“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể…

Chương 47: Đối mặt

Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… Cả căn phòng bỗng chốc trở nên tối om,tiếng mấy học sinh c*̃ng bắt đầu nhốn nháo.Vì phép thuật làm tê liệt nên Hạ Di vẫn nằm cứng đơ trên quan tài.“Bốp”-một c*́ đấm giáng vào mặt c*̉a Adam khiến anh ngã ra sau.Chấn Hưng bế xốc Hạ Di vụt nhanh ra khỏi khán phòng,c*̀ng lúc đó ánh sáng c*̃ng bắt đầu trở lại,mọi người nhìn nhau như chẳng hiểu chuyện gì cả.Sự biến mất c*̉a mấy nhân vật trong vở kịch càng khiến mọi người khó hiểu hơn,thầy giám thị phải trấn an cho mọi ngườiChấn Hưng bế Hạ Di trên tay,anh rẽ vào một chiếc ghế dưới gốc cây c*̉a trườngChấn Hưng dừng lại khi cảm nhận được sự xuất hiện c*̉a một người sau lưng mình-Bravo…bravo..sau bao nhiêu năm gặp lại,cậu đã thay đổi một cách nhanh chóng…vì cô bé ấy sao-Adam bước tới-Tao sẽ giết mày đó thằng khốnChấn Hưng chạy tới chỗ Adam nhưng lại bị Adam né nhanh và đạp anh té ngã xuống đất-Oi…oi…mới đó mà gục rồi sao,ta vừa hút được một ít máu chứa sức mạnh c*̉a bông hoa,ngươi không thể nào bì được trong khi cơ thể mình chứa loài virus mang bệnh đó đâu?-Thằng khốn nạnChấn Hưng chống tay đứng dậy,vụt tới chỗ Adam nhưng lại tiếp tục bị móng tay c*̉a Adam cào một vết sau ở bụng,Chấn Hưng ngã phịch xuống,vết thương bắt đầu lành dần lại-Bây giờ trò chơi mới bắt đầu nèAdam liên tiếp đá chân vào người Chấn Hưng làm anh hộc máu-Chết đi…chết đi…chết đi….-Hự!Mỗi tiếng hự là mỗi một lúc Chấn Hưng ói ra nhiều máu hơn.Adam ngồi xuống túm mớ tóc c*̉a Chấn Hưng lên nhìn-Mới đó mà chảy máu rồi sao,tội nghiệp thật,mà con bé đó có gì đặc biệt mà ngươi lại hứng thú như thế?-Im đi thằng chó chết-Ể…sao lại ăn nói như thế,không đáng là vị giáo sư đáng kính c*̉a thế giới tí nào…mà thứ gì ngươi muốn có ta sẽ cướp cho bằng được!Hôm nay vui vẻ tới đây thôi,hẹn gặp ngươi vào một ngày không xa nhéAdam nói rồi biến mất nhanh chóng,Chấn Hưng cố gắng rướn người dậy,anh gọi điện cho Levi-Tệ thật!Cậu bị sao như thế này?Tớ tìm cậu khắp nơi đấy-Levi chạy đến đỡ Chấn Hưng lên-Tớ không sao…hự…giúp tớ bế Hạ Di vào xe đi-Được rồi…về nhà rồi tính tiếpLevi bế xốc Hạ Di đặt xuống chiếc sô pha,vì chất gây tê liệt vẫn còn tác dụng nên cô vẫn ngủ li bì,những vết thương c*̉a Chấn Hưng c*̃ng bắt đầu lành lạiLevi nhìn anh ái ngại-Tớ có linh cảm không tốt,rằng sẽ có một cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên tối om,tiếng mấy học sinh c*̃ng bắt đầu nhốn nháo.Vì phép thuật làm tê liệt nên Hạ Di vẫn nằm cứng đơ trên quan tài.

“Bốp”-một c*́ đấm giáng vào mặt c*̉a Adam khiến anh ngã ra sau.Chấn Hưng bế xốc Hạ Di vụt nhanh ra khỏi khán phòng,c*̀ng lúc đó ánh sáng c*̃ng bắt đầu trở lại,mọi người nhìn nhau như chẳng hiểu chuyện gì cả.Sự biến mất c*̉a mấy nhân vật trong vở kịch càng khiến mọi người khó hiểu hơn,thầy giám thị phải trấn an cho mọi người

Chấn Hưng bế Hạ Di trên tay,anh rẽ vào một chiếc ghế dưới gốc cây c*̉a trường

Chấn Hưng dừng lại khi cảm nhận được sự xuất hiện c*̉a một người sau lưng mình

-Bravo…bravo..sau bao nhiêu năm gặp lại,cậu đã thay đổi một cách nhanh chóng…vì cô bé ấy sao-Adam bước tới

-Tao sẽ giết mày đó thằng khốn

Chấn Hưng chạy tới chỗ Adam nhưng lại bị Adam né nhanh và đạp anh té ngã xuống đất

-Oi…oi…mới đó mà gục rồi sao,ta vừa hút được một ít máu chứa sức mạnh c*̉a bông hoa,ngươi không thể nào bì được trong khi cơ thể mình chứa loài virus mang bệnh đó đâu?

-Thằng khốn nạn

Chấn Hưng chống tay đứng dậy,vụt tới chỗ Adam nhưng lại tiếp tục bị móng tay c*̉a Adam cào một vết sau ở bụng,Chấn Hưng ngã phịch xuống,vết thương bắt đầu lành dần lại

-Bây giờ trò chơi mới bắt đầu nè

Adam liên tiếp đá chân vào người Chấn Hưng làm anh hộc máu

-Chết đi…chết đi…chết đi….

-Hự!

Mỗi tiếng hự là mỗi một lúc Chấn Hưng ói ra nhiều máu hơn.Adam ngồi xuống túm mớ tóc c*̉a Chấn Hưng lên nhìn

-Mới đó mà chảy máu rồi sao,tội nghiệp thật,mà con bé đó có gì đặc biệt mà ngươi lại hứng thú như thế?

-Im đi thằng chó chết

-Ể…sao lại ăn nói như thế,không đáng là vị giáo sư đáng kính c*̉a thế giới tí nào…mà thứ gì ngươi muốn có ta sẽ cướp cho bằng được!Hôm nay vui vẻ tới đây thôi,hẹn gặp ngươi vào một ngày không xa nhé

Adam nói rồi biến mất nhanh chóng,Chấn Hưng cố gắng rướn người dậy,anh gọi điện cho Levi

-Tệ thật!Cậu bị sao như thế này?Tớ tìm cậu khắp nơi đấy-Levi chạy đến đỡ Chấn Hưng lên

-Tớ không sao…hự…giúp tớ bế Hạ Di vào xe đi

-Được rồi…về nhà rồi tính tiếp

Levi bế xốc Hạ Di đặt xuống chiếc sô pha,vì chất gây tê liệt vẫn còn tác dụng nên cô vẫn ngủ li bì,những vết thương c*̉a Chấn Hưng c*̃ng bắt đầu lành lại

Levi nhìn anh ái ngại

-Tớ có linh cảm không tốt,rằng sẽ có một cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra

Vị Hôn Phu Khát MáuTác giả: Búp Bê Khủng Long“Tôi chết rồi… Đúng rồi! Tôi đã chết rồi Cơ thể đau đớn bởi những vết thương sâu đang rỉ máu từ từ,khoảng trời tối sầm lại trước mắt khiến tôi choáng váng.Vậy đây là thiên đường hay địa ngục vậy,hãy cho tôi biết với…Từng cơn gió lạnh đang thổi xiết vào rát mặt,xung quanh tôi chỉ là những bóng cây khô trụi và…tôi c*̃ng sắp trở thành như chúng đây Khoan đã!Đầu c*̉a tôi….đang được ai đó nâng lên,một mùi hương nhè nhẹ,tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ đôi bàn tay ấy,cố gắng mở to đôi mắt ra nhưng tất cả tôi nhìn thấy chỉ là một mảng màu trắng mờ ảo,chỉ có đôi mắt là nhìn rõ được…một đôi mắt đỏ rực như lửa cháy,nếu người ta nhìn vào sẽ nói nó là đôi mắt c*̉a ác quỷ nhưng tại sao tôi lại thấy nó ấm áp đến thế kia chứ Sau đó tôi nghe một tiếng phập nhẹ và có một vị tanh tanh gì đó đang ở đầu lưỡi,từng giọt từng giọt tôi nuốt ực xuống và thấy cơ thể… Cả căn phòng bỗng chốc trở nên tối om,tiếng mấy học sinh c*̃ng bắt đầu nhốn nháo.Vì phép thuật làm tê liệt nên Hạ Di vẫn nằm cứng đơ trên quan tài.“Bốp”-một c*́ đấm giáng vào mặt c*̉a Adam khiến anh ngã ra sau.Chấn Hưng bế xốc Hạ Di vụt nhanh ra khỏi khán phòng,c*̀ng lúc đó ánh sáng c*̃ng bắt đầu trở lại,mọi người nhìn nhau như chẳng hiểu chuyện gì cả.Sự biến mất c*̉a mấy nhân vật trong vở kịch càng khiến mọi người khó hiểu hơn,thầy giám thị phải trấn an cho mọi ngườiChấn Hưng bế Hạ Di trên tay,anh rẽ vào một chiếc ghế dưới gốc cây c*̉a trườngChấn Hưng dừng lại khi cảm nhận được sự xuất hiện c*̉a một người sau lưng mình-Bravo…bravo..sau bao nhiêu năm gặp lại,cậu đã thay đổi một cách nhanh chóng…vì cô bé ấy sao-Adam bước tới-Tao sẽ giết mày đó thằng khốnChấn Hưng chạy tới chỗ Adam nhưng lại bị Adam né nhanh và đạp anh té ngã xuống đất-Oi…oi…mới đó mà gục rồi sao,ta vừa hút được một ít máu chứa sức mạnh c*̉a bông hoa,ngươi không thể nào bì được trong khi cơ thể mình chứa loài virus mang bệnh đó đâu?-Thằng khốn nạnChấn Hưng chống tay đứng dậy,vụt tới chỗ Adam nhưng lại tiếp tục bị móng tay c*̉a Adam cào một vết sau ở bụng,Chấn Hưng ngã phịch xuống,vết thương bắt đầu lành dần lại-Bây giờ trò chơi mới bắt đầu nèAdam liên tiếp đá chân vào người Chấn Hưng làm anh hộc máu-Chết đi…chết đi…chết đi….-Hự!Mỗi tiếng hự là mỗi một lúc Chấn Hưng ói ra nhiều máu hơn.Adam ngồi xuống túm mớ tóc c*̉a Chấn Hưng lên nhìn-Mới đó mà chảy máu rồi sao,tội nghiệp thật,mà con bé đó có gì đặc biệt mà ngươi lại hứng thú như thế?-Im đi thằng chó chết-Ể…sao lại ăn nói như thế,không đáng là vị giáo sư đáng kính c*̉a thế giới tí nào…mà thứ gì ngươi muốn có ta sẽ cướp cho bằng được!Hôm nay vui vẻ tới đây thôi,hẹn gặp ngươi vào một ngày không xa nhéAdam nói rồi biến mất nhanh chóng,Chấn Hưng cố gắng rướn người dậy,anh gọi điện cho Levi-Tệ thật!Cậu bị sao như thế này?Tớ tìm cậu khắp nơi đấy-Levi chạy đến đỡ Chấn Hưng lên-Tớ không sao…hự…giúp tớ bế Hạ Di vào xe đi-Được rồi…về nhà rồi tính tiếpLevi bế xốc Hạ Di đặt xuống chiếc sô pha,vì chất gây tê liệt vẫn còn tác dụng nên cô vẫn ngủ li bì,những vết thương c*̉a Chấn Hưng c*̃ng bắt đầu lành lạiLevi nhìn anh ái ngại-Tớ có linh cảm không tốt,rằng sẽ có một cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra

Chương 47: Đối mặt