Trên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho…
Chương 9: Ghen
Công Chúa Hoa Anh ĐàoTác giả: peyTrên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho… Thiên Di đi xe riêng tới nhà Bảo Vy, cô dặn bác Lâm ( tài xế riêng của Thiên Di) về trước còn mình thì bước vào biệt thự. Chưa vào đến nhà, Thiên Di đã bị chặn lại bởi đám vệ sĩ, cô nhíu mày nói- Các người mau tránh ra, tôi cần vào trong.- Xin lỗi Hàn tiểu thư, chúng tôi được lệnh từ Lão gia và Trịnh thiếu gia là không cho phép bất cứ ai vào gặp hay tiếp xúc với tiểu thư Bảo Vy.- Đám vệ sĩ kính cẩn nói“ Trịnh thiếu gia? Anh Khôi Phong?”- Không sao, tôi đã được cha nuôi cho phép giờ, không tin có thể gọi cho ông ấy còn giờ thì mau tránh ra.- Nói rồi cô xông thẳng vào trong, đám vệ sĩ cũng phải đứng ngoài bất lực, nếu cô đã nói vậy thì đành phải cho vào thôi, động phải ai chứ nếu là Thiên Di thì chắc chắn họ sẽ chết không toàn thây.Thiên Di bước lên phòng của Bảo Vy thì thấy cô đang vừa hát vừa soi gương. Thấy Thiên Di vào, Bảo Vy liền nhảy luôn đến ôm chặt lấy Thiên Di làm cô suýt ngộp thở.- Bộ cậu muốn ám sát mình à? Gì mà vui dữ vậy, làm như lâu lắm mới gặp nhau ấy.- Thiên Di trừng mắt với Bảo Vy- Cũng hai tháng rồi chứ ít gì.- Bảo Vy phụng phịu – Cậu có biết mình khổ thế nào không? Về đây tưởng được đi chơi thỏa thích ai dè lại bị nhốt trong đây, đi đâu cũng phải có người theo, thật mất tự do mà.- Cũng tại cậu cả thôi, ai bảo chống đối hôn sự làm gì để bây giờ phải “đi tù” như vậy.- Thiên Di phì cười rồi nói một câu tỉnh bơ khiến Bảo Vy méo mặt.- Ai bảo họ ép mình, thế này gọi là cưỡng hôn, cưỡng hôn đấy, là vi phạm pháp luật.- Cưỡng hôn gì chứ, cậu thật là… Thôi bỏ đi, vậy có định đi siêu thị không đây? 5h rồi đấy, không đi nhanh là không chuẩn bị kịp đâu nha.- Ai da, tý thì quên, cậu đã xử lí đám người dưới kia chưa vậy?- Xong hết rồi, cậu đó, dám lợi dụng mình, mình giúp cậu lần này, nhớ phải trả ơn mình đàng hoàng nghe chưa.- Rồi mà, mình sẽ khao cậu một bữa tiệc toàn kem và kem có được không?- Nhớ đó, mau đi thôi.Nhờ có Thiên Di nói hộ nên Bảo Vy được ra khỏi nhà mà không cần có vệ sĩ theo cùng. Hai người bắt taxi đến khu trung tâm thương mại rồi mỗi người đi một hướng, Bảo Vy thì đi đến cửa hiệu thời trang còn Thiên Di thì vòng qua khu thực phẩm, dự định sẽ gặp nhau tại sảnh khu trung tâm.Bảo Vy tình cờ đi ngang qua một cửa hiệu trang sức thì bắt gặp hình ảnh một đôi nam nữ đang khoác tay nhau rất thân mật, lòng cô khẽ dấy lên một cảm giác khó chịu nhưng cô lại tự trấn an mình “ Bình tĩnh nào Bảo Vy, anh ta đâu có là gì của mày”. Nghĩ vậy cô đường đường chính bước vào trong.Ở bên trong, Khôi Phong đang khó chịu vì cứ bị lôi kéo, vừa nhìn thấy Bảo Vy anh như người mù lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng liền phóng thẳng tới chỗ cô.- Tiểu Vy, em tới đây mua đồ à? Sao không gọi cho anh để anh đưa em đi. Còn vệ sĩ đâu rồi?- Gọi cho anh làm gì, tôi có chân tôi tự đi được.- Cô lạnh giọngKhôi Phong bị thái độ của cô làm cho bất ngờ, nhưng sau đó lại cười gian manh- Em ghen sao?Dường như bị nói trúng, Bảo Vy mặt đỏ bừng, lúng túng tuôn ra một tràng:- Anh… bị thần kinh à, tôi đâu có thích anh đâu mà ghen với tuông chứ, đừng nói bậy.Thấy cô như vậy Khôi Phong lại càng vui vẻ, anh nhẹ giọng- Em ngại gì chứ, dù gì hai chúng ta cũng sẽ lấy nhau, anh sớm muộn cũng thuộc về em mà.- Anh… đồ thần kinh.- Bảo Vy quay người rời đi, nếu ở đây thêm chắc cô sẽ sớm tức chết, Khôi Phong ngay lập tức chạy theo nhưng lại bị níu lại, anh liền trừng mắt gằn giọng- Buông ra.- Khôi Phong, anh phải đi với em chứ.- Cô gái kia ôm chặt lấy cánh tay anh- Đường Ngọc Nhi cô còn không mau buông ra, nếu không phải vì cha tôi nhờ thì tôi cũng đã không đi tới đây cùng cô rồi, mau biến đi.- Nói xong liền giật tay cô ta ra rồi bỏ đi.Đường Ngọc Nhi mím chặt môi “ Trương Bảo Vy, chết tiệt, cô lại dám cướp Khôi Phong của tôi, tôi sẽ không tha cho cô”.~~~Đường Ngọc Nhi : 16 tuổi, con gái của phó giám đốc tập đoàn thời trang Harvey
Thiên Di đi xe riêng tới nhà Bảo Vy, cô dặn bác Lâm ( tài xế riêng của Thiên Di) về trước còn mình thì bước vào biệt thự. Chưa vào đến nhà, Thiên Di đã bị chặn lại bởi đám vệ sĩ, cô nhíu mày nói
- Các người mau tránh ra, tôi cần vào trong.
- Xin lỗi Hàn tiểu thư, chúng tôi được lệnh từ Lão gia và Trịnh thiếu gia là không cho phép bất cứ ai vào gặp hay tiếp xúc với tiểu thư Bảo Vy.- Đám vệ sĩ kính cẩn nói
“ Trịnh thiếu gia? Anh Khôi Phong?”
- Không sao, tôi đã được cha nuôi cho phép giờ, không tin có thể gọi cho ông ấy còn giờ thì mau tránh ra.- Nói rồi cô xông thẳng vào trong, đám vệ sĩ cũng phải đứng ngoài bất lực, nếu cô đã nói vậy thì đành phải cho vào thôi, động phải ai chứ nếu là Thiên Di thì chắc chắn họ sẽ chết không toàn thây.
Thiên Di bước lên phòng của Bảo Vy thì thấy cô đang vừa hát vừa soi gương. Thấy Thiên Di vào, Bảo Vy liền nhảy luôn đến ôm chặt lấy Thiên Di làm cô suýt ngộp thở.
- Bộ cậu muốn ám sát mình à? Gì mà vui dữ vậy, làm như lâu lắm mới gặp nhau ấy.- Thiên Di trừng mắt với Bảo Vy
- Cũng hai tháng rồi chứ ít gì.- Bảo Vy phụng phịu – Cậu có biết mình khổ thế nào không? Về đây tưởng được đi chơi thỏa thích ai dè lại bị nhốt trong đây, đi đâu cũng phải có người theo, thật mất tự do mà.
- Cũng tại cậu cả thôi, ai bảo chống đối hôn sự làm gì để bây giờ phải “đi tù” như vậy.- Thiên Di phì cười rồi nói một câu tỉnh bơ khiến Bảo Vy méo mặt.
- Ai bảo họ ép mình, thế này gọi là cưỡng hôn, cưỡng hôn đấy, là vi phạm pháp luật.
- Cưỡng hôn gì chứ, cậu thật là… Thôi bỏ đi, vậy có định đi siêu thị không đây? 5h rồi đấy, không đi nhanh là không chuẩn bị kịp đâu nha.
- Ai da, tý thì quên, cậu đã xử lí đám người dưới kia chưa vậy?
- Xong hết rồi, cậu đó, dám lợi dụng mình, mình giúp cậu lần này, nhớ phải trả ơn mình đàng hoàng nghe chưa.
- Rồi mà, mình sẽ khao cậu một bữa tiệc toàn kem và kem có được không?
- Nhớ đó, mau đi thôi.
Nhờ có Thiên Di nói hộ nên Bảo Vy được ra khỏi nhà mà không cần có vệ sĩ theo cùng. Hai người bắt taxi đến khu trung tâm thương mại rồi mỗi người đi một hướng, Bảo Vy thì đi đến cửa hiệu thời trang còn Thiên Di thì vòng qua khu thực phẩm, dự định sẽ gặp nhau tại sảnh khu trung tâm.
Bảo Vy tình cờ đi ngang qua một cửa hiệu trang sức thì bắt gặp hình ảnh một đôi nam nữ đang khoác tay nhau rất thân mật, lòng cô khẽ dấy lên một cảm giác khó chịu nhưng cô lại tự trấn an mình “ Bình tĩnh nào Bảo Vy, anh ta đâu có là gì của mày”. Nghĩ vậy cô đường đường chính bước vào trong.
Ở bên trong, Khôi Phong đang khó chịu vì cứ bị lôi kéo, vừa nhìn thấy Bảo Vy anh như người mù lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng liền phóng thẳng tới chỗ cô.
- Tiểu Vy, em tới đây mua đồ à? Sao không gọi cho anh để anh đưa em đi. Còn vệ sĩ đâu rồi?
- Gọi cho anh làm gì, tôi có chân tôi tự đi được.- Cô lạnh giọng
Khôi Phong bị thái độ của cô làm cho bất ngờ, nhưng sau đó lại cười gian manh
- Em ghen sao?
Dường như bị nói trúng, Bảo Vy mặt đỏ bừng, lúng túng tuôn ra một tràng:
- Anh… bị thần kinh à, tôi đâu có thích anh đâu mà ghen với tuông chứ, đừng nói bậy.
Thấy cô như vậy Khôi Phong lại càng vui vẻ, anh nhẹ giọng
- Em ngại gì chứ, dù gì hai chúng ta cũng sẽ lấy nhau, anh sớm muộn cũng thuộc về em mà.
- Anh… đồ thần kinh.- Bảo Vy quay người rời đi, nếu ở đây thêm chắc cô sẽ sớm tức chết, Khôi Phong ngay lập tức chạy theo nhưng lại bị níu lại, anh liền trừng mắt gằn giọng
- Buông ra.
- Khôi Phong, anh phải đi với em chứ.- Cô gái kia ôm chặt lấy cánh tay anh
- Đường Ngọc Nhi cô còn không mau buông ra, nếu không phải vì cha tôi nhờ thì tôi cũng đã không đi tới đây cùng cô rồi, mau biến đi.- Nói xong liền giật tay cô ta ra rồi bỏ đi.
Đường Ngọc Nhi mím chặt môi “ Trương Bảo Vy, chết tiệt, cô lại dám cướp Khôi Phong của tôi, tôi sẽ không tha cho cô”.
~~~
Đường Ngọc Nhi : 16 tuổi, con gái của phó giám đốc tập đoàn thời trang Harvey
Công Chúa Hoa Anh ĐàoTác giả: peyTrên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho… Thiên Di đi xe riêng tới nhà Bảo Vy, cô dặn bác Lâm ( tài xế riêng của Thiên Di) về trước còn mình thì bước vào biệt thự. Chưa vào đến nhà, Thiên Di đã bị chặn lại bởi đám vệ sĩ, cô nhíu mày nói- Các người mau tránh ra, tôi cần vào trong.- Xin lỗi Hàn tiểu thư, chúng tôi được lệnh từ Lão gia và Trịnh thiếu gia là không cho phép bất cứ ai vào gặp hay tiếp xúc với tiểu thư Bảo Vy.- Đám vệ sĩ kính cẩn nói“ Trịnh thiếu gia? Anh Khôi Phong?”- Không sao, tôi đã được cha nuôi cho phép giờ, không tin có thể gọi cho ông ấy còn giờ thì mau tránh ra.- Nói rồi cô xông thẳng vào trong, đám vệ sĩ cũng phải đứng ngoài bất lực, nếu cô đã nói vậy thì đành phải cho vào thôi, động phải ai chứ nếu là Thiên Di thì chắc chắn họ sẽ chết không toàn thây.Thiên Di bước lên phòng của Bảo Vy thì thấy cô đang vừa hát vừa soi gương. Thấy Thiên Di vào, Bảo Vy liền nhảy luôn đến ôm chặt lấy Thiên Di làm cô suýt ngộp thở.- Bộ cậu muốn ám sát mình à? Gì mà vui dữ vậy, làm như lâu lắm mới gặp nhau ấy.- Thiên Di trừng mắt với Bảo Vy- Cũng hai tháng rồi chứ ít gì.- Bảo Vy phụng phịu – Cậu có biết mình khổ thế nào không? Về đây tưởng được đi chơi thỏa thích ai dè lại bị nhốt trong đây, đi đâu cũng phải có người theo, thật mất tự do mà.- Cũng tại cậu cả thôi, ai bảo chống đối hôn sự làm gì để bây giờ phải “đi tù” như vậy.- Thiên Di phì cười rồi nói một câu tỉnh bơ khiến Bảo Vy méo mặt.- Ai bảo họ ép mình, thế này gọi là cưỡng hôn, cưỡng hôn đấy, là vi phạm pháp luật.- Cưỡng hôn gì chứ, cậu thật là… Thôi bỏ đi, vậy có định đi siêu thị không đây? 5h rồi đấy, không đi nhanh là không chuẩn bị kịp đâu nha.- Ai da, tý thì quên, cậu đã xử lí đám người dưới kia chưa vậy?- Xong hết rồi, cậu đó, dám lợi dụng mình, mình giúp cậu lần này, nhớ phải trả ơn mình đàng hoàng nghe chưa.- Rồi mà, mình sẽ khao cậu một bữa tiệc toàn kem và kem có được không?- Nhớ đó, mau đi thôi.Nhờ có Thiên Di nói hộ nên Bảo Vy được ra khỏi nhà mà không cần có vệ sĩ theo cùng. Hai người bắt taxi đến khu trung tâm thương mại rồi mỗi người đi một hướng, Bảo Vy thì đi đến cửa hiệu thời trang còn Thiên Di thì vòng qua khu thực phẩm, dự định sẽ gặp nhau tại sảnh khu trung tâm.Bảo Vy tình cờ đi ngang qua một cửa hiệu trang sức thì bắt gặp hình ảnh một đôi nam nữ đang khoác tay nhau rất thân mật, lòng cô khẽ dấy lên một cảm giác khó chịu nhưng cô lại tự trấn an mình “ Bình tĩnh nào Bảo Vy, anh ta đâu có là gì của mày”. Nghĩ vậy cô đường đường chính bước vào trong.Ở bên trong, Khôi Phong đang khó chịu vì cứ bị lôi kéo, vừa nhìn thấy Bảo Vy anh như người mù lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng liền phóng thẳng tới chỗ cô.- Tiểu Vy, em tới đây mua đồ à? Sao không gọi cho anh để anh đưa em đi. Còn vệ sĩ đâu rồi?- Gọi cho anh làm gì, tôi có chân tôi tự đi được.- Cô lạnh giọngKhôi Phong bị thái độ của cô làm cho bất ngờ, nhưng sau đó lại cười gian manh- Em ghen sao?Dường như bị nói trúng, Bảo Vy mặt đỏ bừng, lúng túng tuôn ra một tràng:- Anh… bị thần kinh à, tôi đâu có thích anh đâu mà ghen với tuông chứ, đừng nói bậy.Thấy cô như vậy Khôi Phong lại càng vui vẻ, anh nhẹ giọng- Em ngại gì chứ, dù gì hai chúng ta cũng sẽ lấy nhau, anh sớm muộn cũng thuộc về em mà.- Anh… đồ thần kinh.- Bảo Vy quay người rời đi, nếu ở đây thêm chắc cô sẽ sớm tức chết, Khôi Phong ngay lập tức chạy theo nhưng lại bị níu lại, anh liền trừng mắt gằn giọng- Buông ra.- Khôi Phong, anh phải đi với em chứ.- Cô gái kia ôm chặt lấy cánh tay anh- Đường Ngọc Nhi cô còn không mau buông ra, nếu không phải vì cha tôi nhờ thì tôi cũng đã không đi tới đây cùng cô rồi, mau biến đi.- Nói xong liền giật tay cô ta ra rồi bỏ đi.Đường Ngọc Nhi mím chặt môi “ Trương Bảo Vy, chết tiệt, cô lại dám cướp Khôi Phong của tôi, tôi sẽ không tha cho cô”.~~~Đường Ngọc Nhi : 16 tuổi, con gái của phó giám đốc tập đoàn thời trang Harvey