“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể…

Chương 27: Mọi thứ đã bị lộ rồi sao?

Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… Hạ Di vươn vai thức dậy,bên cạnh Chấn Hưng vẫn ngủ như chết,cô mỉm cười lấy mấy ngón tay mình lướt nhẹ lên má anh rồi bước tới bức tường bằng kính nhẹ nhàng vỗ tay hai cái,bức rèm cửa màu trắng khẽ kéo qua,ánh nắng chiếu vào khung cửa sổ làm sáng bừng căn phòng,Hạ Di ngồi trên mép giường nhìn Chấn Hưng trở mình,anh nheo mắt nhìn Hạ Di mỉm cười-Còn sớm mà-Chấn Hưng vẫn nói giọng ngái ngủ-Sáng rồi,dậy điHạ Di vỗ vỗ vào lưng Chấn Hưng,anh gối đầu mình lên đùi c*̉a Hạ Di-5 phút nữa thôi,anh mệt lắmChấn Hưng nói giọng như một con mèo con trông rất đáng yêu,nếu ai mà thấy cảnh này thì chắc sẽ ngã ngửa hộc máu mà chết vì bất ngờ mất,Chấn Hưng không còn cái vẻ lạnh lùng mà lại có vẻ dịu dàng và ấm áp đến bất ngờ.Cô vuốt vuốt mái tóc c*̉a anh mong rằng thời gian này sẽ ngừng trôi lại,bỗng nước mắt c*̉a Hạ Di rơi từng giọt,lòng cô đau nhói lên nhưng cố gắng kìm nén để không phải bật lên thành lời“Anh Chấn Hưng,em đã nhớ lại hết tất cả mọi thứ rồi,kể từ đêm hôm qua,em đã nhớ lại hết tất cả,tại sao anh lại ngốc ngếch vậy chứ,vì em mà lại như thế.Nhưng không sao,chính em sẽ cứu anh khỏi cái địa ngục trần gian này,anh sẽ lại khỏe mạnh,anh đã liều mình cứu em như thế rồi mà…em yêu anh…em yêu anh đến điên dại mất Chấn Hưng à!”Trong lòng Levi bỗng dấy lên một cảm giác lạ lùng,anh giật mình đặt cốc cà phê xuống bàn rồi chạy nhanh đến một cái kệ sách cao chót vót,anh rút một quyển sách to và dày màu đỏ ra thì tự nhiên cái kệ xoay chuyển mở một lối nhỏ,anh bước vào bấm bấm một cái nút trên tường,một chiếc đồng hồ màu đen có cài sẵn giờ phút giây trên tường.Levi ngồi phịch xuống run run đưa tay mình lên ôm đầu-Không thể nào,không thể nàoTrên bức tường chiếc đồng hồ đã bắt đầu tính giờ8755 giờ 30 phút 20 giâyLevi cầm chiếc áo khoác chạy như bay ra khỏi căn phòng,tay vừa bấm điện thoại gọi cho Chấn Hưng-Thằng điên kia,cậu làm gì mà để cho con bé phát hiện ra thế-Cái….cái gì…phát hiện ra rồi sao?Chấn Hưng run run nói,anh bỏ chiếc nĩa xuống mà chạy nhanh ra khỏi phòng ăn,Hạ Di và Hạo Nhiên cả mọi người đều ngạc nhiên không biết điều gì đã xảy ra mà làm cho Chấn Hưng như vậy-Hạo Nhiên đi với anhGiọng Chấn Hưng lạnh như băng,Hạo Nhiên nhìn Hạ Di rồi nhún vai tỏ ra không hiểu chuyện gì,cậu xách áo khoác mình rồi cả hai leo lên chiếc Lamborghini c*̉a Chấn Hưng chạy ào ra khuôn viên-Chắc ảnh có ca mổ quan trọng hay việc gì đó ở bệnh viện đó bà-Hạ Di nói để trấn an Lão bà bà.Nhưng Lão bà bà không nói gì,gương mặt bà bỗng tối sầm lại,mãi cho đến khi Hạ Di lay lay bà mới choàng tỉnh cười gượng gạo-À…ta không sao..thôi con ăn đi ta phải lên phòng nằm nghỉ một chút-Để cháu đỡ bà lên-Thôi để người hầu đỡ ta được rồiChị người hầu gần đó hiểu ý nên chạy tới nắm tay Lão bà bà bước lên bậc thang.-Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra với hai người vậy hả,sao lại để cho con bé phát hiện ra chứLevi hét lên làm mấy cô gái đang mê mẩn ngắm anh,Chấn Hưng và Hạo Nhiên giật mình.Gương mặt Hạo Nhiên như vô hồn,không có cảm xúc c*̃ng như cảm giác c*̉a Chấn Hưng bây giờ vậy.Anh run run không nói nên lời mặc dù biết điều này sẽ đến-Hai người là đồ ngốc à,có biết lời nguyền ấy mạnh đến cỡ nào không,cả 3 chúng ta có hợp lại c*̃ng chẳng có cơ may mà phá vỡ được(lời nguyền nào thì mình sẽ giải thích vào chương kí ức c*̉a Hạ Di nhé)-Có cách đấy chứ…nếu tôi chết đi thì sẽ ổn thôi-Chấn Hưng nói trong đau khổ-Cậu là đồ ngốc hay sao à,dù cậu có chết thì cô ấy vẫn sẽ phải chết theo thôi,thế thì cả hai đều chết mà chẳng giải quyết được gì cả-Hà…đây chẳng phải là điều anh đã bàn bạc với ông sao,giờ anh lại bi quan như vậy chứHạo Nhiên đứng phắt dậy run run nhìn Chấn Hưng mà nói-Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu để cô ấy biến mất đâuHạo Nhiên nói rồi bước nhanh ra khỏi quán cà phê,Levi c*̃ng im lặng,anh lấy tay xoa xoa hai thái dương-Cậu hãy giúp con bé hạnh phúc trong vòng 1 năm,chỉ một năm vỏn vẹn thôi,tạm thời đừng để lộ điều này cho ai c*̃ng như Hạ Di biết,nó sẽ làm hoang mang thêm thôi-ỪChấn Hưng ừ mà không thèm nhìn thẳng vào mặt LeviHạ Di xách chiếc giỏ đựng bento(cơm hộp làm theo kiểu Nhật Bản) ngồi trên chiếc sô pha đặt trong phòng nghỉ riêng ở bệnh viện c*̉a Chấn Hưng.Anh mặc chiếc blouse trắng bước vào thì ngạc nhiên,Hạ Di đứng phắt dậy-Này,em biết hôm nay anh phải trực ca đêm nên làm tới cho anh đấy-Đâu cần phải cực như thế,có mấy tháng hè quý giá em nên rủ bạn bè đi du lịch đi chứ-Chấn Hưng mở tủ lạnh lấy ra hai chai nước cam,anh đưa cho Hạ Di một chai-Xì…em phải mất công ngồi làm mà anh nói thế-Mà…không biết cơm em làm có nuốt nổi không nữa,anh không muốn mình là bác sĩ phải nhờ bác sĩ khác súc ruột giúp đâuChấn Hưng trêu chọc làm Hạ Di xụ mặt-Anh không ăn thôi em đem về-Ai nói anh không ăn đâuChấn Hưng kéo tay Hạ Di ngồi phịch xuống,anh mở nấp hộp cơm ra rồi gắp một chiếc trứng cuộn bỏ vào miệng nhai nhai mà không nói gì cả-Sao…sao…ngon không anh-Hạ Di nuốt nước bọt nhìn Chấn Hưng-Anh đảm bảo một trăm phần trăm đây không phải là em làmChấn Hưng khoanh tay khẳng định vì anh biết rằng cô vợ ngốc nghếch hậu đậu c*̉a mình sẽ chẳng bao giờ làm được một món trứng cuộn vừa miệng như vậy-Ừ thì…không phải em làm,chú đầu bếp làm cho em,em chỉ có việc trang trí thôiHạ Di xụ mặt,lấy tay bốc một miệng trứng cuộn bỏ luôn vào miệng mà nhai nhoàm nhàm-Eo..đồ ăn c*̉a anh sao em lại bốc bằng tay,bẩn kinh-Thì sao chứ,em ăn hết luôn cho coiHạ Di bốc luôn mấy miếng sushi bỏ liên tục vào miệng,Chấn Hưng thấy thế bèn đuổi theo để bắt cô lại,thế là cả hai có một cuộc rượt đuổi xung quanh phòng.Hôm nay bầu trời rất đặc biệt,tuy không trăng nhưng lại tràn đầy những ngôi sao,Chấn Hưng ôm eo Hạ Di,cả hai nhìn ra bầu trời từ ban công phòng Chấn Hưng,bỗng Hạ Di xoay người lại đối diện với Chấn Hưng,cô vòng hai tay mình lên cổ c*̉a Chấn Hưng-Anh này,em đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi,anh c*̃ng đừng nói dối em hay giả vờ gì nữa,em biết anh sẽ đau khổ lắm nhưng em đang rất hài lòng với hiện tại anh à,dù sau này có chuyện gì xảy ra thì Đối với anh, em không còn mong muốn gì hơn, chỉ mong anh cho em thêm chút thời gian, để em có thể yêu anh nhiều hơn!Hãy để mỗi buổi sáng em thức dậy trước anh ba mươi phút, làm bữa sáng cho anh và chờ anh thức dậy.Hãy để cho em ngày nào cũng được ngủ trong vòng tay của anh, để khi em thức giấc lúc nửa đêm, em được lặng lẽ ngắm khuôn mặt anh, tìm xem có sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất trên đó hay không…Hãy để cho em được giặt là quần áo cho anh, và để lại hơi thở của em trên đó.Hãy để em được già đi cùng anh theo năm tháng…nha anh!Dù cho em có…-Đừng nói từ đó ra,nếu nói anh sẽ phạt em đấy-Chấn Hưng ngắt lời Hạ Di-Dù em có chết…hmmmmmChấn Hưng đặt một nụ hôn lên môi c*̉a Hạ Di-Anh đã nói là sẽ phạt em màHạ Di run run ôm chặt lấy Chấn Hưng,từng giọt nước mắt rơi xuống,lòng Chấn Hưng đau như xé khi cảm nhận được sự đáng thương c*̉a người con gái anh yêu.Nhưng chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc vì anh đã hứa rằng anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô,không bao giờ….

Hạ Di vươn vai thức dậy,bên cạnh Chấn Hưng vẫn ngủ
như chết,cô mỉm cười lấy mấy ngón tay mình lướt nhẹ lên má anh rồi
bước tới bức tường bằng kính nhẹ nhàng vỗ tay hai cái,bức rèm cửa
màu trắng khẽ kéo qua,ánh nắng chiếu vào khung cửa sổ làm sáng
bừng căn phòng,Hạ Di ngồi trên mép giường nhìn Chấn Hưng trở mình,anh
nheo mắt nhìn Hạ Di mỉm cười

-Còn sớm mà-Chấn Hưng vẫn nói giọng ngái ngủ

-Sáng rồi,dậy đi

Hạ Di vỗ vỗ vào lưng Chấn Hưng,anh gối đầu mình lên
đùi c*̉a Hạ Di

-5 phút nữa thôi,anh mệt lắm

Chấn Hưng nói giọng như một con mèo con trông rất
đáng yêu,nếu ai mà thấy cảnh này thì chắc sẽ ngã ngửa hộc máu mà
chết vì bất ngờ mất,Chấn Hưng không còn cái vẻ lạnh lùng mà lại
có vẻ dịu dàng và ấm áp đến bất ngờ.Cô vuốt vuốt mái tóc c*̉a anh
mong rằng thời gian này sẽ ngừng trôi lại,bỗng nước mắt c*̉a Hạ Di
rơi từng giọt,lòng cô đau nhói lên nhưng cố gắng kìm nén để không
phải bật lên thành lời

“Anh Chấn Hưng,em đã nhớ lại
hết tất cả mọi thứ rồi,kể từ đêm hôm qua,em đã nhớ lại hết tất
cả,tại sao anh lại ngốc ngếch vậy chứ,vì em mà lại như thế.Nhưng
không sao,chính em sẽ cứu anh khỏi cái địa ngục trần gian này,anh sẽ
lại khỏe mạnh,anh đã liều mình cứu em như thế rồi mà…em yêu anh…em
yêu anh đến điên dại mất Chấn Hưng à!”

Trong lòng Levi bỗng dấy lên một cảm giác lạ
lùng,anh giật mình đặt cốc cà phê xuống bàn rồi chạy nhanh đến một
cái kệ sách cao chót vót,anh rút một quyển sách to và dày màu đỏ
ra thì tự nhiên cái kệ xoay chuyển mở một lối nhỏ,anh bước vào bấm
bấm một cái nút trên tường,một chiếc đồng hồ màu đen có cài sẵn
giờ phút giây trên tường.Levi ngồi phịch xuống run run đưa tay mình lên
ôm đầu

-Không thể nào,không thể nào

Trên bức tường chiếc đồng hồ đã bắt đầu tính giờ

8755
giờ 30 phút 20 giây

Levi cầm chiếc áo khoác chạy như bay ra khỏi căn
phòng,tay vừa bấm điện thoại gọi cho Chấn Hưng

-Thằng điên kia,cậu làm gì mà để cho con bé phát
hiện ra thế

-Cái….cái gì…phát hiện ra rồi sao?

Chấn Hưng run run nói,anh bỏ chiếc nĩa xuống mà
chạy nhanh ra khỏi phòng ăn,Hạ Di và Hạo Nhiên cả mọi người đều ngạc
nhiên không biết điều gì đã xảy ra mà làm cho Chấn Hưng như vậy

-Hạo Nhiên đi với anh

Giọng Chấn Hưng lạnh như băng,Hạo Nhiên nhìn Hạ Di
rồi nhún vai tỏ ra không hiểu chuyện gì,cậu xách áo khoác mình rồi
cả hai leo lên chiếc Lamborghini c*̉a Chấn Hưng chạy ào ra khuôn viên

-Chắc ảnh có ca mổ quan trọng hay việc gì đó ở
bệnh viện đó bà-Hạ Di nói để trấn an Lão bà bà.Nhưng Lão bà bà
không nói gì,gương mặt bà bỗng tối sầm lại,mãi cho đến khi Hạ Di lay
lay bà mới choàng tỉnh cười gượng gạo

-À…ta không sao..thôi con ăn đi ta phải lên phòng nằm
nghỉ một chút

-Để cháu đỡ bà lên

-Thôi để người hầu đỡ ta được rồi

Chị người hầu gần đó hiểu ý nên chạy tới nắm tay
Lão bà bà bước lên bậc thang.

-Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra với hai người
vậy hả,sao lại để cho con bé phát hiện ra chứ

Levi hét lên làm mấy cô gái đang mê mẩn ngắm
anh,Chấn Hưng và Hạo Nhiên giật mình.Gương mặt Hạo Nhiên như vô
hồn,không có cảm xúc c*̃ng như cảm giác c*̉a Chấn Hưng bây giờ vậy.Anh
run run không nói nên lời mặc dù biết điều này sẽ đến

-Hai người là đồ ngốc à,có biết lời nguyền ấy
mạnh đến cỡ nào không,cả 3 chúng ta có hợp lại c*̃ng chẳng có cơ may
mà phá vỡ được(lời nguyền nào thì mình sẽ giải thích vào chương
kí ức c*̉a Hạ Di nhé)

-Có cách đấy chứ…nếu tôi chết đi thì sẽ ổn
thôi-Chấn Hưng nói trong đau khổ

-Cậu là đồ ngốc hay sao à,dù cậu có chết thì cô
ấy vẫn sẽ phải chết theo thôi,thế thì cả hai đều chết mà chẳng
giải quyết được gì cả

-Hà…đây chẳng phải là điều anh đã bàn bạc với ông
sao,giờ anh lại bi quan như vậy chứ

Hạo Nhiên đứng phắt dậy run run nhìn Chấn Hưng mà
nói

-Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu để cô ấy
biến mất đâu

Hạo Nhiên nói rồi bước nhanh ra khỏi quán cà
phê,Levi c*̃ng im lặng,anh lấy tay xoa xoa hai thái dương

-Cậu hãy giúp con bé hạnh phúc trong vòng 1 năm,chỉ
một năm vỏn vẹn thôi,tạm thời đừng để lộ điều này cho ai c*̃ng như
Hạ Di biết,nó sẽ làm hoang mang thêm thôi

-Ừ

Chấn Hưng ừ mà không thèm nhìn thẳng vào mặt Levi

Hạ Di xách chiếc giỏ đựng bento(cơm hộp làm theo
kiểu Nhật Bản) ngồi trên chiếc sô pha đặt trong phòng nghỉ riêng ở
bệnh viện c*̉a Chấn Hưng.Anh mặc chiếc blouse trắng bước vào thì ngạc
nhiên,Hạ Di đứng phắt dậy

-Này,em biết hôm nay anh phải trực ca đêm nên làm tới
cho anh đấy

-Đâu cần phải cực như thế,có mấy tháng hè quý giá
em nên rủ bạn bè đi du lịch đi chứ-Chấn Hưng mở tủ lạnh lấy ra hai
chai nước cam,anh đưa cho Hạ Di một chai

-Xì…em phải mất công ngồi làm mà anh nói thế

-Mà…không biết cơm em làm có nuốt nổi không nữa,anh
không muốn mình là bác sĩ phải nhờ bác sĩ khác súc ruột giúp đâu

Chấn Hưng trêu chọc làm Hạ Di xụ mặt

-Anh không ăn thôi em đem về

-Ai nói anh không ăn đâu

Chấn Hưng kéo tay Hạ Di ngồi phịch xuống,anh mở nấp
hộp cơm ra rồi gắp một chiếc trứng cuộn bỏ vào miệng nhai nhai mà
không nói gì cả

-Sao…sao…ngon không anh-Hạ Di nuốt nước bọt nhìn Chấn
Hưng

-Anh đảm bảo một trăm phần trăm đây không phải là em
làm

Chấn Hưng khoanh tay khẳng định vì anh biết rằng cô
vợ ngốc nghếch hậu đậu c*̉a mình sẽ chẳng bao giờ làm được một món
trứng cuộn vừa miệng như vậy

-Ừ thì…không phải em làm,chú đầu bếp làm cho em,em
chỉ có việc trang trí thôi

Hạ Di xụ mặt,lấy tay bốc một miệng trứng cuộn bỏ
luôn vào miệng mà nhai nhoàm nhàm

-Eo..đồ ăn c*̉a anh sao em lại bốc bằng tay,bẩn kinh

-Thì sao chứ,em ăn hết luôn cho coi

Hạ Di bốc luôn mấy miếng sushi bỏ liên tục vào
miệng,Chấn Hưng thấy thế bèn đuổi theo để bắt cô lại,thế là cả hai
có một cuộc rượt đuổi xung quanh phòng.

Hôm nay bầu trời rất đặc biệt,tuy không trăng nhưng
lại tràn đầy những ngôi sao,Chấn Hưng ôm eo Hạ Di,cả hai nhìn ra bầu
trời từ ban công phòng Chấn Hưng,bỗng Hạ Di xoay người lại đối diện
với Chấn Hưng,cô vòng hai tay mình lên cổ c*̉a Chấn Hưng

-Anh này,em đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi,anh c*̃ng
đừng nói dối em hay giả vờ gì nữa,em biết anh sẽ đau khổ lắm nhưng
em đang rất hài lòng với hiện tại anh à,dù sau này có chuyện gì
xảy ra thì Đối với anh, em không còn mong muốn gì hơn, chỉ mong anh cho em
thêm chút thời gian, để em có thể yêu anh nhiều hơn!

Hãy để mỗi buổi sáng em thức dậy trước anh ba mươi phút,
làm bữa sáng cho anh và chờ anh thức dậy.

Hãy để cho em ngày nào cũng được ngủ trong vòng tay của
anh, để khi em thức giấc lúc nửa đêm, em được lặng lẽ ngắm khuôn mặt anh, tìm
xem có sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất trên đó hay không…

Hãy để cho em được giặt là quần áo cho anh, và để lại hơi
thở của em trên đó.

Hãy để em được già đi cùng anh theo năm tháng…nha anh!Dù cho em
có…

-Đừng nói từ đó ra,nếu nói anh sẽ phạt em đấy-Chấn Hưng ngắt
lời Hạ Di

-Dù em có chết…hmmmmm

Chấn Hưng đặt một nụ hôn lên môi c*̉a Hạ Di

-Anh đã nói là sẽ phạt em mà

Hạ Di run
run ôm chặt lấy Chấn Hưng,từng giọt nước mắt rơi xuống,lòng Chấn Hưng
đau như xé khi cảm nhận được sự đáng thương c*̉a người con gái anh
yêu.Nhưng chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc vì anh đã hứa
rằng anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô,không bao giờ….

Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… Hạ Di vươn vai thức dậy,bên cạnh Chấn Hưng vẫn ngủ như chết,cô mỉm cười lấy mấy ngón tay mình lướt nhẹ lên má anh rồi bước tới bức tường bằng kính nhẹ nhàng vỗ tay hai cái,bức rèm cửa màu trắng khẽ kéo qua,ánh nắng chiếu vào khung cửa sổ làm sáng bừng căn phòng,Hạ Di ngồi trên mép giường nhìn Chấn Hưng trở mình,anh nheo mắt nhìn Hạ Di mỉm cười-Còn sớm mà-Chấn Hưng vẫn nói giọng ngái ngủ-Sáng rồi,dậy điHạ Di vỗ vỗ vào lưng Chấn Hưng,anh gối đầu mình lên đùi c*̉a Hạ Di-5 phút nữa thôi,anh mệt lắmChấn Hưng nói giọng như một con mèo con trông rất đáng yêu,nếu ai mà thấy cảnh này thì chắc sẽ ngã ngửa hộc máu mà chết vì bất ngờ mất,Chấn Hưng không còn cái vẻ lạnh lùng mà lại có vẻ dịu dàng và ấm áp đến bất ngờ.Cô vuốt vuốt mái tóc c*̉a anh mong rằng thời gian này sẽ ngừng trôi lại,bỗng nước mắt c*̉a Hạ Di rơi từng giọt,lòng cô đau nhói lên nhưng cố gắng kìm nén để không phải bật lên thành lời“Anh Chấn Hưng,em đã nhớ lại hết tất cả mọi thứ rồi,kể từ đêm hôm qua,em đã nhớ lại hết tất cả,tại sao anh lại ngốc ngếch vậy chứ,vì em mà lại như thế.Nhưng không sao,chính em sẽ cứu anh khỏi cái địa ngục trần gian này,anh sẽ lại khỏe mạnh,anh đã liều mình cứu em như thế rồi mà…em yêu anh…em yêu anh đến điên dại mất Chấn Hưng à!”Trong lòng Levi bỗng dấy lên một cảm giác lạ lùng,anh giật mình đặt cốc cà phê xuống bàn rồi chạy nhanh đến một cái kệ sách cao chót vót,anh rút một quyển sách to và dày màu đỏ ra thì tự nhiên cái kệ xoay chuyển mở một lối nhỏ,anh bước vào bấm bấm một cái nút trên tường,một chiếc đồng hồ màu đen có cài sẵn giờ phút giây trên tường.Levi ngồi phịch xuống run run đưa tay mình lên ôm đầu-Không thể nào,không thể nàoTrên bức tường chiếc đồng hồ đã bắt đầu tính giờ8755 giờ 30 phút 20 giâyLevi cầm chiếc áo khoác chạy như bay ra khỏi căn phòng,tay vừa bấm điện thoại gọi cho Chấn Hưng-Thằng điên kia,cậu làm gì mà để cho con bé phát hiện ra thế-Cái….cái gì…phát hiện ra rồi sao?Chấn Hưng run run nói,anh bỏ chiếc nĩa xuống mà chạy nhanh ra khỏi phòng ăn,Hạ Di và Hạo Nhiên cả mọi người đều ngạc nhiên không biết điều gì đã xảy ra mà làm cho Chấn Hưng như vậy-Hạo Nhiên đi với anhGiọng Chấn Hưng lạnh như băng,Hạo Nhiên nhìn Hạ Di rồi nhún vai tỏ ra không hiểu chuyện gì,cậu xách áo khoác mình rồi cả hai leo lên chiếc Lamborghini c*̉a Chấn Hưng chạy ào ra khuôn viên-Chắc ảnh có ca mổ quan trọng hay việc gì đó ở bệnh viện đó bà-Hạ Di nói để trấn an Lão bà bà.Nhưng Lão bà bà không nói gì,gương mặt bà bỗng tối sầm lại,mãi cho đến khi Hạ Di lay lay bà mới choàng tỉnh cười gượng gạo-À…ta không sao..thôi con ăn đi ta phải lên phòng nằm nghỉ một chút-Để cháu đỡ bà lên-Thôi để người hầu đỡ ta được rồiChị người hầu gần đó hiểu ý nên chạy tới nắm tay Lão bà bà bước lên bậc thang.-Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra với hai người vậy hả,sao lại để cho con bé phát hiện ra chứLevi hét lên làm mấy cô gái đang mê mẩn ngắm anh,Chấn Hưng và Hạo Nhiên giật mình.Gương mặt Hạo Nhiên như vô hồn,không có cảm xúc c*̃ng như cảm giác c*̉a Chấn Hưng bây giờ vậy.Anh run run không nói nên lời mặc dù biết điều này sẽ đến-Hai người là đồ ngốc à,có biết lời nguyền ấy mạnh đến cỡ nào không,cả 3 chúng ta có hợp lại c*̃ng chẳng có cơ may mà phá vỡ được(lời nguyền nào thì mình sẽ giải thích vào chương kí ức c*̉a Hạ Di nhé)-Có cách đấy chứ…nếu tôi chết đi thì sẽ ổn thôi-Chấn Hưng nói trong đau khổ-Cậu là đồ ngốc hay sao à,dù cậu có chết thì cô ấy vẫn sẽ phải chết theo thôi,thế thì cả hai đều chết mà chẳng giải quyết được gì cả-Hà…đây chẳng phải là điều anh đã bàn bạc với ông sao,giờ anh lại bi quan như vậy chứHạo Nhiên đứng phắt dậy run run nhìn Chấn Hưng mà nói-Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu để cô ấy biến mất đâuHạo Nhiên nói rồi bước nhanh ra khỏi quán cà phê,Levi c*̃ng im lặng,anh lấy tay xoa xoa hai thái dương-Cậu hãy giúp con bé hạnh phúc trong vòng 1 năm,chỉ một năm vỏn vẹn thôi,tạm thời đừng để lộ điều này cho ai c*̃ng như Hạ Di biết,nó sẽ làm hoang mang thêm thôi-ỪChấn Hưng ừ mà không thèm nhìn thẳng vào mặt LeviHạ Di xách chiếc giỏ đựng bento(cơm hộp làm theo kiểu Nhật Bản) ngồi trên chiếc sô pha đặt trong phòng nghỉ riêng ở bệnh viện c*̉a Chấn Hưng.Anh mặc chiếc blouse trắng bước vào thì ngạc nhiên,Hạ Di đứng phắt dậy-Này,em biết hôm nay anh phải trực ca đêm nên làm tới cho anh đấy-Đâu cần phải cực như thế,có mấy tháng hè quý giá em nên rủ bạn bè đi du lịch đi chứ-Chấn Hưng mở tủ lạnh lấy ra hai chai nước cam,anh đưa cho Hạ Di một chai-Xì…em phải mất công ngồi làm mà anh nói thế-Mà…không biết cơm em làm có nuốt nổi không nữa,anh không muốn mình là bác sĩ phải nhờ bác sĩ khác súc ruột giúp đâuChấn Hưng trêu chọc làm Hạ Di xụ mặt-Anh không ăn thôi em đem về-Ai nói anh không ăn đâuChấn Hưng kéo tay Hạ Di ngồi phịch xuống,anh mở nấp hộp cơm ra rồi gắp một chiếc trứng cuộn bỏ vào miệng nhai nhai mà không nói gì cả-Sao…sao…ngon không anh-Hạ Di nuốt nước bọt nhìn Chấn Hưng-Anh đảm bảo một trăm phần trăm đây không phải là em làmChấn Hưng khoanh tay khẳng định vì anh biết rằng cô vợ ngốc nghếch hậu đậu c*̉a mình sẽ chẳng bao giờ làm được một món trứng cuộn vừa miệng như vậy-Ừ thì…không phải em làm,chú đầu bếp làm cho em,em chỉ có việc trang trí thôiHạ Di xụ mặt,lấy tay bốc một miệng trứng cuộn bỏ luôn vào miệng mà nhai nhoàm nhàm-Eo..đồ ăn c*̉a anh sao em lại bốc bằng tay,bẩn kinh-Thì sao chứ,em ăn hết luôn cho coiHạ Di bốc luôn mấy miếng sushi bỏ liên tục vào miệng,Chấn Hưng thấy thế bèn đuổi theo để bắt cô lại,thế là cả hai có một cuộc rượt đuổi xung quanh phòng.Hôm nay bầu trời rất đặc biệt,tuy không trăng nhưng lại tràn đầy những ngôi sao,Chấn Hưng ôm eo Hạ Di,cả hai nhìn ra bầu trời từ ban công phòng Chấn Hưng,bỗng Hạ Di xoay người lại đối diện với Chấn Hưng,cô vòng hai tay mình lên cổ c*̉a Chấn Hưng-Anh này,em đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi,anh c*̃ng đừng nói dối em hay giả vờ gì nữa,em biết anh sẽ đau khổ lắm nhưng em đang rất hài lòng với hiện tại anh à,dù sau này có chuyện gì xảy ra thì Đối với anh, em không còn mong muốn gì hơn, chỉ mong anh cho em thêm chút thời gian, để em có thể yêu anh nhiều hơn!Hãy để mỗi buổi sáng em thức dậy trước anh ba mươi phút, làm bữa sáng cho anh và chờ anh thức dậy.Hãy để cho em ngày nào cũng được ngủ trong vòng tay của anh, để khi em thức giấc lúc nửa đêm, em được lặng lẽ ngắm khuôn mặt anh, tìm xem có sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất trên đó hay không…Hãy để cho em được giặt là quần áo cho anh, và để lại hơi thở của em trên đó.Hãy để em được già đi cùng anh theo năm tháng…nha anh!Dù cho em có…-Đừng nói từ đó ra,nếu nói anh sẽ phạt em đấy-Chấn Hưng ngắt lời Hạ Di-Dù em có chết…hmmmmmChấn Hưng đặt một nụ hôn lên môi c*̉a Hạ Di-Anh đã nói là sẽ phạt em màHạ Di run run ôm chặt lấy Chấn Hưng,từng giọt nước mắt rơi xuống,lòng Chấn Hưng đau như xé khi cảm nhận được sự đáng thương c*̉a người con gái anh yêu.Nhưng chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc vì anh đã hứa rằng anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô,không bao giờ….

Chương 27: Mọi thứ đã bị lộ rồi sao?