“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể…
Chương 36: Tai nạn ở công viên trò chơi và Serena
Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… -Này,tìm quán nào ăn đi,chắc em mệt rồi-Ừm c*̃ng đượcCả hai c*̀ng nhau đi bộ ra khỏi công viên,vì công viên này rất xa khu phố nên chẳng có một quán ăn nào gần đó mở cả,họ rẽ ra một hướng nhỏ dẫn vào một con đường nhưng đi mãi chẳng thấy gì ngoài những ngôi nhà nằm cách nhau,những cánh đồng đen mù mịt-Chết rồi,hình như lạc đường rồi-Hạ Di nhìn xung quanh-Ừm,thôi quay lại điChấn Hưng và Hạ Di vừa quay ra thì thấy một bọn người mặc áo đen,bọn chúng có đến vài chục người,đều trùm nón kín mặt,Chấn Hưng ngửi được mùi ma cà rồng cấp trung bình đầy sát khí phát ra từ bọn chúng,ngón tay anh mọc dài ra,mắt c*̃ng đổi màu đỏ rực-Hà…mùi thối thật-Chấn Hưng giơ ngón tay lên che mũi lại-Thằng kiêu ngạo,mày nghĩ một mình mày có thể chống lại hết bọn tao sao,dù mày có là dòng thuần đi nữa thì c*̃ng chẳng thể có ba đầu sáu tay đâu-Ồ....ngươi đánh giá thấp ta quá rồi….Hạ Di!Đứng sau lưng anh!Chấn Hưng đẩy Hạ Di đang run rẩy ra ngoài sau lưng mình,cô bám chặt tay mình vào áo c*̉a anh.Bọn chúng bắt đầu nhảy bổ vào người c*̉a Chấn Hưng,nhanh như cắt bàn tay anh đưa ra,cơ thể bọn chúng đứt ra thành từng mảnh,máu phụt ra ướt cả mặt đường,4 5 tên nằm lăn lóc trên đường,những tên khác c*̃ng bắt đầu nhảy xổ vào,một lát sau bọn chúng c*̃ng nằm lăn lóc,mùi máu xộc lên tanh tưởi,duy chỉ còn một tên đứng yên,Chiếc khuyên tai c*̉a Chấn Hưng sáng loáng lên trong đêm,anh lau lau bàn tay mình bằng chiếc khăn mùi xoa màu trắng,tiến tới chỗ tên kia-Ngươi không phải ma cà rồng cấp trung bình mà là một ma cà rồng cấp khá,ta hỏi ngươi ai đã sai ngươi tới đâyTên áo đen vẫn đứng im không nói gì cho đến khi Chấn Hưng đối diện hắn“Vụt”,Chấn Hưng nhanh chóng nắm cánh tay đang cầm bơm kim tiêm c*̉a tên đó-Nhanh đó…nhưng…-Không….Chấn HưngHạ Di hét to lên khi thấy một tên khác vụt tới chỗ c*̉a Chấn Hưng,cô nhanh chóng chạy tới ôm chầm lưng c*̉a anh lại,chiếc kim tiêm từ tay tên kia giơ lên cao“Xoẹt”-Tên đó ngã rầm sang một bên,máu từ cổ chảy ào ào ra trông kinh di,Ethan cầm chiếc kiếm thở dốc,Chấn Hưng thừa cơ hội đó,đấm vào bụng tên đó rồi bẻ cổ hắn.Hạ Di quá sợ hãi,cô ngồi phịch xuống lề đường-Em không sao chứ Hạ Di?-Chấn Hưng đỡ cô-Em không sao,chỉ là….thật kinh khủng,em đã cảm nhận được điều gì đó đã xảy ra…em đã cảm nhận được điều nàyEthan và Chấn Hưng nhìn nhau khó hiểu rồi cả hai đưa cô về nhà.Chấn Hưng đặt cốc sữa xuống bàn nhìn Hạ Di-------------------------------------------------Em đã bình tĩnh chưa ấy?-Bình tĩnh chuyện gì cơ?-Hạ Di nhìn Chấn Hưng với ánh mắt ngạc nhiên-Thì…chuyện chúng ta vừa đi chơi ở công viên và gặp bọn người đó-Chấn Hưng bàng hoàng giải thích-Hồi nào,em nhớ là có đi công viên với anh,sau đó chúng ta về nhà mà-Cái gì chứ,em không nhớ gì sao?-Anh kì ghê,nhớ gì chứ,thôi em đi ngủ,mai còn đi học nữa-Ơ….Chấn Hưng gần như ngỡ ngàng trước những lời nói c*̉a Hạ Di“Sao lại vậy được,rõ ràng mình đã kiểm tra,cơ thể cô ấy không có dấu hiệu gì lạ hết mà,không thể nào được,đã có điều gì xảy ra,chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra”----------------------------------------------Hạ Di ngồi ngẩn ngơ trong lớp,cô vẫn khó hiểu những cảm giác dạo này mình gặp phải,cô ít nhớ hơn và dễ quên mọi thứ mình đã trải qua.Xuyến Chi đã chuyển bàn,cô không ngồi chung với Hạ Di nữa,điều làm Hạ Di ngạc nhiên hơn là Xuyến Chi lại kết bạn với Serena cả Âu Tiểu Choi,Hạ Di cảm thấy mình lại lạc lõng giữa lớp học nàyLúc đó ở bệnh viện-Cậu nói gì?Sao lại có thể như vậy?Levi hét lên qua điện thoại,Chấn Hưng ngã đầu ra sau chiếc ghế xoay-Tớ c*̃ng không biết,đã kiểm tra mọi thứ vẫn ổn nhưng sau đó cô ấy lại quên hết mọi thứ-Ặc,sao có thể như thế được nhỉ,chờ tớ một tí để tớ điều tra xem có trường hợp nào như thế trong sách phép thuật không,có lẽ lời nguyền có tác dụng phụ chăng?-Vậy mọi việc nhờ cậu nhéChấn Hưng c*́p điện thoại,anh khẽ thở dàiGiờ ra chơi,Hạ Di mua một chiếc bánh mì và hộp sữa chuối,cô leo lên tầng thượng c*̉a nhà trường và ngồi ăn một mình-Cảm giác đau lòng này là gì vậy chứ?Hạ Di vừa gặm chiếc bánh mì vừa nói,thật sự cô chưa quen với cảm giác cô đơn khi không có Xuyến Chi bên cạnh.Tiếng lạch cạch vang lên từ tay nắm cửa,cô quay người lại thì thấy Hạo Nhiên-Ụa,sao cậu lại ở đây?Hạo Nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh Hạ Di,cô buồn bã nhìn cậu-Haiz…tớ không còn bạn bè trong lớp nữa rồi-Sao vậy?Nếu Xuyến Chi nghe được cậu ấy sẽ buồn đấy-Cậu ấy đã nghỉ chơi tớ ra rồi,cậu nói đi cái cảm giác đau lòng này là gì vậy chứ?-Tớ có nghe chuyện c*̉a Xuyến Chi rồi,tin đồn lan đi rất nhanh,hôm nọ tớ c*̃ng có thấy mắt cô ta đỏ hoe lúc chạy ra khỏi lớp,nếu được có thể tớ sẽ giúp cậu điều tra,tớ nghĩ cô ta không phải là người xấu,còn nhiều khuất mắt trong chuyện này-Cậu có thể sao…….Hạo Nhiên im lặng,cậu nhìn ánh mắt buồn bã c*̉a Hạ Di rồi bỗng ôm chầm lấy Hạ Di-Cậu làm gì vậy Hạo Nhiên?-Hạ Di bất ngờ-Tớ thích cậu…à không tớ yêu cậu mới đúng,tớ đã biết bao nhiêu lần muốn nói điều này,từ lúc nhỏ đến bây giờ,nhưng vì anh Chấn Hưng c*̃ng thích cậu nên tớ đã do dự và tớ đã thấy hối hận vì điều này.Cậu có thể ghét tớ c*̃ng được khi nói ra những điều này,nhưng bây giờ thấy cậu hạnh phúc bên anh Chấn Hưng tớ đã không thể chịu đựng được và nếu cứ giấu giếm như thế này thì tim tớ sẽ nát ra thành từng mảnh vụn mất…cậu đừng lo,sau này tớ sẽ bắt đầu không thích cậu nữa,c*̃ng sẽ không yêu cậu nữa…tớ xin lỗi và….tớ yêu cậuHạo Nhiên buông Hạ Di rồi thở hắt ra,tay cậu vẫn run run.Hạ Di thì tròn xoe mắt ngạc nhiên nhưng cô lại đưa tay mình lên vuốt tóc c*̉a Hạo Nhiên-Cậu là đồ ngốc…và c*̃ng thật đáng thương…tớ c*̃ng thích cậu ^^Hạ Di nhe răng cười,Hạo Nhiên hiểu được ý nghĩa c*̉a câu “tớ thích cậu” c*̉a cô nên cậu c*̃ng mỉm cười thoải mái“Bạn có quyền tự do yêu người ta ,người ta c*̃ng có quyền không chấp nhận tình yêu c*̉a bạn”-Hạo Nhiên đã nhận thức được điều này nên anh đã lấy hết dũng khí để nói với Hạ Di những điều ấy--------------------------------------Hạ Di xách cặp đứng trước cửa thì xe chở Chấn Hưng c*̃ng vừa chạy tới,cô tươi cười nhìn anh-Em lúc nào c*̃ng cười như ông địa ấy nhỉ?-Chấn Hưng bước tới-Anh lại trêu em rồi,hôm nay về sớm nha ông xã-Ui….nghe đã tai ghê cơ…gọi lại một lần nữa anh xem-Không…pleCả hai khoác tay nhau vui vẻ bước vài trong nhà thì đổi ngay ánh mắt ngạc nhiên khi thấy một cô gái trong bộ váy màu đỏ,mái tóc đen bồng bềnh,ngồi ở ghế giữa là ông Viên với gương mặt thỏa mãn.Thấy cả hai,Serena quay qua mà không thèm nhìn Hạ Di-Anh về rồi à,chồng sắp cưới c*̉a em!
-Này,tìm quán nào ăn
đi,chắc em mệt rồi
-Ừm c*̃ng được
Cả hai c*̀ng nhau đi bộ ra
khỏi công viên,vì công viên này rất xa khu phố nên chẳng có một quán
ăn nào gần đó mở cả,họ rẽ ra một hướng nhỏ dẫn vào một con đường
nhưng đi mãi chẳng thấy gì ngoài những ngôi nhà nằm cách nhau,những
cánh đồng đen mù mịt
-Chết rồi,hình như lạc
đường rồi-Hạ Di nhìn xung quanh
-Ừm,thôi quay lại đi
Chấn Hưng và Hạ Di vừa
quay ra thì thấy một bọn người mặc áo đen,bọn chúng có đến vài
chục người,đều trùm nón kín mặt,Chấn Hưng ngửi được mùi ma cà rồng
cấp trung bình đầy sát khí phát ra từ bọn chúng,ngón tay anh mọc
dài ra,mắt c*̃ng đổi màu đỏ rực
-Hà…mùi thối thật-Chấn
Hưng giơ ngón tay lên che mũi lại
-Thằng kiêu ngạo,mày nghĩ
một mình mày có thể chống lại hết bọn tao sao,dù mày có là dòng
thuần đi nữa thì c*̃ng chẳng thể có ba đầu sáu tay đâu
-Ồ....ngươi đánh giá thấp
ta quá rồi….Hạ Di!Đứng sau lưng anh!
Chấn Hưng đẩy Hạ Di đang
run rẩy ra ngoài sau lưng mình,cô bám chặt tay mình vào áo c*̉a
anh.Bọn chúng bắt đầu nhảy bổ vào người c*̉a Chấn Hưng,nhanh như cắt
bàn tay anh đưa ra,cơ thể bọn chúng đứt ra thành từng mảnh,máu phụt
ra ướt cả mặt đường,4 5 tên nằm lăn lóc trên đường,những tên khác
c*̃ng bắt đầu nhảy xổ vào,một lát sau bọn chúng c*̃ng nằm lăn
lóc,mùi máu xộc lên tanh tưởi,duy chỉ còn một tên đứng yên,Chiếc
khuyên tai c*̉a Chấn Hưng sáng loáng lên trong đêm,anh lau lau bàn tay
mình bằng chiếc khăn mùi xoa màu trắng,tiến tới chỗ tên kia
-Ngươi không phải ma cà
rồng cấp trung bình mà là một ma cà rồng cấp khá,ta hỏi ngươi ai đã
sai ngươi tới đây
Tên áo đen vẫn đứng im
không nói gì cho đến khi Chấn Hưng đối diện hắn
“Vụt”,Chấn Hưng nhanh
chóng nắm cánh tay đang cầm bơm kim tiêm c*̉a tên đó
-Nhanh đó…nhưng…
-Không….Chấn Hưng
Hạ Di hét to lên khi thấy
một tên khác vụt tới chỗ c*̉a Chấn Hưng,cô nhanh chóng chạy tới ôm
chầm lưng c*̉a anh lại,chiếc kim tiêm từ tay tên kia giơ lên cao
“Xoẹt”-Tên
đó ngã rầm sang một bên,máu từ cổ chảy ào ào ra trông kinh di,Ethan
cầm chiếc kiếm thở dốc,Chấn Hưng thừa cơ hội đó,đấm vào bụng tên
đó rồi bẻ cổ hắn.Hạ Di quá sợ hãi,cô ngồi phịch xuống lề đường
-Em
không sao chứ Hạ Di?-Chấn Hưng đỡ cô
-Em
không sao,chỉ là….thật kinh khủng,em đã cảm nhận được điều gì đó đã
xảy ra…em đã cảm nhận được điều này
Ethan
và Chấn Hưng nhìn nhau khó hiểu rồi cả hai đưa cô về nhà.Chấn Hưng
đặt cốc sữa xuống bàn nhìn Hạ Di
------------------------------------------------
-Em
đã bình tĩnh chưa ấy?
-Bình
tĩnh chuyện gì cơ?-Hạ Di nhìn Chấn Hưng với ánh mắt ngạc nhiên
-Thì…chuyện
chúng ta vừa đi chơi ở công viên và gặp bọn người đó-Chấn Hưng bàng
hoàng giải thích
-Hồi
nào,em nhớ là có đi công viên với anh,sau đó chúng ta về nhà mà
-Cái
gì chứ,em không nhớ gì sao?
-Anh
kì ghê,nhớ gì chứ,thôi em đi ngủ,mai còn đi học nữa
-Ơ….
Chấn
Hưng gần như ngỡ ngàng trước những lời nói c*̉a Hạ Di
“Sao
lại vậy được,rõ ràng mình đã kiểm tra,cơ thể cô ấy không có dấu
hiệu gì lạ hết mà,không thể nào được,đã có điều gì xảy ra,chắc
chắn đã có chuyện gì xảy ra”
----------------------------------------------
Hạ Di ngồi ngẩn ngơ trong
lớp,cô vẫn khó hiểu những cảm giác dạo này mình gặp phải,cô ít
nhớ hơn và dễ quên mọi thứ mình đã trải qua.Xuyến Chi đã chuyển
bàn,cô không ngồi chung với Hạ Di nữa,điều làm Hạ Di ngạc nhiên hơn
là Xuyến Chi lại kết bạn với Serena cả Âu Tiểu Choi,Hạ Di cảm thấy
mình lại lạc lõng giữa lớp học này
Lúc đó ở bệnh viện
-Cậu nói gì?Sao lại có
thể như vậy?
Levi hét lên qua điện
thoại,Chấn Hưng ngã đầu ra sau chiếc ghế xoay
-Tớ c*̃ng không biết,đã
kiểm tra mọi thứ vẫn ổn nhưng sau đó cô ấy lại quên hết mọi thứ
-Ặc,sao có thể như thế
được nhỉ,chờ tớ một tí để tớ điều tra xem có trường hợp nào như
thế trong sách phép thuật không,có lẽ lời nguyền có tác dụng phụ
chăng?
-Vậy mọi việc nhờ cậu
nhé
Chấn
Hưng c*́p điện thoại,anh khẽ thở dài
Giờ ra chơi,Hạ Di mua một
chiếc bánh mì và hộp sữa chuối,cô leo lên tầng thượng c*̉a nhà
trường và ngồi ăn một mình
-Cảm giác đau lòng này
là gì vậy chứ?
Hạ Di vừa gặm chiếc bánh
mì vừa nói,thật sự cô chưa quen với cảm giác cô đơn khi không có
Xuyến Chi bên cạnh.Tiếng lạch cạch vang lên từ tay nắm cửa,cô quay
người lại thì thấy Hạo Nhiên
-Ụa,sao cậu lại ở đây?
Hạo Nhiên ngồi phịch
xuống bên cạnh Hạ Di,cô buồn bã nhìn cậu
-Haiz…tớ không còn bạn bè
trong lớp nữa rồi
-Sao vậy?Nếu Xuyến Chi
nghe được cậu ấy sẽ buồn đấy
-Cậu ấy đã nghỉ chơi tớ
ra rồi,cậu nói đi cái cảm giác đau lòng này là gì vậy chứ?
-Tớ có nghe chuyện c*̉a
Xuyến Chi rồi,tin đồn lan đi rất nhanh,hôm nọ tớ c*̃ng có thấy mắt cô
ta đỏ hoe lúc chạy ra khỏi lớp,nếu được có thể tớ sẽ giúp cậu
điều tra,tớ nghĩ cô ta không phải là người xấu,còn nhiều khuất mắt
trong chuyện này
-Cậu có thể sao…….
Hạo Nhiên im lặng,cậu
nhìn ánh mắt buồn bã c*̉a Hạ Di rồi bỗng ôm chầm lấy Hạ Di
-Cậu làm gì vậy Hạo
Nhiên?-Hạ Di bất ngờ
-Tớ thích cậu…à không tớ
yêu cậu mới đúng,tớ đã biết bao nhiêu lần muốn nói điều này,từ lúc
nhỏ đến bây giờ,nhưng vì anh Chấn Hưng c*̃ng thích cậu nên tớ đã do
dự và tớ đã thấy hối hận vì điều này.Cậu có thể ghét tớ c*̃ng
được khi nói ra những điều này,nhưng bây giờ thấy cậu hạnh phúc bên anh
Chấn Hưng tớ đã không thể chịu đựng được và nếu cứ giấu giếm như
thế này thì tim tớ sẽ nát ra thành từng mảnh vụn mất…cậu đừng
lo,sau này tớ sẽ bắt đầu không thích cậu nữa,c*̃ng sẽ không yêu cậu
nữa…tớ xin lỗi và….tớ yêu cậu
Hạo Nhiên buông Hạ Di rồi
thở hắt ra,tay cậu vẫn run run.Hạ Di thì tròn xoe mắt ngạc nhiên nhưng
cô lại đưa tay mình lên vuốt tóc c*̉a Hạo Nhiên
-Cậu là đồ ngốc…và c*̃ng
thật đáng thương…tớ c*̃ng thích cậu ^^
Hạ Di nhe răng cười,Hạo
Nhiên hiểu được ý nghĩa c*̉a câu “tớ thích cậu” c*̉a cô nên cậu c*̃ng
mỉm cười thoải mái
“Bạn
có quyền tự do yêu người ta ,người ta c*̃ng có quyền không chấp nhận
tình yêu c*̉a bạn”-Hạo Nhiên đã nhận thức được điều này nên anh đã
lấy hết dũng khí để nói với Hạ Di những điều ấy
--------------------------------------
Hạ Di xách cặp đứng
trước cửa thì xe chở Chấn Hưng c*̃ng vừa chạy tới,cô tươi cười nhìn
anh
-Em lúc nào c*̃ng cười như
ông địa ấy nhỉ?-Chấn Hưng bước tới
-Anh lại trêu em rồi,hôm
nay về sớm nha ông xã
-Ui….nghe đã tai ghê cơ…gọi
lại một lần nữa anh xem
-Không…ple
Cả hai khoác tay nhau vui
vẻ bước vài trong nhà thì đổi ngay ánh mắt ngạc nhiên khi thấy một
cô gái trong bộ váy màu đỏ,mái tóc đen bồng bềnh,ngồi ở ghế giữa
là ông Viên với gương mặt thỏa mãn.Thấy cả hai,Serena quay qua mà không
thèm nhìn Hạ Di
-Anh về rồi à,chồng sắp
cưới c*̉a em!
Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… -Này,tìm quán nào ăn đi,chắc em mệt rồi-Ừm c*̃ng đượcCả hai c*̀ng nhau đi bộ ra khỏi công viên,vì công viên này rất xa khu phố nên chẳng có một quán ăn nào gần đó mở cả,họ rẽ ra một hướng nhỏ dẫn vào một con đường nhưng đi mãi chẳng thấy gì ngoài những ngôi nhà nằm cách nhau,những cánh đồng đen mù mịt-Chết rồi,hình như lạc đường rồi-Hạ Di nhìn xung quanh-Ừm,thôi quay lại điChấn Hưng và Hạ Di vừa quay ra thì thấy một bọn người mặc áo đen,bọn chúng có đến vài chục người,đều trùm nón kín mặt,Chấn Hưng ngửi được mùi ma cà rồng cấp trung bình đầy sát khí phát ra từ bọn chúng,ngón tay anh mọc dài ra,mắt c*̃ng đổi màu đỏ rực-Hà…mùi thối thật-Chấn Hưng giơ ngón tay lên che mũi lại-Thằng kiêu ngạo,mày nghĩ một mình mày có thể chống lại hết bọn tao sao,dù mày có là dòng thuần đi nữa thì c*̃ng chẳng thể có ba đầu sáu tay đâu-Ồ....ngươi đánh giá thấp ta quá rồi….Hạ Di!Đứng sau lưng anh!Chấn Hưng đẩy Hạ Di đang run rẩy ra ngoài sau lưng mình,cô bám chặt tay mình vào áo c*̉a anh.Bọn chúng bắt đầu nhảy bổ vào người c*̉a Chấn Hưng,nhanh như cắt bàn tay anh đưa ra,cơ thể bọn chúng đứt ra thành từng mảnh,máu phụt ra ướt cả mặt đường,4 5 tên nằm lăn lóc trên đường,những tên khác c*̃ng bắt đầu nhảy xổ vào,một lát sau bọn chúng c*̃ng nằm lăn lóc,mùi máu xộc lên tanh tưởi,duy chỉ còn một tên đứng yên,Chiếc khuyên tai c*̉a Chấn Hưng sáng loáng lên trong đêm,anh lau lau bàn tay mình bằng chiếc khăn mùi xoa màu trắng,tiến tới chỗ tên kia-Ngươi không phải ma cà rồng cấp trung bình mà là một ma cà rồng cấp khá,ta hỏi ngươi ai đã sai ngươi tới đâyTên áo đen vẫn đứng im không nói gì cho đến khi Chấn Hưng đối diện hắn“Vụt”,Chấn Hưng nhanh chóng nắm cánh tay đang cầm bơm kim tiêm c*̉a tên đó-Nhanh đó…nhưng…-Không….Chấn HưngHạ Di hét to lên khi thấy một tên khác vụt tới chỗ c*̉a Chấn Hưng,cô nhanh chóng chạy tới ôm chầm lưng c*̉a anh lại,chiếc kim tiêm từ tay tên kia giơ lên cao“Xoẹt”-Tên đó ngã rầm sang một bên,máu từ cổ chảy ào ào ra trông kinh di,Ethan cầm chiếc kiếm thở dốc,Chấn Hưng thừa cơ hội đó,đấm vào bụng tên đó rồi bẻ cổ hắn.Hạ Di quá sợ hãi,cô ngồi phịch xuống lề đường-Em không sao chứ Hạ Di?-Chấn Hưng đỡ cô-Em không sao,chỉ là….thật kinh khủng,em đã cảm nhận được điều gì đó đã xảy ra…em đã cảm nhận được điều nàyEthan và Chấn Hưng nhìn nhau khó hiểu rồi cả hai đưa cô về nhà.Chấn Hưng đặt cốc sữa xuống bàn nhìn Hạ Di-------------------------------------------------Em đã bình tĩnh chưa ấy?-Bình tĩnh chuyện gì cơ?-Hạ Di nhìn Chấn Hưng với ánh mắt ngạc nhiên-Thì…chuyện chúng ta vừa đi chơi ở công viên và gặp bọn người đó-Chấn Hưng bàng hoàng giải thích-Hồi nào,em nhớ là có đi công viên với anh,sau đó chúng ta về nhà mà-Cái gì chứ,em không nhớ gì sao?-Anh kì ghê,nhớ gì chứ,thôi em đi ngủ,mai còn đi học nữa-Ơ….Chấn Hưng gần như ngỡ ngàng trước những lời nói c*̉a Hạ Di“Sao lại vậy được,rõ ràng mình đã kiểm tra,cơ thể cô ấy không có dấu hiệu gì lạ hết mà,không thể nào được,đã có điều gì xảy ra,chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra”----------------------------------------------Hạ Di ngồi ngẩn ngơ trong lớp,cô vẫn khó hiểu những cảm giác dạo này mình gặp phải,cô ít nhớ hơn và dễ quên mọi thứ mình đã trải qua.Xuyến Chi đã chuyển bàn,cô không ngồi chung với Hạ Di nữa,điều làm Hạ Di ngạc nhiên hơn là Xuyến Chi lại kết bạn với Serena cả Âu Tiểu Choi,Hạ Di cảm thấy mình lại lạc lõng giữa lớp học nàyLúc đó ở bệnh viện-Cậu nói gì?Sao lại có thể như vậy?Levi hét lên qua điện thoại,Chấn Hưng ngã đầu ra sau chiếc ghế xoay-Tớ c*̃ng không biết,đã kiểm tra mọi thứ vẫn ổn nhưng sau đó cô ấy lại quên hết mọi thứ-Ặc,sao có thể như thế được nhỉ,chờ tớ một tí để tớ điều tra xem có trường hợp nào như thế trong sách phép thuật không,có lẽ lời nguyền có tác dụng phụ chăng?-Vậy mọi việc nhờ cậu nhéChấn Hưng c*́p điện thoại,anh khẽ thở dàiGiờ ra chơi,Hạ Di mua một chiếc bánh mì và hộp sữa chuối,cô leo lên tầng thượng c*̉a nhà trường và ngồi ăn một mình-Cảm giác đau lòng này là gì vậy chứ?Hạ Di vừa gặm chiếc bánh mì vừa nói,thật sự cô chưa quen với cảm giác cô đơn khi không có Xuyến Chi bên cạnh.Tiếng lạch cạch vang lên từ tay nắm cửa,cô quay người lại thì thấy Hạo Nhiên-Ụa,sao cậu lại ở đây?Hạo Nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh Hạ Di,cô buồn bã nhìn cậu-Haiz…tớ không còn bạn bè trong lớp nữa rồi-Sao vậy?Nếu Xuyến Chi nghe được cậu ấy sẽ buồn đấy-Cậu ấy đã nghỉ chơi tớ ra rồi,cậu nói đi cái cảm giác đau lòng này là gì vậy chứ?-Tớ có nghe chuyện c*̉a Xuyến Chi rồi,tin đồn lan đi rất nhanh,hôm nọ tớ c*̃ng có thấy mắt cô ta đỏ hoe lúc chạy ra khỏi lớp,nếu được có thể tớ sẽ giúp cậu điều tra,tớ nghĩ cô ta không phải là người xấu,còn nhiều khuất mắt trong chuyện này-Cậu có thể sao…….Hạo Nhiên im lặng,cậu nhìn ánh mắt buồn bã c*̉a Hạ Di rồi bỗng ôm chầm lấy Hạ Di-Cậu làm gì vậy Hạo Nhiên?-Hạ Di bất ngờ-Tớ thích cậu…à không tớ yêu cậu mới đúng,tớ đã biết bao nhiêu lần muốn nói điều này,từ lúc nhỏ đến bây giờ,nhưng vì anh Chấn Hưng c*̃ng thích cậu nên tớ đã do dự và tớ đã thấy hối hận vì điều này.Cậu có thể ghét tớ c*̃ng được khi nói ra những điều này,nhưng bây giờ thấy cậu hạnh phúc bên anh Chấn Hưng tớ đã không thể chịu đựng được và nếu cứ giấu giếm như thế này thì tim tớ sẽ nát ra thành từng mảnh vụn mất…cậu đừng lo,sau này tớ sẽ bắt đầu không thích cậu nữa,c*̃ng sẽ không yêu cậu nữa…tớ xin lỗi và….tớ yêu cậuHạo Nhiên buông Hạ Di rồi thở hắt ra,tay cậu vẫn run run.Hạ Di thì tròn xoe mắt ngạc nhiên nhưng cô lại đưa tay mình lên vuốt tóc c*̉a Hạo Nhiên-Cậu là đồ ngốc…và c*̃ng thật đáng thương…tớ c*̃ng thích cậu ^^Hạ Di nhe răng cười,Hạo Nhiên hiểu được ý nghĩa c*̉a câu “tớ thích cậu” c*̉a cô nên cậu c*̃ng mỉm cười thoải mái“Bạn có quyền tự do yêu người ta ,người ta c*̃ng có quyền không chấp nhận tình yêu c*̉a bạn”-Hạo Nhiên đã nhận thức được điều này nên anh đã lấy hết dũng khí để nói với Hạ Di những điều ấy--------------------------------------Hạ Di xách cặp đứng trước cửa thì xe chở Chấn Hưng c*̃ng vừa chạy tới,cô tươi cười nhìn anh-Em lúc nào c*̃ng cười như ông địa ấy nhỉ?-Chấn Hưng bước tới-Anh lại trêu em rồi,hôm nay về sớm nha ông xã-Ui….nghe đã tai ghê cơ…gọi lại một lần nữa anh xem-Không…pleCả hai khoác tay nhau vui vẻ bước vài trong nhà thì đổi ngay ánh mắt ngạc nhiên khi thấy một cô gái trong bộ váy màu đỏ,mái tóc đen bồng bềnh,ngồi ở ghế giữa là ông Viên với gương mặt thỏa mãn.Thấy cả hai,Serena quay qua mà không thèm nhìn Hạ Di-Anh về rồi à,chồng sắp cưới c*̉a em!