RENG...
-Alo?-nó
-E hèm! biết ai hông?-đầu dây bên kia
-Kha-nó bình thản
-Sao biết hay dậy?-Kha ngạc nhiên
-Giọng nói-nó
-Khâm phục, tại hạ khâm phục-Kha
-Có chuyện gì vậy?
-Tại sao về mà không báo trước?-Kha
-Tại gấp quá-nó
-Kha sẽ cho Vy một bất ngờ-Kha có vẻ bí ẩn
-Bất ngờ gì?-nó
-Rồi sẽ biết, tạm biệt-Kha
-Tạm biệt-nó cúp máy
Gì vậy nhỉ? Mà thôi kệ, ngủ. Nói là làm liền, nó chìm ngay vào giấc ngủ.
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… Hắn về đến nhà mà trên môi vẫn còn giữ độ cong. Bằng tính đến thăm anh hai (chuẩn bị cho kế hoạch 2) không ngờ được nhìn thấy nụ cười bấy lâu đã mất kia. Tuy cũng mừng cho anh hai nhưng cũng khá tò mò về nguyên nhân của nó. Nhỏ núp trong nhà bếp quan sát rồi lấy điện thoại ra-Hà lố?-Nhi-Có gì mới không mày?-Băng-Hai người cùng đi học về-Nhi-Thật hả?-Băng-Ừ, còn nói chuyện vui vẻ lắm (vui vẻ hồi nào?)-Nhi-Đến lúc rồi-Băng-Ừ, ngày mốt tiến hành-Nhi-ỪBăng cúp máy. Cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân "Hai em giỏi quá cố lên, em ủng hộ hai"-Băng nghĩ thầm rồi lén lút ra vềTối. Nó chuẩn bị ngủ thìRENG...RENG...-Alo?-nó-E hèm! biết ai hông?-đầu dây bên kia-Kha-nó bình thản-Sao biết hay dậy?-Kha ngạc nhiên-Giọng nói-nó-Khâm phục, tại hạ khâm phục-Kha-Có chuyện gì vậy?-Tại sao về mà không báo trước?-Kha-Tại gấp quá-nó-Kha sẽ cho Vy một bất ngờ-Kha có vẻ bí ẩn-Bất ngờ gì?-nó-Rồi sẽ biết, tạm biệt-Kha-Tạm biệt-nó cúp máyGì vậy nhỉ? Mà thôi kệ, ngủ. Nói là làm liền, nó chìm ngay vào giấc ngủ.