Trên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho…
Chương 15: Trường mới (2)
Công Chúa Hoa Anh ĐàoTác giả: peyTrên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho… Khi cả hai bước xuống nhà thì đã thấy ba chàng trai ngồi yên vị trên sô pha, một người đang đọc báo còn hai người còn lại đang xem tin tức trên TV.- Hai đứa dậy rồi hả? Mau xuống ăn sáng đi.- Thiên Kỳ lên tiếng- Dạ vâng.- Cả hai cùng đồng thanh- Vợ “iu” à, hôm qua em ngủ có ngon không?- Vừa ngồi xuống bàn ăn, Khôi Phong đã xáp lại gần Bảo Vy.- Ơ, em ngủ ngon lắm.- Bảo Vy cũng mỉm cười đáp lại anh.- Quá đáng rồi nha, tôi còn ngồi lù lù ở đây này, làm ơn bỏ mấy cái điệu bộ sến súa đó đi giùm.- Thiên Di đang nhai bánh mì thấy cảnh tượng đó liền giở giọng điệu châm chọc.- Nhóc con, đừng ghen với bọn anh.- Em mà phải ghen ư? Cho xin đi.- Tiểu Di, hôm nay em đến trường cùng Tiểu Vy hả?- Thiên Kỳ bỏ tờ báo sang một bên hỏi cô.- Ưm, em muốn đến đó xem thử, dù gì cũng nên làm quen một chút.- Thiên Di vừa uống sữa vừa trả lời.- Có cần anh đưa hai đứa đi không?- Anh hai không bận hả?- Thiên Di ngạc nhiên hỏi- Hôm nay anh rảnh, anh đưa hai đứa đi nhé.- Dạ được, vậy còn hai người?- Cô quay sang hỏi Khôi Phong và Phong Thần- Tất nhiên là phải đi rồi, chúng tôi cũng là học sinh của trường đó mà.- Phong Thần nhàn nhạt mở miệng trả lời cô.- Vậy sau bữa sáng chúng ta cùng đi.- Bảo Vy chốt lại một câu kết thúc cho cuộc nói chuyện.Trường THPT Sakura- Oa, nơi này đẹp thật đấy anh hai. Nhìn kìa, nhìn kìa còn có cả cây hoa anh đào nữa kìa.- Thiên Di phấn khích reo chỉ về hướng hai hàng cây anh đào đứng song song nhau tạo thành một lối đi vào trường. Cả không gian tràn ngập mùi hương của những đóa hoa anh đào mới nở, những tia nắng lung linh chiếu xuyên qua những cánh hoa làm cả không gian bừng lên một sắc hồng rực rỡ.Khi cả năm người vừa bước chân vào sân trường thì ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý, những ánh mắt tò mò xen lẫn sự kinh ngạc đổ dồn về phía họ.- Hàn Thiên Kỳ, Dương Phong Thần và Trịnh Khôi Phong? Sao hôm nay tam thiên vương lại xuất hiện đông đủ ở đây?- Này này, cậu có để ý hai cô gái đi cùng họ không? Xinh thật đấy.- Ừ trông cứ như thiên thần ấy. Nhưng sao họ lại đi cùng với ba người kia?- Rốt cuộc hai cô bé ấy là ai? Có quan hệ gì với họ?……………………….Bỏ qua những lời bàn tán ấy, Thiên Kỳ quay sang xoa đầu cô em gái nhẹ nhàng nói:- Anh đưa em đến đây thôi. Phong Thần và Khôi Phong sẽ dẫn hai đứa lên phòng hiệu trưởng sau đó đi nhận lớp.- Dạ được, vậy gặp anh hai sau nhé.- Tạm biệt anh Thiên Kỳ.- Ừ, mấy đứa mau vào đi, anh đi đây.Sau khi tạm biệt Thiên Kỳ, hai cô gái của chúng ta dưới sự chỉ dẫn ( bằng lời ) của Khôi Phong và Phong Thần đã tìm được phòng hiệu trưởng. Trên đường đi Bảo Vy không ngừng chửi rủa Khôi Phong:“ Tên khốn, anh ta dám bỏ mặc mình, để rồi xem mình trừng trị anh ta thế nào, bạn trai gì chứ, thật vô dụng.”Cốc cốc- Mời vào.- Cánh cửa gỗ bật mở, một bóng dáng khá quen thuộc xuất hiện trước mặt Thiên Di.- Chị Nhã Phương?- Thiên Di, đến rồi hả? Vào đây đi, cha chị đang đợi em?- Nhã Phương thân mật kéo tay Thiên Di vào trong.- Em chào chị, em là Bảo Vy, bạn thân của Tiểu Di.- Chị biết, em là vị hôn phu của Khôi Phong, cậu ấy rất hay kể về em, lần đầu gặp mặt, chị là Lý Nhã Phương. Hai đứa vào đây ngồi đi.Từ trong gian phòng nhỏ, một người đàn ông khá đứng tuổi bước ra, đôi mày rậm với ánh mắt nghiêm nghị khẽ lướt qua hai bóng dáng nhỏ đang ngồi trên sô pha.- Cha, đây là Bảo Vy và Thiên Di, hai học sinh mới chuyển đến trường ta.- Chào hai em, thầy là Lý Thế Huân, hiệu trưởng của trường Sakura.- Em chào thầy ạ.- Hai em ngồi đi. Thủ tục nhập học đã được hoàn tất rồi, đây là đơn xin tham gia câu lạc bộ của trường còn đây là danh sách các câu lạc bộ.- Vừa nói thầy hiệu trưởng vừa đưa cho hai người một tập giấy. – Các em tham khảo rồi chọn câu lạc bộ mà mình thích, mỗi học sinh được tham gia tối đa hai câu lạc bộ, hạn nộp đơn là cuối tuần này.- Em biết rồi ạ.- Vậy giờ cả hai đi nhận lớp nhé. Nhã Phương, con đưa hai cô bé này đến lớp 11A.- Vâng thưa cha.
Khi cả hai bước xuống nhà thì đã thấy ba chàng trai ngồi yên vị trên sô pha, một người đang đọc báo còn hai người còn lại đang xem tin tức trên TV.
- Hai đứa dậy rồi hả? Mau xuống ăn sáng đi.- Thiên Kỳ lên tiếng
- Dạ vâng.- Cả hai cùng đồng thanh
- Vợ “iu” à, hôm qua em ngủ có ngon không?- Vừa ngồi xuống bàn ăn, Khôi Phong đã xáp lại gần Bảo Vy.
- Ơ, em ngủ ngon lắm.- Bảo Vy cũng mỉm cười đáp lại anh.
- Quá đáng rồi nha, tôi còn ngồi lù lù ở đây này, làm ơn bỏ mấy cái điệu bộ sến súa đó đi giùm.- Thiên Di đang nhai bánh mì thấy cảnh tượng đó liền giở giọng điệu châm chọc.
- Nhóc con, đừng ghen với bọn anh.
- Em mà phải ghen ư? Cho xin đi.
- Tiểu Di, hôm nay em đến trường cùng Tiểu Vy hả?- Thiên Kỳ bỏ tờ báo sang một bên hỏi cô.
- Ưm, em muốn đến đó xem thử, dù gì cũng nên làm quen một chút.- Thiên Di vừa uống sữa vừa trả lời.
- Có cần anh đưa hai đứa đi không?
- Anh hai không bận hả?- Thiên Di ngạc nhiên hỏi
- Hôm nay anh rảnh, anh đưa hai đứa đi nhé.
- Dạ được, vậy còn hai người?- Cô quay sang hỏi Khôi Phong và Phong Thần
- Tất nhiên là phải đi rồi, chúng tôi cũng là học sinh của trường đó mà.- Phong Thần nhàn nhạt mở miệng trả lời cô.
- Vậy sau bữa sáng chúng ta cùng đi.- Bảo Vy chốt lại một câu kết thúc cho cuộc nói chuyện.
Trường THPT Sakura
- Oa, nơi này đẹp thật đấy anh hai. Nhìn kìa, nhìn kìa còn có cả cây hoa anh đào nữa kìa.- Thiên Di phấn khích reo chỉ về hướng hai hàng cây anh đào đứng song song nhau tạo thành một lối đi vào trường. Cả không gian tràn ngập mùi hương của những đóa hoa anh đào mới nở, những tia nắng lung linh chiếu xuyên qua những cánh hoa làm cả không gian bừng lên một sắc hồng rực rỡ.
Khi cả năm người vừa bước chân vào sân trường thì ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý, những ánh mắt tò mò xen lẫn sự kinh ngạc đổ dồn về phía họ.
- Hàn Thiên Kỳ, Dương Phong Thần và Trịnh Khôi Phong? Sao hôm nay tam thiên vương lại xuất hiện đông đủ ở đây?
- Này này, cậu có để ý hai cô gái đi cùng họ không? Xinh thật đấy.
- Ừ trông cứ như thiên thần ấy. Nhưng sao họ lại đi cùng với ba người kia?
- Rốt cuộc hai cô bé ấy là ai? Có quan hệ gì với họ?
……………………….
Bỏ qua những lời bàn tán ấy, Thiên Kỳ quay sang xoa đầu cô em gái nhẹ nhàng nói:
- Anh đưa em đến đây thôi. Phong Thần và Khôi Phong sẽ dẫn hai đứa lên phòng hiệu trưởng sau đó đi nhận lớp.
- Dạ được, vậy gặp anh hai sau nhé.
- Tạm biệt anh Thiên Kỳ.
- Ừ, mấy đứa mau vào đi, anh đi đây.
Sau khi tạm biệt Thiên Kỳ, hai cô gái của chúng ta dưới sự chỉ dẫn ( bằng lời ) của Khôi Phong và Phong Thần đã tìm được phòng hiệu trưởng. Trên đường đi Bảo Vy không ngừng chửi rủa Khôi Phong:“ Tên khốn, anh ta dám bỏ mặc mình, để rồi xem mình trừng trị anh ta thế nào, bạn trai gì chứ, thật vô dụng.”
Cốc cốc
- Mời vào.- Cánh cửa gỗ bật mở, một bóng dáng khá quen thuộc xuất hiện trước mặt Thiên Di.
- Chị Nhã Phương?
- Thiên Di, đến rồi hả? Vào đây đi, cha chị đang đợi em?- Nhã Phương thân mật kéo tay Thiên Di vào trong.
- Em chào chị, em là Bảo Vy, bạn thân của Tiểu Di.
- Chị biết, em là vị hôn phu của Khôi Phong, cậu ấy rất hay kể về em, lần đầu gặp mặt, chị là Lý Nhã Phương. Hai đứa vào đây ngồi đi.
Từ trong gian phòng nhỏ, một người đàn ông khá đứng tuổi bước ra, đôi mày rậm với ánh mắt nghiêm nghị khẽ lướt qua hai bóng dáng nhỏ đang ngồi trên sô pha.
- Cha, đây là Bảo Vy và Thiên Di, hai học sinh mới chuyển đến trường ta.
- Chào hai em, thầy là Lý Thế Huân, hiệu trưởng của trường Sakura.
- Em chào thầy ạ.
- Hai em ngồi đi. Thủ tục nhập học đã được hoàn tất rồi, đây là đơn xin tham gia câu lạc bộ của trường còn đây là danh sách các câu lạc bộ.- Vừa nói thầy hiệu trưởng vừa đưa cho hai người một tập giấy. – Các em tham khảo rồi chọn câu lạc bộ mà mình thích, mỗi học sinh được tham gia tối đa hai câu lạc bộ, hạn nộp đơn là cuối tuần này.
- Em biết rồi ạ.
- Vậy giờ cả hai đi nhận lớp nhé. Nhã Phương, con đưa hai cô bé này đến lớp 11A.
- Vâng thưa cha.
Công Chúa Hoa Anh ĐàoTác giả: peyTrên vách đá cheo leo vọng lại tiếng của hai đưa trẻ - Tiểu Di giữ chặt lấy tay anh, cố chịu đựng một chút nhất định sẽ có người đến cứu chúng ta.- Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú không ngừng nén cơn đau ở cánh tay mà lên tiếng động viên. Mồ hôi trên trán chảy ròng - Hy Thần, mau buông tay em ra, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ cùng rơi xuống mất.- nhìn vết thương ở cánh tay của Hy Thần, cô bé tên Tiểu Di đau lòng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn cậu. - Không, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, nếu chết thì chúng ta cùng chết. - Hy Thần, em xin anh đấy, buông tay em ra đi.- Vừa nói Tiểu Di vừa thả lỏng bàn tay mình Cảm thấy bản tay của Tiểu Di đang dần buông lơi Hy Thần hoảng hốt hét lên: - TIỂU DI KHÔNG ĐƯỢC BUÔNG TAY , ANH CẤM EM ĐẤY TIỂU DI NẾU EM MÀ DÁM THẢ TAY ANH RA ANH SẼ KHÔNG THƯƠNG EM NỮA. - Hy Thần…- Tiểu Di giàn giụa nước mắt, cô cũng rất muốn sống nhưng ở tình cảnh này trong hai người chỉ một người có thể sống sót, cô không thể để cả hai cùng chết, suy cho… Khi cả hai bước xuống nhà thì đã thấy ba chàng trai ngồi yên vị trên sô pha, một người đang đọc báo còn hai người còn lại đang xem tin tức trên TV.- Hai đứa dậy rồi hả? Mau xuống ăn sáng đi.- Thiên Kỳ lên tiếng- Dạ vâng.- Cả hai cùng đồng thanh- Vợ “iu” à, hôm qua em ngủ có ngon không?- Vừa ngồi xuống bàn ăn, Khôi Phong đã xáp lại gần Bảo Vy.- Ơ, em ngủ ngon lắm.- Bảo Vy cũng mỉm cười đáp lại anh.- Quá đáng rồi nha, tôi còn ngồi lù lù ở đây này, làm ơn bỏ mấy cái điệu bộ sến súa đó đi giùm.- Thiên Di đang nhai bánh mì thấy cảnh tượng đó liền giở giọng điệu châm chọc.- Nhóc con, đừng ghen với bọn anh.- Em mà phải ghen ư? Cho xin đi.- Tiểu Di, hôm nay em đến trường cùng Tiểu Vy hả?- Thiên Kỳ bỏ tờ báo sang một bên hỏi cô.- Ưm, em muốn đến đó xem thử, dù gì cũng nên làm quen một chút.- Thiên Di vừa uống sữa vừa trả lời.- Có cần anh đưa hai đứa đi không?- Anh hai không bận hả?- Thiên Di ngạc nhiên hỏi- Hôm nay anh rảnh, anh đưa hai đứa đi nhé.- Dạ được, vậy còn hai người?- Cô quay sang hỏi Khôi Phong và Phong Thần- Tất nhiên là phải đi rồi, chúng tôi cũng là học sinh của trường đó mà.- Phong Thần nhàn nhạt mở miệng trả lời cô.- Vậy sau bữa sáng chúng ta cùng đi.- Bảo Vy chốt lại một câu kết thúc cho cuộc nói chuyện.Trường THPT Sakura- Oa, nơi này đẹp thật đấy anh hai. Nhìn kìa, nhìn kìa còn có cả cây hoa anh đào nữa kìa.- Thiên Di phấn khích reo chỉ về hướng hai hàng cây anh đào đứng song song nhau tạo thành một lối đi vào trường. Cả không gian tràn ngập mùi hương của những đóa hoa anh đào mới nở, những tia nắng lung linh chiếu xuyên qua những cánh hoa làm cả không gian bừng lên một sắc hồng rực rỡ.Khi cả năm người vừa bước chân vào sân trường thì ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý, những ánh mắt tò mò xen lẫn sự kinh ngạc đổ dồn về phía họ.- Hàn Thiên Kỳ, Dương Phong Thần và Trịnh Khôi Phong? Sao hôm nay tam thiên vương lại xuất hiện đông đủ ở đây?- Này này, cậu có để ý hai cô gái đi cùng họ không? Xinh thật đấy.- Ừ trông cứ như thiên thần ấy. Nhưng sao họ lại đi cùng với ba người kia?- Rốt cuộc hai cô bé ấy là ai? Có quan hệ gì với họ?……………………….Bỏ qua những lời bàn tán ấy, Thiên Kỳ quay sang xoa đầu cô em gái nhẹ nhàng nói:- Anh đưa em đến đây thôi. Phong Thần và Khôi Phong sẽ dẫn hai đứa lên phòng hiệu trưởng sau đó đi nhận lớp.- Dạ được, vậy gặp anh hai sau nhé.- Tạm biệt anh Thiên Kỳ.- Ừ, mấy đứa mau vào đi, anh đi đây.Sau khi tạm biệt Thiên Kỳ, hai cô gái của chúng ta dưới sự chỉ dẫn ( bằng lời ) của Khôi Phong và Phong Thần đã tìm được phòng hiệu trưởng. Trên đường đi Bảo Vy không ngừng chửi rủa Khôi Phong:“ Tên khốn, anh ta dám bỏ mặc mình, để rồi xem mình trừng trị anh ta thế nào, bạn trai gì chứ, thật vô dụng.”Cốc cốc- Mời vào.- Cánh cửa gỗ bật mở, một bóng dáng khá quen thuộc xuất hiện trước mặt Thiên Di.- Chị Nhã Phương?- Thiên Di, đến rồi hả? Vào đây đi, cha chị đang đợi em?- Nhã Phương thân mật kéo tay Thiên Di vào trong.- Em chào chị, em là Bảo Vy, bạn thân của Tiểu Di.- Chị biết, em là vị hôn phu của Khôi Phong, cậu ấy rất hay kể về em, lần đầu gặp mặt, chị là Lý Nhã Phương. Hai đứa vào đây ngồi đi.Từ trong gian phòng nhỏ, một người đàn ông khá đứng tuổi bước ra, đôi mày rậm với ánh mắt nghiêm nghị khẽ lướt qua hai bóng dáng nhỏ đang ngồi trên sô pha.- Cha, đây là Bảo Vy và Thiên Di, hai học sinh mới chuyển đến trường ta.- Chào hai em, thầy là Lý Thế Huân, hiệu trưởng của trường Sakura.- Em chào thầy ạ.- Hai em ngồi đi. Thủ tục nhập học đã được hoàn tất rồi, đây là đơn xin tham gia câu lạc bộ của trường còn đây là danh sách các câu lạc bộ.- Vừa nói thầy hiệu trưởng vừa đưa cho hai người một tập giấy. – Các em tham khảo rồi chọn câu lạc bộ mà mình thích, mỗi học sinh được tham gia tối đa hai câu lạc bộ, hạn nộp đơn là cuối tuần này.- Em biết rồi ạ.- Vậy giờ cả hai đi nhận lớp nhé. Nhã Phương, con đưa hai cô bé này đến lớp 11A.- Vâng thưa cha.