Chà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường…
Chương 7
Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… Nó choáng váng...bồn chồn...lo lắng...sợ hãi...amen...amen...đừng nói là bọn họ biết hết rồi chứ...huhuh....mí tên đó mà bjk thì coi như nó toi...sao mà dám bước ra khỏi phòng cơ chứ....aaaaaaaaaaaaaaaaaaa........Huh...tức quá...một phút bất cẩn giờ làm cho nó khốn khổ đến thế này đây.......Nó lầm bà lầm bầm :- Đáng ghét ! Đáng ghét !!!! Uư ư ư... đã thế còn dám bỡn cợt kêu mình bày bí kíp nấu món ăn nữa chứ....aaaaaaa.....rõ ràng hắn ta đã bjk hết mà còn bày đặt giả bộ....aaaaaaa !!!!!! Đáng ghét ... đáng ghét....!!!Nó khát nước quá.....nhưng xuống nhà thì lại sợ gặp lũ con trai đáng ghét .... amen ...Nó chống nạnh đứng trước gương nói :- Này , con pé Thoại My kia , mày tưởng mày trốn được mãi hả ? Phải dũng cảm mà đối mặt chứ ...? mày đâu phải là người dám làm mà ko dám chịu đâu chứ....!!! - Giọng điệu hùng hổ dần dần lại chùng xuống , mặt mũi phụng phịu :- Thôi mà...coi như tao năn nỉ mày đó... Thoại My...mày xuống đó đi...tao khát chịu ko nỗi rồi đó...xuống nghen...xuống nghen mày....-> Màn độc thoại của nó cuối cùng cũng kết thúc...Nó liều mình bấm tách cửa và chạy xồng xộc xuống bếp hớp một hơi nước...Vũ và Bảo nhìn nó chằm chằm bằng một ánh mắt khó hiểu....Nó thì ko đọc được ý nghĩ đó là thế nào...Nhưng....điều tất nhiên là nó đang sợ...sợ ......nó chạy lên đến gác thì chợt nghĩ vài điều rồi chạy qua phòng Minh Hoàng ..- Minh Hoàng...Anh Minh Hoàng !!! - Nó gọi.- Sao ? Có chuyện gì hả ?- Huh...thực ra thì...chuyện này đã có ai biết chưa vậy ...?? - Nó chớp chớp mắt như baby mà hỏi.Hoàng làm bộ con nai vàng ngơ ngác :- Chuyện gì là chuyện gì cơ...?Nó càu nhàu :- Thì chuyện lúc nãy....lúc nãy ấy...!!!- CHuyện lúc nãy ..? là chuyện j cơ ...???Nó nhăn nhó :- Biết rồi sao còn bày đặt hả ??? - Nó hét lên rồi dần nhỏ lại :- Là chuyện Lucky Star.....Hoàng chớp mắt :- lucky Star làm sao...sập tiệm hả ..? Hay là trong đồ ăn chứa chất độc ??? Hay là có đại hạ giá hay đại loại thế ...?? what's problem ????????Máu nó như sắp dồn lên não tới nơi rồi ấy , nó hét lên :- Nupakachi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Hoàng thì đứng cười ngặt nghẽo....Nhưng rồi bất giác...Hoàng chợt nhận ra.......cậu ta đã khác xưa......Ngày trước...có bao giờ Minh Hoàng được cười nhiều đến thế này đâu ???Có bao giờ Minh Hoàng được châm chọc người khác vui vẻ thế này đâu ???Có bao giờ .....và....có bao giờ....Minh Hoàng ................................Nó bực bội bỏ về phòng......Ngồi lầm bầm c.h.ử.i Minh Hoàng đã đời ... NHưng rồi nó cũng quyết định sẽ qua hỏi thêm lần nữa _ ___!- Minh Hoàng ..! Minh Hoàng !!!Nó phải gọi trên dưới chục lần thì tên M.Hoàng đáng ghét đó mới chịu chui ra mở cửa ra ...- Sax....mới có 8h mà anh đã ngủ rồi à ???? - nó tròn mắt lên hỏi.- mới thế mà ĐÃ 8h rồi hả.....??? NHanh nhỉ ...??? _ __!- Thế anh ko cần học bài à??? - Nó hỏi rồi sau đó mới sực mình ra :" IQ của hắn ta pro thế cơ mà...đâu phải như nó - phải bò ra mà học í chứ ,...hjx hjx... "Nó lại làm bộ năn nỉ ỉ ôi :- Thôi mà...Minh Hoàng...nói cho tôi bjk đi....Thiên Vũ và Nhất Bảo í..bjk chiện này chưa zậy ???????- CHiện j mới được chứ ???? - Hoàng vẫn cố chọc tức nó..Nó đành chấp nhận vậy :_ Thì chuyện tôi mua đồ ăn ở Lucky Star...đc chưa ???- Hehe....chọc cô thế đủ rồi.....Yên tâm đi...mới chỉ có tôi bjk thôi à , đc chưa ???- Năn nỉ anh đó...đừng nói với ai mà....tôi năn nỉ anh đó...!!!!! - Nó lay lay tay Hoàng và nói.- Để tôi còn xem đã...nhưng trước hết...làm ơn bỏ cái tay của cô ra đi...làm j mà cầm tay cầm chân người ta loạn xạ !!!!Nó cười , vội bỏ tay ra :- Nhớ đó à nghen !!!! Hok được nói với ai hết thì anh còn được ăn ngon , chớ nói ra là tui nấu sườn xào lờ lợ cho anh ăn ráng chiụ đó à nghen!!! Kekeke !!!Hoàng lắc đầu bỏ vào phòng :" thật đúng là....."
Nó choáng váng...bồn chồn...lo lắng...sợ hãi...
amen...amen...
đừng nói là bọn họ biết hết rồi chứ...huhuh....mí tên đó mà bjk thì coi
như nó toi...sao mà dám bước ra khỏi phòng cơ
chứ....aaaaaaaaaaaaaaaaaaa........
Huh...tức quá...một phút bất cẩn giờ làm cho nó khốn khổ đến thế này đây.......
Nó lầm bà lầm bầm :
- Đáng ghét ! Đáng ghét !!!! Uư ư ư... đã thế còn dám bỡn cợt kêu mình
bày bí kíp nấu món ăn nữa chứ....aaaaaaa.....rõ ràng hắn ta đã bjk hết
mà còn bày đặt giả bộ....aaaaaaa !!!!!! Đáng ghét ... đáng ghét....!!!
Nó khát nước quá.....nhưng xuống nhà thì lại sợ gặp lũ con trai đáng ghét .... amen ...
Nó chống nạnh đứng trước gương nói :
- Này , con pé Thoại My kia , mày tưởng mày trốn được mãi hả ? Phải dũng cảm mà đối mặt chứ ...? mày đâu phải là người dám làm mà ko dám chịu
đâu chứ....!!! - Giọng điệu hùng hổ dần dần lại chùng xuống , mặt mũi
phụng phịu :
- Thôi mà...coi như tao năn nỉ mày đó... Thoại My...mày xuống đó
đi...tao khát chịu ko nỗi rồi đó...xuống nghen...xuống nghen mày....
-> Màn độc thoại của nó cuối cùng cũng kết thúc...Nó liều mình bấm tách cửa và chạy xồng xộc xuống bếp hớp một hơi nước...
Vũ và Bảo nhìn nó chằm chằm bằng một ánh mắt khó hiểu....
Nó thì ko đọc được ý nghĩ đó là thế nào...Nhưng....điều tất nhiên là nó đang sợ...sợ ......
nó chạy lên đến gác thì chợt nghĩ vài điều rồi chạy qua phòng Minh Hoàng ..
- Minh Hoàng...Anh Minh Hoàng !!! - Nó gọi.
- Sao ? Có chuyện gì hả ?
- Huh...thực ra thì...chuyện này đã có ai biết chưa vậy ...?? - Nó chớp chớp mắt như baby mà hỏi.
Hoàng làm bộ con nai vàng ngơ ngác :
- Chuyện gì là chuyện gì cơ...?
Nó càu nhàu :
- Thì chuyện lúc nãy....lúc nãy ấy...!!!
- CHuyện lúc nãy ..? là chuyện j cơ ...???
Nó nhăn nhó :
- Biết rồi sao còn bày đặt hả ??? - Nó hét lên rồi dần nhỏ lại :
- Là chuyện Lucky Star.....
Hoàng chớp mắt :
- lucky Star làm sao...sập tiệm hả ..? Hay là trong đồ ăn chứa chất độc
??? Hay là có đại hạ giá hay đại loại thế ...?? what's problem ????????
Máu nó như sắp dồn lên não tới nơi rồi ấy , nó hét lên :
- Nupakachi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hoàng thì đứng cười ngặt nghẽo....
Nhưng rồi bất giác...Hoàng chợt nhận ra.......cậu ta đã khác xưa......
Ngày trước...có bao giờ Minh Hoàng được cười nhiều đến thế này đâu ???
Có bao giờ Minh Hoàng được châm chọc người khác vui vẻ thế này đâu ???
Có bao giờ .....
và....có bao giờ....Minh Hoàng ....
............................
Nó bực bội bỏ về phòng......
Ngồi lầm bầm c.h.ử.i Minh Hoàng đã đời ... NHưng rồi nó cũng quyết định sẽ qua hỏi thêm lần nữa _ ___!
- Minh Hoàng ..! Minh Hoàng !!!
Nó phải gọi trên dưới chục lần thì tên M.Hoàng đáng ghét đó mới chịu chui ra mở cửa ra ...
- Sax....mới có 8h mà anh đã ngủ rồi à ???? - nó tròn mắt lên hỏi.
- mới thế mà ĐÃ 8h rồi hả.....??? NHanh nhỉ ...??? _ __!
- Thế anh ko cần học bài à??? - Nó hỏi rồi sau đó mới sực mình ra :" IQ
của hắn ta pro thế cơ mà...đâu phải như nó - phải bò ra mà học í chứ
,...hjx hjx... "
Nó lại làm bộ năn nỉ ỉ ôi :
- Thôi mà...Minh Hoàng...nói cho tôi bjk đi....Thiên Vũ và Nhất Bảo í..bjk chiện này chưa zậy ???????
- CHiện j mới được chứ ???? - Hoàng vẫn cố chọc tức nó..
Nó đành chấp nhận vậy :
_ Thì chuyện tôi mua đồ ăn ở Lucky Star...đc chưa ???
- Hehe....chọc cô thế đủ rồi.....Yên tâm đi...mới chỉ có tôi bjk thôi à , đc chưa ???
- Năn nỉ anh đó...đừng nói với ai mà....tôi năn nỉ anh đó...!!!!! - Nó lay lay tay Hoàng và nói.
- Để tôi còn xem đã...nhưng trước hết...làm ơn bỏ cái tay của cô ra đi...làm j mà cầm tay cầm chân người ta loạn xạ !!!!
Nó cười , vội bỏ tay ra :
- Nhớ đó à nghen !!!! Hok được nói với ai hết thì anh còn được ăn ngon , chớ nói ra là tui nấu sườn xào lờ lợ cho anh ăn ráng chiụ đó à nghen!!! Kekeke !!!
Hoàng lắc đầu bỏ vào phòng :" thật đúng là....."
Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… Nó choáng váng...bồn chồn...lo lắng...sợ hãi...amen...amen...đừng nói là bọn họ biết hết rồi chứ...huhuh....mí tên đó mà bjk thì coi như nó toi...sao mà dám bước ra khỏi phòng cơ chứ....aaaaaaaaaaaaaaaaaaa........Huh...tức quá...một phút bất cẩn giờ làm cho nó khốn khổ đến thế này đây.......Nó lầm bà lầm bầm :- Đáng ghét ! Đáng ghét !!!! Uư ư ư... đã thế còn dám bỡn cợt kêu mình bày bí kíp nấu món ăn nữa chứ....aaaaaaa.....rõ ràng hắn ta đã bjk hết mà còn bày đặt giả bộ....aaaaaaa !!!!!! Đáng ghét ... đáng ghét....!!!Nó khát nước quá.....nhưng xuống nhà thì lại sợ gặp lũ con trai đáng ghét .... amen ...Nó chống nạnh đứng trước gương nói :- Này , con pé Thoại My kia , mày tưởng mày trốn được mãi hả ? Phải dũng cảm mà đối mặt chứ ...? mày đâu phải là người dám làm mà ko dám chịu đâu chứ....!!! - Giọng điệu hùng hổ dần dần lại chùng xuống , mặt mũi phụng phịu :- Thôi mà...coi như tao năn nỉ mày đó... Thoại My...mày xuống đó đi...tao khát chịu ko nỗi rồi đó...xuống nghen...xuống nghen mày....-> Màn độc thoại của nó cuối cùng cũng kết thúc...Nó liều mình bấm tách cửa và chạy xồng xộc xuống bếp hớp một hơi nước...Vũ và Bảo nhìn nó chằm chằm bằng một ánh mắt khó hiểu....Nó thì ko đọc được ý nghĩ đó là thế nào...Nhưng....điều tất nhiên là nó đang sợ...sợ ......nó chạy lên đến gác thì chợt nghĩ vài điều rồi chạy qua phòng Minh Hoàng ..- Minh Hoàng...Anh Minh Hoàng !!! - Nó gọi.- Sao ? Có chuyện gì hả ?- Huh...thực ra thì...chuyện này đã có ai biết chưa vậy ...?? - Nó chớp chớp mắt như baby mà hỏi.Hoàng làm bộ con nai vàng ngơ ngác :- Chuyện gì là chuyện gì cơ...?Nó càu nhàu :- Thì chuyện lúc nãy....lúc nãy ấy...!!!- CHuyện lúc nãy ..? là chuyện j cơ ...???Nó nhăn nhó :- Biết rồi sao còn bày đặt hả ??? - Nó hét lên rồi dần nhỏ lại :- Là chuyện Lucky Star.....Hoàng chớp mắt :- lucky Star làm sao...sập tiệm hả ..? Hay là trong đồ ăn chứa chất độc ??? Hay là có đại hạ giá hay đại loại thế ...?? what's problem ????????Máu nó như sắp dồn lên não tới nơi rồi ấy , nó hét lên :- Nupakachi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Hoàng thì đứng cười ngặt nghẽo....Nhưng rồi bất giác...Hoàng chợt nhận ra.......cậu ta đã khác xưa......Ngày trước...có bao giờ Minh Hoàng được cười nhiều đến thế này đâu ???Có bao giờ Minh Hoàng được châm chọc người khác vui vẻ thế này đâu ???Có bao giờ .....và....có bao giờ....Minh Hoàng ................................Nó bực bội bỏ về phòng......Ngồi lầm bầm c.h.ử.i Minh Hoàng đã đời ... NHưng rồi nó cũng quyết định sẽ qua hỏi thêm lần nữa _ ___!- Minh Hoàng ..! Minh Hoàng !!!Nó phải gọi trên dưới chục lần thì tên M.Hoàng đáng ghét đó mới chịu chui ra mở cửa ra ...- Sax....mới có 8h mà anh đã ngủ rồi à ???? - nó tròn mắt lên hỏi.- mới thế mà ĐÃ 8h rồi hả.....??? NHanh nhỉ ...??? _ __!- Thế anh ko cần học bài à??? - Nó hỏi rồi sau đó mới sực mình ra :" IQ của hắn ta pro thế cơ mà...đâu phải như nó - phải bò ra mà học í chứ ,...hjx hjx... "Nó lại làm bộ năn nỉ ỉ ôi :- Thôi mà...Minh Hoàng...nói cho tôi bjk đi....Thiên Vũ và Nhất Bảo í..bjk chiện này chưa zậy ???????- CHiện j mới được chứ ???? - Hoàng vẫn cố chọc tức nó..Nó đành chấp nhận vậy :_ Thì chuyện tôi mua đồ ăn ở Lucky Star...đc chưa ???- Hehe....chọc cô thế đủ rồi.....Yên tâm đi...mới chỉ có tôi bjk thôi à , đc chưa ???- Năn nỉ anh đó...đừng nói với ai mà....tôi năn nỉ anh đó...!!!!! - Nó lay lay tay Hoàng và nói.- Để tôi còn xem đã...nhưng trước hết...làm ơn bỏ cái tay của cô ra đi...làm j mà cầm tay cầm chân người ta loạn xạ !!!!Nó cười , vội bỏ tay ra :- Nhớ đó à nghen !!!! Hok được nói với ai hết thì anh còn được ăn ngon , chớ nói ra là tui nấu sườn xào lờ lợ cho anh ăn ráng chiụ đó à nghen!!! Kekeke !!!Hoàng lắc đầu bỏ vào phòng :" thật đúng là....."