Tác giả:

Chà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường…

Chương 17

Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… Ra về ...lá lá la la la là...la lá la la la là....Thấy nó cứ reo hò nãy giờ , Châu nhìn qua liền hỏi :- Hey Thoại My ! Làm gì mà nãy giờ cậu vừa cười vừa la lá la thế hả ?Nó lại cười khì khì , vỗ vai Châu đáp :- Hoho...sau 3 ngày thử thách , tớ vẫn chưa hề hấn gì..nên tiếp tục 4 ngày nữa .. mà cậu cứ yên tâm đi há... trong 4 ngày sau là tớ xử lí bọn hắn chứ ko phải bọn hắn xử lí tớ đâu !! hehheheChâu mỉm cười đáp lại , giơ tay thể hiện quyết tâm :- Uh...cố lên nhé Thoại My !!!__________________________Tới biệt thự....- Ủa...? Các anh đi đâu zậy ?? - Nó thấy bộ 3 kéo nhau đi đâu nên liền hỏi.Vũ cười toe toét mà theo nó là nụ cười zô ziên :- Nhờ phúc cô mà tôi và Nhất Bảo được đãi 1 chầu đấy !! hoho..Bảo nhìn nó hỏi :- Cô có cùng đi ko ?? Dù gì vượt qua 3 ngày mà chưa biết sợ thì cũng là kì tích đấy...!!- Ok !! - Nó cười hớn hở đáp thì...- Ai cho cô đi mà đi...vô duyên...ở nhà đi !! - Vũ nhìn nó trừng trừng nói.- Ơ..... - Nó quê , xụ mặt xuống.Bảo vỗ vai Vũ :- Thôi....cho cô nhỏ đi cùng đi !!! Lâu lắm mới có người đấu tranh mãnh liệt đến thế này cơ mà...!Vũ nhăn trán lườm lườm nhìn Bảo :- Vì thế nên mới cần phải đấu tranh mạnh mẽ chứ...!!- Thì chẳng phải nhờ Thoại My mà trưa nay chúng ta mới được Minh Hoàng mời đi ăn à...?? - Bảo kể công nó.Nó tò mò liền hỏi :- Mà có chuyện gì zạ ?? Sao lại nhờ tui...?- Là thế này....*&^*@"?": - Bảo kể một hơi.Nó nghe xong , nheo mắt nhìn Vũ một cách tinh vi :- Êy dà...thế mà ko cho tui đi cùng...!! Xấu tính nha !! Đáng lẽ là phải cảm ơn tui nữa đó...!!Vũ giật mình quay lưng đi , thầm nghĩ :" Khỉ thật...Lại là cái cảm giác này.."- Thôi...đi thì đi...!! - Vũ nói rồi kéo cả bọn đi.Nó cười lè lưỡi nhìn Bảo rồi cùng đi..Một buổi trưa vui vẻ tại Lucky Star...Nó cảm thấy vui vẻ , tự nhiên trước bộ 3 đó hơn . Thực ra , bọn hắn cũng ko đến nỗi xấu xa , chỉ là hơi ích kỉ một tí thôi ^ _~ chứ cũng đáng yêu lắm .Đó là suy nghĩ của nó sau buổi đi ăn này .. nhưng ..Tất cả lại thay đổi vào buổi chiều......................................- Thoại My !!! Đi cọ bồn cầu đi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Nó đang vắt vẻo trên giường nghe nhạc + hát nên ko nghe thấy tiếng hét chói tai của tên Thiên Vũ..." Tình yêu vu vơ ghé qua mang đến em bao nỗi mong chờNgại ngùng mở cửa con tim, sợ rằng anh như mây thoáng bayRồi anh cho em giấc mơ, mơ chúng ta được gần nhau mãiBaby, don’t leave me alone ..."- Thoại My !!! Thoại My !! - Vũ cứ hét toáng lên nhưng dường như tất cả là vô ích....Rầm... Vũ xô cửa xông vào :- Này...tôi gọi cô có nghe gì ko hả..??Nó vẫn thản nhiên nghe nhạc , ko phải là vì nó cố tình lơ đi mà là do nó ko biết...( mải mê ớn )- Thoại My !!!!!! - Vũ hét vào tai nó rồi giật nguyên cái phone ra khỏi tai nó.Nó giật mình bật dậy ... mặt chạm mặt...mắt chạm mắt...và ... môi chạm môi...- Á...!! Cái gì kì zậy !!Vũ lùi người lại :- Cô mới kì ấy...!! Nằm nghe nhạc , hát thì cứ như bò rống .. Nãy giờ tui gọi , cô có nghe thấy cái quái gì đâu !! Tốn calo quá đi mất !!Nó đưa tay chùi miệng rồi phụng phịu :- Anh kêu tui chi ko ??Vũ lắp bắp :- Có...có....tất...tất nhiên là..là có rồi....!!! Đi...đi cọ bồn cầu đi...!!- Cọ bồn cầu...?? - Nó tròn mắt hỏi lại.Vũ lấy lại bình tĩnh , gật gật :- Chứ sao nữa...!! Không xong là chết zới tui !!!Nó trề môi đau khổ :- Được rồi....hức...!!!Vừa làm việc , nó vừa tức ... "trời ơi...sao lúc đó mình lại "môi chạm môi" với hắn như vậy nhỉ...?? Oh my first kiss..!!!!!!!_____________________________Tối..... 7h......- Thoại My !!!!!!!!!!!!!Lần này , ko để Vũ đợi lâu , nó bật dậy mở cửa ra hét toáng lên :- Cái gì mà gọi tui miết zậy hả ??? Lại làm gì nữa đây ??Chợt , nó giật mình :- Uả...sao lại là anh , Minh Hoàng..?Hoàng nhếch mép đáp :- Cô nghĩ là Thiên Vũ à...??Nó gật đầu ngượng nghịu :- Ơ...uhm...vâng......- Xuống nấu ăn đi !! - Hoàng cười lạnh đáp.- Vâng....!! Nhưng tôi nấu dở mấy anh ráng chịu đó - Nó lí nhí nói.- Chứ chẳng lẽ tụi tôi nấu cho cô ăn chắc..? Nấu dở thì liệu hồn !!Hoàng quay lưng bỏ đi thì...- anh Minh Hoàng..!! - Nó khẽ gọi.Hoàng xoay người lại :- Sao vậy ????Nó quyết định hỏi cái câu hỏi đã làm nó đau đầu , nhức nhối :- Sao mấy lần trước anh lại giúp tôi..? Hôm bữa...anh bảo..."Không chỉ thế" là sao..??- "Không chỉ thế.." - Câu nói đó của tôi làm cô tò mò đến thế à , Thoại My ?!Nó gật gật :- Tất nhiên !- Bởi vì..cô có nét giống em gái tôi ... người em gái đã qua đời nhiều năm trong một vụ hỏa hoạn ở nhà... Lúc đó , tôi vô dụng , không cứu được em gái tôi.... Vì vậy , khi gặp cô...tôi cũng ko muốn gây khó dễ cho cô làm gì...vì...em gái tôi... - Hoàng tựa lưng vào tường kể.Vậy là nó đã có câu trả lời..nhưng câu trả lời này dường như ko làm thỏa mãn nó...Nó cảm thấy một chút ko hài lòng...Có lẽ..nó đã mong đợi nhiều hơn thế...Và những điều đó...là không thể...!Nó cười nhạt :- Thì ra là thế ...!!Bất giác , Hoàng cầm lấy bờ vai bé nhỏ của nó :- Nhưng cô cũng nhớ...không vì thế mà tôi sẽ chấp nhận để cô ở lại đây đâu..!!Nó hếch mặt ranh ma :- Vậy anh cũng nên nhớ... tôi sẽ ko bị khuất phục đâu ! Vì..tôi là Thoại My !!

Ra về ...

lá lá la la la là...la lá la la la là....

Thấy nó cứ reo hò nãy giờ , Châu nhìn qua liền hỏi :

- Hey Thoại My ! Làm gì mà nãy giờ cậu vừa cười vừa la lá la thế hả ?

Nó lại cười khì khì , vỗ vai Châu đáp :

- Hoho...sau 3 ngày thử thách , tớ vẫn chưa hề hấn gì..nên tiếp tục 4
ngày nữa .. mà cậu cứ yên tâm đi há... trong 4 ngày sau là tớ xử lí bọn
hắn chứ ko phải bọn hắn xử lí tớ đâu !! hehhehe

Châu mỉm cười đáp lại , giơ tay thể hiện quyết tâm :

- Uh...cố lên nhé Thoại My !!!

__________________________

Tới biệt thự....

- Ủa...? Các anh đi đâu zậy ?? - Nó thấy bộ 3 kéo nhau đi đâu nên liền hỏi.

Vũ cười toe toét mà theo nó là nụ cười zô ziên :

- Nhờ phúc cô mà tôi và Nhất Bảo được đãi 1 chầu đấy !! hoho..

Bảo nhìn nó hỏi :

- Cô có cùng đi ko ?? Dù gì vượt qua 3 ngày mà chưa biết sợ thì cũng là kì tích đấy...!!

- Ok !! - Nó cười hớn hở đáp thì...

- Ai cho cô đi mà đi...vô duyên...ở nhà đi !! - Vũ nhìn nó trừng trừng nói.

- Ơ..... - Nó quê , xụ mặt xuống.

Bảo vỗ vai Vũ :

- Thôi....cho cô nhỏ đi cùng đi !!! Lâu lắm mới có người đấu tranh mãnh liệt đến thế này cơ mà...!

Vũ nhăn trán lườm lườm nhìn Bảo :

- Vì thế nên mới cần phải đấu tranh mạnh mẽ chứ...!!

- Thì chẳng phải nhờ Thoại My mà trưa nay chúng ta mới được Minh Hoàng mời đi ăn à...?? - Bảo kể công nó.

Nó tò mò liền hỏi :

- Mà có chuyện gì zạ ?? Sao lại nhờ tui...?

- Là thế này....*&^*@"?": - Bảo kể một hơi.

Nó nghe xong , nheo mắt nhìn Vũ một cách tinh vi :

- Êy dà...thế mà ko cho tui đi cùng...!! Xấu tính nha !! Đáng lẽ là phải cảm ơn tui nữa đó...!!

Vũ giật mình quay lưng đi , thầm nghĩ :" Khỉ thật...Lại là cái cảm giác này.."

- Thôi...đi thì đi...!! - Vũ nói rồi kéo cả bọn đi.

Nó cười lè lưỡi nhìn Bảo rồi cùng đi..

Một buổi trưa vui vẻ tại Lucky Star...

Nó cảm thấy vui vẻ , tự nhiên trước bộ 3 đó hơn . Thực ra , bọn hắn cũng ko đến nỗi xấu xa , chỉ là hơi ích kỉ một tí thôi ^ _~ chứ cũng đáng
yêu lắm .

Đó là suy nghĩ của nó sau buổi đi ăn này .. nhưng ..

Tất cả lại thay đổi vào buổi chiều...

...................................

- Thoại My !!! Đi cọ bồn cầu đi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nó đang vắt vẻo trên giường nghe nhạc + hát nên ko nghe thấy tiếng hét chói tai của tên Thiên Vũ...

" Tình yêu vu vơ ghé qua mang đến em bao nỗi mong chờ

Ngại ngùng mở cửa con tim, sợ rằng anh như mây thoáng bay

Rồi anh cho em giấc mơ, mơ chúng ta được gần nhau mãi

Baby, don’t leave me alone ..."

- Thoại My !!! Thoại My !! - Vũ cứ hét toáng lên nhưng dường như tất cả là vô ích..

..Rầm... Vũ xô cửa xông vào :

- Này...tôi gọi cô có nghe gì ko hả..??

Nó vẫn thản nhiên nghe nhạc , ko phải là vì nó cố tình lơ đi mà là do nó ko biết...( mải mê ớn )

- Thoại My !!!!!! - Vũ hét vào tai nó rồi giật nguyên cái phone ra khỏi tai nó.

Nó giật mình bật dậy ... mặt chạm mặt...mắt chạm mắt...và ... môi chạm môi...

- Á...!! Cái gì kì zậy !!

Vũ lùi người lại :

- Cô mới kì ấy...!! Nằm nghe nhạc , hát thì cứ như bò rống .. Nãy giờ
tui gọi , cô có nghe thấy cái quái gì đâu !! Tốn calo quá đi mất !!

Nó đưa tay chùi miệng rồi phụng phịu :

- Anh kêu tui chi ko ??

Vũ lắp bắp :

- Có...có....tất...tất nhiên là..là có rồi....!!! Đi...đi cọ bồn cầu đi...!!

- Cọ bồn cầu...?? - Nó tròn mắt hỏi lại.

Vũ lấy lại bình tĩnh , gật gật :

- Chứ sao nữa...!! Không xong là chết zới tui !!!

Nó trề môi đau khổ :

- Được rồi....hức...!!!

Vừa làm việc , nó vừa tức ... "trời ơi...sao lúc đó mình lại "môi chạm môi" với hắn như vậy nhỉ...?? Oh my first kiss..!!!!!!!

_____________________________

Tối..... 7h......

- Thoại My !!!!!!!!!!!!!

Lần này , ko để Vũ đợi lâu , nó bật dậy mở cửa ra hét toáng lên :

- Cái gì mà gọi tui miết zậy hả ??? Lại làm gì nữa đây ??

Chợt , nó giật mình :

- Uả...sao lại là anh , Minh Hoàng..?

Hoàng nhếch mép đáp :

- Cô nghĩ là Thiên Vũ à...??

Nó gật đầu ngượng nghịu :

- Ơ...uhm...vâng......

- Xuống nấu ăn đi !! - Hoàng cười lạnh đáp.

- Vâng....!! Nhưng tôi nấu dở mấy anh ráng chịu đó - Nó lí nhí nói.

- Chứ chẳng lẽ tụi tôi nấu cho cô ăn chắc..? Nấu dở thì liệu hồn !!

Hoàng quay lưng bỏ đi thì...

- anh Minh Hoàng..!! - Nó khẽ gọi.

Hoàng xoay người lại :

- Sao vậy ????

Nó quyết định hỏi cái câu hỏi đã làm nó đau đầu , nhức nhối :

- Sao mấy lần trước anh lại giúp tôi..? Hôm bữa...anh bảo..."Không chỉ thế" là sao..??

- "Không chỉ thế.." - Câu nói đó của tôi làm cô tò mò đến thế à , Thoại My ?!

Nó gật gật :

- Tất nhiên !

- Bởi vì..cô có nét giống em gái tôi ... người em gái đã qua đời nhiều
năm trong một vụ hỏa hoạn ở nhà... Lúc đó , tôi vô dụng , không cứu được em gái tôi.... Vì vậy , khi gặp cô...tôi cũng ko muốn gây khó dễ cho cô làm gì...vì...em gái tôi... - Hoàng tựa lưng vào tường kể.

Vậy là nó đã có câu trả lời..nhưng câu trả lời này dường như ko làm thỏa mãn nó...Nó cảm thấy một chút ko hài lòng...Có lẽ..nó đã mong đợi nhiều hơn thế...Và những điều đó...là không thể...!

Nó cười nhạt :

- Thì ra là thế ...!!

Bất giác , Hoàng cầm lấy bờ vai bé nhỏ của nó :

- Nhưng cô cũng nhớ...không vì thế mà tôi sẽ chấp nhận để cô ở lại đây đâu..!!

Nó hếch mặt ranh ma :

- Vậy anh cũng nên nhớ... tôi sẽ ko bị khuất phục đâu ! Vì..tôi là Thoại My !!

Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… Ra về ...lá lá la la la là...la lá la la la là....Thấy nó cứ reo hò nãy giờ , Châu nhìn qua liền hỏi :- Hey Thoại My ! Làm gì mà nãy giờ cậu vừa cười vừa la lá la thế hả ?Nó lại cười khì khì , vỗ vai Châu đáp :- Hoho...sau 3 ngày thử thách , tớ vẫn chưa hề hấn gì..nên tiếp tục 4 ngày nữa .. mà cậu cứ yên tâm đi há... trong 4 ngày sau là tớ xử lí bọn hắn chứ ko phải bọn hắn xử lí tớ đâu !! hehheheChâu mỉm cười đáp lại , giơ tay thể hiện quyết tâm :- Uh...cố lên nhé Thoại My !!!__________________________Tới biệt thự....- Ủa...? Các anh đi đâu zậy ?? - Nó thấy bộ 3 kéo nhau đi đâu nên liền hỏi.Vũ cười toe toét mà theo nó là nụ cười zô ziên :- Nhờ phúc cô mà tôi và Nhất Bảo được đãi 1 chầu đấy !! hoho..Bảo nhìn nó hỏi :- Cô có cùng đi ko ?? Dù gì vượt qua 3 ngày mà chưa biết sợ thì cũng là kì tích đấy...!!- Ok !! - Nó cười hớn hở đáp thì...- Ai cho cô đi mà đi...vô duyên...ở nhà đi !! - Vũ nhìn nó trừng trừng nói.- Ơ..... - Nó quê , xụ mặt xuống.Bảo vỗ vai Vũ :- Thôi....cho cô nhỏ đi cùng đi !!! Lâu lắm mới có người đấu tranh mãnh liệt đến thế này cơ mà...!Vũ nhăn trán lườm lườm nhìn Bảo :- Vì thế nên mới cần phải đấu tranh mạnh mẽ chứ...!!- Thì chẳng phải nhờ Thoại My mà trưa nay chúng ta mới được Minh Hoàng mời đi ăn à...?? - Bảo kể công nó.Nó tò mò liền hỏi :- Mà có chuyện gì zạ ?? Sao lại nhờ tui...?- Là thế này....*&^*@"?": - Bảo kể một hơi.Nó nghe xong , nheo mắt nhìn Vũ một cách tinh vi :- Êy dà...thế mà ko cho tui đi cùng...!! Xấu tính nha !! Đáng lẽ là phải cảm ơn tui nữa đó...!!Vũ giật mình quay lưng đi , thầm nghĩ :" Khỉ thật...Lại là cái cảm giác này.."- Thôi...đi thì đi...!! - Vũ nói rồi kéo cả bọn đi.Nó cười lè lưỡi nhìn Bảo rồi cùng đi..Một buổi trưa vui vẻ tại Lucky Star...Nó cảm thấy vui vẻ , tự nhiên trước bộ 3 đó hơn . Thực ra , bọn hắn cũng ko đến nỗi xấu xa , chỉ là hơi ích kỉ một tí thôi ^ _~ chứ cũng đáng yêu lắm .Đó là suy nghĩ của nó sau buổi đi ăn này .. nhưng ..Tất cả lại thay đổi vào buổi chiều......................................- Thoại My !!! Đi cọ bồn cầu đi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Nó đang vắt vẻo trên giường nghe nhạc + hát nên ko nghe thấy tiếng hét chói tai của tên Thiên Vũ..." Tình yêu vu vơ ghé qua mang đến em bao nỗi mong chờNgại ngùng mở cửa con tim, sợ rằng anh như mây thoáng bayRồi anh cho em giấc mơ, mơ chúng ta được gần nhau mãiBaby, don’t leave me alone ..."- Thoại My !!! Thoại My !! - Vũ cứ hét toáng lên nhưng dường như tất cả là vô ích....Rầm... Vũ xô cửa xông vào :- Này...tôi gọi cô có nghe gì ko hả..??Nó vẫn thản nhiên nghe nhạc , ko phải là vì nó cố tình lơ đi mà là do nó ko biết...( mải mê ớn )- Thoại My !!!!!! - Vũ hét vào tai nó rồi giật nguyên cái phone ra khỏi tai nó.Nó giật mình bật dậy ... mặt chạm mặt...mắt chạm mắt...và ... môi chạm môi...- Á...!! Cái gì kì zậy !!Vũ lùi người lại :- Cô mới kì ấy...!! Nằm nghe nhạc , hát thì cứ như bò rống .. Nãy giờ tui gọi , cô có nghe thấy cái quái gì đâu !! Tốn calo quá đi mất !!Nó đưa tay chùi miệng rồi phụng phịu :- Anh kêu tui chi ko ??Vũ lắp bắp :- Có...có....tất...tất nhiên là..là có rồi....!!! Đi...đi cọ bồn cầu đi...!!- Cọ bồn cầu...?? - Nó tròn mắt hỏi lại.Vũ lấy lại bình tĩnh , gật gật :- Chứ sao nữa...!! Không xong là chết zới tui !!!Nó trề môi đau khổ :- Được rồi....hức...!!!Vừa làm việc , nó vừa tức ... "trời ơi...sao lúc đó mình lại "môi chạm môi" với hắn như vậy nhỉ...?? Oh my first kiss..!!!!!!!_____________________________Tối..... 7h......- Thoại My !!!!!!!!!!!!!Lần này , ko để Vũ đợi lâu , nó bật dậy mở cửa ra hét toáng lên :- Cái gì mà gọi tui miết zậy hả ??? Lại làm gì nữa đây ??Chợt , nó giật mình :- Uả...sao lại là anh , Minh Hoàng..?Hoàng nhếch mép đáp :- Cô nghĩ là Thiên Vũ à...??Nó gật đầu ngượng nghịu :- Ơ...uhm...vâng......- Xuống nấu ăn đi !! - Hoàng cười lạnh đáp.- Vâng....!! Nhưng tôi nấu dở mấy anh ráng chịu đó - Nó lí nhí nói.- Chứ chẳng lẽ tụi tôi nấu cho cô ăn chắc..? Nấu dở thì liệu hồn !!Hoàng quay lưng bỏ đi thì...- anh Minh Hoàng..!! - Nó khẽ gọi.Hoàng xoay người lại :- Sao vậy ????Nó quyết định hỏi cái câu hỏi đã làm nó đau đầu , nhức nhối :- Sao mấy lần trước anh lại giúp tôi..? Hôm bữa...anh bảo..."Không chỉ thế" là sao..??- "Không chỉ thế.." - Câu nói đó của tôi làm cô tò mò đến thế à , Thoại My ?!Nó gật gật :- Tất nhiên !- Bởi vì..cô có nét giống em gái tôi ... người em gái đã qua đời nhiều năm trong một vụ hỏa hoạn ở nhà... Lúc đó , tôi vô dụng , không cứu được em gái tôi.... Vì vậy , khi gặp cô...tôi cũng ko muốn gây khó dễ cho cô làm gì...vì...em gái tôi... - Hoàng tựa lưng vào tường kể.Vậy là nó đã có câu trả lời..nhưng câu trả lời này dường như ko làm thỏa mãn nó...Nó cảm thấy một chút ko hài lòng...Có lẽ..nó đã mong đợi nhiều hơn thế...Và những điều đó...là không thể...!Nó cười nhạt :- Thì ra là thế ...!!Bất giác , Hoàng cầm lấy bờ vai bé nhỏ của nó :- Nhưng cô cũng nhớ...không vì thế mà tôi sẽ chấp nhận để cô ở lại đây đâu..!!Nó hếch mặt ranh ma :- Vậy anh cũng nên nhớ... tôi sẽ ko bị khuất phục đâu ! Vì..tôi là Thoại My !!

Chương 17