Chà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường…
Chương 25
Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… - Trời...Minh Thảo...! - Cả 3 người Bảo , Hoàng , Vũ cùng thốt lên.Thảo mỉm cười đáp :- Sao hả...?? Thấy em tới ko zui hả ..? Hay sao zạ ???Bảo nheo mắt đáp :- Sao mà ko vui được...!!Vũ liền thở dài hỏi :- Sao em đến mà ko báo trước ??Thảo nhún vai , nghiêng nghiêng mái tóc buộc cao nhí nhảnh :- Em mà cũng cần phải báo trước à ??Vũ cười gượng :- Tất nhiên là ko rồi...anh chỉ nói thế thôi...!!! Vào nhà ngồi đi !!Thảo gật gù rồi bước vào phía trong .Hoàng nhìn Thảo một cách chăm chú... Cô em gái của Thiên Vũ - Minh Thảo bây giờ cũng ko khác xưa là bao...vẫn xinh đẹp nhí nhảnh vui tươi như thế... Nhưng đồng thời .. Thảo cũng là một con người rất đặc biệt đối với Minh Hoàng.Rồi Thảo như sực nhớ ra điều gì , cười tươi nói :- em quên mất...có quà cho các anh mà quên đưa ra...!! hí hí...!!- Quà ...quà á ?? - Cả 3 tiếp tục đồng thanh nói . Bọn hắn ngạc nhiên cũng phải thôi , Thảo có bao giờ biết chữ "tặng quà" là gì đâu..Thảo gật đầu cái rụp :- Vâng ạ...!! Đây nhá...!! Tén tén tén tèn...Nói rồi Thảo chìa ra một..........con chuột....- á á á... Gớm quá .. gớm quá đi.... Em bỏ nó xuống đi...!!! - Vũ hét toáng lên.Vẫn tinh ranh như ngày nào , con bé ung dung đáp :- Em thấy nó...dễ thương mà !!! hihihi...- Em kiếm đâu ra nó vậy...?? hả...?? _ Vũ hỏi tiếp.Bảo liền sực ra :- Trong đống quần áo hả Minh Thảo..??Thảo liền vỗ vai Bảo :- Chính xác...!! Anh đoán sao hay vậy..?? Lúc nãy em có bỏ một cái áo bẩn vào đó... thấy có cái gì giống con chuột nên em lấy ra chơi chơi ^^ hí hí..!!- Trời...thì ra là em !! - Cả 3 lại đồng thanh một lần nữa.- Là sao zạ...Em ko hiểu...?? - Thảo ngờ nghệch hỏi.- Dài dòng lắm..!! Mà em cũng ko cần biết làm gì...!! - Vũ méo mặt nói.Thảo xụ mặt xuống :- Biết rõ em có tính tò mò rùi còn vậy...!!! Ghét..!!Thấy Thảo có vẻ bực bực , Hoàng liền cất tiếng hỏi hi vọng cô nàng sẽ nhanh chóng quên :- Dạo này em thế nào rồi Minh Thảo ??- Em á...?? Cũng thế cả thôi...!! - Thảo đáp .Hoàng nói tiếp :- Em cũng ko khác xưa là bao nhỉ...??Thảo nhí nhố vênh mặt lên đáp :- Sao lại ko khác chứ ...?? Em xinh hơn nè...!! Dễ thương hơn nè...!! Nhiều anh theo hơn nè ...Hoàng cười ấm áp :- Điều đó thì tất nhiên rồi...!! Ý anh là tính cách của em cơ....!!Thảo xoa xoa mái tóc cười gượng :- Bản chất khó đổi mà anh...vả lại...Em cũng ko cần thay đổi làm gì ^^ hì hì !!Lúc này...nó đã giặt đồ xong nên liền tung tăng chạy lên nhà khách :- Hey..!!! Tui giặt đồ xong rồi đây...!!Rồi nó giật mình lùi lại , nấp vào mé tường và len lén nhìn... Ai vậy...cô gái đó là ai mà lại nói chuyện với Minh Hoàng vui vẻ như vậy....dường như ở cạnh cô gái ấy.. Minh Hoàng ko còn là một "cold boy" nữa.. Người đó là ai...?? Hay là...người yêu mới của anh ...???- Ê...!! Thoại My...gì mà đứng lấp la lấp ló ở đó hả...?? - Vũ chợt nhìn thấy nó nên liền quát lên hỏi.Nó giật mình bước tới :- Tui...tui đang định lên chứ..chứ có lấp ló cái gì đâu...!!!Thảo ngạc nhiên nhìn nó rồi quay sang bộ 3 :- Đây là ai..?? Tại sao lại....???Bảo khẽ "à" lên một tiếng rồi nói :- Đây là....là....Vũ liền chen vào đáp :- Là osin của Prince Villa .. phải ko.. Thoại My...??Nó lườm lườm :- Anh đừng có mà quá đáng...!! Cẩn thận ..tui giết anh giờ đó..!!Rồi Thảo liền nói :- Tối nay .. em ngủ lại đây được ko vậy...??- Không được..!! - Cả 3 cùng nói.Thảo trề môi khó chịu :- Sao lại ko...?? Bọn anh cho một cô gái xa lạ ở lại được..còn em thì không à...??- Đây đã là luật bất thành văn của Prince Villa rồi em à..!! - Bảo giải thích.- Vậy chẳng lẽ..cô gái này là ngoại lệ à...?? - Thảo nhếch mắt lên chỉ tay về phía nó.Thảo nào ngờ .. bộ 3 lại đồng thanh đáp một cách phũ phàng :- Gần như là thế đấy em ạ..!!- Nhưng em muốn ở lại đây..anh Vũ...!! Anh là anh trai cái kiểu gì vậy...?? Anh có tin là em sẽ gọi điện về nhà méc bố mẹ hok ???Nó mỉm cười :" Thì ra là em gái của Thiên Vũ...thế mà mình cứ tưởng là.....người ý của anh Hoàng...^^"Vũ chép miệng nhéo má Thảo :- Này nhá...!! Đừng có lôi bố mẹ ra đây mà dọa anh....về việc này thì bố mẹ cũng hiểu rõ rồi...em cứ việc mà gọi điện..ko ích gì đâu há..!!- hừ..thật đáng ghét..!! Anh có còn là anh trai của em nữa ko thế ?? - Thảo dậm chân rầm rầm , tức tối nói .- Always ^_^ - Vũ cười ha hả đáp.Nó chợt mở lời... đến bây giờ nó cũng ko hiểu hành động đó của nó nữa :- Nếu cô muốn thì có thể ở lại đây ^^- Sao...?? _ Thảo ngạc nhiên nhìn nó hỏi rồi lay lay vai nó :- Cô có thể giúp tôi hả...??Nó gật đầu đáng yêu :- Tất nhiên rùi..!!!Vũ lại nhìn nó bằng ánh mắt "ghê rợn" :- Này...cô lại có ý đồ gì nữa đấy hả ??Nó nhún vai :- Ý đồ j là ý đồ j chứ..!! Hoàn toàn vô tư há..!!!- Cô mau nói đi... có thật cô giúp tôi được chứ..?- Uh !!- Nó khẽ đáp rồi quay sang bộ 3 :- Coi như đây là bạn tui đi ha...mà tui cũng là 1 thành viên của biệt thự này..vì thế....bạn bè tới chơi cũng là chuyện thường...mà ở lại cũng là chuyện thường...!! Vì thế việc cô ấy ở đây ko liên quan tới các anh há...^^ hehehehe- Cô....cô..... - Bộ 3 lắp bắp ko nói được gì , thầm nghĩ : " Con nhỏ này thật quả là ranh ma... Đối phó với con nhỏ này thật quả là khó khăn..!!"Thảo rối rít cảm ơn nó rồi xách túi đồ lên phòng.
- Trời...Minh Thảo...! - Cả 3 người Bảo , Hoàng , Vũ cùng thốt lên.
Thảo mỉm cười đáp :
- Sao hả...?? Thấy em tới ko zui hả ..? Hay sao zạ ???
Bảo nheo mắt đáp :
- Sao mà ko vui được...!!
Vũ liền thở dài hỏi :
- Sao em đến mà ko báo trước ??
Thảo nhún vai , nghiêng nghiêng mái tóc buộc cao nhí nhảnh :
- Em mà cũng cần phải báo trước à ??
Vũ cười gượng :
- Tất nhiên là ko rồi...anh chỉ nói thế thôi...!!! Vào nhà ngồi đi !!
Thảo gật gù rồi bước vào phía trong .
Hoàng nhìn Thảo một cách chăm chú... Cô em gái của Thiên Vũ - Minh Thảo
bây giờ cũng ko khác xưa là bao...vẫn xinh đẹp nhí nhảnh vui tươi như
thế... Nhưng đồng thời .. Thảo cũng là một con người rất đặc biệt đối
với Minh Hoàng.
Rồi Thảo như sực nhớ ra điều gì , cười tươi nói :
- em quên mất...có quà cho các anh mà quên đưa ra...!! hí hí...!!
- Quà ...quà á ?? - Cả 3 tiếp tục đồng thanh nói . Bọn hắn ngạc nhiên
cũng phải thôi , Thảo có bao giờ biết chữ "tặng quà" là gì đâu..
Thảo gật đầu cái rụp :
- Vâng ạ...!! Đây nhá...!! Tén tén tén tèn...
Nói rồi Thảo chìa ra một..........con chuột....
- á á á... Gớm quá .. gớm quá đi.... Em bỏ nó xuống đi...!!! - Vũ hét toáng lên.
Vẫn tinh ranh như ngày nào , con bé ung dung đáp :
- Em thấy nó...dễ thương mà !!! hihihi...
- Em kiếm đâu ra nó vậy...?? hả...?? _ Vũ hỏi tiếp.
Bảo liền sực ra :
- Trong đống quần áo hả Minh Thảo..??
Thảo liền vỗ vai Bảo :
- Chính xác...!! Anh đoán sao hay vậy..?? Lúc nãy em có bỏ một cái áo
bẩn vào đó... thấy có cái gì giống con chuột nên em lấy ra chơi chơi ^^
hí hí..!!
- Trời...thì ra là em !! - Cả 3 lại đồng thanh một lần nữa.
- Là sao zạ...Em ko hiểu...?? - Thảo ngờ nghệch hỏi.
- Dài dòng lắm..!! Mà em cũng ko cần biết làm gì...!! - Vũ méo mặt nói.
Thảo xụ mặt xuống :
- Biết rõ em có tính tò mò rùi còn vậy...!!! Ghét..!!
Thấy Thảo có vẻ bực bực , Hoàng liền cất tiếng hỏi hi vọng cô nàng sẽ nhanh chóng quên :
- Dạo này em thế nào rồi Minh Thảo ??
- Em á...?? Cũng thế cả thôi...!! - Thảo đáp .
Hoàng nói tiếp :
- Em cũng ko khác xưa là bao nhỉ...??
Thảo nhí nhố vênh mặt lên đáp :
- Sao lại ko khác chứ ...?? Em xinh hơn nè...!! Dễ thương hơn nè...!! Nhiều anh theo hơn nè ...
Hoàng cười ấm áp :
- Điều đó thì tất nhiên rồi...!! Ý anh là tính cách của em cơ....!!
Thảo xoa xoa mái tóc cười gượng :
- Bản chất khó đổi mà anh...vả lại...Em cũng ko cần thay đổi làm gì ^^ hì hì !!
Lúc này...nó đã giặt đồ xong nên liền tung tăng chạy lên nhà khách :
- Hey..!!! Tui giặt đồ xong rồi đây...!!
Rồi nó giật mình lùi lại , nấp vào mé tường và len lén nhìn... Ai
vậy...cô gái đó là ai mà lại nói chuyện với Minh Hoàng vui vẻ như
vậy....dường như ở cạnh cô gái ấy.. Minh Hoàng ko còn là một "cold boy"
nữa.. Người đó là ai...?? Hay là...người yêu mới của anh ...???
- Ê...!! Thoại My...gì mà đứng lấp la lấp ló ở đó hả...?? - Vũ chợt nhìn thấy nó nên liền quát lên hỏi.
Nó giật mình bước tới :
- Tui...tui đang định lên chứ..chứ có lấp ló cái gì đâu...!!!
Thảo ngạc nhiên nhìn nó rồi quay sang bộ 3 :
- Đây là ai..?? Tại sao lại....???
Bảo khẽ "à" lên một tiếng rồi nói :
- Đây là....là....
Vũ liền chen vào đáp :
- Là osin của Prince Villa .. phải ko.. Thoại My...??
Nó lườm lườm :
- Anh đừng có mà quá đáng...!! Cẩn thận ..tui giết anh giờ đó..!!
Rồi Thảo liền nói :
- Tối nay .. em ngủ lại đây được ko vậy...??
- Không được..!! - Cả 3 cùng nói.
Thảo trề môi khó chịu :
- Sao lại ko...?? Bọn anh cho một cô gái xa lạ ở lại được..còn em thì không à...??
- Đây đã là luật bất thành văn của Prince Villa rồi em à..!! - Bảo giải thích.
- Vậy chẳng lẽ..cô gái này là ngoại lệ à...?? - Thảo nhếch mắt lên chỉ tay về phía nó.
Thảo nào ngờ .. bộ 3 lại đồng thanh đáp một cách phũ phàng :
- Gần như là thế đấy em ạ..!!
- Nhưng em muốn ở lại đây..anh Vũ...!! Anh là anh trai cái kiểu gì
vậy...?? Anh có tin là em sẽ gọi điện về nhà méc bố mẹ hok ???
Nó mỉm cười :" Thì ra là em gái của Thiên Vũ...thế mà mình cứ tưởng là.....người ý của anh Hoàng...^^"
Vũ chép miệng nhéo má Thảo :
- Này nhá...!! Đừng có lôi bố mẹ ra đây mà dọa anh....về việc này thì bố mẹ cũng hiểu rõ rồi...em cứ việc mà gọi điện..ko ích gì đâu há..!!
- hừ..thật đáng ghét..!! Anh có còn là anh trai của em nữa ko thế ?? - Thảo dậm chân rầm rầm , tức tối nói .
- Always ^_^ - Vũ cười ha hả đáp.
Nó chợt mở lời... đến bây giờ nó cũng ko hiểu hành động đó của nó nữa :
- Nếu cô muốn thì có thể ở lại đây ^^
- Sao...?? _ Thảo ngạc nhiên nhìn nó hỏi rồi lay lay vai nó :
- Cô có thể giúp tôi hả...??
Nó gật đầu đáng yêu :
- Tất nhiên rùi..!!!
Vũ lại nhìn nó bằng ánh mắt "ghê rợn" :
- Này...cô lại có ý đồ gì nữa đấy hả ??
Nó nhún vai :
- Ý đồ j là ý đồ j chứ..!! Hoàn toàn vô tư há..!!!
- Cô mau nói đi... có thật cô giúp tôi được chứ..?
- Uh !!- Nó khẽ đáp rồi quay sang bộ 3 :
- Coi như đây là bạn tui đi ha...mà tui cũng là 1 thành viên của biệt
thự này..vì thế....bạn bè tới chơi cũng là chuyện thường...mà ở lại cũng là chuyện thường...!! Vì thế việc cô ấy ở đây ko liên quan tới các anh
há...^^ hehehehe
- Cô....cô..... - Bộ 3 lắp bắp ko nói được gì , thầm nghĩ : " Con nhỏ
này thật quả là ranh ma... Đối phó với con nhỏ này thật quả là khó
khăn..!!"
Thảo rối rít cảm ơn nó rồi xách túi đồ lên phòng.
Biệt Thự Hoàng TửTác giả: chirikamoChà ! Hôm nay là ngày đầu tiên nó học ở trường mới ! Mọi thứ đối với nó xem ra quá đỗi xa lạ , nhưng bố mẹ nó bảo đây là môi trường tốt cho nó nên nó sẽ cố gắng thích nghi sớm với nơi đây. Nó - Nguyễn Hoàng Thoại My - cái tên nghe rõ là kêu nhưng tính tình nó lại khá đơn giản , tinh nghịch và đáng yêu . Nó - một con bé tóc ngắn ( kiểu nữ tính ấy nhá ) , ko sở hữu một vẻ đẹp " sắc nước hương trời " nhưng lại được đánh giá là khá dễ xương tuy hơi ngô ngố một chút . Sau một ngày học , nó cảm thấy mọi người ở đây khá là khó gần , tuy nhiên , thật may mắn , cô bạn ngồi cùng bàn với nó - Phạm Ngọc Châu lại khá là xinh xắn và dễ gần , mới chỉ vài tiếng đồng hồ mà xem chừng tình bạn giữa 2 đứa gắn kết "dữ dội" lắm ! Sống xa nhà ai mà chẳng buồn chứ , nó cũng zậy nhưng nó cũng được an ủi phần nào khi nghe bố mẹ nó bảo rằng đã thu xếp cho nó ở nhà cô Diệp - một người bạn thân của bố mẹ nó . Nghe nói chỗ đó khá đẹp và rộng rãi nên nó cũng khoái lắm. Nãy giờ nó đứng lan man ở trước cổng trường… - Trời...Minh Thảo...! - Cả 3 người Bảo , Hoàng , Vũ cùng thốt lên.Thảo mỉm cười đáp :- Sao hả...?? Thấy em tới ko zui hả ..? Hay sao zạ ???Bảo nheo mắt đáp :- Sao mà ko vui được...!!Vũ liền thở dài hỏi :- Sao em đến mà ko báo trước ??Thảo nhún vai , nghiêng nghiêng mái tóc buộc cao nhí nhảnh :- Em mà cũng cần phải báo trước à ??Vũ cười gượng :- Tất nhiên là ko rồi...anh chỉ nói thế thôi...!!! Vào nhà ngồi đi !!Thảo gật gù rồi bước vào phía trong .Hoàng nhìn Thảo một cách chăm chú... Cô em gái của Thiên Vũ - Minh Thảo bây giờ cũng ko khác xưa là bao...vẫn xinh đẹp nhí nhảnh vui tươi như thế... Nhưng đồng thời .. Thảo cũng là một con người rất đặc biệt đối với Minh Hoàng.Rồi Thảo như sực nhớ ra điều gì , cười tươi nói :- em quên mất...có quà cho các anh mà quên đưa ra...!! hí hí...!!- Quà ...quà á ?? - Cả 3 tiếp tục đồng thanh nói . Bọn hắn ngạc nhiên cũng phải thôi , Thảo có bao giờ biết chữ "tặng quà" là gì đâu..Thảo gật đầu cái rụp :- Vâng ạ...!! Đây nhá...!! Tén tén tén tèn...Nói rồi Thảo chìa ra một..........con chuột....- á á á... Gớm quá .. gớm quá đi.... Em bỏ nó xuống đi...!!! - Vũ hét toáng lên.Vẫn tinh ranh như ngày nào , con bé ung dung đáp :- Em thấy nó...dễ thương mà !!! hihihi...- Em kiếm đâu ra nó vậy...?? hả...?? _ Vũ hỏi tiếp.Bảo liền sực ra :- Trong đống quần áo hả Minh Thảo..??Thảo liền vỗ vai Bảo :- Chính xác...!! Anh đoán sao hay vậy..?? Lúc nãy em có bỏ một cái áo bẩn vào đó... thấy có cái gì giống con chuột nên em lấy ra chơi chơi ^^ hí hí..!!- Trời...thì ra là em !! - Cả 3 lại đồng thanh một lần nữa.- Là sao zạ...Em ko hiểu...?? - Thảo ngờ nghệch hỏi.- Dài dòng lắm..!! Mà em cũng ko cần biết làm gì...!! - Vũ méo mặt nói.Thảo xụ mặt xuống :- Biết rõ em có tính tò mò rùi còn vậy...!!! Ghét..!!Thấy Thảo có vẻ bực bực , Hoàng liền cất tiếng hỏi hi vọng cô nàng sẽ nhanh chóng quên :- Dạo này em thế nào rồi Minh Thảo ??- Em á...?? Cũng thế cả thôi...!! - Thảo đáp .Hoàng nói tiếp :- Em cũng ko khác xưa là bao nhỉ...??Thảo nhí nhố vênh mặt lên đáp :- Sao lại ko khác chứ ...?? Em xinh hơn nè...!! Dễ thương hơn nè...!! Nhiều anh theo hơn nè ...Hoàng cười ấm áp :- Điều đó thì tất nhiên rồi...!! Ý anh là tính cách của em cơ....!!Thảo xoa xoa mái tóc cười gượng :- Bản chất khó đổi mà anh...vả lại...Em cũng ko cần thay đổi làm gì ^^ hì hì !!Lúc này...nó đã giặt đồ xong nên liền tung tăng chạy lên nhà khách :- Hey..!!! Tui giặt đồ xong rồi đây...!!Rồi nó giật mình lùi lại , nấp vào mé tường và len lén nhìn... Ai vậy...cô gái đó là ai mà lại nói chuyện với Minh Hoàng vui vẻ như vậy....dường như ở cạnh cô gái ấy.. Minh Hoàng ko còn là một "cold boy" nữa.. Người đó là ai...?? Hay là...người yêu mới của anh ...???- Ê...!! Thoại My...gì mà đứng lấp la lấp ló ở đó hả...?? - Vũ chợt nhìn thấy nó nên liền quát lên hỏi.Nó giật mình bước tới :- Tui...tui đang định lên chứ..chứ có lấp ló cái gì đâu...!!!Thảo ngạc nhiên nhìn nó rồi quay sang bộ 3 :- Đây là ai..?? Tại sao lại....???Bảo khẽ "à" lên một tiếng rồi nói :- Đây là....là....Vũ liền chen vào đáp :- Là osin của Prince Villa .. phải ko.. Thoại My...??Nó lườm lườm :- Anh đừng có mà quá đáng...!! Cẩn thận ..tui giết anh giờ đó..!!Rồi Thảo liền nói :- Tối nay .. em ngủ lại đây được ko vậy...??- Không được..!! - Cả 3 cùng nói.Thảo trề môi khó chịu :- Sao lại ko...?? Bọn anh cho một cô gái xa lạ ở lại được..còn em thì không à...??- Đây đã là luật bất thành văn của Prince Villa rồi em à..!! - Bảo giải thích.- Vậy chẳng lẽ..cô gái này là ngoại lệ à...?? - Thảo nhếch mắt lên chỉ tay về phía nó.Thảo nào ngờ .. bộ 3 lại đồng thanh đáp một cách phũ phàng :- Gần như là thế đấy em ạ..!!- Nhưng em muốn ở lại đây..anh Vũ...!! Anh là anh trai cái kiểu gì vậy...?? Anh có tin là em sẽ gọi điện về nhà méc bố mẹ hok ???Nó mỉm cười :" Thì ra là em gái của Thiên Vũ...thế mà mình cứ tưởng là.....người ý của anh Hoàng...^^"Vũ chép miệng nhéo má Thảo :- Này nhá...!! Đừng có lôi bố mẹ ra đây mà dọa anh....về việc này thì bố mẹ cũng hiểu rõ rồi...em cứ việc mà gọi điện..ko ích gì đâu há..!!- hừ..thật đáng ghét..!! Anh có còn là anh trai của em nữa ko thế ?? - Thảo dậm chân rầm rầm , tức tối nói .- Always ^_^ - Vũ cười ha hả đáp.Nó chợt mở lời... đến bây giờ nó cũng ko hiểu hành động đó của nó nữa :- Nếu cô muốn thì có thể ở lại đây ^^- Sao...?? _ Thảo ngạc nhiên nhìn nó hỏi rồi lay lay vai nó :- Cô có thể giúp tôi hả...??Nó gật đầu đáng yêu :- Tất nhiên rùi..!!!Vũ lại nhìn nó bằng ánh mắt "ghê rợn" :- Này...cô lại có ý đồ gì nữa đấy hả ??Nó nhún vai :- Ý đồ j là ý đồ j chứ..!! Hoàn toàn vô tư há..!!!- Cô mau nói đi... có thật cô giúp tôi được chứ..?- Uh !!- Nó khẽ đáp rồi quay sang bộ 3 :- Coi như đây là bạn tui đi ha...mà tui cũng là 1 thành viên của biệt thự này..vì thế....bạn bè tới chơi cũng là chuyện thường...mà ở lại cũng là chuyện thường...!! Vì thế việc cô ấy ở đây ko liên quan tới các anh há...^^ hehehehe- Cô....cô..... - Bộ 3 lắp bắp ko nói được gì , thầm nghĩ : " Con nhỏ này thật quả là ranh ma... Đối phó với con nhỏ này thật quả là khó khăn..!!"Thảo rối rít cảm ơn nó rồi xách túi đồ lên phòng.