* nó tên là Trần Minh Vy bố mẹ là cán bộ nhà nước nên nhà cũng đc coi là khá giả, năm này mới có 16 tuổi được cái là cao 1m70 nhưng lại nặng đến 48kg giảm mãi không được, tính cách thì rất là khùng mê trai đẹp đêm nào ngủ cũng mơ thấy mk là công chúa gặp được hoàng tử, mặt mũi thì khá ưa nhìn không đến nỗi nào nó cáo một con bạn thân tên Nguyễn Nhật Linh tính cách y nó, mặt mũi cũng ua nhìn bố mẹ nhỏ làm cùng bố mẹ nó nên hai đứa thân từ nhỏ cơ cao bằng nó nặng hơn nó 1kg. cả hai đứa học cùng lớp 11A2 * Bắt đầu vào truyện nhe - mày ơi mày ơi hôm nay EXO ra album mới nha - Nó hồng hộc chạy vào lớp ném cặp vào chỗ ngồi rồi chạy vù ra chỗ nhỏ thực tế nhỏ ngồi ngay trên nó - thật hở mày mua chưa - con bạn cũng hớn hở không kém - mua rồi mới khoe chứ - nó liền đưa ra trước mặt con - trả tiền ây tao cho - gì à ờ bao nhiêu - con bạn lấy tiền - 370k nhanh - nó ra giá - gì mày ăn cướp con nhà người ta à - con bnaj hét lên - ăn cướp cái đầu mày ý tao mua 360k thì phải bán lại cho mày 370k…
Chương 9: Tớ với cậu sẽ là một đôi
Tao Thề! Không Bao Giờ Không Bao Giờ Tao Hâm Mộ Hotboy NữaTác giả: hoài béo* nó tên là Trần Minh Vy bố mẹ là cán bộ nhà nước nên nhà cũng đc coi là khá giả, năm này mới có 16 tuổi được cái là cao 1m70 nhưng lại nặng đến 48kg giảm mãi không được, tính cách thì rất là khùng mê trai đẹp đêm nào ngủ cũng mơ thấy mk là công chúa gặp được hoàng tử, mặt mũi thì khá ưa nhìn không đến nỗi nào nó cáo một con bạn thân tên Nguyễn Nhật Linh tính cách y nó, mặt mũi cũng ua nhìn bố mẹ nhỏ làm cùng bố mẹ nó nên hai đứa thân từ nhỏ cơ cao bằng nó nặng hơn nó 1kg. cả hai đứa học cùng lớp 11A2 * Bắt đầu vào truyện nhe - mày ơi mày ơi hôm nay EXO ra album mới nha - Nó hồng hộc chạy vào lớp ném cặp vào chỗ ngồi rồi chạy vù ra chỗ nhỏ thực tế nhỏ ngồi ngay trên nó - thật hở mày mua chưa - con bạn cũng hớn hở không kém - mua rồi mới khoe chứ - nó liền đưa ra trước mặt con - trả tiền ây tao cho - gì à ờ bao nhiêu - con bạn lấy tiền - 370k nhanh - nó ra giá - gì mày ăn cướp con nhà người ta à - con bnaj hét lên - ăn cướp cái đầu mày ý tao mua 360k thì phải bán lại cho mày 370k… Những ngày sau ấy nó cứ bị hai tên kia bám dít lấy nó làm việc gì là tranh nhau làm khiến Linh với Gin ngồi cười như chưa bao giờ được cười vậy, nhưng chính vì tức bọn này mà vẫn đè sức khỏe nó càng kém hơn trí nhớ cũng theo thế mà giảm khiến nó cứ ngồi khóc hàng đêm Gin có từng tâm sự với nó và nó nói nó chưa muốn xa cái thế giới này nó chưa muốn chở thành vong linh, nó sợ nó ngủ thì sẽ không tỉnh lại nữa cứ thế ngày nào nó cũng trong trạng thái suy nhược cơ thể khiến Linh cùng hai thằng kia thấy sợ dù nó nói dạo này ôn thi đại học sớm con Linh có mắng là mày còn năm trời nữa cơ mà nhưng nó nói là lực học nó đang giảm thế nên nó phải cố, cứ cứ thế cũng đã 3 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh nó chỉ ngủ 1 ngày 4 tiếng khiến Gin lo lắng đến mức đêm cứ đứng ở cửa phòng nó sợ nó lại ngồi khóc, đã gần thi học kỳ rồi mà không hề có cuộc gọi nào của Zun hay bất cứ trắc trở nào từ chị em nhà họ Phùng khiến nó và Gin càng phải đề cao cảnh giác hơn nữa . Hôm này Huy hẹn nó đi chơi sớm Phong đã bỏ cuộc lâu rồi nên chỉ còn Huy theo nó- hôm nay cậu muốn đưa tôi đi đâu nói nhanh tôi không có nhiều thời gian đâu - nó nói- đi đến nơi mà cậu chưa bao giờ được đến - nói rồi Huy kéo tay nó đi ra xe mà không hề biết đằng sau đấy là nụ cười của nó rất tươi có lẽ hắn đã chiếm một phần trong tim nó rồi. Đi được gần 30 phút thì huy dừng xe lại một cánh đồng hoa cỏ may khiến nụ cười nó càng lộ rõ hơn và lần này Huy không còn lỡ cảnh này nữa- đẹp không - Huy hỏi- cậu kiếm đâu ra cái chỗ thơ mộng vậy - nó hỏi ngược lại- cái này phải nhờ Phong mới đúng cậu ta chỉ cho tôi đấy - Huy nói mà không hề giấu diếm- vậy sao vậy mai tôi phải đích thân đi cảm ơn cạu ta rồi - nó đùa- sao phải cảm ơn cậu ta tôi mới là người dẫn cậu đến cơ mà - huy kể công- hôm nay cậu dẫn tôi đên đây không phải chỉ là nói vài ba câu này chứ - nó đổi chủ đề- không tôi cò có mục đích khác đó là ngắm hoàng hôn với cậu không lâu đâu chỉ 10 phút thôi - Huy nhìn về phía trước- ồ được lâu rồi tôi không đi ngắm hoàng hôn - nó nhìn Huy từ góc cạnh này nó thấy huy thật đẹp bỗng nhận ra mình cảm thấy vui vẻ khi ở cùng Huy khiến nó cười thầmĐang ngắm nó không hề đề phòng bất chợt một cái dây truyền hình cỏ bốn lá khiến nó bất ngờ quay lại- làm bạn gái anh nhé - Huy tỏ tình nó nhìn huy đã nghi rồi quay về phía cũ cười tươi và đáp một câu ngắn gọn- em đã có bạn trai rồi cơ à - nó nói xong huy liền ôm nó- đúng và người đó chĩnh là anh - nó cứ mặc kệ cho Huy ôm rồi bất chợt hỏi- anh có biết ý nghĩa cỏ 4 lá không? - nó hỏi- 1 nhánh là niềm tin, 2 nhánh là hy vọng, 3 nhánh là tình yêu, 4 nhánh là may mắn và em hãy cứ việc đặt niềm tin về sự chung thủy vào anh, hãy cứ việc đặt hy vọng về hạnh phúc vào anh, hãy cứ tin tưởng tình yêu anh dành cho em, và hãy cứ tin rằng em chính là may mắn của anh - Huy nói khiến nó lại tỏa nắng- vậy sao niềm tin, hy vọng, tình yêu, và may mắn, từ trước đến nay Linh là niềm tin của em, Gin là hy vọng mà em chỉ có duy nhất, và bố mẹ là nguời luôn mang cho em may mắn, em chỉ thiếu mỗi tình yêu và giờ nó là anh - nó nói xong cứ như thế hai đứa ôm nhau ngắm hết hoàng hôn rồi mới vềHuy đèo nó về nhà đến trước cửa nó tạm biệt rồi vào nhà huy nhìn theo cái bóng ấy mà lòng xao xuyến, còn nó vào đến nhà thì mới biết bố mẹ nó đi ăn cơm ở cơ quan và đêm nay tăng ca không về và Gin đang ngồi ăn pizza một mình ở sofa- này anh chỉ ăn pizza thôi sao no được để em đi làm cái gì cho anh ăn nha - nó nói rồi để túi xuống ghế vào bếp nấu- không ngờ em anh cũng biết nấu cơm cơ đấy - Gin vẫn ăn cho hết pizza- sao không em ở nhà một mình nhiều rồi ít thì cũng biết vìa món chứ không chết đói à - nó nói rồi kệ anh ăn nó vãn cứ nấu vì nó cũng chưa ăn gìNó lấy bánh gạo vào tương ót trong tủ ra làm bánh gạo cay, nấu thêm bát canh dong biển, và Trứng cuộn tôm thịt nữa đúng lúc nó dọn ra thì cơm vừa chín vốn mẹ nó là con lai hàn nên cách ăn khá giống hàn kể cả cơm cũng là cơm đậu- này anh có ăn nữa không - nói gọi- em định cho anh chết đói à - Gin bĩu môi như đứa trẻ vậy- không phải anh ăn pizza rồi sao - nó nói- pizza sao ngon bằng cơm em nấu - Gin nói xong ngồi xuống ăn luôn nó cười rồi cũng ăn cả hai anh em ơn cơm vui vẻ
Những ngày sau ấy nó cứ bị hai tên kia bám dít lấy nó làm việc gì là tranh nhau làm khiến Linh với Gin ngồi cười như chưa bao giờ được cười vậy, nhưng chính vì tức bọn này mà vẫn đè sức khỏe nó càng kém hơn trí nhớ cũng theo thế mà giảm khiến nó cứ ngồi khóc hàng đêm Gin có từng tâm sự với nó và nó nói nó chưa muốn xa cái thế giới này nó chưa muốn chở thành vong linh, nó sợ nó ngủ thì sẽ không tỉnh lại nữa cứ thế ngày nào nó cũng trong trạng thái suy nhược cơ thể khiến Linh cùng hai thằng kia thấy sợ dù nó nói dạo này ôn thi đại học sớm con Linh có mắng là mày còn năm trời nữa cơ mà nhưng nó nói là lực học nó đang giảm thế nên nó phải cố, cứ cứ thế cũng đã 3 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh nó chỉ ngủ 1 ngày 4 tiếng khiến Gin lo lắng đến mức đêm cứ đứng ở cửa phòng nó sợ nó lại ngồi khóc, đã gần thi học kỳ rồi mà không hề có cuộc gọi nào của Zun hay bất cứ trắc trở nào từ chị em nhà họ Phùng khiến nó và Gin càng phải đề cao cảnh giác hơn nữa . Hôm này Huy hẹn nó đi chơi sớm Phong đã bỏ cuộc lâu rồi nên chỉ còn Huy theo nó
- hôm nay cậu muốn đưa tôi đi đâu nói nhanh tôi không có nhiều thời gian đâu - nó nói
- đi đến nơi mà cậu chưa bao giờ được đến - nói rồi Huy kéo tay nó đi ra xe mà không hề biết đằng sau đấy là nụ cười của nó rất tươi có lẽ hắn đã chiếm một phần trong tim nó rồi. Đi được gần 30 phút thì huy dừng xe lại một cánh đồng hoa cỏ may khiến nụ cười nó càng lộ rõ hơn và lần này Huy không còn lỡ cảnh này nữa
- đẹp không - Huy hỏi
- cậu kiếm đâu ra cái chỗ thơ mộng vậy - nó hỏi ngược lại
- cái này phải nhờ Phong mới đúng cậu ta chỉ cho tôi đấy - Huy nói mà không hề giấu diếm
- vậy sao vậy mai tôi phải đích thân đi cảm ơn cạu ta rồi - nó đùa
- sao phải cảm ơn cậu ta tôi mới là người dẫn cậu đến cơ mà - huy kể công
- hôm nay cậu dẫn tôi đên đây không phải chỉ là nói vài ba câu này chứ - nó đổi chủ đề
- không tôi cò có mục đích khác đó là ngắm hoàng hôn với cậu không lâu đâu chỉ 10 phút thôi - Huy nhìn về phía trước
- ồ được lâu rồi tôi không đi ngắm hoàng hôn - nó nhìn Huy từ góc cạnh này nó thấy huy thật đẹp bỗng nhận ra mình cảm thấy vui vẻ khi ở cùng Huy khiến nó cười thầm
Đang ngắm nó không hề đề phòng bất chợt một cái dây truyền hình cỏ bốn lá khiến nó bất ngờ quay lại
- làm bạn gái anh nhé - Huy tỏ tình nó nhìn huy đã nghi rồi quay về phía cũ cười tươi và đáp một câu ngắn gọn
- em đã có bạn trai rồi cơ à - nó nói xong huy liền ôm nó
- đúng và người đó chĩnh là anh - nó cứ mặc kệ cho Huy ôm rồi bất chợt hỏi
- anh có biết ý nghĩa cỏ 4 lá không? - nó hỏi
- 1 nhánh là niềm tin, 2 nhánh là hy vọng, 3 nhánh là tình yêu, 4 nhánh là may mắn và em hãy cứ việc đặt niềm tin về sự chung thủy vào anh, hãy cứ việc đặt hy vọng về hạnh phúc vào anh, hãy cứ tin tưởng tình yêu anh dành cho em, và hãy cứ tin rằng em chính là may mắn của anh - Huy nói khiến nó lại tỏa nắng
- vậy sao niềm tin, hy vọng, tình yêu, và may mắn, từ trước đến nay Linh là niềm tin của em, Gin là hy vọng mà em chỉ có duy nhất, và bố mẹ là nguời luôn mang cho em may mắn, em chỉ thiếu mỗi tình yêu và giờ nó là anh - nó nói xong cứ như thế hai đứa ôm nhau ngắm hết hoàng hôn rồi mới về
Huy đèo nó về nhà đến trước cửa nó tạm biệt rồi vào nhà huy nhìn theo cái bóng ấy mà lòng xao xuyến, còn nó vào đến nhà thì mới biết bố mẹ nó đi ăn cơm ở cơ quan và đêm nay tăng ca không về và Gin đang ngồi ăn pizza một mình ở sofa
- này anh chỉ ăn pizza thôi sao no được để em đi làm cái gì cho anh ăn nha - nó nói rồi để túi xuống ghế vào bếp nấu
- không ngờ em anh cũng biết nấu cơm cơ đấy - Gin vẫn ăn cho hết pizza
- sao không em ở nhà một mình nhiều rồi ít thì cũng biết vìa món chứ không chết đói à - nó nói rồi kệ anh ăn nó vãn cứ nấu vì nó cũng chưa ăn gì
Nó lấy bánh gạo vào tương ót trong tủ ra làm bánh gạo cay, nấu thêm bát canh dong biển, và Trứng cuộn tôm thịt nữa đúng lúc nó dọn ra thì cơm vừa chín vốn mẹ nó là con lai hàn nên cách ăn khá giống hàn kể cả cơm cũng là cơm đậu
- này anh có ăn nữa không - nói gọi
- em định cho anh chết đói à - Gin bĩu môi như đứa trẻ vậy
- không phải anh ăn pizza rồi sao - nó nói
- pizza sao ngon bằng cơm em nấu - Gin nói xong ngồi xuống ăn luôn nó cười rồi cũng ăn cả hai anh em ơn cơm vui vẻ
Tao Thề! Không Bao Giờ Không Bao Giờ Tao Hâm Mộ Hotboy NữaTác giả: hoài béo* nó tên là Trần Minh Vy bố mẹ là cán bộ nhà nước nên nhà cũng đc coi là khá giả, năm này mới có 16 tuổi được cái là cao 1m70 nhưng lại nặng đến 48kg giảm mãi không được, tính cách thì rất là khùng mê trai đẹp đêm nào ngủ cũng mơ thấy mk là công chúa gặp được hoàng tử, mặt mũi thì khá ưa nhìn không đến nỗi nào nó cáo một con bạn thân tên Nguyễn Nhật Linh tính cách y nó, mặt mũi cũng ua nhìn bố mẹ nhỏ làm cùng bố mẹ nó nên hai đứa thân từ nhỏ cơ cao bằng nó nặng hơn nó 1kg. cả hai đứa học cùng lớp 11A2 * Bắt đầu vào truyện nhe - mày ơi mày ơi hôm nay EXO ra album mới nha - Nó hồng hộc chạy vào lớp ném cặp vào chỗ ngồi rồi chạy vù ra chỗ nhỏ thực tế nhỏ ngồi ngay trên nó - thật hở mày mua chưa - con bạn cũng hớn hở không kém - mua rồi mới khoe chứ - nó liền đưa ra trước mặt con - trả tiền ây tao cho - gì à ờ bao nhiêu - con bạn lấy tiền - 370k nhanh - nó ra giá - gì mày ăn cướp con nhà người ta à - con bnaj hét lên - ăn cướp cái đầu mày ý tao mua 360k thì phải bán lại cho mày 370k… Những ngày sau ấy nó cứ bị hai tên kia bám dít lấy nó làm việc gì là tranh nhau làm khiến Linh với Gin ngồi cười như chưa bao giờ được cười vậy, nhưng chính vì tức bọn này mà vẫn đè sức khỏe nó càng kém hơn trí nhớ cũng theo thế mà giảm khiến nó cứ ngồi khóc hàng đêm Gin có từng tâm sự với nó và nó nói nó chưa muốn xa cái thế giới này nó chưa muốn chở thành vong linh, nó sợ nó ngủ thì sẽ không tỉnh lại nữa cứ thế ngày nào nó cũng trong trạng thái suy nhược cơ thể khiến Linh cùng hai thằng kia thấy sợ dù nó nói dạo này ôn thi đại học sớm con Linh có mắng là mày còn năm trời nữa cơ mà nhưng nó nói là lực học nó đang giảm thế nên nó phải cố, cứ cứ thế cũng đã 3 tháng kể từ ngày phát hiện ra bệnh nó chỉ ngủ 1 ngày 4 tiếng khiến Gin lo lắng đến mức đêm cứ đứng ở cửa phòng nó sợ nó lại ngồi khóc, đã gần thi học kỳ rồi mà không hề có cuộc gọi nào của Zun hay bất cứ trắc trở nào từ chị em nhà họ Phùng khiến nó và Gin càng phải đề cao cảnh giác hơn nữa . Hôm này Huy hẹn nó đi chơi sớm Phong đã bỏ cuộc lâu rồi nên chỉ còn Huy theo nó- hôm nay cậu muốn đưa tôi đi đâu nói nhanh tôi không có nhiều thời gian đâu - nó nói- đi đến nơi mà cậu chưa bao giờ được đến - nói rồi Huy kéo tay nó đi ra xe mà không hề biết đằng sau đấy là nụ cười của nó rất tươi có lẽ hắn đã chiếm một phần trong tim nó rồi. Đi được gần 30 phút thì huy dừng xe lại một cánh đồng hoa cỏ may khiến nụ cười nó càng lộ rõ hơn và lần này Huy không còn lỡ cảnh này nữa- đẹp không - Huy hỏi- cậu kiếm đâu ra cái chỗ thơ mộng vậy - nó hỏi ngược lại- cái này phải nhờ Phong mới đúng cậu ta chỉ cho tôi đấy - Huy nói mà không hề giấu diếm- vậy sao vậy mai tôi phải đích thân đi cảm ơn cạu ta rồi - nó đùa- sao phải cảm ơn cậu ta tôi mới là người dẫn cậu đến cơ mà - huy kể công- hôm nay cậu dẫn tôi đên đây không phải chỉ là nói vài ba câu này chứ - nó đổi chủ đề- không tôi cò có mục đích khác đó là ngắm hoàng hôn với cậu không lâu đâu chỉ 10 phút thôi - Huy nhìn về phía trước- ồ được lâu rồi tôi không đi ngắm hoàng hôn - nó nhìn Huy từ góc cạnh này nó thấy huy thật đẹp bỗng nhận ra mình cảm thấy vui vẻ khi ở cùng Huy khiến nó cười thầmĐang ngắm nó không hề đề phòng bất chợt một cái dây truyền hình cỏ bốn lá khiến nó bất ngờ quay lại- làm bạn gái anh nhé - Huy tỏ tình nó nhìn huy đã nghi rồi quay về phía cũ cười tươi và đáp một câu ngắn gọn- em đã có bạn trai rồi cơ à - nó nói xong huy liền ôm nó- đúng và người đó chĩnh là anh - nó cứ mặc kệ cho Huy ôm rồi bất chợt hỏi- anh có biết ý nghĩa cỏ 4 lá không? - nó hỏi- 1 nhánh là niềm tin, 2 nhánh là hy vọng, 3 nhánh là tình yêu, 4 nhánh là may mắn và em hãy cứ việc đặt niềm tin về sự chung thủy vào anh, hãy cứ việc đặt hy vọng về hạnh phúc vào anh, hãy cứ tin tưởng tình yêu anh dành cho em, và hãy cứ tin rằng em chính là may mắn của anh - Huy nói khiến nó lại tỏa nắng- vậy sao niềm tin, hy vọng, tình yêu, và may mắn, từ trước đến nay Linh là niềm tin của em, Gin là hy vọng mà em chỉ có duy nhất, và bố mẹ là nguời luôn mang cho em may mắn, em chỉ thiếu mỗi tình yêu và giờ nó là anh - nó nói xong cứ như thế hai đứa ôm nhau ngắm hết hoàng hôn rồi mới vềHuy đèo nó về nhà đến trước cửa nó tạm biệt rồi vào nhà huy nhìn theo cái bóng ấy mà lòng xao xuyến, còn nó vào đến nhà thì mới biết bố mẹ nó đi ăn cơm ở cơ quan và đêm nay tăng ca không về và Gin đang ngồi ăn pizza một mình ở sofa- này anh chỉ ăn pizza thôi sao no được để em đi làm cái gì cho anh ăn nha - nó nói rồi để túi xuống ghế vào bếp nấu- không ngờ em anh cũng biết nấu cơm cơ đấy - Gin vẫn ăn cho hết pizza- sao không em ở nhà một mình nhiều rồi ít thì cũng biết vìa món chứ không chết đói à - nó nói rồi kệ anh ăn nó vãn cứ nấu vì nó cũng chưa ăn gìNó lấy bánh gạo vào tương ót trong tủ ra làm bánh gạo cay, nấu thêm bát canh dong biển, và Trứng cuộn tôm thịt nữa đúng lúc nó dọn ra thì cơm vừa chín vốn mẹ nó là con lai hàn nên cách ăn khá giống hàn kể cả cơm cũng là cơm đậu- này anh có ăn nữa không - nói gọi- em định cho anh chết đói à - Gin bĩu môi như đứa trẻ vậy- không phải anh ăn pizza rồi sao - nó nói- pizza sao ngon bằng cơm em nấu - Gin nói xong ngồi xuống ăn luôn nó cười rồi cũng ăn cả hai anh em ơn cơm vui vẻ