Tác giả:

Lam Minh Nhật: Con của tập đoàn AL nổi tiếng về đá quý,một tập đoàn hùng mạnh nhất. Tên của nó là tên con trai,không những thế tính cách con trai của nó đã được coi như "thuần nhuyễn" trong tâm hồn cũng như sâu lắng trong tim nó. - Nó. Nguyễn Minh Phong: Con của tập đoàn đá quý lớn thứ nhất ở thành phố A,tập đoàn không kém gì tập đoàn nhà nó. Nhỏ mang tính cách con trai phải gọi là "đặc sệt" cùng với tên Phong đầy nam tính. - Nhỏ Hoàng Minh Thụy: Con của nhà thiết kế nổi tiếng nhất vùng châu Á về trang sức cũng như thời trang. Nàng không những sở hữu tên con trai mà cả người nàng từ giọng nói hay hành động cũng mạnh mẽ như con trai. -Nàng Cao Hoàng Nam: Con của tập đoàn AZ lớn khắp vùng châu Âu. Anh được đưa sang nước Việt học để biết quê hương của mình,đồng thời giảm đi tính ngang bướng của mình. -Anh Hoàng Minh Quân: Qúy tử nhà họ Hoàng,là người thừa kế duy nhất của tập đoàn ASA. Hắn cũng được bố mẹ đưa về Việt Nam để khỏi phá phách bên Mỹ,đồng thời về để phụng dưỡng ông bà nội,…

Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh

Ai Mới Là Con TraiTác giả: Linh Lòe LoẹtLam Minh Nhật: Con của tập đoàn AL nổi tiếng về đá quý,một tập đoàn hùng mạnh nhất. Tên của nó là tên con trai,không những thế tính cách con trai của nó đã được coi như "thuần nhuyễn" trong tâm hồn cũng như sâu lắng trong tim nó. - Nó. Nguyễn Minh Phong: Con của tập đoàn đá quý lớn thứ nhất ở thành phố A,tập đoàn không kém gì tập đoàn nhà nó. Nhỏ mang tính cách con trai phải gọi là "đặc sệt" cùng với tên Phong đầy nam tính. - Nhỏ Hoàng Minh Thụy: Con của nhà thiết kế nổi tiếng nhất vùng châu Á về trang sức cũng như thời trang. Nàng không những sở hữu tên con trai mà cả người nàng từ giọng nói hay hành động cũng mạnh mẽ như con trai. -Nàng Cao Hoàng Nam: Con của tập đoàn AZ lớn khắp vùng châu Âu. Anh được đưa sang nước Việt học để biết quê hương của mình,đồng thời giảm đi tính ngang bướng của mình. -Anh Hoàng Minh Quân: Qúy tử nhà họ Hoàng,là người thừa kế duy nhất của tập đoàn ASA. Hắn cũng được bố mẹ đưa về Việt Nam để khỏi phá phách bên Mỹ,đồng thời về để phụng dưỡng ông bà nội,… 7 năm sauẤy thế thời gian trôi thật là nhanh. Mới đấy đã 7 năm dài lẳng lặng trôi liên miên.Tại trường XX,thầy hiệu trưởng tức tối đập bàn kêu giáo viên.-Mau gọi ba đứa ấy lên đây cho tôi.-Vâng.Giáo viên phụ trách đến phòng.-Đề nghị Lam Minh Nhật,Nguyễn Minh Phong,Hoàng Minh Thụy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp. Cô đề nghị lần 2,mời ba em đấy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp.Nó đang ở trong lớp,nghe tên của mình phóng ào ra với một chân,còn chân bên kia đang được băng bó một cách rất chi là phức tạp. Nó bị bông gân :3.-Aishh..việc gì mà gấp vậy không biết?-Nó nhăn nhó vịn lang cang trường đi một cách mệt nhọc.Từ nhà vệ sinh của trường,một con nhỏ trên mình đầy dấu thăm vì trúng gió với cây treo bình truyền nước trên tay đang ôm bụng đi lê lết ra sân. Là nhỏ.-Hôm nay mà không có bài kiểm tra một tiết thì có chém đầu tao cũng đéo đi. Cơ mà làm cái gì đau bụng dữ vậy nè.-Vừa đi được một bước,nó lại ào vào nhà vệ sinh lại.-Có cái nồi gì trên phòng hiệu trưởng mà gọi hoài vậy không biết?Còn phía nàng cũng không kém gì nó và nhỏ. Vừa dắt xe đạp vào nhà xe với hàng tá áo ấm cho mùa đông trong khi mùa hè đang trên đầu nàng. Mọi người trong trường ai nấy cũng nhìn nàng như con bệnh,đã thế còn cộng thêm cái băng rô trên đầu,chắc là do chấn thương gì. Vừa nghe tên là uể oải thở dài.-Vẫn còn lạnh là sao vậy nè?-Nàng ôm lấy hai bả vai đi từ từ đến phòng hiệu trưởng.-Kêu tên lên phòng chắc chắn không có chuyện gì ngon lành.“Rầm”Hiệu trưởng đập mạnh xuống bàn khi ba tụi nó vừa đặt đít xuống ghế,làm ba đứa ưỡn người về phía sau giật thót cả tim ra.-Thầy..-Thầy gì của mấy đứa?!-Ông thầy nhìn mặt sát thủ nhìn chăm chú từng đứa.-Nhà trường vừa xây tường ở sau kia,một trong ba em. Em nào đã vẽ bậy lên trên đấy.-Ơ..-Cả ba giật mình quay mắt nhìn nhau. Thầy gọi đúng người rồi. Chính là ba ểm ấy. Hôm mới vừa sơn tường,nó đã đem bình xịt màu đến vẽ rồng bay phượng múa lên trển,nhỏ còn quét vôi ăn trầu của người già lên,nàng cũng không ít gì vẽ cả một rừng hoa anh đào trên đấy.-Ơ..gì?-Thầy ngồi xuống ghế đập lên bàn lần thứ hai.-Mấy em làm cái trò này chứ không ai khác,bên dưới còn để chữ kí “tam Minh”. Đáng chết mà. Viết bản kiểm điêm rồi đền bù chỗ đó cho tôi. Mấy em nghe nè,tuần tới sẽ có phòng giáo dục về mà làm mấy cái kiểu như thế là chết trường,rõ chưa?-DẠ…..

7 năm sau

Ấy thế thời gian trôi thật là nhanh. Mới đấy đã 7 năm dài lẳng lặng trôi liên miên.

Tại trường XX,thầy hiệu trưởng tức tối đập bàn kêu giáo viên.

-Mau gọi ba đứa ấy lên đây cho tôi.

-Vâng.

Giáo viên phụ trách đến phòng.

-Đề nghị Lam Minh Nhật,Nguyễn Minh Phong,Hoàng Minh Thụy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp. Cô đề nghị lần 2,mời ba em đấy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp.

Nó đang ở trong lớp,nghe tên của mình phóng ào ra với một chân,còn chân bên kia đang được băng bó một cách rất chi là phức tạp. Nó bị bông gân :3.

-Aishh..việc gì mà gấp vậy không biết?-Nó nhăn nhó vịn lang cang trường đi một cách mệt nhọc.

Từ nhà vệ sinh của trường,một con nhỏ trên mình đầy dấu thăm vì trúng gió với cây treo bình truyền nước trên tay đang ôm bụng đi lê lết ra sân. Là nhỏ.

-Hôm nay mà không có bài kiểm tra một tiết thì có chém đầu tao cũng đéo đi. Cơ mà làm cái gì đau bụng dữ vậy nè.-Vừa đi được một bước,nó lại ào vào nhà vệ sinh lại.-Có cái nồi gì trên phòng hiệu trưởng mà gọi hoài vậy không biết?

Còn phía nàng cũng không kém gì nó và nhỏ. Vừa dắt xe đạp vào nhà xe với hàng tá áo ấm cho mùa đông trong khi mùa hè đang trên đầu nàng. Mọi người trong trường ai nấy cũng nhìn nàng như con bệnh,đã thế còn cộng thêm cái băng rô trên đầu,chắc là do chấn thương gì. Vừa nghe tên là uể oải thở dài.

-Vẫn còn lạnh là sao vậy nè?-Nàng ôm lấy hai bả vai đi từ từ đến phòng hiệu trưởng.-Kêu tên lên phòng chắc chắn không có chuyện gì ngon lành.

“Rầm”

Hiệu trưởng đập mạnh xuống bàn khi ba tụi nó vừa đặt đít xuống ghế,làm ba đứa ưỡn người về phía sau giật thót cả tim ra.

-Thầy..

-Thầy gì của mấy đứa?!-Ông thầy nhìn mặt sát thủ nhìn chăm chú từng đứa.-Nhà trường vừa xây tường ở sau kia,một trong ba em. Em nào đã vẽ bậy lên trên đấy.

-Ơ..-Cả ba giật mình quay mắt nhìn nhau. Thầy gọi đúng người rồi. Chính là ba ểm ấy. Hôm mới vừa sơn tường,nó đã đem bình xịt màu đến vẽ rồng bay phượng múa lên trển,nhỏ còn quét vôi ăn trầu của người già lên,nàng cũng không ít gì vẽ cả một rừng hoa anh đào trên đấy.

-Ơ..gì?-Thầy ngồi xuống ghế đập lên bàn lần thứ hai.-Mấy em làm cái trò này chứ không ai khác,bên dưới còn để chữ kí “tam Minh”. Đáng chết mà. Viết bản kiểm điêm rồi đền bù chỗ đó cho tôi. Mấy em nghe nè,tuần tới sẽ có phòng giáo dục về mà làm mấy cái kiểu như thế là chết trường,rõ chưa?

-DẠ…..

Ai Mới Là Con TraiTác giả: Linh Lòe LoẹtLam Minh Nhật: Con của tập đoàn AL nổi tiếng về đá quý,một tập đoàn hùng mạnh nhất. Tên của nó là tên con trai,không những thế tính cách con trai của nó đã được coi như "thuần nhuyễn" trong tâm hồn cũng như sâu lắng trong tim nó. - Nó. Nguyễn Minh Phong: Con của tập đoàn đá quý lớn thứ nhất ở thành phố A,tập đoàn không kém gì tập đoàn nhà nó. Nhỏ mang tính cách con trai phải gọi là "đặc sệt" cùng với tên Phong đầy nam tính. - Nhỏ Hoàng Minh Thụy: Con của nhà thiết kế nổi tiếng nhất vùng châu Á về trang sức cũng như thời trang. Nàng không những sở hữu tên con trai mà cả người nàng từ giọng nói hay hành động cũng mạnh mẽ như con trai. -Nàng Cao Hoàng Nam: Con của tập đoàn AZ lớn khắp vùng châu Âu. Anh được đưa sang nước Việt học để biết quê hương của mình,đồng thời giảm đi tính ngang bướng của mình. -Anh Hoàng Minh Quân: Qúy tử nhà họ Hoàng,là người thừa kế duy nhất của tập đoàn ASA. Hắn cũng được bố mẹ đưa về Việt Nam để khỏi phá phách bên Mỹ,đồng thời về để phụng dưỡng ông bà nội,… 7 năm sauẤy thế thời gian trôi thật là nhanh. Mới đấy đã 7 năm dài lẳng lặng trôi liên miên.Tại trường XX,thầy hiệu trưởng tức tối đập bàn kêu giáo viên.-Mau gọi ba đứa ấy lên đây cho tôi.-Vâng.Giáo viên phụ trách đến phòng.-Đề nghị Lam Minh Nhật,Nguyễn Minh Phong,Hoàng Minh Thụy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp. Cô đề nghị lần 2,mời ba em đấy lên phòng hiệu trưởng có việc gấp.Nó đang ở trong lớp,nghe tên của mình phóng ào ra với một chân,còn chân bên kia đang được băng bó một cách rất chi là phức tạp. Nó bị bông gân :3.-Aishh..việc gì mà gấp vậy không biết?-Nó nhăn nhó vịn lang cang trường đi một cách mệt nhọc.Từ nhà vệ sinh của trường,một con nhỏ trên mình đầy dấu thăm vì trúng gió với cây treo bình truyền nước trên tay đang ôm bụng đi lê lết ra sân. Là nhỏ.-Hôm nay mà không có bài kiểm tra một tiết thì có chém đầu tao cũng đéo đi. Cơ mà làm cái gì đau bụng dữ vậy nè.-Vừa đi được một bước,nó lại ào vào nhà vệ sinh lại.-Có cái nồi gì trên phòng hiệu trưởng mà gọi hoài vậy không biết?Còn phía nàng cũng không kém gì nó và nhỏ. Vừa dắt xe đạp vào nhà xe với hàng tá áo ấm cho mùa đông trong khi mùa hè đang trên đầu nàng. Mọi người trong trường ai nấy cũng nhìn nàng như con bệnh,đã thế còn cộng thêm cái băng rô trên đầu,chắc là do chấn thương gì. Vừa nghe tên là uể oải thở dài.-Vẫn còn lạnh là sao vậy nè?-Nàng ôm lấy hai bả vai đi từ từ đến phòng hiệu trưởng.-Kêu tên lên phòng chắc chắn không có chuyện gì ngon lành.“Rầm”Hiệu trưởng đập mạnh xuống bàn khi ba tụi nó vừa đặt đít xuống ghế,làm ba đứa ưỡn người về phía sau giật thót cả tim ra.-Thầy..-Thầy gì của mấy đứa?!-Ông thầy nhìn mặt sát thủ nhìn chăm chú từng đứa.-Nhà trường vừa xây tường ở sau kia,một trong ba em. Em nào đã vẽ bậy lên trên đấy.-Ơ..-Cả ba giật mình quay mắt nhìn nhau. Thầy gọi đúng người rồi. Chính là ba ểm ấy. Hôm mới vừa sơn tường,nó đã đem bình xịt màu đến vẽ rồng bay phượng múa lên trển,nhỏ còn quét vôi ăn trầu của người già lên,nàng cũng không ít gì vẽ cả một rừng hoa anh đào trên đấy.-Ơ..gì?-Thầy ngồi xuống ghế đập lên bàn lần thứ hai.-Mấy em làm cái trò này chứ không ai khác,bên dưới còn để chữ kí “tam Minh”. Đáng chết mà. Viết bản kiểm điêm rồi đền bù chỗ đó cho tôi. Mấy em nghe nè,tuần tới sẽ có phòng giáo dục về mà làm mấy cái kiểu như thế là chết trường,rõ chưa?-DẠ…..

Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh